Nhạc nềnEntangle

Bẫy Thủy Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương mỏng màu xám nhạt, mang theo mùi hạnh nhân ngọt lịm đến lợm giọng, bắt đầu phun ra xối xả từ bốn họng thông gió trên trần nhà phòng thí nghiệm sinh học V-Tech.


Trịnh Minh Trực quỵ một gối xuống sàn gạch vô trùng lạnh ngắt. Phổi anh nóng rát như thể vừa nuốt phải một vốc than hồng. Khí gây mê lâm sàng nồng độ cao của tập đoàn dược phẩm V-Tech đang nhanh chóng len lỏi vào từng phế nang, tàn phá hệ thần kinh vận động của anh với một tốc độ kinh hoàng. Tầm nhìn bên mắt phải nhòe đi, để lại một khoảng xám xịt nhập nhoạng, trong khi nửa khuôn mặt bên trái—vốn bị liệt cơ hoàn toàn sau ca phẫu thuật tráo mặt lỗi—đờ ra như một mảng thạch cao chết chóc.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*


Anh lặp đi lặp lại dòng mật mã bảo mệnh trong đầu như một nỗ lực tuyệt vọng để giữ vững ranh giới nhận thức. Bàn tay phải của anh ghì chặt vào ngực áo măng-tô đen, nơi chiếc USB chứa tệp dữ liệu phân tích độc chất thạch tín trong máu của Khánh An đang nằm im lìm. Đó là vật chứng sinh học duy nhất có thể cứu mạng vợ anh khỏi âm mưu giam lỏng tàn độc của Lê Đăng Khoa. Anh tuyệt đối không được phép ngất xỉu ở đây.


Bên ngoài vách kính cường lực hai lớp dày cộp của phòng lab, Ngô Tuấn Anh đang đứng khoanh tay, gương mặt thư sinh ẩn sau chiếc kính cận không gọng hiện lên một nụ cười ái kỷ, lạnh lùng. Hắn khẽ gõ ngón tay lên màn hình máy tính bảng cá nhân, ra lệnh cho hệ thống tăng áp suất phun khí độc. Đối với gã thiên tài y khoa tha hóa này, con người chỉ là những cỗ máy sinh học cần được lập trình lại, và Trực lúc này chính là một phế phẩm cần được dọn dẹp.


“Vô ích thôi, Đội trưởng Trực,” giọng của Tuấn Anh vang lên qua hệ thống loa phát thanh nội bộ, mang theo sự chế giễu tột cùng. “Dù anh có dùng màng vân tay silicon giả lập để bẻ khóa máy chủ, thì hệ thống an ninh của V-Tech cũng đã khóa chặt mọi lối ra. Khí gây mê này sẽ đưa anh vào trạng thái hôn mê sâu trong vòng bốn mươi giây. Khi anh tỉnh dậy, bộ não của anh sẽ không còn một mảnh ký ức nào về Trần Khánh An nữa.”


Ngay bên cạnh Trực, y tá trưởng Hoài Phương đang bám chặt vào mép bàn thí nghiệm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn khi thấy những họng súng của lính bảo an đang lấp ló phía sau cánh cửa kính ngoài hành lang.


“Anh Trực... chúng ta... không thoát được đâu...” Hoài Phương thì thầm, giọng cô nghẹn lại do tác dụng của khí độc.


Trực không trả lời, hay đúng hơn là anh không thể phát âm chuẩn các âm gió do nửa cơ mặt trái bị liệt. Anh dùng bàn tay phải dính máu—vết thương nơi cổ tay trái có vết sẹo chữ thập tự rạch lại nứt ra, rỉ máu tươi đẫm găng tay vải—ấn mạnh vào vết thương hở để dùng nỗi đau thực thể cấp tính dập tắt cơn mơ màng đang chực chờ nuốt chửng nhận thức.


“Nín thở...” Trực rít qua kẽ răng rách bươm. Anh vớ lấy chai nước cất vô trùng trên bàn, đổ xối xả lên vạt áo măng-tô đen rồi áp mạnh nó vào mũi và miệng của Hoài Phương. “Dùng cái này lọc khí... Đừng nói chuyện.”


