Hồ Sơ Bị Đánh Tráo
Một giọt máu đỏ thẫm, đặc quánh khẽ tách ra từ mép băng gạc quấn vội nơi cổ tay trái của Trịnh Minh Trực. Nó lơ lửng một nhịp cực ngắn trên mép tấm lưới sắt thông gió của phòng bệnh VIP 502, phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo từ căn phòng bên dưới trước khi rơi tự do.
Phía dưới, cách tấm lưới sắt chưa đầy ba mét, gã giả mạo—Lâm Hoàng thật trong hình hài Trịnh Minh Trực—đang từ từ quay đầu lại. Ánh mắt gã sắc lẹm, mang theo sự nhạy bén của một con thú săn mồi, từ mép rèm cửa sổ quét ngược lên trần nhà. Gã dừng lại ngay sát vị trí tấm lưới thông gió dính vệt máu khô.
Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng phần mười giây, Trực không thể cử động cơ mặt bên trái. Di chứng của ca phẫu thuật và những liều thuốc ức chế thần kinh đã khiến nửa khuôn mặt trái của anh liệt hoàn toàn, cứng đờ như một chiếc mặt nạ thạch cao vô hồn. Nhưng cánh tay phải của anh vẫn hoạt động theo bản năng của một cựu đội trưởng an ninh hình sự. Trực lách nhanh ngón tay phải ra, đón lấy giọt máu ngay trước khi nó kịp lọt qua khe lưới sắt để rơi xuống nền thảm len.
*Bép.*
Tiếng giọt máu vỡ tan trong lòng bàn tay đeo găng vải mỏng của Trực nhỏ đến mức bị triệt tiêu hoàn toàn bởi tiếng bíp bíp đều đặn của máy đo sinh học dưới phòng bệnh. Trực nín thở, ép sát cơ thể sũng mồ hôi dưới lớp áo măng-tô đen vào tấm tôn lạnh của đường ống thông gió. Anh cảm nhận được hơi ấm của giọt máu thấm qua lớp vải găng, nóng hổi và mang vị sắt mặn chát của một vết thương đang rỉ miệng.
Bên dưới, gã giả mạo nhíu mày. Gã tiến thêm một bước về phía giường bệnh của Khánh An, ánh mắt vẫn không rời khỏi tấm lưới sắt thông gió. Trực giác của gã trùm tội phạm mách bảo có điều gì đó không ổn. Tuy nhiên, đúng lúc gã định giơ tay lên chạm vào camera giám sát trên trần để kiểm tra góc quét, một tiếng động nhỏ phát ra từ hành lang phụ bên ngoài phòng bệnh đã kéo gã quay lại.
“Đội trưởng Trực, phóng viên đài truyền hình đang đợi anh ở sảnh chính,” tiếng một cô y tá vang lên qua khe cửa gỗ sồi cách âm hé mở.
Gã giả mạo thu tay lại, chỉnh lại ve áo cảnh phục phẳng phiu rồi liếc nhìn Khánh An một lần cuối. Đôi môi gã nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tự phụ. Gã bước ra ngoài, cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại, trả lại cho phòng bệnh VIP 502 sự im lặng vô trùng.
Trực thở hắt ra một hơi dài, luồng khí nóng làm mờ một góc kính râm phân cực. Anh không thể chậm trễ thêm một giây nào nữa. Vết thương nơi cổ tay trái đang nhói lên từng nhịp buốt nhói, máu tươi bắt đầu thấm đẫm lớp băng gạc. Anh lách người, bò ngược trở lại đường ống thông gió kỹ thuật tối tăm, hướng về phía khu bảo trì của bệnh viện V-Tech. Mỗi cử động của khớp vai trái chấn thương đều là một cực hình thể xác, nhưng ý chí giành lại danh tính và cứu mạng người vợ đang bị đầu độc thạch tín đã đẩy anh vượt qua giới hạn chịu đựng của một người bình thường.
Mười phút sau, tại căn phòng kỹ thuật điện bỏ hoang ở cuối hành lang tầng năm, một bóng người cao gầy, mặc chiếc áo blouse trắng rộng thùng sình đang đứng đợi sẵn trong bóng tối. Đó là y tá trưởng Hoài Phương. Mái tóc cô búi cao gọn gàng dưới mũ y tế, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự lo lắng tột độ.
