Bệnh Viện Sương Mù
Sương mù xám đục bao phủ toàn bộ khu phức hợp y tế cao cấp của tập đoàn dược phẩm V-Tech như một tấm vải liệm khổng lồ. Những hạt mưa nhỏ li ti như bụi nước bám chặt vào lớp kính cửa xe sedan, làm nhòe đi ánh đèn cao áp màu vàng chanh của bãi đỗ xe bệnh viện. Trịnh Minh Trực ngồi ở băng ghế sau, nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở theo chu kỳ bốn-bảy-tám để áp chế cơn đau đang giật lên từng hồi từ màng xương má trái. Nửa khuôn mặt bên trái của anh hoàn toàn tê dại, cứng đờ và mất cảm giác cơ học do di chứng của ca nạo mủ hoại tử mười hai giờ trước.
Để chuẩn bị cho ca đột nhập này, y tá trưởng Hoài Phương đã giúp anh dán một lớp băng gạc vô trùng siêu mỏng phủ kín vết khâu mới bên má trái, cố định bằng băng keo y tế chuyên dụng để tránh rách chỉ khi cơ mặt co thắt. Ngay phía trên lớp gạc, Trực đã lén bôi một lớp gel cách nhiệt mỏng mà anh xin từ phòng lab của Đăng Khoa. Lớp gel này có nhiệm vụ ngăn chặn bức xạ nhiệt từ vùng da đang bị viêm nhiễm của anh phát tán ra ngoài, đánh lừa các cảm biến quét nhiệt hồng ngoại FLIR vốn được lắp đặt dày đặc tại các hành lang của bệnh viện VIP V-Tech.
Trực đưa tay lên, siết chặt chiếc khẩu trang y tế màu xanh ôm sát vào vành tai. Sợi dây thun co giãn ép chặt lớp vải kháng khuẩn vào vết thương mới khâu, tạo ra một cơn đau buốt tận tủy não. Anh nghiến chặt răng, ngón tay cái bấm mạnh vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái để dùng nỗi đau thực thể thứ cấp này chế ngự phản xạ co giật cơ mặt. Anh không được phép để lộ bất kỳ biểu cảm nào bên má trái, cũng không được để vết khâu bị rách nứt rỉ dịch viêm dưới lớp khẩu trang.
Qua gương chiếu hậu, ánh mắt sâu hoắm, lầm lì của gã lái xe câm A Sáng hướng về phía anh, khẽ gật đầu. Gã câm lặng đưa tay gạt nhẹ cần số, chiếc sedan đen từ từ lướt qua chốt bảo vệ vòng ngoài của bệnh viện. A Sáng đã nhận diện được các góc khuất không có camera giám sát nhờ bản đồ vùng mù camera (Blind-spot navigation) do kỹ sư phần mềm ẩn dật Phan Văn Đạt thiết kế riêng cho Trực. Bản đồ này không được lưu trữ trên bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào mà được nạp trực tiếp vào chiếc máy tính bảng ngoại tuyến dã chiến nằm trong túi măng-tô đen của anh.
“Cứ đỗ xe ở sảnh phụ bến xe cứu thương,” Trực ra lệnh bằng giọng nói khàn đặc, trầm đục và hơi méo tiếng do nửa cơ mặt trái bị liệt hoàn toàn. “Đó là vùng mù duy nhất không có cảm biến quét võng mạc của lực lượng bảo an.”
Xe dừng lại dưới bóng tối của mái hiên bê tông sảnh phụ. Trực bước xuống xe, kéo thấp vành mũ lưỡi trai đen sụp xuống trán và đeo chiếc kính râm phân cực chống quét khuôn mặt. Chiếc kính râm này được phủ một lớp màng đặc biệt, có khả năng phản xạ và làm nhiễu loạn các cảm biến hồng ngoại của camera AI nhận diện hành vi thời gian thực. Anh lướt nhanh qua cửa kính tự động của sảnh phụ, bước vào không gian vô trùng bóng loáng của bệnh viện.
Mùi hóa chất sát trùng nồng nặc và hương tinh dầu oải hương tổng hợp xộc thẳng vào mũi Trực, tạo nên một sự tương phản ngột ngạt với không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bên ngoài. Nơi này được thiết kế như một khách sạn năm sao dành riêng cho giới thượng lưu, với sàn đá thạch anh trắng bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED âm trần rực rỡ, nhưng ẩn sau vẻ xa hoa đó là một hệ thống giám sát an ninh công nghệ cao vô cùng tàn nhẫn.
