Nhạc nềnEntangle

Liều Thuốc Trong Đêm Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn rỉ sét của nhà kho hoang vắng ngoại ô Khánh Bình vang lên những âm thanh khô khốc, biến không gian rộng lớn, ẩm mốc này thành một chiếc hộp cộng hưởng khổng lồ. Gió bão rít qua khe cửa sắt rạn nứt, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi rác thải công nghiệp phân hủy từ bãi đất trống phía sau. Trên băng ghế sau của chiếc sedan đen, Trịnh Minh Trực nằm co quắp, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn những tiếng rên rỉ vô thức thoát ra ngoài. Cơn sốt cao do nhiễm trùng mô cơ mặt đã vượt ngưỡng ba mươi chín độ rưỡi, tàn phá hệ thần kinh của anh, khiến ranh giới giữa thực tại và những ảo ảnh điên loạn trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết.


Nửa gương mặt bên trái của Trực bỏng rát như bị tạt axit trực tiếp. Dịch viêm xanh lục nhạt bốc mùi hôi thối liên tục rỉ ra từ vết khâu thẩm mỹ bị rách hoác dưới chân tóc, chảy thành dòng nóng hổi xuống cổ áo măng-tô đen đẫm nước cống. Mỗi nhịp tim đập là một luồng đau buốt tận tủy xương dội thẳng lên thùy trán, kích hoạt phản xạ co thắt dữ dội của dây thần kinh sinh ba. Bàn tay trái của anh – vốn bị liệt nhẹ sau di chứng sốc điện của dưỡng trí viện Vạn An – giờ đây run giật liên hồi một cách vô lực.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*


Trực nhẩm đi nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh trong tâm trí, cố bấu víu lấy những mảnh căn tính cuối cùng đang bị cơn sốt thiêu rụi. Anh không được phép ngất xỉu. Nếu anh chìm vào hôn mê lúc này, cơ mặt mới ghép sẽ hoại tử hoàn toàn, biến anh thành một con quái vật vô dạng và chôn vùi vĩnh viễn sự thật về âm mưu tráo mặt của Lê Đăng Khoa.


*Cạch.*


Tiếng cửa sắt ngầm của nhà kho khẽ chuyển động. Thính giác cực nhạy của Trực lập tức co thắt lại. Anh lách tay phải xuống gầm ghế, ngón tay chạm vào báng súng lạnh ngắt của khẩu CZ 75 giảm thanh, nín thở bóc tách tiếng bước chân đang tiến lại gần. Hai bóng người bước vào vùng ánh sáng mờ tối của cabin xe.


Người đi đầu là A Sáng, gã tài xế câm lặng luôn đeo găng tay da đen quen thuộc. Đi ngay phía sau gã là một phụ nữ cao gầy, khoác chiếc áo mưa cánh dơi sẫm màu, mái tóc búi cao gọn gàng dưới chiếc mũ y tế. Khi cô ta kéo chiếc mũ sụp xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của y tá trưởng Hoài Phương.


Hoài Phương không nói một lời thừa thãi. Cô bước nhanh đến bên cửa xe, liếc nhìn vết mủ xanh đang rỉ ra trên má Trực dưới ánh đèn cabin vàng vọt. Đôi mắt thông minh của người y tá trưởng phân khu đặc biệt co rút lại khi nhận diện mức độ nghiêm trọng của ca nhiễm trùng. Cô đặt chiếc hộp y tế chuyên dụng bằng thép không gỉ lên nắp capo xe, bật chiếc đèn pin cầm tay có ánh sáng vô trùng cực mạnh rọi thẳng vào vết thương của Trực.


“A Sáng đã nhắn tin cho tôi,” Hoài Phương cất giọng trầm, lạnh lùng nhưng dứt khoát. “Tôi phải lén trốn khỏi ca trực đêm tại dưỡng trí viện Vạn An để tuồn thuốc ra ngoài. Ngô Vĩnh đang cho người siết chặt kiểm soát kho dược phẩm sau vụ vượt ngục của anh. Nếu tôi bị phát hiện mang thứ này ra ngoài, cả hai chúng ta đều sẽ biến mất không dấu vết.”