Ngay khi tấm lưới thông gió kỹ thuật được đẩy nhẹ ra, Trực thả mình xuống sàn phòng kỹ thuật. Anh loạng choạng suýt ngã do cơn sốt nhẹ từ vết mổ má trái đang âm ỉ bùng phát. Hoài Phương nhanh chóng đỡ lấy anh, bàn tay cô chạm vào bả vai trái ướt đẫm mồ hôi của Trực.
“Anh Trực, vết thương của anh lại nứt rồi,” Hoài Phương thì thầm, giọng cô run lên khi nhìn thấy vệt máu đỏ tươi đang thấm qua lớp áo măng-tô đen của anh. Cô nhanh chóng mở hộp cứu thương cá nhân, lấy ra dung dịch sát trùng và băng gạc vô trùng mới.
Trực lắc đầu, nửa cơ mặt phải khẽ giật nhẹ để ra hiệu: “Không có thời gian... Mẫu máu của Khánh An... đang ở đâu?”
Giọng nói của Trực phát ra khàn đặc, đứt quãng do nửa cơ mặt trái bị liệt hoàn toàn, không thể phát âm chuẩn các âm gió. Anh phải dùng lực từ vòm họng bên phải để ép từ ngữ thoát ra ngoài.
“Ngô Tuấn Anh đang ở phòng thí nghiệm sinh học ở tầng ba,” Hoài Phương vừa nhanh tay băng bó lại cổ tay trái cho Trực vừa nói nhanh, ánh mắt cô đanh lại đầy căm hận. “Tôi vừa lén kiểm tra hệ thống máy chủ nội bộ. Gã giả mạo dưới danh nghĩa Đội trưởng an ninh đã ký biên bản bàn giao mẫu máu của Khánh An cho Tuấn Anh tiêu hủy. Nhưng thực chất, Tuấn Anh đang dùng máy chủ phòng lab để xóa sạch tệp dữ liệu phân tích độc chất thạch tín gốc trong máu của cô ấy, rồi ghi đè bằng một báo cáo giả mạo về chứng trầm cảm lâm sàng cấp tính.”
Trực nghiến chặt răng, vị sắt mặn chát của vết cắn rách môi trong lại xộc lên khoang miệng. Cơn đau nhói thực thể giúp anh giữ vững sự tỉnh táo trước áp lực tinh thần đang đè nặng.
“Nếu gã xóa sạch dữ liệu... chúng ta sẽ vĩnh viễn mất đi chứng cứ sinh học chứng minh âm mưu đầu độc,” Trực nói, từng từ thoát ra như tiếng rít của kim loại rỉ sét. “Lê Đăng Khoa sẽ dùng bản báo cáo trầm cảm giả đó để giam lỏng Khánh An vào dưỡng trí viện Vạn An một cách hợp pháp. Tôi phải ngăn chặn việc này.”
“Phòng thí nghiệm sinh học được bảo mật bằng hệ thống quét sinh trắc học vân tay và võng mạc cấp cao của V-Tech,” Hoài Phương cảnh báo, cô đưa cho Trực một chiếc USB chuyên dụng có vỏ bọc chống nhiễu từ. “Lực lượng bảo an tư nhân của tập đoàn tuần tra hành lang đó hai mươi tư trên bảy. Anh không thể đột nhập trực tiếp.”
Trực nhìn chiếc USB trong tay, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh của một sĩ quan an ninh công nghệ cao. Anh thọc tay vào túi măng-tô, rút ra một lớp màng mỏng silicon trong suốt—Màng vân tay Silicon giả lập do bác sĩ pháp y Trần Đăng Khoa chế tạo thủ công từ các hồ sơ lưu trữ cũ của anh.
“Tôi sẽ dùng cái này,” Trực khẽ đưa màng silicon lên trước ánh đèn dầu mờ của phòng kỹ thuật. “Hệ thống máy chủ phòng lab V-Tech được liên kết trực tiếp với cơ sở dữ liệu an ninh cũ của thành phố. Dù Lê Đăng Khoa đã xóa sạch hồ sơ nhân sự của tôi trên hệ thống trực tuyến, nhưng các trạm quét ngoại tuyến của V-Tech vẫn lưu trữ vân tay nguyên bản của Trịnh Minh Trực dưới dạng tài khoản quản trị viên an ninh chưa bị đồng bộ xóa bỏ. Đây chính là lỗ hổng của họ.”
