Nhạc nềnEntangle

Lệnh Ám Sát Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài như muốn nhấn chìm không gian tĩnh mịch của Quán trà cổ. Bên trong, ánh đèn dầu vàng vọt khẽ chao đảo, hắt những bóng dài loang lổ lên bức tường gỗ sờn cũ. Thượng tá Nguyễn Văn Hùng chậm rãi cất khẩu Colt 45 vào ngăn kéo tủ gỗ. Tiếng lẫy thép chạm nhau khô khốc dội vào thính giác cực nhạy của Trịnh Minh Trực. Nét mặt người thầy cũ đanh lại, những nếp nhăn hằn sâu trên trán ông co thắt theo một nhịp điệu đầy sát khí nghiệp vụ.


“Lê Đăng Khoa đã đi quá giới hạn của một cảnh sát,” Thượng tá Hùng cất giọng trầm thấp, luồng hơi ấm từ tách trà sen bốc lên nhạt nhòa che khuất một phần ánh mắt sắc sảo của ông. “Hắn vừa thuê sát thủ chuyên nghiệp Bóng Ma để dọn sạch dấu vết. Lâm Hoàng – hay đúng hơn là chiếc mặt nạ mày đang mang – đã trở thành cái gai lớn nhất trong mắt hắn kể từ khi dòng tiền bẩn của băng Huyết Ảnh có dấu hiệu bị đóng băng.”


Trực ngồi im lặng. Cơn sốt nhẹ do mất máu khiến hai bên thái dương anh giật lên từng hồi buốt nhói. Dưới lớp phấn trang điểm nén dày cộp dính bết nước mưa, vết mổ thẩm mỹ bên má trái đang sưng tấy đỏ rực, rỉ ra từng giọt dịch viêm nóng rát. Mỗi lần anh mím môi, vị sắt mặn chát của vết cắn rách môi trong lại xộc lên khoang miệng, kích hoạt phản xạ đau cấp tính để giữ cho thùy trán của anh không bị cuốn vào cơn hoảng loạn nhận thức.


Thượng tá Hùng nhìn lướt qua chiếc áo măng-tô đen đẫm nước của Trực. Ánh mắt ông dừng lại ở chiếc túi ngực hơi phồng lên. Bằng kinh nghiệm của một cựu điều tra viên dày dạn, ông lập tức nhận ra hình dáng của chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật mà Trực vừa thu hồi từ két sắt biệt thự Tuyết Sơn.


“Cất kỹ cái ví lạnh này đi,” Hùng khẽ nghiêng người, tông giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để hai thầy trò nghe thấy giữa tiếng sấm rền rĩ ngoài kia. “Lê Đăng Khoa đang điều động toàn bộ lực lượng quét sinh trắc học sóng não để lùng sục nó. Cái ví đó chứa mã khóa riêng của toàn bộ dòng tiền bẩn mà tập đoàn V-Tech tài trợ cho dự án Huyết Ảnh. Hắn muốn có nó để xóa sạch vết tích giao dịch trước khi rút lui. Mày giữ nó đồng nghĩa với việc mang theo một quả bom nổ chậm.”


Trực khẽ gật đầu. Anh thọc bàn tay trái đeo găng da đen vào túi áo, siết chặt lấy khối kim loại lạnh lẽo của chiếc ví lạnh. Vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái nứt ra dưới áp lực co cơ, rỉ máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp băng gạc bên trong găng tay. Anh không nói lời nào, chỉ khẽ cúi đầu chào người thầy cũ rồi kéo thấp vành mũ sụp che nửa khuôn mặt sưng phù, lách người bước ra ngoài màn mưa đen ngòm.


***


Chiếc xe sedan màu đen của Lâm Hoàng đã đợi sẵn ở đầu hẻm cụt. Gã lái xe câm A Sáng đứng tựa lưng vào cửa xe, găng tay da đen ghì chặt vô lăng khi thấy Trực bước đến. Gã câm không phát ra một tiếng động, chỉ khẽ gật đầu rồi mở cửa ghế sau cho anh. Trực bước lên xe, thắt dây an toàn bằng một động tác dứt khoát của một sĩ quan an ninh – thói quen vô thức mà anh biết A Sáng đã nhận diện được qua gương chiếu hậu từ những tập trước.


Chiếc xe lướt đi trong đêm mưa lạnh, hướng về phía ngoại ô thành phố Khánh Bình. Trực ngồi tựa đầu vào lớp kính cửa sổ lạnh ngắt, mắt anh không rời khỏi chiếc gương chiếu hậu bên phải. Anh bắt đầu áp dụng kỹ năng Nhận diện xe bám đuôi qua gương.


