Đột Phá Dưới Cơn Mưa
Tiếng sấm sét rền vang từ bầu trời đêm Khánh Bình dội qua lớp bê tông dày của căn hầm ngầm, biến thành những rung động trầm đục chạy dọc sống lưng Trịnh Minh Trực. Cơn bão mùa hạ đang càn quét thành phố ngoài kia, mang theo lượng mưa khổng lồ xối xuống những mái nhà tôn rỉ sét của khu ngoại ô ẩm ướt. Nhưng dưới hầm ngầm của phòng khám thẩm mỹ Ngô Vĩnh, không gian vẫn vô trùng, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ete sát trùng.
Trực nằm im trên bàn mổ bằng thép không gỉ. Đôi mắt anh nhắm nghiền, mô phỏng hoàn hảo trạng thái hôn mê sâu mà bác sĩ Ngô Vĩnh mong đợi. Nhưng bên trong hộp sọ của anh, một cuộc chiến sinh tồn đang diễn ra khốc liệt. Tác dụng của liều Neuro-Settle đầu tiên vẫn đang âm thầm gặm nhấm thùy trán, cố gắng xóa nhòa những liên kết ký ức cuối cùng về cuộc đời anh. Cơn đau nửa đầu dữ dội như một mũi khoan rỉ sét liên tục xoáy vào thái dương, và vị sắt mặn chát của vết cắn môi trong vẫn là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn sĩ quan an ninh của anh không bị đồng hóa thành gã trùm tội phạm Lâm Hoàng.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*
Anh lặp đi lặp lại những dòng thông tin đó trong đầu như một câu thần chú bảo mệnh. Anh không được phép ngủ. Ngủ lúc này đồng nghĩa với việc chấp nhận cái chết vĩnh viễn về mặt tâm lý.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng chớp qua khe cửa thông gió nhỏ hẹp, theo sau là tiếng sét nổ tung ngay trên đỉnh đầu tòa nhà. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Ánh đèn huỳnh quang vô trùng trên trần nhà chợt chớp tắt liên tục rồi tối sầm lại. Hệ thống điện của phòng khám bị quá tải. Bóng tối dày đặc ập xuống căn phòng mổ ngầm. Trực biết, hệ thống phát điện dự phòng thông minh của V-Tech sẽ mất khoảng bảy đến mười giây để tự động kích hoạt.
Đây là cơ hội duy nhất của anh.
Trực dồn toàn bộ sức lực vào hai bàn tay đang bị còng chặt vào thành bàn mổ. Cơ vai và bắp tay anh rã rời, tê dại do tác dụng phụ của thuốc tê phẫu thuật chưa tan hết. Nhưng bản năng sinh tồn đã ép các bó cơ phải hoạt động. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi lạnh, trơn trượt. Anh xoay cổ tay trái, cố gắng cảm nhận khe hở của chiếc còng sắt cơ học bằng đầu ngón tay tê buốt.
Trong lúc bị trói trên bàn mổ, Trực đã lén dùng ngón tay rà soát xung quanh và phát hiện ra một chiếc ghim kẹp giấy nhỏ bằng thép, có lẽ rơi ra từ tập hồ sơ bệnh án mà gã hộ lý đã lật xem trước đó. Chiếc ghim nằm kẹt ngay sát mép đệm da của bàn mổ.
Bằng một cử động cực kỳ khẽ khàng để không tạo ra tiếng xích sắt va chạm quá lớn, Trực dùng hai đầu ngón tay kẹp chặt chiếc ghim thép, uốn thẳng nó ra bằng răng. Vị kim loại rỉ sét chạm vào vết rách ở môi trong, gây ra một cơn đau nhói cấp tính. Cơn đau làm anh tỉnh táo hơn. Anh luồn chiếc ghim thép đã uốn thẳng vào lỗ khóa của chiếc còng tay trái.
*Một... hai... ba...*
Anh đếm nhịp tim trong lồng ngực để giữ bình tĩnh. Ngón tay anh run rẩy do cơ vai quá yếu. Thanh thép mỏng quay nhẹ trong ổ khóa. Tiếng lẫy cơ học nhỏ đến mức gần như bị tiếng sấm ngoài kia nuốt chửng, nhưng đối với thính giác cực nhạy của Trực, nó vang lên như một tiếng chuông cứu mạng.
*Cạch.*
Chiếc còng tay trái mở ra. Không mất một giây do dự, Trực dùng tay trái tự do nhanh chóng bẻ khóa chiếc còng tay phải, rồi cúi xuống giật phăng hai đai khóa bằng da bản lớn đang thắt chặt ngang đùi và cổ chân.