Hoài Phương nhìn màng silicon, rồi nhìn vào đôi mắt chính trực của Trực phía sau lớp kính râm. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự kiên định: “Được. Tôi sẽ làm nội ứng đánh lạc hướng lính gác và Ngô Tuấn Anh. Ở hành lang kỹ thuật tầng ba có một tủ chứa hóa chất tẩy rửa lâm sàng. Tôi sẽ lén tạo ra một sự cố tràn dung dịch amoniac giả để kích hoạt hệ thống thông gió khẩn cấp. Lúc đó, Ngô Tuấn Anh bắt buộc phải bước ra ngoài để chỉ đạo xử lý sự cố vì gã cực kỳ ám ảnh với việc giữ sạch phòng lab vô trùng của mình.”
“Thời gian hành động của tôi là bao lâu?” Trực hỏi.
“Tối đa là ba phút trước khi hệ thống tự động lọc khí hoàn tất và gã quay lại phòng lab,” Hoài Phương siết chặt chùm chìa khóa dự phòng trong tay. “Anh phải cắm USB, bẻ khóa và sao lưu tệp dữ liệu máu gốc trước khi tiến trình xóa của Tuấn Anh chạm mốc một trăm phần trăm.”
Năm phút sau, tại hành lang tầng ba của bệnh viện V-Tech, bầu không khí vô trùng tĩnh lặng đột ngột bị phá vỡ bởi một tiếng còi báo động nhỏ từ tủ kỹ thuật phụ. Một mùi khai nồng nặc của amoniac bắt đầu phát tán ra hành lang, kích hoạt cảm biến hóa chất của tòa nhà.
“Có sự cố tràn hóa chất tẩy rửa ở khu vực hành lang 3B! Yêu cầu đội bảo an hỗ trợ khẩn cấp!” tiếng Hoài Phương vang lên đầy hốt hoảng qua hệ thống bộ đàm nội bộ.
Trong phòng thí nghiệm sinh học vô trùng, Ngô Tuấn Anh đang ngồi trước hệ thống máy tính ba màn hình lớn, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím để vận hành chương trình xóa dữ liệu máu của Khánh An. Gã mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh nhạt, đeo kính cận không gọng, gương mặt thư sinh nhưng lạnh lùng không một chút cảm xúc. Khi nghe tiếng còi báo động và mùi amoniac xộc vào qua khe cửa, chân mày gã nhíu chặt lại.
“Lũ ăn hại,” Tuấn Anh lẩm bẩm đầy bực dọc. Gã liếc nhìn màn hình máy tính, tiến trình xóa dữ liệu máu gốc của Khánh An đang chạy ở mức bảy mươi lăm phần trăm. Gã không thể để mùi hóa chất bẩn thỉu kia lọt vào làm hỏng các mẫu cấy ghép mô sinh học trong phòng lab.
Tuấn Anh đứng dậy, khóa tạm thời màn hình máy tính cá nhân rồi bước nhanh ra cửa chính phòng lab để kiểm tra sự cố, đúng như kế hoạch đánh lạc hướng của Hoài Phương.
Ngay khi bóng của Ngô Tuấn Anh vừa khuất sau góc hành lang đầy khói hóa chất giả, một bóng đen khập khiễng lách ra khỏi góc tối của lối thoát hiểm. Trực di chuyển cực nhanh theo Bản đồ vùng mù camera, ép sát cơ thể vào vách tường kính để tránh cảm biến hồng ngoại. Anh tiếp cận đầu đọc sinh trắc học vân tay ở cửa phụ phòng lab.
Trực rút màng vân tay Silicon giả lập từ túi áo, lách nhẹ lớp màng mỏng ôm sát vào ngón trỏ tay phải của mình. Anh hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim xuống dưới bảy mươi nhịp một phút, giữ cho bàn tay hoàn toàn bất động bất chấp cơn run giật nhẹ do di chứng thuốc Neuro-Settle đang hành hạ hệ thần kinh.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX...*
Anh nhẩm dòng mật mã bảo mệnh trong đầu, rồi ấn mạnh ngón trỏ dán màng silicon lên mặt kính cảm biến của đầu đọc.
