Manh Mối Từ Người Chết
Tiếng mưa bão quất sầm sập vào những tấm kính mờ của tầng hầm Văn phòng pháp y thành phố Khánh Bình. Không gian nơi đây lạnh lẽo, vô trùng và nồng nặc mùi hỗn hợp của hóa chất sát trùng, cồn y tế cùng hương focmon đặc trưng của nhà xác. Ánh sáng xanh xao từ những dải đèn huỳnh quang trên trần hắt xuống những chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ, tạo nên những vệt phản chiếu nhợt nhạt như da người chết.
Trịnh Minh Trực đặt Hoài Phương nằm xuống chiếc giường xếp dã chiến trong phòng chuẩn bị của nhà xác. Cơ thể anh run lên nhẹ vì kiệt sức. Cú bế xốc y tá trưởng chạy trốn dọc hành lang kỹ thuật tầng ba của bệnh viện V-Tech, vượt qua làn đạn của đội bảo an tư nhân, đã vắt kiệt những thớ cơ cuối cùng trên bả vai trái đang bị chấn thương của anh. Nửa khuôn mặt bên trái của Trực—vùng bị liệt cơ hoàn toàn sau ca phẫu thuật tráo mặt lỗi—đờ ra như một chiếc mặt nạ thạch cao không cảm xúc, trong khi lớp băng gạc vô trùng phủ kín má trái bắt đầu thấm đẫm mồ hôi lạnh và nước mưa ẩm ướt. Cổ tay trái của anh, nơi vết sẹo hình chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ vừa bị nứt rách, đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm qua lớp găng tay vải đã sờn rách.
“Nằm yên,” Trực rít qua kẽ răng rách bươm, giọng nói khàn đặc và méo mó do cơ mặt bên trái không thể co bóp để phát âm gió. Anh giữ chặt bắp chân của Hoài Phương để ngăn cô tự ý cử động. “Đừng chạm vào mảnh kính. Cô sẽ mất máu cấp tính nếu tự rút nó ra.”
Mảnh kính cường lực dày và nhọn hoắt dài mười xăng-ti-mét vẫn găm sâu vào bắp chân trái của Hoài Phương, máu tươi chảy thành dòng dọc theo gót chân cô, nhỏ từng giọt xuống sàn gạch xám. Gương mặt cô nhợt nhạt, hai môi mím chặt đến trắng bợt để chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy, nhưng đôi mắt cô vẫn rực lên ý chí căm thù Ngô Vĩnh.
*Cạch.*
Cánh cửa ngầm dẫn ra lối thoát hiểm phía sau nhà xác đột ngột mở ra. Bác sĩ pháp y Trần Đăng Khoa bước vào, trên tay vẫn cầm chiếc panh y tế dính đầy hóa chất. Gã bạn nối khố của Trực sững sờ khi nhìn thấy gã trùm tội phạm khét tiếng “Lâm Hoàng” đang đứng trong phòng lab của mình, bên cạnh là y tá trưởng Hoài Phương đang nằm thoi thóp.
“Trực? Cậu điên rồi sao? Cả thành phố đang bị phong tỏa để truy quét cậu!” Đăng Khoa đóng sầm cửa lại, khóa chặt chốt vật lý rồi lao nhanh về phía tủ thuốc khẩn cấp. “Lê Đăng Khoa đã điều động cả lực lượng đặc nhiệm công nghệ cao hướng về phía khu Cầu Đen. Cậu mang cô ấy đến đây là tự sát!”
“Không còn nơi nào an toàn hơn nhà xác của cậu,” Trực trầm giọng, mắt anh liếc nhanh qua các góc phòng để xác nhận không có thiết bị ghi âm hay camera giám sát trực tuyến nào đang hoạt động. “Cứu cô ấy trước. Mảnh kính găm vào động mạch phụ.”
Đăng Khoa không nói thêm một lời thừa thãi. Bản năng của một bác sĩ pháp y trưởng thành phố lập tức trỗi dậy. Gã nhanh chóng cắt bỏ ống quần y tế đẫm máu của Hoài Phương, dùng kẹp panh cố định mạch máu xung quanh vết thương rồi khéo léo dùng dao mổ mở rộng đường rạch, gắp mảnh kính cường lực ra ngoài. Tiếng kim loại chạm vào khay thép vang lên một tiếng *coong* lạnh lẽo. Gã nhanh chóng khâu thắt động mạch bị rách, rửa vết thương bằng dung dịch sát trùng chuyên dụng rồi băng bó chặt chẽ.