Đúng lúc anh vừa đặt chân xuống sàn xi măng lạnh ngắt, hệ thống điện dự phòng kích hoạt. Ánh đèn huỳnh quang bừng sáng trở lại, nhưng chỉ là luồng ánh sáng đỏ mờ của chế độ khẩn cấp. Trực loạng choạng suýt ngã. Đầu óc anh quay cuồng, một dòng máu mũi ấm nóng lại rỉ ra, chảy xuống môi. Anh dùng mu bàn tay quệt ngang mặt, hít một hơi thật sâu để nén cơn buồn nôn do độc chất Neuro-Settle gây ra.
Anh nhìn quanh căn phòng mổ ngầm trống rỗng. Trên khay dụng cụ bên cạnh, những con dao mổ, kìm xương và chỉ khâu y tế nằm xếp hàng vô cảm. Trực biết mình không thể chỉ đơn giản là chạy trốn. Nếu anh bước ra ngoài kia với gương mặt của Lâm Hoàng mà không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh sự tráo đổi nhân dạng, anh sẽ mãi mãi là một gã trùm tội phạm bị truy nã, một kẻ vô hình trước pháp luật. Anh cần vật chứng gốc.
*Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng.*
Đó là thứ duy nhất ghi lại toàn bộ quy trình bóc tách mô da, cắt gọt xương hàm của anh để biến đổi thành Lâm Hoàng, có chữ ký tươi của bác sĩ Ngô Vĩnh. Theo tư duy nghiệp vụ, Trực biết những kẻ xảo quyệt như Ngô Vĩnh luôn giữ một bản hồ sơ giấy lưu trữ dự phòng tại văn phòng riêng để làm bùa hộ mệnh phòng hờ trường hợp bị Lê Đăng Khoa phản bội.
Trực bước nhanh đến cửa phòng mổ. Cánh cửa thép dày ba lớp đã bị ngắt khóa điện tử do sự cố chập điện chưa kịp đồng bộ lại hệ thống an ninh. Anh lách người ra ngoài hành lang tối tăm của hầm ngầm.
Hành lang ngầm dài và sâu, được chiếu sáng bằng những bóng đèn đỏ khẩn cấp mờ ảo, tạo nên những bóng đen dài quét qua vách tường bê tông ẩm mốc. Trực di chuyển sát mép tường, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động. Thính giác cực nhạy của anh bóc tách từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng nước mưa nhỏ giọt từ trần hầm, tiếng máy phát điện dự phòng chạy rầm rì ở cuối dãy hành lang, và... tiếng bước chân.
*Cộc... kẽo kẹt... cộc...*
Tiếng bước chân bất đối xứng, một nặng một nhẹ, phát ra từ lối rẽ phía trước.
Trực khựng lại, nín thở. Đó là tiếng bước chân của Cà Lăm – gã gác cổng tàn tật của phòng khám. Trực nhớ lại hồ sơ tình báo về gã: Cà Lăm là một sát thủ giang hồ trung thành tuyệt đối với Ngô Vĩnh, một chân bị nhắc nhỏm do chấn thương cũ nhưng sở hữu phản xạ cận chiến tầm gần cực kỳ tàn bạo và luôn mang theo con dao bấm bằng thép carbon cực bén giấu trong ống tay áo.
Cà Lăm đã phát hiện ra bóng đen di chuyển qua camera hồng ngoại dự phòng hoạt động bằng pin của hệ thống an ninh hầm ngầm. Gã đang đi xuống để kiểm tra.
Trực nhìn quanh. Không có lối thoát nào khác. Lối cầu thang bộ duy nhất dẫn lên phía trên nằm ngay sau lưng Cà Lăm. Anh buộc phải hạ gục gã sát thủ này để thoát thân, nhưng tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thế võ khóa người tiêu chuẩn nào của cảnh sát an ninh. Nếu anh dùng võ ngành, Lê Đăng Khoa và Ngô Vĩnh khi xem lại hiện trường sẽ lập tức biết Trịnh Minh Trực vẫn chưa bị tẩy não.
Anh phải chiến đấu như một kẻ giang hồ thực thụ. Tàn nhẫn, thực chiến và bẩn thỉu.
Trực lùi lại vào góc tối của một phòng lưu trữ thiết bị hỏng bên cạnh hành lang. Anh lén nhặt một bóng đèn huỳnh quang cũ dài hơn một mét bị vứt bỏ góc phòng.
Tiếng bước chân *cộc... kẽo kẹt... cộc...* tiến sát đến cửa phòng. Ánh đèn pin của Cà Lăm quét một vệt sáng trắng sắc lạnh qua khe cửa hở.
Ngay khi bóng của Cà Lăm vừa chạm vào ngưỡng cửa, Trực hành động. Anh không lao ra đấm đá, mà dùng hết sức bình sinh ném mạnh chiếc bóng đèn huỳnh quang xuống sàn nhà ngay trước chân gã gác cổng.
