Nhạc nềnEntangle

Thử Thách Của Người Thầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe sedan màu đen lướt đi trong màn mưa dông bão bùng của đô thị Khánh Bình, để lại phía sau những ánh đèn nhấp nháy đỏ của trạm quét sinh trắc học đang điên cuồng lùng sục tần số sóng não của Trịnh Minh Trực. Ở băng ghế sau, Trực ngồi lặng câm trong bóng tối. Mỗi khi chiếc xe nảy lên qua những ổ gà sũng nước, cơn đau từ má trái lại dội thẳng lên đại não như một nhát búa bổ. Vết khâu thẩm mỹ bị lỗi dưới lớp phấn trang điểm dày cộp đang sưng tấy dữ dội, rỉ ra thứ dịch viêm ấm nóng và bỏng rát. Nước mưa hòa lẫn hóa chất mỹ phẩm rẻ tiền thấm vào vết thương hở, tạo nên một cảm giác ăn mòn tàn nhẫn.


Trực nghiến chặt răng. Vị sắt mặn chát của vết cắn rách môi trong từ ca phẫu thuật tự sơ cứu trước đó lại xộc lên khoang miệng. Cơn đau kép từ má và môi trong chính là mỏ neo sinh học duy nhất giữ cho anh không lún sâu vào cơn mê sảng do sốt cao. Qua gương chiếu hậu, anh chạm vào ánh mắt sâu hoắm, lặng lẽ của A Sáng. Gã câm không phát ra một tiếng động, nhưng đôi bàn tay đeo găng da đen của gã ghì chặt vô lăng, điêu luyện điều khiển chiếc xe luồn lách qua những con hẻm nhỏ tối tăm, cắt đuôi hoàn toàn những toán trinh sát ngầm của Lê Đăng Khoa đang tuần tra đô thị.


Chiếc xe dừng lại ở đầu một con hẻm cụt sũng nước ngoại ô. A Sáng khẽ gõ ngón tay lên vô lăng theo một nhịp ngắn, ra hiệu an toàn. Trực kéo thấp vành mũ sụp che nửa khuôn mặt sưng phù, lách người bước xuống xe. Cơn gió lạnh thấu xương tạt nước mưa xối xả vào người anh, nhưng Trực không dừng lại. Anh bước nhanh vào sâu trong con hẻm cụt tĩnh lặng, nơi mùi trà thảo mộc khô và khói củi ấm áp bắt đầu phảng phất trong không khí ẩm ướt, dẫn lối anh đến trước cánh cửa gỗ sờn cũ của Quán trà cổ của Thượng tá Hùng.


Trực đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập lên mức 110 nhịp/phút do cơn sốt. Anh đưa bàn tay trái đeo găng da lên, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ theo một nhịp mật mã riêng biệt: ba nhịp ngắn, dừng hai giây, rồi một nhịp dài dứt khoát. Đây là nhịp gõ liên lạc khẩn cấp mà Thượng tá Nguyễn Văn Hùng từng dạy cho anh trong những ngày đầu anh bước chân vào ngành an ninh.


Cánh cửa gỗ từ từ hé mở. Không có tiếng bản lề rỉ sét, chỉ có một luồng hơi ấm nồng mùi trà sen và khói củi phả ra. Đứng sau khe cửa là Thượng tá Nguyễn Văn Hùng. Ở tuổi sáu mươi, mái tóc ông đã muối tiêu, vóc dáng hơi gầy đi dưới chiếc áo khoác kaki cũ kỹ sờn vai, nhưng đôi mắt ông vẫn sâu thẳm, sắc sảo như hai lưỡi dao cạo có thể bóc tách mọi lớp mặt nạ của đối phương.


Tuy nhiên, khi ánh mắt ông chạm vào gương mặt của Trực dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn dầu trong quán, đồng tử của người thầy cũ đột ngột co thắt lại. Ông không nhìn thấy người học trò chính trực Trịnh Minh Trực. Trước mắt ông là Lâm Hoàng – gã trùm tội phạm khét tiếng tàn bạo, kẻ đứng đầu băng đảng Huyết Ảnh mà cả lực lượng an ninh đang ráo riết truy nã.


Không một lời cảnh báo, Thượng tá Hùng lùi lại một bước, bàn tay phải của ông giấu dưới chiếc khay trà bằng gỗ mun lập tức rút ra một khẩu súng ngắn Colt 45 cũ không số hiệu, chĩa thẳng vào ngực Trực. Họng súng đen ngóm, lạnh lẽo khóa chặt lấy tim anh.


“Lâm Hoàng,” giọng nói của Thượng tá Hùng trầm thấp, lạnh tanh như băng tuyết mùa đông, nhưng mang một uy lực áp chế tinh thần cực lớn. “Mày có gan lớn lắm mới dám bén mảng đến nơi này. Tao đã nghỉ hưu, nhưng khẩu súng này thì chưa.”


Trực đứng yên dưới màn mưa hắt qua cửa, không hề bộc lộ phản xạ phòng thủ hay sợ hãi của một cảnh sát. Anh biết người thầy cũ đang sử dụng **Phân tích vi biểu cảm Paul Ekman** để đọc vị mọi chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt anh. Chỉ cần anh để lộ một nét dao động, một cái nhíu mày sợ hãi hay một phản xạ tự vệ chiến thuật, Thượng tá Hùng sẽ nổ súng ngay lập tức.


