Nhạc nềnEntangle

Lối Thoát Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất thành phố Khánh Bình không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng, nó là một khối đặc quánh, nồng nặc mùi metan tự hoại, mùi dầu mỡ công nghiệp rỉ sét và cả cái lạnh buốt xương của dòng nước thải sinh hoạt ngập đến đầu gối. Trịnh Minh Trực lội từng bước khập khiễng trong lòng Hầm kỹ thuật ngầm thành phố. Mỗi lần bước chân anh nện xuống lớp bùn loãng dưới đáy cống, một luồng khí độc lại sủi bong bóng lên, giải phóng thứ mùi hôi thối bám chặt vào da thịt, luồn qua lớp áo măng-tô đen sũng nước và bám vào từng thớ thịt đang run rẩy vì sốt cao.


Cơn sốt đã vượt ngưỡng ba mươi chín độ rưỡi. Trực cảm nhận rõ rệt từng nhịp đập thái dương giật lên bần bật như có ai dùng búa gõ vào hộp sọ. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại nằm ở nửa gương mặt bên trái của anh. Vết khâu thẩm mỹ kéo dài từ vành tai đến khóe miệng – hậu quả của trận chiến sinh tử với gã gác cổng Cà Lăm và những vết rách mới do nước bẩn cống ngầm xâm nhập – đang bỏng rát lên như bị tạt axit trực tiếp. Lớp phấn trang điểm chuyên dụng dùng để ngụy trang trước đó đã bị dòng nước bẩn gột rửa hoàn toàn, để lộ ra những thớ thịt sưng phồng, mưng mủ đỏ rực và những sợi chỉ tự tiêu bị đứt đang lòi ra ngoài chân tóc. Cơn bão đào thải mô da đang bắt đầu tàn phá cấu trúc gương mặt mới của anh với một tốc độ kinh hoàng.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*


Trực nghiến chặt răng, lẩm nhẩm dòng mật mã bảo mệnh trong đầu như một nỗ lực tuyệt vọng để giữ vững ranh giới đạo đức của một người thực thi pháp luật. Anh không được phép ngất xỉu dưới này. Nếu anh gục xuống, dòng nước thải hôi thối này sẽ nuốt chửng anh, và Lê Đăng Khoa cùng gã Lâm Hoàng thật đang đóng giả anh bên cạnh Khánh An sẽ vĩnh viễn chiến thắng.


*Cộp! Cộp! Cộp!*


Thính giác cực nhạy của Trực co thắt lại. Cách lớp nắp cống bằng gang dày phía trên khoảng năm mét, tiếng bước chân rầm rập của lực lượng cảnh sát cơ động dưới sự chỉ huy của Vũ Văn Thiết đang dồn dập quét qua khu ổ chuột Cầu Đen. Tiếng loa phóng thanh bóp méo qua tầng bê tông dội xuống lòng cống nghe âm u như tiếng gọi từ cõi âm:


“Toàn bộ các tổ tuần tra chú ý! Quét kỹ các ngõ hẻm giáp ranh bến cảng! Nghi phạm Lâm Hoàng cực kỳ nguy hiểm, có vũ khí nóng!”


Trực dừng lại, áp sát tấm lưng mỏi mệt vào vách cống bê tông rêu mốc. Anh nín thở, bóc tách những âm thanh hỗn loạn phía trên. Giữa tiếng mưa xối xả dội xuống mặt đường nhựa, anh nghe thấy một âm thanh khiến tim mình thắt lại: tiếng gầm gừ trầm thấp và tiếng móng vuốt cào sột soạt trên mặt đất của chó nghiệp vụ. Lực lượng của Phạm Thế Vũ đã mang chó săn đến.


Trong bóng tối cách âm mỏng manh của lòng cống, Trực biết mình đang phải đối mặt với một bài toán sinh tồn cơ học cực kỳ tàn khốc. Chó nghiệp vụ của Cục An Ninh là giống béc-giê Đức được huấn luyện chuyên biệt để lần theo dấu vết mùi cơ thể và vết máu hở. Má trái của anh đang rỉ máu tươi và dịch viêm liên tục, từng giọt nhỏ xuống dòng nước thải. Mùi máu tươi sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho bầy chó săn tìm đến các nắp cống kỹ thuật dọc tuyến đường rút lui của anh.


Nhưng Trực không phải là một kẻ chạy trốn thông thường. Anh là cựu đội trưởng an ninh công nghệ cao, người đã dành nửa đời mình để nghiên cứu các phương thức truy vết và phản truy vết. Anh lướt mắt nhìn dòng nước thải đục ngầu dưới chân. Cách vị trí anh đứng khoảng hai mươi mét về phía hạ lưu là điểm xả thải của nhà máy sản xuất ắc quy cũ của khu ổ chuột Cầu Đen. Dòng nước ở đó có màu xanh xám đặc trưng, bốc lên mùi lưu huỳnh và axit chì nồng nặc.


“Axit chì...” Trực khẽ rít qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc giả lập hoàn hảo âm sắc của Lâm Hoàng.