*Xoảng!*
Chiếc bóng đèn vỡ vụn thành hàng vạn mảnh thủy tinh li ti, tiếng nổ đột ngột và bụi huỳnh quang trắng xóa bùng lên trong không gian hẹp. Cà Lăm theo phản xạ tự nhiên đưa tay lên che mắt, ánh đèn pin chao đảo mạnh.
Nhân cơ hội đó, Trực lao ra từ bóng tối. Anh áp sát Cà Lăm ở cự ly dưới một mét.
Nhưng phản xạ của gã sát thủ tàn tật nhanh đến đáng sợ. Dù bị bất ngờ và lóa mắt, Cà Lăm vẫn kịp gạt tay, con dao bấm trong ống tay áo trái của gã bật ra với một tiếng *xoạch* lạnh lùng. Lưỡi dao bằng thép carbon sắc lẹm vạch một đường vòng cung chết chóc trong không khí, suýt chút nữa đã cắt đứt cuống họng của Trực.
Trực né người ra sau trong gang tấc. Lưỡi dao sượt qua cổ áo bệnh nhân của anh, cắt đứt một mảng vải nhỏ.
Trực phản công bằng một cú đấm móc thẳng vào chấn thủy của Cà Lăm. Nhưng do cơ vai trái bị yếu do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Settle, cú đấm không đủ lực để hạ gục gã sát thủ. Cà Lăm chỉ khẽ lùi lại một bước, gương mặt sần sùi của gã lộ ra vẻ tàn ác man dại dưới ánh sáng đỏ khẩn cấp. Gã không nói một lời, chỉ phát ra tiếng rít khàn khàn qua kẽ răng rụng, tiếp tục vung dao đâm thẳng vào ngực Trực.
Trực cố gắng sử dụng thế khóa tay nghiệp vụ cảnh sát để tước dao của đối phương. Anh chộp lấy cổ tay cầm dao của Cà Lăm, định dùng lực xoay khớp để bẻ khóa khuỷu tay gã. Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, cơ vai trái của anh đột ngột bị co rút cơ học do di chứng của thuốc tê. Lực tay bị giảm sút đột ngột, cổ tay Cà Lăm trượt khỏi tầm kiểm soát của anh.
Cà Lăm tận dụng sơ hở, dùng đầu gối của chân lành thúc mạnh vào bụng Trực, khiến anh văng lùi lại, đập lưng vào bức tường bê tông ẩm ướt. Cơn đau từ lưng dội lên đại não, hòa cùng cơn đau nửa đầu khiến thị giác của Trực nhòe đi trong một khoảnh khắc.
*Không được gục ngã! Khánh An đang đợi ta!*
Cà Lăm lao tới như một con thú dữ, lưỡi dao bấm chĩa thẳng vào cổ họng Trực cho nhát đâm quyết định.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, tư duy hình sự sắc bén của Trực hoạt động với công suất tối đa. Anh bóc tách hành vi lâm sàng của đối phương trong vòng một phần mười giây: Cà Lăm bị tàn tật ở chân trái, gã luôn có xu hướng nghiêng toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên chân phải lành lặn để lấy đà và giữ thăng bằng khi tung ra đòn đâm quyết định.
Trực đưa ra một quyết định chiến thuật mạo hiểm và tàn nhẫn tự thân.
Anh không tránh đòn đâm của Cà Lăm nữa. Anh chủ động nghiêng đầu sang bên phải, chấp nhận lộ ra phần má trái mới phẫu thuật của mình làm mồi nhử.
Lưỡi dao bấm của Cà Lăm lao tới, chém sượt qua má trái của Trực. Đường dao sắc lẹm rạch sâu một đường dài từ vành tai xuống sát khóe miệng, cắt đứt toàn bộ các đường chỉ khâu thẩm mỹ chưa lành. Nỗi đau đớn tột cùng, bỏng rát như tạt axit bùng phát, khiến toàn bộ cơ mặt của Trực co giật dữ dội. Máu tươi ấm nóng phun ra xối xả, nhuộm đỏ một bên mặt và đẫm vai chiếc áo măng-tô đen anh đang khoác tạm.
Nhưng đổi lại cái giá đắt đỏ đó, Trực đã áp sát được trọng tâm của Cà Lăm.
Ngay khi lưỡi dao của gã sát thủ vừa đi hết tầm lực, Trực dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ sập xuống, tung ra một cú đá triệt hạ tàn bạo bằng gót chân nhắm thẳng vào khớp gối phải – chiếc chân lành duy nhất đang gánh toàn bộ trọng lượng của Cà Lăm.
