Đường Cống Tối Tăm
Sức nóng từ vụ nổ căn hộ tầng năm vẫn còn phả bỏng rát sau gáy Trịnh Minh Trực khi anh lao mình xuống ngõ hẻm tối tăm phía sau khu tập thể cũ. Tiếng nổ rền vang của bình gas mini như một dấu chấm hết tàn nhẫn cho nơi ẩn náu duy nhất của anh. Toàn bộ bản đồ tư duy vẽ tay – mỏ neo vật lý lưu giữ mạng lưới tội ác của Lê Đăng Khoa và tập đoàn dược phẩm V-Tech – đã hóa thành tro bụi trong quầng lửa đỏ rực. Trực lảo đảo bám vào bức tường gạch ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc, luồng khí gas cháy khét lẫn nước mưa lạnh buốt xộc thẳng vào buồng phổi đang co thắt dữ dội.
*Oó... oó...*
Tiếng còi hú xé lòng của lực lượng Cảnh sát cơ động dưới sự chỉ huy của Vũ Văn Thiết dội lại từ đầu phố, vang vọng qua màng nhĩ cực nhạy của cựu đội trưởng an ninh. Ánh đèn led xanh đỏ quét qua màn mưa bong tróc, cắt xẻ bóng tối ngõ hẻm thành những vệt sáng nhức nhối. Trực biết mình chỉ có chưa đầy hai phút trước khi các toán trinh sát bọc thép phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của khu ngoại ô Khánh Bình.
Anh đưa bàn tay phải lên quệt ngang má trái. Cơn đau buốt tận tủy não dội lên khiến anh suýt quỵ xuống vũng nước bẩn. Vết khâu thẩm mỹ rách sâu hoác từ vành tai đến khóe miệng do cuộc chiến với Bóng Ma trước đó giờ đây đang rỉ máu tươi và dịch viêm ấm nóng hổi. Dưới làn mưa xối xả, lớp phấn trang điểm nén dày cộp ngụy trang cho gương mặt Lâm Hoàng bị gột rửa, để lộ ra những thớ thịt mưng mủ đỏ rực và những sợi chỉ tự tiêu bị đứt đang lòi ra ngoài chân tóc. Vết thương đang bị nhiễm trùng nghiêm trọng bởi nước mưa bẩn thỉu đô thị.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Ta không phải Lâm Hoàng...*
Trực nghiến chặt răng, lẩm nhẩm dòng mật mã bảo mệnh trong đầu. Anh thọc ngón tay cái vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái, dùng toàn lực ấn mạnh. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán, tạm thời áp chế cơn sốt cao gần bốn mươi độ và luồng run giật cơ tay trái – di chứng tàn nhẫn của thuốc ức chế thần kinh Neuro-Settle. Bàn tay anh lấy lại sự ổn định lạnh lùng của một người thực thi pháp luật.
Anh lướt mắt nhìn ra phía đầu ngõ. Lực lượng của Vũ Văn Thiết đang dàn đội hình khiên chống bạo động, rầm rập tiến vào. Đi cùng họ là các thiết bị bay không người lái (drone) trang bị camera hồng ngoại của Cục An Ninh Công Nghệ Khánh Bình.
Trực không thể di chuyển theo cách thông thường. Trung tá Phạm Thế Vũ, kẻ dẫn đầu lực lượng truy quét công nghệ cao, chắc chắn đã kích hoạt hệ thống camera AI đô thị quét nhận diện hành vi trên diện rộng. Thuật toán phân tích dáng đi (gait analysis) của Vũ sẽ lập tức nhận diện ra thói quen vận động dứt khoát của một cảnh sát đặc nhiệm nếu Trực sẩy chân. Anh phải mô phỏng hoàn hảo dáng đi khòm lưng, hơi lệch vai trái của gã trùm tội phạm Lâm Hoàng để đánh lừa máy quét.
Anh rút chiếc máy tính bảng ngoại tuyến sạch ra khỏi túi măng-tô đen đẫm nước. Trên màn hình mờ tối hiển thị Bản đồ vùng mù camera (Blind-spot navigation) do kỹ sư phần mềm ẩn dật Phan Văn Đạt thiết kế riêng cho anh. Đạt đã bóc tách toàn bộ góc quét của hệ thống camera giám sát đô thị tại khu ổ chuột Cầu Đen liền kề, tìm ra những khoảng không gian trống rỗng dưới những mái hiên tôn rách và các đường hẻm cụt tối tăm.