*Tít. Cạch.*
Đèn led trên đầu đọc sinh trắc học chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lục. Cánh cửa kính cường lực dày của phòng lab vô trùng từ từ trượt mở. Trực lách người vào trong, cánh cửa lập tức đóng sập lại phía sau lưng anh.
Không gian bên trong phòng lab ngập tràn mùi dung môi hữu cơ và tiếng o o đều đặn của các máy siêu ly tâm. Trực tiến thẳng về phía bàn làm việc của Ngô Tuấn Anh. Anh rút chiếc USB chuyên dụng của Hoài Phương ra, cắm trực tiếp vào cổng kết nối vật lý phía sau thùng máy chủ trung tâm.
Màn hình máy tính lập tức hiện lên bảng thông báo yêu cầu quyền truy cập cấp cao. Trực sử dụng bàn phím, gõ nhanh chuỗi mã lệnh bẻ khóa hệ thống ngoại tuyến dựa trên các lỗ hổng bảo mật cũ của Cục An Ninh mà anh đã thuộc lòng. Những ngón tay phải của anh lướt trên bàn phím nhanh như một lập trình viên chuyên nghiệp, trong khi tay trái của anh phải ghì chặt vào mép bàn để khống chế cơn run cơ.
*Đang quét dữ liệu... Phát hiện tệp phân tích độc chất máu của bệnh nhân Trần Khánh An. Tiến trình xóa dữ liệu của hệ thống: tám mươi phần trăm.*
“Nhanh lên...” Trực thì thầm qua kẽ răng, nửa khuôn mặt phải của anh căng ra đầy căng thẳng. Anh kích hoạt lệnh sao lưu khẩn cấp từ máy chủ sang USB.
*Tiến trình sao lưu bắt đầu: mười phần trăm... hai mươi phần trăm...*
Cùng lúc đó, ở ngoài hành lang phụ, Ngô Tuấn Anh đang đứng bên tủ hóa chất, ánh mắt gã nheo lại đầy nghi ngờ khi nhìn thấy vệt nước đổ trên sàn chỉ là dung dịch amoniac loãng được pha chế vội vã, hoàn toàn không phải sự cố tràn axit nghiêm trọng của bệnh viện. Gã quay sang nhìn Hoài Phương đang đứng lúng túng bên cạnh.
“Y tá trưởng Hoài Phương, cô làm việc ở Vạn An bao nhiêu năm rồi mà lại hoảng loạn vì một sự cố nhỏ thế này?” giọng Tuấn Anh lạnh lùng, mang theo sự sắc sảo đầy đe dọa.
“Tôi... tôi lo ngại hóa chất sẽ ảnh hưởng đến các mẫu mô sinh học của giáo sư Ngô Vĩnh gửi từ phòng khám về,” Hoài Phương cố gắng giữ tông giọng đều đặn, nhưng bàn tay cô giấu sau lưng đang siết chặt lấy chùm chìa khóa dự phòng đến mức rướm máu.
Tuấn Anh không trả lời. Gã rút chiếc máy tính bảng cá nhân từ trong túi áo bảo hộ ra để kiểm tra trạng thái hoạt động của hệ thống máy chủ phòng lab. Ngay lập tức, đôi đồng tử của gã co rụt lại khi nhìn thấy một thông báo đỏ nhấp nháy trên màn hình:
*Cảnh báo: Phát hiện kết nối vật lý nặc danh tại cổng ngoại vi của máy chủ trung tâm. Quyền truy cập quản trị viên: Trịnh Minh Trực.*
“Cái gì?” Tuấn Anh thốt lên, gương mặt gã biến dạng vì kinh ngạc và giận dữ. “Trịnh Minh Trực? Làm sao gã cảnh sát chết tiệt đó có thể truy cập hệ thống lúc này?”
Gã lập tức nhận ra mình đã bị điều đi bằng một cái bẫy thô sơ. Tuấn Anh quay ngoắt người, gạt phăng Hoài Phương sang một bên rồi lao thẳng về phía cửa phòng lab.
“Bảo an! Có kẻ đột nhập phòng lab tầng ba! Phong tỏa toàn bộ khu vực ngay lập tức!” Tuấn Anh hét lớn vào bộ đàm đeo bên hông.
Bên trong phòng lab, màn hình sao lưu trên máy tính của Trực mới chỉ chạm mốc sáu mươi phần trăm.