“Cô ấy tạm thời an toàn, nhưng mất máu quá nhiều, cần phải truyền dịch ngay,” Đăng Khoa vừa nói vừa cắm kim truyền nước cất sinh học vào tay Hoài Phương, rồi quay sang nhìn Trực. “Còn cậu, đưa tay đây.”
Trực chậm rãi lột chiếc găng tay vải đẫm máu ra, lộ ra vết sẹo hình chữ thập trên cổ tay trái đang nứt rách rỉ máu tươi. Đăng Khoa nghiến răng, dùng cồn sát trùng đổ trực tiếp lên vết thương hở của bạn mình. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán của Trực, khiến anh co giật nhẹ cơ vai phải nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh dùng chính nỗi đau vật lý này làm mỏ neo nhận thức, ép bản thân phải thoát khỏi những ảo ảnh bạo lực của Lâm Hoàng đang chực chờ bùng phát do di chứng khí gây mê.
Đúng lúc Đăng Khoa đang băng bó lại cổ tay cho Trực, một bóng người cao gầy, mặc chiếc áo kaki nhiều túi bụi bặm bước ra từ phía sau bức tường kính ngăn cách phòng khám nghiệm tử thi. Tay gã lăm lăm chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng.
Đó là Trần Khánh Hòa.
“Lâm Hoàng! Mày đứng yên đó!” Khánh Hòa chĩa thẳng ống kính máy ảnh về phía Trực, ngón tay gá lên nút bấm chụp, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn tột độ của một phóng viên trẻ đang đi tìm công lý cho chị gái mình. “Đăng Khoa, anh giải thích thế nào về việc gã trùm tội phạm này xuất hiện ở đây? Hắn là kẻ đang giam lỏng chị Khánh An của tôi! Hắn là kẻ đã hủy hoại gia đình tôi!”
Không gian nhà xác đột ngột rơi vào trạng thái căng thẳng nghẹt thở. Khánh Hòa thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới chiếc áo kaki sờn cũ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sẹo chằng chịt của Trực. Gã phóng viên trẻ tin chắc rằng gã đàn ông trước mặt chính là Lâm Hoàng tàn bạo, kẻ đang dùng quyền lực giang hồ để thao túng cuộc sống của Khánh An.
Trực giữ im lặng tuyệt đối. Anh không hề bộc lộ bất kỳ phản xạ lo sợ hay tức giận nào, nửa khuôn mặt bên trái bất động hoàn toàn dưới lớp gạc vô trùng để tránh làm rách đường chỉ khâu thẩm mỹ mới bên má. Anh hướng thính giác cực nhạy của mình ra cửa sổ tầng hầm, bóc tách tiếng mưa rơi xối xả để lắng nghe tiếng còi xe cảnh sát tuần tra xa xa ngoài phố. Anh biết, chỉ cần một phản xạ vận động hay một lời giải thích mang giọng điệu cảnh sát chính quy lọt ra, Khánh Hòa sẽ lập tức nhận ra sự bất thường và mọi kế hoạch ngoại tuyến sẽ sụp đổ.
“Hòa, hạ máy ảnh xuống,” Đăng Khoa bước lên chắn giữa hai người, giọng gã lạnh lùng nhưng đầy uy lực của một người đã quen đối mặt với cái chết. “Nếu cậu muốn tìm ra sự thật về những người mất tích có nhóm máu hiếm ở Khánh Bình, cậu phải nghe gã này nói. Hắn không phải là kẻ thù của cậu.”
“Không phải kẻ thù?” Hòa cười lạnh, giọng cậu run lên vì giận dữ. “Chính mắt tôi đã thấy hắn ra vào căn hộ của chị An! Chính hắn đã dùng danh nghĩa Đội trưởng Trực để bạo hành lạnh chị ấy! Đăng Khoa, anh bị gã trùm này mua chuộc rồi sao?”
Trực chậm rãi bước lên một bước, đối diện thẳng với họng ống kính của Khánh Hòa. Anh đưa bàn tay trái vừa được băng bó lên, khẽ gõ ngón trỏ lên mặt bàn thép theo một nhịp điệu đều đặn, dứt khoát.
*Cộc... cộc cộc... cộc... cộc cộc cộc...*
Đó là nhịp gõ Morse độc quyền mà Trịnh Minh Trực thường dùng để trêu chọc em vợ mỗi khi cậu phóng viên trẻ lẻn vào phòng làm việc của anh để trộm tài liệu điều tra cũ. Khánh Hòa sững sờ. Ống kính máy ảnh trên tay cậu khẽ chao đảo. Ánh mắt cậu chuyển từ sự phẫn nộ sang một nỗi hoang mang tột độ.