“Vũ, cậu nghĩ công nghệ của cậu là tuyệt đối sao?” Trực khẽ rít qua kẽ răng rách bươm, giọng nói khàn đặc giả lập âm sắc của Lâm Hoàng.
Trực cất máy tính bảng vào túi, kéo thấp vành mũ sụp che khuất nửa khuôn mặt đang rỉ dịch viêm, rồi lao mình vào bóng tối của khu ổ chuột Cầu Đen. Anh di chuyển dọc theo những mái tôn rỉ sét che khuất góc quét của vệ tinh an ninh tầm cao. Nước mưa từ các máng xối đổ thẳng xuống vai áo măng-tô đen nặng trĩu. Mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác cực hạn. Vết rách má trái tiếp xúc với không khí ẩm ướt và khói than tổ ong nồng nặc của khu ổ chuột khiến anh đau đớn đến mức mắt trái nhòe đi hoàn toàn.
*Vút! Vút!*
Hai chiếc drone quét nhiệt của Phạm Thế Vũ lướt qua ngay trên đỉnh đầu Trực, rọi luồng ánh sáng hồng ngoại xuống mặt đường lầy lội. Trực lập tức áp sát người vào bức tường tôn rỉ sét của một quán hủ tiếu gõ bỏ hoang, nín thở, sử dụng kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định để hạ thân nhiệt và nhịp tim xuống dưới mức cảnh báo của cảm biến hồng ngoại. Chiếc drone xoay tròn hai vòng, không phát hiện ra nguồn nhiệt bất thường nào dưới mái hiên tôn dày, rồi lướt đi về phía ngã tư.
Nhưng áp lực chiến thuật lập tức tăng lên khi tiếng loa phóng thanh của cảnh sát cơ động vang lên sát sườn:
“Nghi phạm Lâm Hoàng mang vũ khí nguy hiểm đang lẩn trốn tại khu vực Cầu Đen! Yêu cầu người dân ở yên trong nhà! Tất cả các toán tuần tra chú ý, đối tượng có khả năng ngụy trang biểu cảm cao!”
Phạm Thế Vũ đã triển khai ba toán trinh sát tinh nhuệ phong tỏa mọi ngả đường ra vào Cầu Đen. Trực nhìn qua kẽ hở của bức tường tôn, thấy bóng dáng những sĩ quan cảnh sát mặc giáp polymer đen đang cầm súng trường tấn công quét đèn pin vào từng con hẻm nhỏ. Anh đã bị dồn vào thế bí trên mặt đất. Các chốt chặn đều được trang bị máy quét sinh học cầm tay. Nếu anh cố tình sử dụng chiếc xe bán tải của Đỗ Thùy Trang để thoát ra ngoại ô lúc này, hệ thống sẽ lập tức báo động đỏ.
Lối thoát duy nhất nằm dưới chân anh.
Theo bản đồ vùng mù của Phan Văn Đạt, tại ngã ba con hẻm lầy lội nhất của Cầu Đen có một nắp cống kỹ thuật dẫn thẳng xuống Hầm kỹ thuật ngầm thành phố. Đây là mạng lưới cống ngầm và đường dẫn cáp quang khổng lồ được xây dựng từ thập niên trước, hoàn toàn không kết nối với hệ thống định vị GPS hay camera AI của Cục An Ninh.
Trực luồn lách qua những đống rác thải hôi thối, bước chân khập khiễng giả lập hoàn hảo dáng vẻ Lâm Hoàng. Khi chỉ còn cách nắp cống mười mét, tiếng bước chân rầm rập của toán trinh sát cơ động vang lên ngay phía sau đầu hẻm.
“Có bóng người ở góc hẻm 4! Yêu cầu đứng lại!”
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát súng cảnh cáo nổ vang, đạn găm thẳng vào bức tường gạch phía trên đầu Trực, làm bắn tung tóe những mảnh vữa nóng bỏng. Trực không quay đầu lại. Anh lao người tới, quỳ sụp xuống vũng nước thải đen ngòm trước nắp cống kỹ thuật bằng gang nặng nề.
Bàn tay trái của anh – đang run giật dữ dội do di chứng Neuro-Settle và cơn sốt cao – cố gắng giữ chặt Bộ ghim kẹp tóc và thanh thép mỏng. Đây là một ổ khóa kỹ thuật cơ học ba nấc chuyên dụng của Sở Quy hoạch đô thị. Dưới áp lực của thời gian tính bằng giây và ánh đèn pin của truy binh đang quét sát lưng, Trực bắt buộc phải bẻ khóa thành công trong vòng mười giây.
