Nhạc nềnEntangle

Xúc Giác Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cây bút mực xanh trong tay gã giả mạo khẽ hạ xuống, đặt nét ký quyết định lên tờ giấy biên bản màu xanh nhạt dán nhãn niêm phong bảo mật của tập đoàn dược phẩm V-Tech. Từ trên đường ống thông gió tối tăm của phòng bệnh VIP 502, Trịnh Minh Trực nằm áp sát ngực xuống tấm tôn lạnh, nhãn cầu anh co rút lại dưới lớp kính râm phân cực. Từng thớ thịt bên má trái – nơi vết thương hoại tử vừa được nạo mủ và khâu lại mười hai giờ trước – đang giật lên từng hồi buốt nhói. Nửa cơ mặt trái bị liệt hoàn toàn khiến anh không thể nhíu mày hay mím môi để giải tỏa áp lực, toàn bộ khuôn mặt anh như bị đóng băng dưới lớp băng gạc vô trùng và chiếc khẩu trang y tế siết chặt.


Phía dưới, gã giả mạo – Lâm Hoàng thật trong thân xác của Trực – khẽ mỉm cười. Hắn đưa tờ biên bản đã ký cho gã trợ lý đeo khẩu trang của Ngô Vĩnh.


“Mang mẫu máu này về dưỡng trí viện Vạn An tiêu hủy theo đúng quy trình sinh học,” gã giả mạo ra lệnh, giọng nói trầm ấm giả lập bằng công nghệ Deepfake vang lên đều đặn, hoàn toàn không có một tì vết nào của một kẻ tội phạm. “Vợ tôi cần được yên tĩnh. Tôi phải ra ngoài sảnh trả lời phỏng vấn của đài truyền hình.”


“Rõ, thưa Đội trưởng,” gã trợ lý cúi đầu, nhận lấy tệp hồ sơ chứa biên bản màu xanh cùng chiếc hộp vô trùng bảo quản mẫu máu độc chất của Khánh An, bước nhanh ra lối cửa phụ.


Lâm Hoàng thật chỉnh lại phù hiệu cảnh sát trên ve áo cảnh phục phẳng phiu, bước ra cửa chính phòng bệnh, nơi ánh đèn flash của nhóm phóng viên Vũ Thanh Vân đã bắt đầu lấp loáng qua khe kính hành lang. Cánh cửa gỗ sồi cách âm dày cộp đóng sập lại. Phòng bệnh VIP 502 đột ngột chìm vào một sự im lặng vô trùng, chỉ còn tiếng bíp bíp đều đặn, đơn điệu từ máy đo sinh học kết nối với lồng ngực yếu ớt của Trần Khánh An.


Trực nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để luồng khí lạnh ẩm ướt của hệ thống điều hòa trung tâm tràn vào buồng phổi đang bỏng rát. Anh biết mình chỉ có tối đa mười phút trước khi gã giả mạo kết thúc buổi phỏng vấn dài dòng để tạo chứng cứ ngoại phạm trước giới truyền thông. Anh không thể đi theo gã trợ lý để cướp lại mẫu máu lúc này; hành lang ngoài kia đầy rẫy camera AI nhận diện hành vi và lực lượng bảo an vũ trang của V-Tech. Mục tiêu tối thượng của anh trong mười phút này là tiếp cận người vợ đang bị đầu độc thạch thạch tín.


Bằng xúc giác nhạy bén của đầu ngón tay phải, Trực lách nhẹ chiếc ghim kẹp tóc bằng thép mỏng vào khe chốt của nắp hầm thông gió. Khớp xương vai trái chấn thương nhói lên một cơn đau xé thịt khi anh dùng lực cánh tay để giữ cho tấm lưới kim loại không phát ra tiếng động. Anh từ từ hạ tấm lưới xuống, treo nó lơ lửng bằng một sợi dây cáp nhỏ, rồi nhẹ nhàng đu người thả mình xuống sàn nhà phòng bệnh.


*Bộp.*


Tiếng đế giày vải tiếp đất cực nhẹ, hoàn toàn bị triệt tiêu bởi lớp thảm len dày dưới sàn phòng VIP. Trực lướt nhanh vào góc khuất của chiếc tủ quần áo âm tường, mắt cảnh giác quét qua ba chiếc camera AI đang xoay 360 độ trên trần nhà. Theo bản đồ vùng mù camera do Phan Văn Đạt thiết kế, có một khoảng không gian hẹp rộng khoảng nửa mét chạy dọc mép giường bệnh của Khánh An nằm ngoài tầm quét của cảm biến hồng ngoại. Anh di chuyển khập khiễng theo đường zích-zắc, ép sát cơ thể sũng mồ hôi dưới lớp măng-tô đen vào vùng tối đó.