Cô mở chiếc hộp thép, để lộ ra những ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch kháng sinh đặc trị và một chai thủy tinh màu hổ phách dán nhãn độc quyền của tập đoàn V-Tech: Dung dịch rửa vết mổ tủy xương. Đây là loại hóa chất kháng sinh liều cao, chuyên dụng để chống đào thải mô cơ xương mặt sau phẫu thuật thẩm mỹ lỗi, thứ duy nhất có thể cứu mạng Trực lúc này.


Hoài Phương đeo găng tay cao su vô trùng, rút một ống tiêm xi-lanh lớn và lưỡi dao mổ sắc lẹm từ trong hộp. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực vì sốt của Trực, giọng nói đanh lại đầy cảnh báo:


“Vết mổ của anh đã bị hoại tử mô nông sâu do tiếp xúc với nước bẩn cống ngầm. Tôi bắt buộc phải rạch hở đường khâu cũ, nạo sạch toàn bộ phần mủ xanh và các thớ thịt đã chết bám trên màng xương má trái của anh. Nhưng tôi không thể mang theo thuốc gây tê chuyên dụng của viện. Thuốc tê của chợ đen ngoài kia chứa quá nhiều tạp chất độc hại, nếu tiêm vào cơ thể đang sốt cao của anh lúc này, nó sẽ gây suy giảm nhận thức thùy trán vĩnh viễn.”


Trực khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng rách bươm:


“Không cần thuốc tê. Tôi cần thùy trán của mình hoàn toàn tỉnh táo để phân tích hành vi của Lê Đăng Khoa. Cứ làm đi.”


Hoài Phương nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự lo ngại lâm sàng:


“Anh không hiểu đâu. Nạo mủ trực tiếp trên màng xương hở không thuốc tê là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Cơn đau cấp tính có thể kích hoạt hệ thần kinh giao cảm quá mức, gây sốc tim và ngưng tuần hoàn ngay lập tức. Anh có thể chết trên băng ghế này trước khi tôi kịp khâu mũi cuối cùng.”


“Tôi sẽ không chết,” Trực nghiến răng, bàn tay phải siết chặt lấy tay vịn giường gỗ mục nát của nhà kho mà A Sáng vừa kê sát cửa xe. “Bắt đầu đi.”


A Sáng bước đến, gã câm lặng dùng đôi bàn tay hộ pháp ghì chặt hai vai của Trực xuống băng ghế da để ngăn mọi phản xạ co giật tự nhiên của cơ thể. Trực vớ lấy chiếc khăn mặt cũ sờn trong hộp sơ cứu, cắn chặt vào giữa hai hàm răng rách bươm.


Hoài Phương hít một hơi sâu, lấy lại sự chuyên nghiệp lạnh lùng của một y tá trưởng lâm sàng. Cô dùng bông tẩm cồn sát trùng lau mạnh lên má trái của Trực. Cảm giác bỏng rát ban đầu như tạt lửa khiến toàn thân Trực giật nảy lên, nhưng vòng tay của A Sáng đã khóa chặt anh như gọng kìm thép.


Trực nhắm mắt, dồn toàn bộ sự tập trung vào việc kích hoạt kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định. Anh bắt đầu nhịp thở bốn-bảy-tám: hít vào sâu trong bốn giây, nín thở giữ khí trong bảy giây, và thở ra từ từ qua kẽ răng trong tám giây. Anh cố gắng hạ đường cơ sở nhịp tim đang đập dồn dập ở mức 120 nhịp/phút xuống mức an toàn, chuẩn bị cho cơn bão đau đớn sắp ập đến.


*Lưỡi dao mổ lạnh ngắt chạm vào da thịt.*


Hoài Phương rạch một đường dứt khoát dọc theo đường khâu cũ bên má trái. Lớp da thịt sưng vồng hoác miệng ra, giải phóng dòng dịch viêm xanh lục đặc quánh lẫn máu tươi chảy tràn xuống tấm nilon lót dưới đầu Trực. Cơn đau cấp tính đầu tiên dội thẳng lên đại não như một luồng sét đánh ngang tai. Trực cắn chặt chiếc khăn mặt, mồ hôi đẫm người tuôn ra như tắm, ướt sũng cả chiếc áo măng-tô đen.


“Nằm yên!” Hoài Phương khẽ ra lệnh, bàn tay cầm thìa nạo y khoa bắt đầu nạo sâu vào bên trong vết mổ hở.