*Rắc!*
Tiếng xương bánh chè vỡ vụn vang lên ghê rợn trong hành lang ngầm.
Cà Lăm rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Chiếc chân lành bị gãy gập khiến gã mất hoàn toàn thăng bằng, đổ ập người xuống sàn nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ của bóng đèn huỳnh quang. Con dao bấm văng ra khỏi tay gã, rơi keng keng trên sàn thép.
Không để đối phương có cơ hội hồi phục, Trực lao tới như một con sói điên cuồng sinh tồn. Anh không dùng các đòn khóa người của cảnh sát nữa. Anh sử dụng thế võ triệt hạ giang hồ: Dùng cùi chỏ đập mạnh liên tiếp ba nhát vào gáy và thái dương của Cà Lăm, ép gã sát thủ mặt sần sùi xuống đống thủy tinh vỡ cho đến khi gã hoàn toàn bất tỉnh, cơ thể co giật nhẹ rồi nằm im lìm.
Trực quỳ trên sàn nhà, thở dốc. Máu từ má trái chảy xuống cằm thành dòng, nhỏ giọt xuống sàn xi măng hòa cùng bụi huỳnh quang trắng xóa. Cơn đau từ vết rách má khủng khiếp đến mức khiến mắt trái của anh bị mờ đi hoàn toàn bởi màng máu. Anh cắn chặt răng, dùng tay ép chặt vết thương để ngăn máu chảy, rồi lết thân xác rã rời tiến về phía văn phòng riêng của Ngô Vĩnh ở cuối hành lang.
Cửa văn phòng của Ngô Vĩnh làm bằng gỗ sồi dày, nhưng khóa cơ học thô sơ bên dưới bảng điện tử bị chập đã không thể làm khó được kỹ năng bẻ khóa của một cựu đội trưởng an ninh. Trực dùng thanh thép mỏng từ chiếc ghim kẹp giấy lúc nãy, luồn vào ổ khóa phụ, xoay nhẹ hai vòng.
*Cạch.*
Cửa mở. Trực bước vào phòng, lập tức lục soát chiếc tủ tài liệu bằng thép đặt sát góc tường.
Dưới ánh sáng đỏ mờ của đèn khẩn cấp, anh lật tung các ngăn hồ sơ giấy. Tay anh dính đầy máu, để lại những vệt đỏ thẫm trên các bìa kẹp tài liệu màu xanh.
*Đây rồi!*
Một tập hồ sơ giấy màu nâu có dán nhãn "BỆNH ÁN ĐẶC BIỆT - L.H". Trực mở ra. Bên trong là những bức ảnh chụp cận cảnh cấu trúc xương mặt gốc của anh trước khi phẫu thuật, sơ đồ cắt gọt xương hàm, và bản đối chiếu sinh học chi tiết giữa Trịnh Minh Trực và Lâm Hoàng. Ở trang cuối cùng, chữ ký tươi bằng mực xanh của Ngô Vĩnh và dấu vân tay đỏ của anh vẫn còn nguyên vẹn.
Đây chính là chiếc bùa hộ mệnh, là bằng chứng vật lý duy nhất chứng minh anh bị hại, chứng minh sự tồn tại của Trịnh Minh Trực dưới lớp mặt nạ Lâm Hoàng.
Trực cuộn tròn tập hồ sơ lại, nhét chặt vào túi trong của chiếc áo măng-tô đen. Anh quay người bước ra lối thoát hiểm ngầm dẫn thẳng ra đường cống thoát nước phía sau phòng khám.
Khi anh vừa đẩy cánh cửa sắt thoát hiểm bước ra ngoài, cơn giông bão mùa hạ ập thẳng vào mặt anh.
Mưa xối xả, trắng xóa cả đất trời Khánh Bình. Gió rít liên hồi qua các con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội ngập nước thải của khu ngoại ô. Nước mưa lạnh ngắt, bẩn thỉu tạt thẳng vào vết thương hở dài mười lăm xăng-ti-mét bên má trái của Trực.
Cơn đau bỏng rát, buốt tận xương tủy bùng lên khiến Trực loạng choạng suýt ngã xuống dòng nước bẩn đang chảy xiết dưới chân. Hóa chất ete sát trùng và bụi huỳnh quang còn sót lại trên mặt gặp nước mưa tạo thành một hỗn hợp axit nhẹ, ăn mòn vào các thớ thịt bị rách hở, mang theo mầm mống của một sự hủy hoại sinh học mới.
Trực ôm chặt vết thương đẫm máu trên mặt, lết từng bước chân nặng nề vào bóng tối của cơn mưa đêm, để lại phía sau phòng khám của Ngô Vĩnh đang chìm trong tiếng còi báo động bắt đầu rú vang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!