Đứng bên giường bệnh, Trực nhìn xuống người vợ yêu dấu. Trái tim anh thắt lại trong một nỗi căm hờn tột cùng. Khánh An nằm đó, mái tóc dài xơ xác xõa trên gối trắng, gương mặt thanh tú gầy gò đến mức lộ rõ xương quai hàm, làn da nhợt nhạt không một sắc hồng do tác dụng tích lũy của thạch thạch tín liều thấp. Trên ngực cô, những điện cực của máy đo sinh học nhấp nháy ánh sáng xanh lục, ghi nhận nhịp tim yếu ớt chỉ ở mức năm mươi lăm nhịp một phút.


Trực quỳ một gối xuống cạnh giường, bàn tay phải run rẩy đưa lên định chạm vào má cô, nhưng rồi anh dừng lại giữa chừng. Anh nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay thô ráp, đầy những vết sẹo mới khâu thẩm mỹ lỗi và nồng nặc mùi cồn sát trùng. Anh không còn là Trịnh Minh Trực của ngày xưa. Anh đang mang gương mặt của Lâm Hoàng, kẻ thù đã phá hủy mái ấm của hai người.


Nỗi dằn vặt căn tính dâng lên như một luồng axit thiêu rốt thùy trán. Trực nghiến chặt răng, ngón tay cái bấm mạnh vào vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái. Vết sẹo được rạch bằng mảnh kính vỡ từ căn hộ cũ nay bị nứt nhẹ do lực đu bám trên trần thông gió, rỉ ra một giọt máu tươi ấm nóng, thấm qua lớp gạc y tế mỏng. Cơn đau nhói thực thể lập tức kéo anh ra khỏi vực thẳm hoảng loạn, trả lại cho anh sự tỉnh táo lạnh lùng của một sĩ quan an ninh.


Anh lách tay vào túi măng-tô, ngón tay chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim dính máu – mỏ neo tình yêu duy nhất mà anh luôn mang theo bên mình. Trực không thể cất tiếng gọi cô. Nửa cơ mặt trái bị liệt hoàn toàn khiến anh không thể phát âm rõ ràng các âm gió, bất kỳ tiếng thì thầm lỗi nhịp nào cũng sẽ biến thành một tiếng rít khàn đặc, dễ dàng bị cảm biến âm thanh nhạy bén của phòng bệnh ghi nhận.


Anh quyết định dùng nhịp gõ ngón tay Morse – phương thức liên lạc độc quyền mà hai vợ chồng từng dùng để chơi đùa cùng con gái Khánh Linh ngày xưa.


Trực nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của Khánh An. Sự tương phản giữa hơi ấm yếu ớt, cam chịu của cô và vết sẹo thô ráp, đau đớn trên cổ tay anh tạo nên một sự chấn động cảm xúc mãnh liệt. Anh dùng ngón trỏ tay phải, gõ khẽ vào lòng bàn tay cô theo nhịp điệu quen thuộc: ba nhịp ngắn, một nhịp dài, rồi dừng lại hai giây.


*T-R-U-C... T-R-U-C...*


Nhịp gõ lặp đi lặp lại đều đặn, truyền qua lớp da thịt mỏng manh của cô.


Trong cơn mê sảng sâu do nhiễm độc thạch thạch tín, thần kinh trung ương của Khánh An dao động dữ dội. Biểu đồ nhịp tim trên máy đo sinh học đột ngột thay đổi. Từ mức năm mươi lăm nhịp tĩnh lặng, đường sóng xanh bắt đầu nhấp nháy liên tục, vọt lên bảy mươi, rồi tám mươi lăm nhịp một phút.


“Ư... hự...”


Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ đôi môi khô khốc của Khánh An. Đôi mi mắt của cô run rẩy, cố gắng đấu tranh để thoát khỏi màn sương mù của độc chất. Đầu ngón tay cô khẽ cử động vô thức, phản xạ tự nhiên hướng về phía nguồn phát ra nhịp gõ. Những ngón tay thanh mảnh của cô lướt qua găng tay da của Trực, rồi chạm trực tiếp vào phần cổ tay trái không được che phủ – nơi vết sẹo hình chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ đang rớm máu tươi.