“Nhịp gõ này... Làm sao mày biết?” Hòa lắp bắp, giọng cậu lạc đi. “Chỉ có anh Trực mới biết nhịp gõ này... Anh ấy đã dạy tôi...”
“Cơ chế can thiệp sinh học của dự án Huyết Ảnh không chỉ đánh tráo gương mặt, Hòa ạ,” Trực cất giọng trầm đặc, khàn rít đặc trưng của Lâm Hoàng thật do dây thanh quản bị ép co thắt, nhưng cách ngắt nhịp câu chữ và tư duy lập luận lại mang đậm dấu ấn nghiệp vụ của một sĩ quan an ninh hình sự cấp cao. “Lê Đăng Khoa đã dùng dao kéo của Ngô Vĩnh để biến tôi thành gã trùm tội phạm này, nhằm hợp thức hóa cái chết của Trịnh Minh Trực và đưa Lâm Hoàng thật vào sống bên cạnh chị gái cậu dưới danh phận của tôi.”
Khánh Hòa lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào tủ hồ sơ sắt. Chiếc máy ảnh trên tay cậu suýt chút nữa rơi xuống sàn gạch. Cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt chính trực, lạnh lùng của Trực—đôi mắt duy nhất không bị thay đổi bởi dao kéo thẩm mỹ.
“Anh... Anh Trực?” Hòa thì thầm, nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt. “Không thể nào... Anh đã chết trong vụ tai nạn xe hơi mười năm trước... Không, anh đã chết trong vụ tai nạn tuần trước...”
“Vụ tai nạn tuần trước là một cái bẫy do Lê Đăng Khoa dàn dựng để bắt cóc tôi,” Trực bước đến bên chiếc bàn thí nghiệm, tháo chiếc khẩu trang y tế ra, để lộ nửa khuôn mặt bên phải nhợt nhạt và nửa mặt bên trái sưng tấy đầy dịch viêm dưới lớp băng gạc. “Hắn cần một gã trùm bù nhìn hoàn hảo để điều hành dòng tiền bẩn của băng Huyết Ảnh, đồng thời xóa sổ vĩnh viễn sự tồn tại pháp lý của tôi.”
Khánh Hòa run rẩy đặt chiếc máy ảnh xuống bàn. Cậu rút từ trong túi áo kaki ra một phong thư nặc danh màu nâu đã bị nhăn nhúm—chính là phong thư chứa mẫu nước trà sâm hổ phách mà Trực đã lén gửi vào ngăn tủ riêng của cậu ở tòa soạn báo Pháp Luật vào tập 13.
“Phong thư này... là do anh gửi?” Hòa hỏi, giọng đầy nghẹn ngào.
“Đúng. Đó là mẫu nước trà sâm chứa thạch thạch thính liều lượng thấp mà gã giả mạo đang lén dùng để đầu độc Khánh An hằng ngày,” Trực gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại khi nghĩ đến người vợ đang bị giam lỏng. “Hắn muốn làm suy nhược thần kinh cô ấy để cô ấy không thể nhận ra sự thay đổi thói quen của hắn.”
Hòa nắm chặt phong thư, khớp ngón tay trắng bệch vì phẫn nộ: “Tôi đã mang mẫu nước trà này đi phân tích độc chất độc lập. Kết quả trùng khớp hoàn hảo với các mẫu mô sinh học bị đào thải của năm nạn nhân xấu số có nhóm máu hiếm đã mất tích xung quanh dưỡng trí viện Vạn An trong ba tháng qua. Dự án Huyết Ảnh... bọn chúng đang dùng người sống để thử nghiệm công nghệ cấy ghép mô da cấy ghép tương thích!”
“Chúng không chỉ thử nghiệm mô da,” Hoài Phương từ trên giường xếp khẽ gượng dậy, giọng cô yếu ớt nhưng đầy căm hận. “Chúng đang thử nghiệm công nghệ kiểm soát hành vi và sóng não. Những ca phẫu thuật tráo mặt thất bại bị đào thải sinh học đều bị chúng đưa ra đảo hoang Hòn Rùa để tiêu hủy như phế phẩm y tế. Em trai tôi... cũng đã chết dưới tay Ngô Vĩnh vì có nhóm máu tương thích với một chính khách tha hóa.”
Khánh Hòa đập mạnh tay xuống bàn thép, tiếng động vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh của nhà xác: “Tôi sẽ viết bài phơi bày toàn bộ sự thật này lên trang nhất báo Pháp Luật! Tôi sẽ đưa Lê Đăng Khoa ra ánh sáng!”