Khánh Bình về đêm sũng nước và mờ mịt dưới những ánh đèn đường vàng vọt. Sau khi chiếc sedan của anh đi qua ngã tư đường Trần Hưng Đạo, Trực phát hiện một chiếc Toyota màu xám tro xuất hiện ở phía sau, cách khoảng năm mươi mét.


*Một lần rẽ.* Chiếc Toyota xám rẽ theo, giữ nguyên khoảng cách.


*Hai lần rẽ.* Trực khẽ ra hiệu cho A Sáng rẽ trái vào con đường ven sông lầy lội. Chiếc Toyota xám vẫn lầm lũi bám theo, đèn pha tắt hẳn chỉ để lại ánh đèn sương mù mờ ảo.


*Ba lần rẽ.* Trực nhận ra thủ đoạn của đối phương: gã tài xế chiếc Toyota xám không hề bật đèn xi-nhan khi rẽ cùng hướng với xe anh, và luôn chủ động lùi vào vùng mù của gương chiếu hậu mỗi khi xe anh giảm tốc độ. Đây là thói quen bám đuôi kinh điển của một sát thủ chuyên nghiệp. Bóng Ma đã bắt đầu cuộc săn lùng.


Trực nghiêng người về phía trước, dùng ngón tay gõ nhẹ lên bả vai của A Sáng theo nhịp Morse ngắn: “DEAD END” (Ngõ cụt).


A Sáng khẽ liếc gương chiếu hậu, quai hàm bạnh ra dứt khoát. Gã gạt cần số, đột ngột bẻ lái cho chiếc sedan rẽ vào một con ngõ cụt tối tăm, hai bên là những bức tường gạch đổ nát của khu nhà kho bỏ hoang. Đây là chiến thuật ép đối phương lộ diện mà Trực đã tính toán. Chiếc Toyota xám tro không thể rẽ theo vào ngõ cụt mà không làm lộ hành vi bám đuôi. Nó buộc phải tăng tốc lao thẳng qua giao lộ để tránh nghi ngờ.


Trong khoảnh khắc chiếc Toyota xám lướt qua đầu ngõ dưới ánh đèn đường leo lét, Trực nhìn xuyên qua lớp kính mờ sương, nhận diện được dáng người trung bình, gương mặt cực kỳ phổ thông không có bất kỳ đặc điểm nổi bật nào của gã tài xế. Đó chính là Bóng Ma. Sát thủ của Lê Đăng Khoa đã định vị được hành trình của anh.


“Dừng xe,” Trực thì thầm bằng giọng khàn đặc giả lập của Lâm Hoàng. “Tao xuống đây. Mày lái xe về biệt thự Tuyết Sơn để đánh lạc hướng camera AI. Cắt đuôi tụi nó.”


A Sáng gật đầu, gã câm không một lời thừa thãi. Trực lách người bước xuống xe ngay khi chiếc sedan vừa giảm tốc độ sát bìa rừng ngoại ô. Anh nhanh chóng lủi vào bóng tối của những rặng cây bách diệp, để mặc chiếc xe của A Sáng lao đi nhằm thu hút sự chú ý của các thiết bị quét hồng ngoại đô thị.


***


Trực đi bộ gần hai cây số dưới cơn mưa tầm tã để quay trở lại Căn hộ chung cư cũ khu ngoại ô Khánh Bình. Đây là nơi ẩn náu ban đầu của anh, một khu tập thể dột nát tầng 5 không có thang máy, nằm khuất sâu trong vùng mù công nghệ của thành phố.


Để tránh các camera an ninh tự chế của tổ dân phố ở lối vào, Trực đeo chiếc kính râm phân cực chống quét khuôn mặt. Lớp màng đặc biệt trên mặt kính làm nhiễu loạn các cảm biến hồng ngoại tầm gần, biến gương mặt sưng tấy đầy chỉ khâu của anh thành một vệt mờ vô dạng trên các màn hình giám sát.


Anh bước lên những bậc cầu thang bộ tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và rác thải tích tụ. Cơn sốt bắt đầu tàn phá cơ thể Trực dữ dội hơn. Má trái anh nóng hầm hập, từng thớ thịt co rút đau đớn như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm sâu vào màng xương. Anh phải bám chặt vào thành lan can rỉ sét để giữ cho cơ thể không ngã quỵ.


Lên đến tầng 5, Trực dừng lại trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ ẩn náu. Anh không vội tra chìa khóa. Bằng phản xạ nghiệp vụ của một cựu Đội trưởng an ninh, anh lén rút một sợi tóc mỏng từ chân tóc, lén cài nhẹ vào khe cửa phòng ngủ nằm sâu bên trong căn hộ, ngay sát mép bản lề gỗ sờn cũ. Đây là cái bẫy vật lý thô sơ nhưng hiệu quả tuyệt đối để phát hiện đột nhập mà không cần đến công nghệ số.