Tiếng kim loại miết sột soạt trên màng xương má trái vang lên ghê rợn trong không gian tĩnh lặng của nhà kho. Đối với Trực, đó không chỉ là nỗi đau thể xác, đó là sự tàn phá trực tiếp vào hệ thống nhận thức của anh. Cơn đau grind sâu vào tận xương tủy, khiến tầm nhìn của anh tối sầm lại, những mảng ký ức về người vợ Khánh An và đứa con quá cố Linh bắt đầu bị bóp méo, nhòe đi dưới làn sương mờ của sự chết lâm sàng.


*Không được ngất xỉu! Nếu mất ý thức lúc này, mình sẽ vĩnh viễn trở thành Lâm Hoàng!*


Trong khoảnh khắc lằn ranh sinh tử mỏng manh đó, Trực lén đưa bàn tay trái run rẩy xuống, dùng móng tay cái bấm thật sâu vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái. Thớ thịt cũ bị rách miệng, máu tươi rỉ ra đẫm găng tay da đen. Theo Thuyết Cổng Kiểm Soát của đau đớn (Gate Control Theory), não bộ con người chỉ có thể xử lý hiệu quả một tín hiệu đau cấp tính chính yếu tại một thời điểm. Bằng cách chủ động tạo ra một cơn đau nhói cấp tính thứ cấp ở cổ tay trái, Trực đã thành công làm nhiễu loạn luồng tín hiệu đau đớn tột cùng đang truyền về từ má trái, giúp thùy trán của anh giữ được một khoảng tỉnh táo tối thiểu để không bị sốc tim.


“Tôi bắt đầu rửa tủy xương,” Hoài Phương cảnh báo, tay cô cầm chai Dung dịch rửa vết mổ tủy xương đặc chủng đổ trực tiếp vào vết thương hở.


Hóa chất đặc trị tiếp xúc với màng xương má trái hở.


“Ư... hự... hự...”


Một tiếng gầm rú nghẹn ngào bị chặn đứng sau lớp khăn mặt rách bươm. Toàn thân Trực co giật dữ dội, gân xanh nổi cuồn cuộn dọc cổ và trán. Cảm giác bỏng rát cực độ của hóa chất như tạt axit đậm đặc trực tiếp vào tủy xương khiến nhịp tim của anh vọt lên mức kinh hoàng: 160 nhịp mỗi phút. Ánh mắt Trực trợn trừng, rướm máu ở khóe mi, tầm nhìn bên mắt trái hoàn toàn trắng xóa. Anh suýt chút nữa đã ngã vào trạng thái chết lâm sàng do quá tải thần kinh.


Nhưng bằng ý chí thép của một cựu sĩ quan an ninh, Trực vẫn giữ chặt móng tay găm vào vết sẹo cổ tay trái, điều hòa hơi thở sâu để kéo nhịp tim trở lại. Sự kiên cường tột cùng của anh khiến cả Hoài Phương và A Sáng đều phải rùng mình nể phục. Không một tiếng khóc than, không một lời cầu xin, người đàn ông mang gương mặt của gã trùm tội phạm tàn bạo nhất Khánh Bình đang chịu đựng ca mổ hở với linh hồn chính trực của một người lính công lý.


Sau mười phút dài như cả thế kỷ, Hoài Phương hoàn thành ca nạo mủ. Cô nhanh chóng dùng chỉ tự tiêu khâu lại vết thương má trái bằng những mũi khâu thẩm mỹ vô cùng tỉ mỉ, rồi dán một lớp băng gạc vô trùng phủ kín nửa khuôn mặt bên trái của Trực.


Trực nhả chiếc khăn mặt đẫm máu ra, lồng ngực phập phồng thở dốc trên băng ghế sau. Cơn sốt cao bắt đầu hạ nhiệt nhờ tác dụng kháng viêm tức thì của dung dịch đặc trị, nhưng toàn bộ nửa mặt bên trái của anh hoàn toàn tê dại, liệt cơ tạm thời do các đầu dây thần kinh cảm giác má trái bị tổn thương sâu.


Hoài Phương tháo găng tay cao su dính máu vứt vào lò sưởi cũ của nhà kho để tiêu hủy dấu vết, cô nhìn Trực với ánh mắt đầy dằn vặt đạo đức:


“Tôi giúp anh điều trị vết thương này không phải vì tôi muốn cứu mạng một gã trùm tội phạm, mà vì tôi biết anh là người duy nhất có thể lột trần bộ mặt tàn ác của Ngô Vĩnh và dự án Huyết Ảnh để trả thù cho em trai tôi. Nhưng anh phải cẩn thận. Gương mặt của anh đã tạm thời được giữ lại, nhưng nửa cơ mặt trái sẽ bị liệt hoàn toàn trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Anh không thể thực hiện bất kỳ biểu cảm nào bên má trái nếu không muốn làm rách đường khâu mới.”