“Vô ích thôi, Hòa,” Trần Đăng Khoa bước đến bên máy tính phân tích di truyền ở góc phòng, gương mặt gã xám xịt dưới ánh sáng màn hình xanh. “Cậu không thể gửi bất kỳ bài viết nào qua mạng internet được nữa. Toàn bộ hệ thống truyền thông của thành phố đã bị Lê Đăng Khoa kiểm duyệt và lọc từ khóa tự động thông qua hacker Ghost. Và tệ hơn thế...”
Đăng Khoa khẽ gõ ngón tay lên bàn phím, kích hoạt tệp dữ liệu phân tích ADN đối chiếu mà gã vừa hoàn thành cách đây năm phút.
“Mọi người nhìn vào đây đi.”
Trực bước đến sát màn hình máy tính. Trên màn hình hiển thị hai chuỗi xoắn kép ADN song song: một bên là Mẫu ADN gốc của Trịnh Minh Trực lấy từ ống nghiệm bảo quản lạnh mà Trực đã cướp được từ phòng lab của Ngô Vĩnh, bên còn lại là hồ sơ dữ liệu sinh trắc học quốc gia mang tên “Trịnh Minh Trực” trên máy chủ của Cục An Ninh.
Hai chuỗi gen hoàn toàn lệch pha nhau ở các đoạn mã quyết định cấu trúc xương mặt và nhóm máu.
“Mẫu ADN trên hệ thống quốc gia của Trịnh Minh Trực... đã bị sửa đổi hoàn toàn,” Đăng Khoa nói, giọng gã run lên vì kinh hoàng. “Lê Đăng Khoa đã dùng quyền lực tối cao của Giám đốc an ninh để ghi đè mã gen của Lâm Hoàng thật lên hồ sơ pháp lý của cậu. Biến cậu thành kẻ vô hình thực sự.”
Trực nhìn chằm chằm vào màn hình. Từng thớ thịt bên má phải của anh co thắt lại. Anh hiểu rõ ý nghĩa tàn nhẫn của chứng cứ khoa học này: Legally và biologically, theo hệ thống tư pháp số hóa hiện tại, người mang gương mặt chính trực của Trịnh Minh Trực đang sống bên cạnh Khánh An chính là Trịnh Minh Trực thật sự. Còn anh—người đang đứng trong nhà xác này mang gương mặt của Lâm Hoàng—chỉ là một gã trùm tội phạm bị truy nã đặc biệt toàn quốc, không có bất kỳ bằng chứng kỹ thuật số nào để chứng minh mình tồn tại.
“Hắn đã xóa sổ tôi khỏi thế giới này,” Trực thì thầm, giọng nói khàn rít lạnh ngắt như băng đá. “Hắn biến linh hồn cảnh sát của tôi thành kẻ thế thân hoàn hảo cho tội ác của Lâm Hoàng.”
“Anh rể...” Khánh Hòa nghẹn ngào, cậu không biết phải xưng hô thế nào trước bi kịch căn tính cực đoan này của Trực. “Vậy chúng ta phải làm sao? Nếu hệ thống pháp luật đã bị bẻ cong, công lý nằm ở đâu?”
“Công lý không nằm ở những con số được mã hóa trên máy chủ của Lê Đăng Khoa, Hòa ạ,” Trực quay đầu lại, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm sắt đá dưới màn sương mù ẩm ướt của nhà xác. “Nó nằm ở đây, trong căn phòng này, và ở những vết sẹo thực thể mà dao kéo của chúng không thể xóa nhòa. Chúng ta bắt buộc phải đột nhập vào hầm ngầm của Ngô Vĩnh để lấy lại Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng. Đó là vật chứng giấy duy nhất chứa chữ ký tươi của Ngô Vĩnh và dấu vân tay gốc của tôi trước khi bị phẫu thuật.”
Đăng Khoa tắt màn hình máy tính, bàn tay gã run rẩy siết chặt lấy bả vai phải của Trực, giọng gã khẩn cấp: “Cậu không thể ở lại đây lâu nữa, Trực. Trung tá Phạm Thế Vũ đang điều động lực lượng quét hồng ngoại đô thị hướng về phía quận này. Cậu phải di chuyển ngay lập tức.”
Tiếng còi xe cảnh sát tuần tra đột ngột rú vang từ phía đại lộ Trần Hưng Đạo dội xuống khe cửa thông gió hẹp của tầng hầm nhà xác, báo hiệu vòng vây công nghệ của Lê Đăng Khoa đang bắt đầu siết chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!