Đêm Đọ Súng Trong Ngõ Hẻm
Ánh thép lạnh từ sợi dây siết cổ của Bóng Ma xé rách bóng tối phòng ngủ, lao thẳng về phía yết hầu của Trực.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử chỉ được tính bằng phần trăm giây, thính giác cực nhạy của Trịnh Minh Trực đã cứu mạng anh. Kỹ năng bóc tách tiếng thì thầm tầm xa từ những năm tháng huấn luyện đặc nhiệm đỉnh cao giúp anh nhận diện được tiếng rít gió cực nhỏ của sợi dây hợp kim carbon đang lao tới từ phía sau tủ quần áo. Không một chút do dự, Trực không cúi người theo phản xạ thông thường của cảnh sát – điều có thể khiến gã sát thủ nhận diện ra thói quen nghiệp vụ – mà anh chủ động đổ sập toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên phải, lăn dài trên nền xi măng lạnh ngắt và ẩm ướt của căn hộ chung cư cũ.
*Vút!*
Sợi dây thép siết cổ sượt qua vành tai trái của Trực, phạt đứt một lọn tóc và găm thẳng vào góc cạnh của chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ, tạo ra một vết chém sâu hoắm và tiếng rít ghê rợn. Bóng Ma không một lời thừa thãi. Gã sát thủ chuyên nghiệp của Lê Đăng Khoa di chuyển như một cỗ máy vô cảm trong bóng tối hoàn toàn. Ngay khi đòn siết cổ hụt, gã lập tức thu dây, xoay người quét một cú đá tầm thấp tàn khốc nhắm thẳng vào xương bánh chè của Trực.
Trực nghiến răng, vết mổ má trái bị rách lại do cú va đập lúc nãy dội lên một cơn đau buốt tận tủy não. Lớp phấn trang điểm nén dày cộp ngụy trang cho gương mặt Lâm Hoàng bắt đầu bị nhòe đi bởi dịch viêm rỉ ra ấm nóng và mồ hôi lạnh. Anh cố gắng nhấc chân trái để né đòn quét, nhưng một cơn co rút đột ngột từ thùy trán dội xuống cánh tay và chân trái – di chứng tàn nhẫn của loại thuốc Neuro-Settle mà Ngô Vĩnh đã tiêm vào cơ thể anh. Chân trái của Trực bị tê liệt mất nửa nhịp.
*Bộp!*
Cú đá của Bóng Ma trúng vào bắp chân Trực, hất văng anh vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ mục nát ở góc phòng. Chiếc bàn gãy đôi với một tiếng rắc lớn, những mảnh gỗ sắc nhọn đâm vào lưng áo măng-tô đen của anh. Bản đồ tư duy vẽ tay – mỏ neo vật lý duy nhất lưu giữ toàn bộ đường dây điều tra của anh về Lê Đăng Khoa và tập đoàn V-Tech trên bức tường bong tróc – bị xé rách một mảng lớn.
Bóng Ma áp sát. Trong bóng tối dày đặc, gã rút ra một con dao bấm tẩm độc không màu không mùi. Ánh thép của lưỡi dao khẽ lóe lên dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ khe cửa thông gió phòng tắm. Gã đâm một nhịp dứt khoát nhắm thẳng vào tim Trực.
Trực biết mình không được phép lùi bước. Anh thọc ngón tay cái của bàn tay trái đang run rẩy vào vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái. Anh dùng toàn lực ấn mạnh vào miệng vết thương hở còn rướm máu. Cơn đau nhói cấp tính, dữ dội dội thẳng lên hệ thần kinh trung ương như một gáo nước đá, tạm thời dập tắt luồng run giật do di chứng thuốc gây ra. Bàn tay trái của anh lập tức lấy lại sự ổn định lạnh lùng.
Anh sử dụng Thế võ triệt hạ giang hồ. Đây là những thế võ cận chiến tàn bạo, bẩn thỉu nhắm vào các khớp xương và tử huyệt mà anh học được từ những kẻ tội phạm đường phố, hoàn toàn khác biệt với võ thuật chuẩn quy của cảnh sát hình sự. Trực không đỡ đòn đâm trực diện, anh chủ động nghiêng người sang trái để đón đường dao sượt qua bả vai áo măng-tô, đồng thời dùng cùi chỏ phải huých một cú sấm sét vào sườn dưới của Bóng Ma.
*Rắc!*
Tiếng xương sườn của sát thủ gãy nứt vang lên trong không gian cách âm của căn hộ. Bóng Ma khẽ hự lên một tiếng, đòn đâm dao bị lệch hướng. Trực tận dụng cơ hội, bàn tay trái sần sùi bám chặt lấy khớp cổ tay cầm dao của đối phương, bẻ ngược một góc chín mươi độ.
*Cạch. Xoảng!*
Con dao bấm tẩm độc rơi xuống sàn xi măng. Nhưng Bóng Ma là một kẻ được huấn luyện để vô cảm trước nỗi đau thể xác. Dù cổ tay bị gãy gập, gã vẫn dùng đầu gối húc mạnh vào bụng Trực, đẩy anh lùi lại phía sau. Trong cơn hỗn loạn, gã sát thủ dùng tay trái còn lại rút ra một ống tiêm chứa độc chất gây suy tim cấp từ trong túi áo công sở xám, lao vào định găm thẳng vào cổ Trực.