*Một... hai...*
Anh thọc thanh thép mỏng vào khe khóa, cảm nhận các lẫy đồng cơ học bằng xúc giác nhạy bén của đầu ngón tay đeo găng da đen sũng nước.
*Ba... bốn...*
Tiếng lính gác thét lớn dội lại: “Nằm xuống! Giơ hai tay lên!”
*Năm... sáu...*
Cơn co rút thùy trán dội xuống khiến tay trái Trực giật mạnh, thanh thép suýt chút nữa đã gãy đôi trong ổ khóa. Anh cắn chặt môi trong đến mức rách bươm, vị sắt mặn chát của máu xộc lên giúp anh lấy lại sự tập trung tột độ.
*Bảy... tám... chín...*
*Cạch!*
Nấc khóa thứ ba được giải phóng. Trực dùng báng Khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh bẩy mạnh nắp gang nặng gần năm mươi cân lên, tạo ra một khe hở vừa đủ cho một người chui qua.
“Bắn!” Tiếng chỉ huy của toán trinh sát vang lên.
Làn đạn súng trường cày nát mặt đường nhựa ngay sát gót chân Trực. Không một chút do dự, anh thu người, lao thẳng xuống hố đen sâu hoắm của hầm kỹ thuật ngầm ngay trước khi toán trinh sát ập đến. Anh dùng tay phải kéo nắp gang sập lại từ bên trong.
*Oành!*
Tiếng nắp gang đóng sập vang lên khô khốc, ngăn cách hoàn toàn thế giới ánh sáng đầy rẫy camera AI phía trên với bóng tối vĩnh cửu dưới lòng đất. Những viên đạn găm vào mặt ngoài nắp gang dội lên những tiếng động chói tai.
Trực rơi xuống độ cao ba mét, tiếp đất bằng một cú cuộn người chuyên nghiệp trên nền bê tông ẩm ướt của cống ngầm. Cú va chạm mạnh khiến bả vai trái bị thương của anh nhói lên đau đớn, và vết rách má trái lại phun máu tươi.
Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy anh. Không khí dưới này ngột ngạt, nồng nặc mùi metan tích tụ, mùi rác thải hữu cơ phân hủy và nước thải công nghiệp hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Dòng nước đen ngòm, lầy lội ngập đến đầu gối Trực, mang theo hàng vạn vi khuẩn bẩn thỉu luồn lách qua lớp băng gạc sũng nước, tấn công trực tiếp vào vết mổ hoác miệng bên má trái.
Cơn đau bỏng rát như tạt axit dội lên khiến Trực run rẩy toàn thân. Anh lảo đảo tựa lưng vào vách cống bê tông rêu mốc, hơi thở khò khè, nóng hổi vì sốt cao. Anh đưa bàn tay run rẩy lên sờ vào vết khâu rách má đang chảy máu dưới chân tóc. Những thớ thịt của Lâm Hoàng đang bị đào thải sinh học dữ dội dưới tác động của nước bẩn.
Anh nhìn xuống dòng nước đen ngòm phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ những khe nắp cống phía trên xa xôi. Trên hệ thống dữ liệu quốc gia của Lê Đăng Khoa, Trịnh Minh Trực đã chết. Gương mặt cũ của anh đã bị xóa sổ vĩnh viễn. Giờ đây, anh đang đứng dưới lòng đất hôi thối của thành phố Khánh Bình, mang gương mặt của kẻ thù khét tiếng nhất, bị săn đuổi bởi chính những đồng nghiệp cũ của mình.
Một nụ cười nhếch mép tàn bạo, lạnh lùng của nhân cách Lâm Hoàng tự động xuất hiện trên cơ mặt co giật của Trực. Nhưng đôi mắt anh – đôi mắt sưng húp, rướm máu dưới làn khói metan – vẫn giữ nguyên sự chính trực, sắc lạnh của một sĩ quan an ninh.
Anh không còn danh phận pháp lý. Anh không còn mái ấm. Anh đã mất tất cả.
Trực siết chặt chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật trong túi áo măng-tô đen đẫm nước thải, sờ lên vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái. Anh chính thức chấp nhận cuộc sống vô hình dưới lòng đất, đạt đến cảnh giới Căn tính lưu vong hoàn chỉnh để chuẩn bị cho cuộc phản công tàn khốc nhất chống lại Lê Đăng Khoa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!