Anh quyết định không di chuyển về hướng ngoại ô khô ráo mà lội ngược dòng về phía họng xả thải hóa chất công nghiệp. Đó là một quyết định điên rồ về mặt sinh học nhưng lại là nước cờ phản gián tuyệt đối về mặt chiến thuật. Hóa chất độc hại và mùi lưu huỳnh cực mạnh trong nước thải công nghiệp sẽ triệt tiêu hoàn toàn các phân tử mùi cơ thể và vết máu của anh, biến khứu giác nhạy bén của bầy chó nghiệp vụ phía trên thành một trò hề.


Trực lội sâu vào vùng nước xanh xám. Cảm giác bỏng rát lập tức tăng lên gấp bội khi hơi axit bốc lên, tiếp xúc với vết thương hở bên má trái. Anh cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm sâu vào màng xương mặt, giật lên từng hồi buốt nhói dọc theo dây thần kinh sinh ba.


*U... hự...*


Một tiếng rên rỉ đau đớn bị chặn đứng ngay sau kẽ răng rách bươm. Vị sắt mặn chát của máu trong khoang miệng lại xộc lên. Cơn sốt cao bắt đầu tàn phá nhận thức của anh, vẽ ra những ảo ảnh nhập nhằng trong bóng tối. Anh nhìn thấy gương mặt tàn ác của Lâm Hoàng thật hiện lên trên vách cống ẩm ướt, cười nhạo sự thảm hại của anh: *“Trực ơi là Trực, nhìn lại mày xem. Một sĩ quan an ninh liêm chính mà phải chui rúc dưới cống rãnh như một con chuột cống sao? Đầu hàng đi, nhường Khánh An lại cho tao...”*


“Câm miệng!” Trực gầm lên trong tâm trí.


Anh thọc ngón tay cái bên tay phải vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái, dùng toàn lực ấn mạnh. Móng tay găm sâu vào thớ thịt đã nứt nẻ, máu tươi rỉ ra ấm nóng. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán như một luồng điện mạnh, lập tức dập tắt ảo ảnh điên loạn và kéo anh quay trở lại với thực tại khách quan. Bàn tay anh lấy lại sự ổn định lạnh lùng. Anh phải sống. Anh phải đưa kẻ giả mạo ra ánh sáng.


Trực tiếp tục bước đi. Phía trên đầu anh, tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội lên ngay tại nắp cống ngã ba đường, nhưng sau đó tiếng sủa trở nên hoang mang, mất phương hướng. Chiến thuật dùng hóa chất axit chì của anh đã thành công. Bầy chó săn đã mất dấu mùi tại điểm giao cắt của dòng thải công nghiệp.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho chiến thắng chiến thuật này là vô cùng đắt. Vết thương má trái của Trực sau khi tiếp xúc với hơi hóa chất độc hại đã bắt đầu sưng vồng lên, những thớ thịt đổi sang màu tái nhợt và xuất hiện những vệt mủ xanh xám dọc theo đường chỉ khâu bị đứt. Cơ mặt bên trái của anh hoàn toàn mất cảm giác, liệt nhẹ do các đầu dây thần kinh ngoại biên bị tổn thương nghiêm trọng.


Trực loạng choạng tiến về phía lối ra phụ của hệ thống cống ngầm tại khu vực ngoại ô hoang vắng, cách xa tầm quét của camera AI thành phố. Lối ra là một thang sắt rỉ sét dẫn lên một nắp cống kỹ thuật khuất sau bụi rậm ven đường lộ.


Anh bám tay phải vào thanh sắt đầu tiên. Anh cố gắng nhấc tay trái lên để hỗ trợ lực bám, nhưng một cơn co rút đột ngột từ thùy trán dội xuống khiến cánh tay trái của anh hoàn toàn vô lực. Di chứng tàn nhẫn của thuốc ức chế thần kinh Neuro-Settle kết hợp với dòng điện tra tấn của dòng điện sốc não trước đó đã khiến cơ tay trái của anh bị liệt nhẹ.


*Trượt!*


Bàn tay trái không thể khép ngón, Trực mất thăng bằng, ngã nhào từ độ cao hai mét xuống dòng nước thải đen ngòm bên dưới.


*ùm!*


Cú ngã khiến bả vai trái của anh va đập mạnh vào thành bê tông rạn nứt. Vết thương má trái một lần nữa bị va chạm, rách toác ra rộng hơn, dịch viêm và máu tươi phun ra xối xả dưới nước bẩn. Trực sặc nước, ho sặc sụa trong bóng tối, phổi anh bỏng rát vì hít phải khí metan độc hại. Ý chí sinh tồn của một cảnh sát đặc nhiệm bị đẩy vào lằn ranh mỏng manh nhất giữa sự sống và cái chết.


*Không được chết ở đây... Khánh An đang đợi mình...*


Trực dùng tay phải bám chặt lấy xích sắt treo tường, kéo cơ thể kiệt quệ đứng dậy. Anh không dùng tay trái nữa, mà dùng bả vai và răng để ngậm lấy một sợi dây thừng bảo hiểm treo lơ lửng bên cạnh thang sắt, từng chút một dùng lực cơ học của chân và tay phải để bò lên phía miệng cống. Mỗi phân chuyển động là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Mồ hôi lạnh trộn lẫn với nước cống và máu chảy dài trên cổ anh.