Trực liếc nhìn chiếc máy tính bảng ngoại tuyến giấu dưới lớp áo măng-tô. Theo sơ đồ của Phan Văn Đạt, hệ thống camera AI của bệnh viện V-Tech không chỉ nhận diện khuôn mặt mà còn liên tục phân tích dáng đi và nhịp thở của từng cá nhân để phát hiện các hành vi bất thường. Anh bắt buộc phải đi khập khiễng nhẹ, giả vờ như một bệnh nhân bị chấn thương khớp gối để che giấu thói quen bước đi dứt khoát, thẳng vai của một sĩ quan an ninh hình sự.
Khi Trực vừa bước qua góc cua hành lang dẫn đến khu phòng bệnh VIP, thính giác cực nhạy của anh lập tức co thắt lại. Cách vị trí anh đang đứng khoảng năm mét, một tiếng bíp bíp dồn dập vang lên từ chiếc loa áp trần. Đèn báo động màu đỏ trên tường bắt đầu nhấp nháy theo chu kỳ ngẫu nhiên.
*Thiết bị quét sinh học ngẫu nhiên của Đội bảo an đang hoạt động.*
Trực nín thở. Trái tim anh đập chậm lại dưới sáu mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định. Theo bản đồ vùng mù, ngay sát bên tay phải anh là phòng kỹ thuật điện của tầng một. Anh lách người nhanh như một bóng ma, dùng cùi chỏ đẩy nhẹ cánh cửa thép không gỉ phòng kỹ thuật, khép hờ cửa lại ngay trước khi luồng sáng quét hồng ngoại của camera AI quét qua vị trí hành lang anh vừa đứng.
Bên trong phòng kỹ thuật tối tăm, chỉ có ánh sáng xanh lè phát ra từ các tủ điện điều khiển trung tâm. Trực đứng im trong bóng tối, tai lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của hai lính bảo an V-Tech đi ngang qua cửa phòng. Tiếng đế giày da nện xuống sàn đá thạch anh nghe đều đặn, khô khốc.
“Hệ thống quét ngẫu nhiên không phát hiện dị thường nhiệt. Chuyển sang chế độ tuần tra thường nhật,” tiếng bộ đàm của lính bảo an vang lên rồi nhỏ dần phía cuối hành lang.
Trực thở ra một hơi dài, cảm nhận mồ hôi lạnh đã vã ra đẫm lưng áo. Anh liếc nhìn chiếc thang máy dịch vụ ở góc phòng kỹ thuật. Ban đầu, anh định sử dụng chiếc thang máy này để lên thẳng tầng năm – phân khu VIP nơi Khánh An đang nằm điều trị. Nhưng khi tiến lại gần, anh phát hiện đầu đọc thẻ của thang máy đã được nâng cấp lên thuật toán quét vân tay sinh học cấp cao của các bác sĩ trưởng khoa. Màng vân tay Silicon giả lập mà Đăng Khoa chế tạo cho anh chỉ chứa dữ liệu vân tay cũ của Trịnh Minh Trực, hoàn toàn không có trong cơ sở dữ liệu y tế của V-Tech. Nếu anh cố tình quét thử, hệ thống sẽ lập tức kích hoạt chuông báo động đỏ toàn viện.
*Bắt buộc phải dùng đường ống thông gió kỹ thuật.*
Trực ngước nhìn lên trần phòng kỹ thuật, nơi có một nắp hầm thông gió bằng kim loại được cố định bằng bốn chiếc chốt vít cơ học cũ. Anh rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc ghim kẹp tóc bằng thép mỏng – công cụ thô sơ nhưng hiệu quả nhất trong những không gian không thể sử dụng thiết bị điện tử.
Bằng xúc giác nhạy bén của đầu ngón tay phải, Trực luồn chiếc ghim kẹp vào khe chốt thứ nhất. Anh khẽ xoay cổ tay, cảm nhận tiếng lò xo sắt rỉ sét chuyển động bên trong.
*Tạch.*
Chốt thứ nhất mở ra. Anh tiếp tục di chuyển sang chốt thứ hai, rồi thứ ba. Mồ hôi từ trán chảy xuống mắt kính râm, làm cay xè nhãn cầu, nhưng anh không dám đưa tay lên lau. Vết thương má trái bị siết chặt bởi khẩu trang đang giật lên từng cơn đau buốt nhói, cơ mặt trái hoàn toàn không thể phản ứng để giải tỏa áp lực cơ học.