Trực khẽ cử động môi bên phải, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng:


“Cảm ơn cô... Hoài Phương. Tình hình bên ngoài thế nào rồi? Có tin tức gì về Khánh An không?”


Hoài Phương khựng lại một nhịp, gương mặt lạnh lùng của cô thoáng hiện lên một vẻ lo âu sâu sắc. Cô tiến sát lại gần cabin xe, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu:


“Khánh An đang gặp nguy hiểm tột cùng. Chiều qua, cô ấy đột ngột ngất xỉu tại căn hộ của anh và được đưa vào bệnh viện VIP của tập đoàn V-Tech dưới sự giám sát chặt chẽ của Lê Đăng Khoa và gã giả mạo Lâm Hoàng thật.”


Trực chống tay phải xuống ghế, cố gắng gượng ngồi dậy bất chấp cơn đau vai trái nhói lên dữ dội:


“Ngất xỉu? Tại sao cô ấy lại ngất xỉu? Có phải do...”


“Đúng vậy,” Hoài Phương ngắt lời, ánh mắt cô sắc lạnh đầy căm phẫn. “Tôi lén trích xuất dữ liệu xét nghiệm máu của cô ấy từ hệ thống nội bộ trước khi trốn ra ngoài. Lượng thạch tín tích lũy trong máu của Khánh An đã vượt ngưỡng an toàn lâm sàng, bắt đầu gây suy nhược thần kinh và tổn thương nội tạng cấp tính. Gã giả mạo đang lén đầu độc cô ấy hằng ngày để biến cô ấy thành một bệnh nhân tâm thần mất trí nhớ, hợp thức hóa việc giam lỏng cô ấy vĩnh viễn.”


Trực siết chặt nắm tay phải, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lồng ngực anh như một ngọn lửa muốn thiêu rụi mọi ranh giới đạo đức cảnh sát. Kẻ thù đang dùng chính danh nghĩa của anh để bạo hành lạnh và đầu độc người vợ yêu quý của anh hằng ngày hòng bịt đầu mối.


“Chưa hết,” Hoài Phương tiếp tục dội thêm gáo nước lạnh vào lòng anh. “Lê Đăng Khoa đang siết chặt giám sát toàn bộ bệnh viện VIP. Gã giả mạo đang tìm cách dùng quyền lực an ninh để xóa sạch hồ sơ bệnh án gốc của Khánh An trên hệ thống lưu trữ số hóa của V-Tech, ngụy tạo bằng chứng rằng cô ấy bị trầm cảm hoang tưởng tự sát để che giấu dấu vết thạch thạch tín. Nếu chúng ta không lấy được mẫu máu gốc và hồ sơ bệnh án thật của cô ấy trước khi bị xóa vĩnh viễn vào cuối tuần này, anh sẽ không bao giờ có thể chứng minh tội ác của chúng trước tòa.”


Bóng tối trong nhà kho như đặc quánh lại dưới áp lực nghẹt thở của thông tin mới. Trực nằm lặng im, ánh mắt sắc lạnh nhìn lên trần tôn rỉ sét dột nước mưa. Má trái của anh hoàn toàn tê liệt, nhưng thùy trán của anh đang hoạt động với công suất tối đa của một cựu đội trưởng an ninh hình sự.


Khánh An đang bị cô lập tại bệnh viện V-Tech. Hồ sơ bệnh án sắp bị xóa sổ. Anh chỉ còn chưa đầy bốn mươi tám giờ để hành động trong khi cơ thể đang kiệt quệ và nửa mặt bị liệt cơ hoàn toàn.


Trực khẽ xoay đầu nhìn sang A Sáng đang đứng lặng im trong bóng tối bên cạnh cabin xe. Gã câm lặng khẽ gật đầu, bàn tay to bản đeo găng da đen đặt lên vô lăng chiếc sedan, sẵn sàng cho một cuộc đột nhập mạo hiểm tiếp theo vào trung tâm đầu não của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!