*Tiến trình sao lưu: bảy mươi phần trăm... tám mươi phần trăm...*
Tiếng bước chân dồn dập của Ngô Tuấn Anh và đội bảo an vũ trang bắt đầu vang lên từ phía đầu hành lang, dội qua lớp cửa kính dày. Trực biết mình không còn đường lui. Anh rút từ trong túi áo khoác ra một thanh thép mỏng—vật dụng thô sơ anh luôn mang theo người—và lách nhanh nó vào khe khớp bản lề của cánh cửa thép vô trùng phụ phía sau phòng lab.
*Cạch.*
Thanh thép nhỏ găm chặt vào khe lẫy cơ học, tạo ra một vết hở nhỏ chưa đầy hai milimét ở chốt cửa.
Trên màn hình máy tính bảng của Ngô Tuấn Anh, gã điên cuồng nhấn nút kích hoạt Giao thức phong tỏa khẩn cấp từ xa của tập đoàn V-Tech.
“Khóa toàn bộ cửa thép vô trùng! Phun khí gây mê vào phòng lab!” Tuấn Anh hét lên qua bộ đàm.
*Rầm! Rầm!*
Những cánh cửa thép dày ba lớp của phòng thí nghiệm sinh học đồng loạt sập xuống từ trần nhà với một lực cơ học khủng khiếp, bịt kín mọi lối ra vào của căn phòng vô trùng. Tiếng rít ghê rợn của hệ thống khóa tự động vang lên khô khốc.
Tuy nhiên, tại cánh cửa thép phụ phía sau, tiếng khóa điện tử đột ngột kêu lên ba tiếng bíp bíp báo lỗi. Thanh thép mỏng của Trực chèn vào khe bản lề đã làm chậm tiến trình khóa hoàn toàn của cánh cửa này lại đúng mười giây.
Mười giây định mệnh.
*Tiến trình sao lưu: chín mươi phần trăm... một trăm phần trăm. Sao lưu thành công.*
Trực giật mạnh chiếc USB chuyên dụng ra khỏi thùng máy chủ, giấu nhanh vào túi trong của áo măng-tô đen bên cạnh chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật. Đúng lúc đó, tiếng xì xì ghê rợn vang lên từ các họng thông gió trên trần nhà. Một làn sương mỏng, không màu bắt đầu phun ra xối xả vào không gian phòng lab. Đó là khí gây mê lâm sàng nồng độ cao của V-Tech.
Trực cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào mũi, mang theo cảm giác tê dại nhanh chóng lan tỏa từ các đầu ngón tay lên đến thùy trán. Tầm nhìn bên mắt phải của anh bắt đầu nhòe đi, nửa cơ mặt trái liệt hoàn toàn co thắt lại đau đớn dưới áp lực của khí độc.
Anh loạng choạng bước về phía cửa phụ, nhưng cánh cửa thép dày lúc này đã hoàn toàn sập xuống sau khi nghiền nát thanh thép mỏng của anh thành một mảnh vụn rỉ sét. Hệ thống đỏ báo động của phòng lab nhấp nháy liên tục, nhuộm đỏ toàn bộ không gian vô trùng trong một thứ ánh sắc quỷ dị.
Bên ngoài cửa kính cường lực của phòng lab, Ngô Tuấn Anh cùng bốn lính bảo an vũ trang đeo mặt nạ phòng độc đã áp sát hiện trường. Ánh mắt tàn bạo, vô cảm của Tuấn Anh khóa chặt vào bóng dáng khập khiễng của Trực phía sau làn khói thuốc mê đang dày đặc dần.
“Mày không thoát được đâu, Lâm Hoàng giả mạo,” Tuấn Anh cười lạnh qua hệ thống loa phát thanh nội bộ của phòng lab. “Để xem bộ não của mày chịu đựng được bao nhiêu giây trước khi bị xóa sạch hoàn toàn.”
Trực quỵ một gối xuống sàn nhà lạnh ngắt, bàn tay phải của anh siết chặt lấy chiếc USB chứa tệp dữ liệu máu gốc của Khánh An giấu trong ngực áo. Anh cảm nhận được hệ thần kinh của mình đang bên bờ vực sụp đổ vĩnh viễn, nhưng đôi mắt anh phía sau lớp kính râm vẫn giữ nguyên sự chính trực, sắc lạnh của một người thực thi pháp luật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!