*Tạch. Tạch. Tạch.*
Trong vòng đúng tám giây, Trực đã bẻ khóa thành công cả bốn chiếc chốt sắt. Anh nhẹ nhàng đỡ lấy tấm lưới kim loại nặng nề, đặt nó xuống sàn phòng kỹ thuật mà không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Anh đu người lên, dùng lực cánh tay phải để kéo toàn bộ cơ thể vào trong đường ống thông gió chật hẹp, tối tăm.
Không gian bên trong đường ống thông gió ngập mùi bụi sắt, rỉ sét và hơi lạnh buốt giá từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi qua. Trực bò bằng cùi chỏ và đầu gối trên bề mặt tôn mỏng, di chuyển cực kỳ chậm rãi để tránh tạo ra tiếng vang cơ học dọc theo đường ống. Luồng khí lạnh mạnh mẽ của hệ thống điều hòa trung tâm liên tục thổi vào người anh, làm giảm đáng kể bức xạ nhiệt phát ra từ cơ thể anh, biến anh thành một thực thể vô hình trước các cảm biến quét nhiệt hồng ngoại của tòa nhà.
*Đạt đã tính toán đúng. Hệ thống điều hòa chính là lá chắn tự nhiên tốt nhất của mình.*
Trực bò theo sơ đồ tọa độ trên máy tính bảng ngoại tuyến, hướng về phía phân khu VIP của tầng năm. Mỗi bước bò là một lần bả vai trái bị chấn thương của anh nhói lên đau đớn, nhưng ý chí bảo vệ người vợ đang bị đầu độc thạch thạch tín đã đẩy anh vượt qua giới hạn chịu đựng của thể xác. Anh biết, Khánh An đang bị giam lỏng tinh thần trong chính căn phòng bệnh VIP kia, hằng ngày phải uống những liều độc chất dưới danh nghĩa thuốc an thần.
Sau gần hai mươi phút bò liên tục trong bóng tối chật hẹp, Trực tiếp cận được vị trí phòng bệnh VIP 502 của Khánh An. Anh nằm áp sát ngực xuống tấm tôn lạnh, mắt ghé sát vào khe hở của cửa thông gió trần nhà nhìn xuống không gian bên dưới.
Phòng bệnh VIP rộng lớn, được thiết kế trang nhã với những bức tường bọc da màu kem cách âm hoàn toàn, ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp của đèn ngủ. Trên chiếc giường bệnh bọc drap trắng tinh, Trần Khánh An nằm đó, vóc dáng thanh mảnh của cô trông gầy gò và yếu ớt hơn bao giờ hết dưới lớp chăn mỏng. Gương mặt thanh tú của cô nhợt nhạt, hốc hác, đôi mắt nhắm nghiền trong trạng thái hôn mê sâu do tác dụng tích lũy của thạch thạch tín. Cánh tay phải của cô cắm đầy những ống truyền dịch kết nối với máy đo sinh học bên cạnh giường.
Nhìn thấy vợ, lồng ngực Trực co thắt lại trong một nỗi đau đớn tột cùng. Anh muốn ngay lập tức đạp vỡ cửa thông gió, lao xuống bế cô thoát khỏi hang ổ tàn ác này. Nhưng lý trí hình sự lạnh lùng đã giữ chặt cơ thể anh lại. Xung quanh giường bệnh của cô là ba chiếc camera AI giám sát hành vi xoay 360 độ, liên tục truyền dữ liệu trực tiếp về phòng an ninh của Đỗ Hoàng Giang.
Đột nhiên, tiếng cửa phòng bệnh mở ra.
Trực nín thở, mắt khóa chặt vào bóng người vừa bước vào.
Đó chính là Lâm Hoàng thật – gã trùm tội phạm đang sống sung sướng dưới danh phận Trịnh Minh Trực. Hắn mặc bộ trang phục cảnh phục phẳng phiu, quai hàm vuông vức và gương mặt chính trực của Trực, nhưng đôi mắt hắn lại mang nét lạnh lùng, tàn nhẫn đầy toan tính. Đi ngay phía sau hắn là một nhóm phóng viên truyền hình của đài Khánh Bình News, dẫn đầu bởi nữ phóng viên săn tin Vũ Thanh Vân.
Gã giả mạo bước đến bên giường bệnh của Khánh An, hắn khẽ cúi người xuống, dùng bàn tay ấm áp giả tạo vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ chu đáo, đau đớn và lo lắng tột độ trước ống kính máy quay.