Khi đầu anh chạm vào nắp cống bằng gang phía trên, Trực kiệt sức hoàn toàn. Anh tì trán vào mặt gang lạnh ngắt, hơi thở khò khè, không còn đủ sức để đẩy nắp gang nặng gần năm mươi cân lên.


*Cộc... cộc cộc... cộc.*


Một âm thanh gõ nhẹ, đều đặn vang lên từ mặt ngoài của nắp cống kỹ thuật. Đó không phải là tiếng bước chân của tuần tra, mà là một nhịp gõ cơ học có quy luật: hai nhịp ngắn, dừng một giây, rồi hai nhịp dài.


Đó là mật mã an toàn của A Sáng.


Trực dùng chút sức lực cuối cùng, dùng báng súng CZ 75 giảm thanh gõ ngược lên nắp gang hai nhịp để đáp lại.


Ngay lập tức, nắp gang phía trên được nhấc bổng lên một cách dứt khoát. Ánh sáng mờ tối của trời đêm ngoại ô cùng những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt Trực, mang theo luồng không khí trong lành hiếm hoi. Một bàn tay to bản, đeo găng da đen thô ráp thò xuống, nắm chặt lấy cổ áo măng-tô của Trực và kéo mạnh anh lên mặt đất.


Trực ngã quỵ xuống bãi cỏ ướt sũng ven đường lộ hoang vắng ngoại ô. Đứng trước mặt anh là A Sáng. Gã lái xe câm lặng vẫn mặc bộ đồ tài xế màu đen quen thuộc, gương mặt quai hàm bạnh ra nghiêm nghị dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống. Gã không phát ra một tiếng động nào, nhanh chóng đỡ Trực đứng dậy, dìu anh về phía chiếc sedan đen đang nổ máy chờ sẵn bên lề đường, đèn pha đã được tắt hoàn toàn để tránh sự chú ý từ xa.


A Sáng mở cửa sau, đỡ Trực nằm xuống băng ghế da rộng rãi. Gã nhanh chóng đóng cửa xe, bước lên ghế lái và gạt cần số. Chiếc xe lướt đi trong bóng tối ngoại ô, hướng về phía một nhà kho tạm trú hoang vắng nằm sâu trong khu công nghiệp bỏ hoang.


Trực nằm bệt trên băng ghế sau, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt cao khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn thấy những vệt sáng mờ nhạt của đèn đường ngoại ô lướt qua cửa sổ kính sũng nước mưa. Anh khẽ đưa tay vào túi áo măng-tô đen, cảm nhận chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật và tập Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng vẫn nằm an toàn dưới lớp nilon bảo vệ. Anh đã giữ được vật chứng.


Chiếc xe sedan đen dừng lại bên trong một nhà kho tôn rỉ sét, cửa sắt được A Sáng kéo sập xuống ngay sau đó để cô lập hoàn toàn ánh sáng với thế giới bên ngoài.


A Sáng tắt động cơ, bước xuống ghế sau và bật đèn cabin màu vàng ấm áp của xe lên để kiểm tra thương tích cho Trực. Gã câm lặng rút một hộp sơ cứu y tế nhỏ từ dưới gầm ghế ra, nhẹ nhàng kéo vành mũ bảo hiểm và khẩu trang y tế sũng nước của Trực xuống.


Nhưng ngay khi ánh đèn cabin rọi thẳng vào gương mặt của Trực, đôi bàn tay to bản đeo găng da của A Sáng đột ngột khựng lại giữa không trung.


Đôi mắt sâu hoắm của gã lái xe câm trợn trừng lên, co thắt lại trong một sự kinh hoàng tột độ chưa từng có.


Dưới ánh sáng vàng mờ của cabin, toàn bộ nửa gương mặt bên trái của Trực đã sưng vồng lên gấp đôi bình thường, biến dạng hoàn toàn. Những thớ thịt xung quanh vết mổ thẩm mỹ bị rách hoác đã chuyển sang màu xanh xám của sự thiếu oxy tế bào, rỉ ra từng dòng dịch viêm đặc quánh trộn lẫn với mủ xanh lục nhạt bốc mùi hôi thối nồng nặc của sự phân hủy sinh học. Vi khuẩn bẩn từ nước cống ngầm kết hợp với hơi axit chì đã kích hoạt một phản ứng đào thải và nhiễm trùng sâu vào màng xương mặt.


Gương mặt mới của Trịnh Minh Trực đang bắt đầu hoại tử cơ mặt vĩnh viễn. Nếu không có Dung dịch rửa vết mổ tủy xương đặc chủng để giải độc và kháng viêm tủy xương trong vòng sáu giờ tới, toàn bộ phần da thịt cấy ghép trên mặt anh sẽ bị thối rữa, hủy hoại hoàn toàn hộp sọ và biến anh thành một con quái vật vô dạng trước khi kịp đòi lại công lý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!