*Tít. Cạch.*


Tiếng chốt khóa điện tử của cửa phụ phòng lab đột ngột chuyển động. Ngô Tuấn Anh khẽ gạt chốt mở khóa khẩn cấp, ra hiệu cho hai tên bảo an tư nhân đeo mặt nạ phòng độc bọc kín, tay cầm súng bắn điện và dùi cui bước vào. Hắn muốn nhanh chóng tịch thu chiếc USB dữ liệu trên người Trực trước khi gã cảnh sát mất danh tính này hoàn toàn lịm đi.


“Trói gã lại. Kiểm tra túi áo ngực,” Tuấn Anh ra lệnh từ phía sau vách kính bảo vệ.


Hai tên bảo an bước vào phòng lab với phong thái chủ động, tự tin rằng khí gây mê đã làm tê liệt hoàn toàn sức kháng cự của mục tiêu. Nhưng chúng đã lầm.


Trực nằm im dưới sàn, giả vờ như đã mất hoàn toàn nhận thức, hai mắt nhắm nghiền. Khi tên bảo an đầu tiên cúi xuống, đưa tay định lục soát ngực áo anh, đôi mắt Trực đột ngột mở trừng trừng. Ánh mắt sắc lạnh, đầy sát khí của một cựu đội trưởng an ninh hình sự khóa chặt lấy đối phương.


Không sử dụng bất kỳ thế võ khóa người tiêu chuẩn nào của ngành cảnh sát để tránh bị Ngô Tuấn Anh nhận diện thói quen nghiệp vụ qua camera, Trực lập tức kích hoạt *Thế võ triệt hạ giang hồ*. Anh xoay người quét mạnh gót chân vào khớp gối của tên bảo an thứ nhất, nghe rõ tiếng khớp xương rạn nứt khô khốc.


Ngay khi tên lính đổ sụp xuống, Trực dùng cùi chỏ đập thẳng vào yết hầu gã, tước đi chiếc mặt nạ phòng độc trên mặt gã trong vòng một giây rồi áp chặt nó lên mặt Hoài Phương.


Tên bảo an thứ hai kinh hoàng hoảng hốt, định giơ súng bắn điện lên nổ súng bắn gục Trực. Nhưng Trực đã nhanh hơn một nhịp. Anh lao tới như một bóng ma trong sương mù, dùng tay phải bóp chặt lấy cổ tay cầm súng của đối phương, bẻ ngược khớp ngón tay gã ra sau. Một tiếng hét thảm thiết bị chặn đứng sau lớp mặt nạ phòng độc khi khẩu súng bắn điện rơi xuống sàn gạch.


Trực giật phăng chiếc mặt nạ phòng độc của tên thứ hai, tự đeo lên mặt mình. Luồng không khí vô trùng mát lạnh ập vào buồng phổi, tạm thời đẩy lùi cơn tê dại của khí gây mê. Anh nhặt khẩu súng bắn điện dưới sàn, chĩa thẳng vào bảng điều khiển cửa thép vô trùng phụ phía sau phòng lab và bóp cò.


*Xẹt! Xẹt! Đoành!*


Dòng điện cao áp từ khẩu súng bắn thẳng vào bo mạch điều khiển của cửa thép, tạo ra những tia lửa điện xanh loét. Trực hy vọng dòng điện sẽ kích hoạt rơ-le mở khóa khẩn cấp. Nhưng màn hình hiển thị trên cửa chỉ chớp đỏ liên tục rồi hiện lên dòng chữ lạnh lùng: *Hệ thống đã bị cô lập khỏi mạng nội bộ. Khóa vĩnh viễn.*


Bên ngoài vách kính, Ngô Tuấn Anh nhìn thấy cảnh tượng đó qua camera giám sát, gương mặt gã biến dạng vì giận dữ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn: “Mày nghĩ mày bẻ khóa được hệ thống bảo mật của V-Tech bằng trò thô sơ đó sao? Đội bảo an vòng ngoài đang phong tỏa toàn bộ hành lang. Mày chỉ đang kéo dài cái chết thôi, Lâm Hoàng giả mạo!”


Trực không thèm nhìn Tuấn Anh. Anh hiểu rõ một nguyên tắc vật lý hình sự lâm sàng: vách kính cường lực dù có khả năng chống đạn cực tốt, nhưng cấu trúc phân tử của nó cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ đột ngột—hiện tượng sốc nhiệt (thermal shock). Và điểm yếu cốt lõi của mọi tấm kính cường lực chống đạn chính là bốn góc chết của tấm kính, nơi ứng suất nội sọ của cấu trúc thủy tinh tập trung cao nhất.