Xúc giác thô ráp, sần sùi và vị ấm nóng của giọt máu tươi chạm vào da cô. Trong tiềm thức bị giam lỏng của Khánh An, một vết nứt lớn bùng nổ. Người chồng hiện tại của cô – gã 'Trực' đang sống cùng cô – hoàn toàn có một bàn tay mềm mại, không có bất kỳ vết sẹo thô bạo nào ở cổ tay. Trực giác của một người vợ yêu chồng sâu sắc trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


“Trực...”


Khánh An khẽ mở mắt trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đôi đồng tử giãn rộng của cô cố gắng tập trung vào bóng người cao gầy đang quỳ bên giường bệnh. Nhưng tầm nhìn của cô hoàn toàn bị nhòe đi bởi tác dụng của thuốc hướng thần. Cô chỉ nhìn thấy một bóng đen mờ ảo mang gương mặt của ác nhân Lâm Hoàng.


“Trực... anh...” cô thốt lên, giọng nói khản đặc đầy sự hoang mang tột độ.


Đúng lúc đó, thính giác cực nhạy của Trực co thắt lại.


Từ phía hành lang cách phòng bệnh khoảng mười mét, tiếng giày da nện xuống sàn đá thạch anh vang lên đều đặn, khô khốc. Đó là tiếng bước chân dứt khoát, nặng nề của gã giả mạo Lâm Hoàng thật đang quay trở lại.


*Gã đã kết thúc buổi phỏng vấn sớm hơn tính toán.*


Trực biết mình bắt buộc phải rút lui ngay lập tức. Nếu gã giả mạo bước vào và phát hiện ra anh, cuộc đấu trí này sẽ kết thúc trong một trận đọ súng đẫm máu ngay tại giường bệnh của Khánh An, và cô sẽ là người đầu tiên gặp nguy hiểm.


Anh nhẹ nhàng buông tay cô ra. Để tránh việc gã giả mạo nghi ngờ nhịp tim tăng đột ngột của Khánh An trên máy đo sinh học, Trực lách người sang góc bàn trang điểm bên cạnh giường bệnh. Anh lén rút một chiếc ghim kẹp tóc bằng thép nhỏ từ trong túi áo, dùng lực ngón tay bẻ cong nó rồi ném mạnh ra ngoài hành lang phụ qua khe cửa thông gió kỹ thuật phía sau phòng tắm.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm nhỏ sắc nét vang lên từ hành lang kỹ thuật đối diện.


Tiếng bước chân của gã giả mạo đang tiến sát cửa phòng bệnh đột ngột dừng lại.


“Ai đó?” tiếng gã giả mạo vang lên đầy cảnh giác, kèm theo tiếng sột soạt của bao da súng cảnh sát bị mở chốt an toàn. Gã quay người bước về phía hành lang phụ để kiểm tra tiếng động giả.


Trực tận dụng ba mươi giây ngắn ngủi đó. Anh dùng toàn lực cơ thể, bám vào mép tường gạch rỗng, đu người ngược trở lại đường ống thông gió kỹ thuật phía trên trần nhà. Vết khâu ở cổ tay trái bị nứt rộng do lực kéo đột ngột, máu tươi tuôn ra ướt đẫm lớp băng gạc vô trùng, mang theo một cơn đau buốt tận xương tủy nhưng anh không hề phát ra một tiếng động nào. Anh nhanh chóng kéo tấm lưới sắt về vị trí cũ, lách người vào bóng tối sương mù của đường ống thông gió ngay trước khi cánh cửa phòng bệnh 502 bị đẩy mạnh từ bên ngoài.


*Cạch.*


Lâm Hoàng thật bước vào phòng, khẩu súng ngắn CZ 75 giữ ở góc thấp, ánh mắt tàn bạo quét qua mọi ngóc ngách của căn phòng vô trùng. Hắn liếc nhìn biểu đồ nhịp tim của Khánh An đang dao động mạnh ở mức chín mươi nhịp một phút. Hắn tiến lại gần giường bệnh, nghi ngờ nhìn quanh phòng, rồi tiến về phía rèm cửa sổ đang khép chặt.


Nằm trên trần thông gió sũng bụi sắt, Trực nín thở, ép chặt cơ thể vào tấm tôn lạnh để giảm thiểu tối đa bức xạ nhiệt. Vết thương má trái rỉ ra dịch viêm nóng rát dưới lớp khẩu trang, hòa cùng giọt máu từ cổ tay đang nhỏ từng giọt xuống tay áo măng-tô đen. Anh nhìn qua khe hở nhỏ, thấy Khánh An đang khẽ mấp máy môi, bàn tay cô vẫn run rẩy đưa lên không trung như cố gắng bấu víu lấy vết sẹo chữ thập vừa biến mất trong hư vô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!