Trực lảo đảo, vị sắt mặn chát của vết cắn môi trong rách rỉ máu xộc lên khoang miệng. Anh dùng thính giác bóc tách tiếng gió dao và nhịp thở dồn dập của Bóng Ma trong bóng tối. Khi gã sát thủ chỉ còn cách anh nửa bước chân, Trực không cố gắng cận chiến nữa. Anh đưa bàn tay phải đang giữ Khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh lên.
*Phụt! Phụt!*
Hai tiếng nổ cực nhỏ vang lên, bị triệt tiêu hoàn toàn bởi ống giảm thanh chuyên dụng. Hai viên đạn 9mm xuyên thẳng qua lồng ngực của Bóng Ma. Cơ thể gã sát thủ khựng lại giữa không trung, ống tiêm độc chất rơi khỏi những ngón tay đang co quắp. Gã đổ sụp xuống sàn gỗ như một khúc cây khô, máu tươi phun ra từ ngực thấm đẫm chiếc áo công sở xám.
Trực quỳ sụp xuống bên cạnh xác chết, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết thương bên má trái của anh bỏng rát dữ dội, máu và dịch viêm chảy dọc xuống cằm, thấm qua lớp áo măng-tô đen đẫm nước mưa. Anh vừa tiêu diệt được mối đe dọa sinh tử, nhưng áp lực chiến thuật chưa hề giảm bớt.
Đột nhiên, một mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi Trực.
Trong lúc ngã xuống, cơ thể nặng nề của Bóng Ma đã đè sập chiếc bếp gas du lịch cũ nát ở góc phòng ngủ, làm vỡ đường ống dẫn gas từ bình mini. Tiếng xì xì của khí gas thoát ra ngoài vang lên dồn dập trong không gian kín.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện nhỏ phát ra từ bảng mạch chiếc máy nghe nhạc Walkman cổ bị rơi trên sàn, hoặc từ hệ thống dây điện rỉ sét của chung cư bị chập do rung động của cuộc chiến.
*Bùng!*
Ngọn lửa xanh quét qua luồng khí gas đậm đặc, lập tức bùng lên thành một quầng lửa đỏ rực. Lửa bắt vào những tấm màn che cũ kỹ, lan nhanh ra khắp phòng ngủ. Sức nóng kinh người tỏa ra, nhanh chóng liếm lấy bức tường gạch bong tróc – nơi dán toàn bộ bản đồ tư duy vẽ tay của Trực.
Trực kinh hoàng nhận ra ngọn lửa đang thiêu rụi những chứng cứ duy nhất về danh tính và cuộc điều tra của mình. Anh cố gắng lao vào để giật lấy những mảnh giấy chứa sơ đồ mạng lưới của Lê Đăng Khoa, nhưng khói độc đậm đặc từ nhựa cháy và gỗ mục xộc thẳng vào phổi khiến anh ho sặc sụa. Tầm nhìn bên mắt trái của anh nhòe đi hoàn toàn dưới sức nóng và dịch viêm má trái đang sôi lên.
*Phải bỏ lại tất cả. Nếu không tiêu hủy, khi cảnh sát ập đến, Lê Đăng Khoa sẽ biết mình đã điều tra đến mức nào.*
Tư duy hình sự lạnh lùng đưa ra phán quyết cuối cùng. Trực nghiến răng, dùng chân đạp đổ chiếc tủ quần áo gỗ ép vào giữa đám cháy để đẩy nhanh quá trình thiêu rụi hiện trường. Anh vớ lấy chiếc áo khoác măng-tô đen chứa chiếc Ví lạnh bảo mật và tập Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng giấu dưới đệm giường, rồi lao ra phía cửa sổ phòng ngủ đang bị lửa bao vây.
Trực dùng báng súng CZ 75 đập vỡ tấm kính cửa sổ, rồi nhảy thẳng ra ngoài ngõ hẻm tối tăm của khu ngoại ô Khánh Bình từ độ cao tầng 5, bám vào những đường ống nước rỉ sét để giảm lực rơi trước khi lăn mình xuống vũng nước mưa sũng sị.
*Oành!*
Căn gác xép phía sau anh nổ tung trong một quầng lửa màu cam rực rỡ, hất văng những mảnh kính vỡ và tàn tro nóng bỏng ra khắp ngõ hẻm. Trực nằm bò dưới đất, nước mưa bẩn thỉu xối xả tạt vào vết thương rách rộng bên má trái, mang theo cơn đau buốt tận xương tủy.
Anh lảo đảo đứng dậy trong bóng tối, ôm lấy bả vai trái đang chảy máu. Nhưng chưa kịp bước đi, một tiếng còi hú chói tai dội thẳng vào màng nhĩ cực nhạy của anh.
Ở đầu ngõ hẻm ngoại ô, ánh đèn pha led cực mạnh màu xanh đỏ quét qua màn mưa bong tróc, chiếu thẳng vào bóng dáng đơn độc của Trực. Chiếc xe bán tải bọc thép của lực lượng Cảnh sát cơ động dưới sự chỉ huy của Vũ Văn Thiết đang rú còi điên cuồng, lao thẳng vào khu phố để phong tỏa hiện trường vụ nổ súng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!