Anh quay sang nhìn chiếc bình chữa cháy khí CO2 (Carbon Dioxide) loại lớn đang treo trên cột thép cạnh bàn thí nghiệm.


Trực lao tới, giật phăng chiếc bình chữa cháy ra. Anh hướng vòi phun trực tiếp vào góc dưới bên trái của vách kính cường lực ngăn cách phòng lab với hành lang—nơi Ngô Tuấn Anh đang đứng giám sát.


*Xììììì!*


Luồng khí CO2 siêu lạnh ở nhiệt độ âm bảy mươi tám độ C phun xối xả vào góc kính. Chỉ trong vòng vài giây, một mảng tuyết trắng xóa bám chặt lấy bề mặt thủy tinh, tiếng răng rắc nhỏ bắt đầu vang lên bên trong cấu trúc kính do sự co rút đột ngột của các phân tử thủy tinh bị sốc nhiệt cực độ.


“Mày đang làm cái quái gì thế?” Ngô Tuấn Anh biến sắc, gã lùi lại một bước khi nhìn thấy mảng kính bị đóng băng đỏ rực dưới ánh đèn báo động đỏ.


Trực không trả lời. Anh vứt vỏ bình chữa cháy rỗng xuống sàn, nhặt khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh giấu trong túi áo măng-tô đen ra. Anh chĩa thẳng họng súng vào đúng tâm điểm của mảng kính bị đóng băng siêu lạnh, nơi cấu trúc thủy tinh đã trở nên giòn và dễ vỡ vụn nhất.


*Đoành!*


Phát súng nổ vang trong không gian kín cách âm. Viên đạn chì găm thẳng vào góc chết của tấm kính cường lực đã bị sốc nhiệt.


*Rắc... XOẢNG!*


Cấu trúc liên kết của tấm kính cường lực chống đạn bị phá vỡ hoàn toàn. Toàn bộ vách kính khổng lồ nứt vỡ thành hàng triệu mảnh thủy tinh nhỏ như hạt lựu, đổ ụp xuống sàn nhà gạch vô trùng như một thác nước pha lê lấp lánh dưới ánh đèn đỏ báo động. Sức ép của vụ nổ áp suất hất văng Ngô Tuấn Anh ngã nhào ra hành lang ngoài, khói bụi và sương mù khí gây mê tràn ra xối xả.


“Đi thôi!” Trực hét lên, giọng anh khàn đặc qua lớp mặt nạ phòng độc.


Anh nắm lấy tay Hoài Phương, kéo cô băng qua đống đổ nát của vách kính vỡ để thoát ra ngoài hành lang. Nhưng đúng lúc họ vừa bước qua mép khung thép của vách kính, một mảng kính lớn chưa vỡ hết ở phía trên trần nhà đột ngột đổ sụp xuống.


*Xoảng!*


“A!”


Một tiếng thét đau đớn tột cùng vang lên từ phía sau. Hoài Phương ngã quỵ xuống đống mảnh vụn thủy tinh. Một mảnh kính cường lực sắc nhọn, dài gần mười xăng-ti-mét đã găm sâu vào bắp chân trái của cô, máu tươi tuôn ra xối xả nhuộm đỏ ống quần y tế màu xanh nhạt.


Trực quay lại, đồng tử co rụt. Tiếng còi báo động của bệnh viện V-Tech rú vang điên cuồng dọc các hành lang. Tiếng bước chân dồn dập của Đội bảo an vũ trang đang áp sát từ hai đầu hành lang.


“Anh Trực... bỏ tôi lại đi... bọn chúng sắp đến rồi...” Hoài Phương cắn chặt răng chịu đau, gương mặt cô đầm đìa mồ hôi lạnh, bàn tay cô đẩy mạnh vai Trực ra.


Trực không do dự một giây nào. Anh cúi xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp của mình xốc mạnh Hoài Phương lên vai, bất chấp vết thương vai trái chấn thương của chính mình đang nhói lên đau đớn như bị xé rách. Anh bế xốc cô chạy băng băng qua hành lang sương mù, hướng về phía lối thoát hiểm ngầm của bệnh viện dưới làn đạn của bảo vệ bắt đầu xả súng điên cuồng từ phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!