Anh tra chìa khóa cơ vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra.


Bên trong căn hộ tối tăm, không khí nồng mùi ẩm ướt của nước mưa dột từ trần nhà và mùi bụi bẩn lâu ngày. Trực bước vào, khép hờ cửa lại nhưng không chốt khóa trong. Anh di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang tối tăm hướng về phía phòng ngủ.


Khi đứng trước cửa phòng ngủ, Trực dừng lại. Anh cúi người, đưa bàn tay đeo găng da khẽ miết dọc theo khe cửa gỗ ở độ cao ngang tầm ngực.


Đầu ngón tay anh chạm vào khoảng không trống rỗng.


Sợi tóc mỏng cài cửa đã bị đứt.


Tim Trực đập mạnh lên mức 120 nhịp/phút. Vết sẹo chữ thập trên cổ tay trái nhói lên đau đớn khi anh siết chặt nắm tay để khống chế cơn run rẩy của cơ thể. Có kẻ đã đột nhập vào phòng ngủ của anh. Và kẻ đó vẫn chưa rời đi.


Phản xạ đầu tiên của Trực là đưa tay về phía công tắc đèn trên tường. Nhưng ngay lập tức, lý trí hình sự sắc bén đã chặn đứng cánh tay anh lại.


*Không được bật đèn.*


Căn phòng ngủ có một ô cửa sổ kính lớn hướng ra khoảng sân chung cư trống trải bên ngoài. Nếu anh bật đèn, ánh sáng huỳnh quang sẽ biến anh thành một bia ngắm hoàn hảo, một cái bóng silhouette rõ nét cho một họng súng bắn tỉa tầm xa từ tòa nhà đối diện hoặc một đường dao găm từ bóng tối phòng ngủ. Anh bắt buộc phải giữ căn phòng tối hoàn toàn để tận dụng thính giác cực nhạy của mình.


Trực chậm rãi quỳ một gối xuống nền xi măng lạnh ngắt, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động ma sát nào từ đế giày da. Anh lướt nhẹ bàn tay dưới gầm chiếc giường gỗ cũ nát, ngón tay chạm vào lớp thép lạnh lẽo quen thuộc của Khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh mà anh đã lén giấu từ trước. Anh kéo khẩu súng ra, gạt nhẹ chốt an toàn. Tiếng lẫy sắt nhỏ đến mức hầu như vô âm dưới tiếng mưa bão đập vào mái tôn ngoài cửa sổ.


Anh đứng dậy, lưng tựa sát vào bức tường gạch lạnh ngắt cạnh cửa phòng ngủ. Toàn bộ cơ thể anh bất động như một pho tượng, chỉ có đôi tai co thắt lại để thực hiện kỹ năng bóc tách tiếng thì thầm tầm xa và các tần số âm thanh dị biệt.


Tiếng mưa ngoài kia gầm rú dữ dội, nước xối xả chảy qua đường ống thoát nước rỉ sét của chung cư tạo nên một dải nhiễu âm liên tục. Nhưng dưới sự tập trung cực độ của một cảnh sát hình sự đang cận kề cái chết, Trực bắt đầu bóc tách từng lớp âm thanh.


*Tiếng gió rít qua khe cửa sổ kính hở...*

*Tiếng nước dột từng giọt đều đặn xuống chiếc xô nhựa ở góc phòng...*

*Tiếng ma sát cực nhỏ của vải sợi...*


Và rồi, từ góc phòng ngủ tối tăm, sát sau cánh cửa tủ quần áo bằng gỗ ép đang hé mở, một âm thanh dị biệt xuất hiện.


Đó là một tiếng rít nhẹ, cực kỳ mảnh và sắc lạnh. Tiếng ma sát của một sợi dây thép siết cổ bằng hợp kim carbon đang bị kéo căng ra dưới áp lực của hai bàn tay đeo găng da bóp chặt.


*Ssst...*


Âm thanh đó nhỏ đến mức nếu không có thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu, Trực sẽ chỉ nghĩ đó là tiếng gió rít qua khe cửa tủ. Nhưng anh biết chắc chắn: Bóng Ma đang đứng ngay sau cánh cửa tủ quần áo, sợi dây thép siết cổ đã được kéo căng, sẵn sàng lao thẳng vào cổ họng anh từ bóng tối cách âm.


Trực siết chặt báng súng CZ 75, họng súng giảm thanh từ từ nâng lên, hướng thẳng về phía cánh cửa tủ quần áo gỗ ép trong bóng tối dày đặc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!