“Khánh An bị trầm cảm cấp tính sau tai nạn xe hơi của tôi,” gã giả mạo cất giọng nói trầm ấm – giọng nói nguyên bản của Trực đã được giả lập hoàn hảo bằng công nghệ Deepfake. “Tôi đã đưa cô ấy đến cơ sở y tế tốt nhất của V-Tech để điều trị đặc biệt. Tôi xin cam kết trước công chúng thành phố rằng sẽ dùng mọi nguồn lực để cứu chữa cho vợ mình.”
Vũ Thanh Vân liên tục gật đầu, ngón tay gõ nhanh trên máy ghi âm để ghi lại những lời tuyên bố đầy tính nhân văn của 'người hùng cảnh sát'.
Nằm trên trần thông gió, Trực chứng kiến toàn bộ màn kịch ghê tởm của kẻ thù. Kẻ đang đầu độc vợ anh hằng ngày lại đang đứng trước giới truyền thông đóng vai người chồng vĩ đại, dùng chính danh dự cả đời của anh để ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm cho bản thân. Sự căm phẫn tột cùng dâng trào khiến thùy trán của Trực co thắt dữ dội, máu từ vết sẹo cổ tay trái lại rỉ ra đẫm lớp găng tay da đen.
Sau khi thực hiện xong màn diễn kịch truyền thông, gã giả mạo ra hiệu cho nhóm phóng viên rời khỏi phòng bệnh để 'bệnh nhân được yên tĩnh nghỉ ngơi'. Vũ Thanh Vân cùng ê-kíp cúi đầu chào rồi nhanh chóng rút lui, trả lại sự yên lặng vô trùng cho căn phòng.
Cửa phòng đóng lại.
Gương mặt hiền hậu, lo lắng của gã giả mạo lập tức biến mất, thay thế bằng một nụ cười nhếch mép tà ác và ánh mắt lạnh tanh vô hồn của một con quỷ dữ. Hắn rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn giấy, lau mạnh bàn tay vừa chạm vào tóc Khánh An như thể vừa chạm vào một thứ bẩn thỉu.
Lúc này, một bóng người khác bước vào từ lối cửa phụ phòng bệnh. Đó là một gã đàn ông mặc áo blouse trắng, gương mặt đeo khẩu trang y tế kín mít, tay cầm một chiếc cặp da đen bảo mật. Trực nhận ra chiếc huy hiệu của dự án Huyết Ảnh găm trên cổ áo gã – đây chính là trợ lý thân tín của Viện trưởng Ngô Vĩnh.
“Mọi việc đã chuẩn bị xong chưa?” gã giả mạo hỏi bằng giọng nói khàn đặc, lạnh lùng nguyên bản của Lâm Hoàng thật.
“Báo cáo đại ca, toàn bộ dữ liệu phân tích máu gốc của Trần Khánh An đã bị xóa sạch khỏi máy chủ trung tâm của bệnh viện,” gã trợ lý cúi đầu báo cáo, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi trước uy quyền bạo lực của gã trùm. “Chúng tôi đã thay thế bằng một báo cáo bệnh án giả về chứng trầm cảm hoang tưởng tự sát do thùy trán suy nhược tự nhiên. Đây là biên bản bàn giao mẫu máu gốc cuối cùng của cô ấy để đưa về dưỡng trí viện Vạn An tiêu hủy.”
Gã trợ lý mở chiếc cặp da đen, rút ra một tờ giấy màu xanh nhạt dán nhãn niêm phong bảo mật của V-Tech.
Trực nằm trên trần thông gió, nhãn cầu co rút lại khi nhìn thấy dòng chữ in trên tờ giấy: *Biên bản bàn giao mẫu máu bệnh nhân 502 - Tiêu hủy sinh học đặc biệt*.
Đó là mẫu máu duy nhất chứa độc chất thạch thạch tín liều cao được Đăng Khoa xét nghiệm nặc danh trước đây, bằng chứng sinh học không thể chối cãi để khởi tố tội cố ý giết người của gã giả mạo và Lê Đăng Khoa. Nếu mẫu máu này bị đưa ra khỏi bệnh viện và tiêu hủy dưới hầm ngầm của Ngô Vĩnh, Khánh An sẽ vĩnh viễn bị dán nhãn là một kẻ điên hoang tưởng tự sát, và Trực sẽ mất đi vũ khí pháp lý mạnh mẽ nhất của mình.
Gã giả mạo Lâm Hoàng thật chậm rãi đón lấy cây bút mực xanh từ tay trợ lý. Hắn đặt tờ biên bản lên chiếc bàn kính cạnh giường bệnh của Khánh An, khẽ cúi người xuống để ký tên xác nhận bàn giao mẫu máu cho trợ lý tiêu hủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!