Trực chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, dùng gót chân đẩy cánh cửa gỗ khép lại, ngăn cách tiếng mưa bão bên ngoài. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn trà, cơ thể thẳng thớm nhưng hoàn toàn thả lỏng. Anh áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định, ép nhịp tim từ 110 hạ xuống mức ổn định dưới 70 nhịp/phút để duy trì trạng thái bình tĩnh sinh học tuyệt đối trước họng súng.


“Thầy Hùng,” Trực cất giọng. Anh cố ý ép dây thanh quản co thắt để tạo ra giọng nói khàn đặc, trầm đục đặc trưng của Lâm Hoàng do hút thuốc nhiều năm. “Nếu tôi muốn giết ông, tôi đã không đi một mình vào đây. Và ông cũng biết, khẩu Colt 45 của ông chưa gạt chốt an toàn.”


Thượng tá Hùng không hề lay chuyển họng súng. Đôi mắt ông nheo lại, bóc tách từng thớ cơ trên gương mặt sưng phù của Trực. Sự nghi ngờ của Thượng tá Hùng đối với gã trùm đứng trước mặt không chỉ dừng lại ở dung mạo, mà còn ở phong thái tĩnh lặng đến kỳ lạ của anh. Lâm Hoàng thật sự là một kẻ cuồng loạn, kiêu ngạo và thô bạo; hắn không bao giờ có được sự bình tĩnh lạnh lùng và cách nói chuyện có tôn ti trật tự như thế này.


“Mày đang giả vờ làm người lịch sự sao, Lâm Hoàng?” Hùng hỏi, ngón tay trỏ của ông khẽ siết nhẹ vào cò súng. “Tao đã điều tra về mày suốt ba năm qua. Mày là một con thú dữ, và thú dữ thì không biết gõ cửa theo mật mã của ngành an ninh. Khai thật đi, ai đã dạy mày nhịp gõ đó? Lê Đăng Khoa?”


Trực cảm nhận được dịch viêm từ má trái đang rỉ ra nhiều hơn, làm nhòe lớp phấn trang điểm và gây ra một cơn bỏng rát kinh hoàng. Anh biết mình không thể dùng giọng nói thật để giải thích, vì căn phòng này dù cách âm tốt nhưng vẫn có nguy cơ bị nghe lén bởi các thiết bị quét tầm xa của Cục An Ninh nếu Lê Đăng Khoa kích hoạt hệ thống dò âm vệ tinh. Anh cũng không thể đưa ra bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, vì danh tính số của anh đã bị xóa sạch.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Trực lén đặt bàn tay trái đeo găng da lên mặt bàn trà bằng gỗ cổ kính. Anh tháo chiếc găng tay da ra, để lộ cổ tay trái với vết sẹo hình chữ thập tự rạch sâu hoác đang rướm máu tươi—mỏ neo xúc giác tự thân của anh.


Trực nhìn thẳng vào mắt Thượng tá Hùng, ánh mắt anh không mang sát ý của gã trùm, mà chứa đựng sự chính trực, kiên định và một nỗi đau thương tột cùng của người học trò bị tước đoạt căn tính. Anh bắt đầu dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái gõ khẽ lên mặt bàn gỗ.


*Cộc. Cộc. Cộc. Cạch. Cộc...*


Tiếng gõ rất nhẹ, đều đặn và có nhịp điệu rõ ràng dưới ánh đèn dầu ấm áp. Đó không phải là những tiếng gõ vô thức. Đó là **Nhịp gõ ngón tay Morse**.


Thượng tá Hùng lập tức nhận ra sự thay đổi. Ánh mắt sắc sảo của ông rời khỏi gương mặt Trực, di chuyển xuống những đầu ngón tay đang gõ trên bàn gỗ. Đôi tai của cựu phó cục trưởng cục điều tra hình sự bắt đầu bóc tách các ký tự mã hóa:


*“K - H - A - N - G - 1 - 9 - 9 - 6”*


Đồng tử của Thượng tá Hùng giãn to ra. Gương mặt nghiêm nghị của ông biến đổi sắc mặt một cách dữ dội. *Khang 1996* – đó là mật mã hồ sơ vụ án đầu tay của hai thầy trò, vụ án triệt phá đường dây buôn lậu vũ khí xuyên quốc gia mà cha ruột của Trực, cố điều tra viên Trịnh Minh Khang, đã hy sinh để bảo vệ chứng cứ. Những ghi chép về vụ án này chỉ tồn tại trong cuốn **Sổ tay nghiệp vụ của Trịnh Minh Khang** hiện đang được cất giữ trong két sắt bảo mật của gia đình Trực, một tài liệu tối mật chưa bao giờ được số hóa lên hệ thống mạng quốc gia.


Trực tiếp tục gõ nhịp Morse thứ hai, chậm rãi nhưng đanh thép:


*“T - R - U - C - C - O - N - S - O - N - G”* (Trực còn sống)


Căn phòng trà cổ rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa bão đập xối xả vào mái ngói bên ngoài. Khẩu Colt 45 trên tay Thượng tá Hùng bắt đầu run rẩy. Ánh mắt ông nhìn xoáy vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái của Trực, rồi nhìn lên đôi mắt đang rỉ lệ của anh. Ông nhận ra phản xạ đau đớn vô thức của Trực: anh đang cắn chặt môi trong đến mức rỉ máu tươi ấm mặn—phản xạ đau độc quyền mà Trực luôn thực hiện mỗi khi phải chịu đựng áp lực tinh thần cực hạn, một thói quen nhỏ mà chỉ có người cha tinh thần như ông mới thấu hiểu.


“Trực...?” giọng nói của Thượng tá Hùng run lên, mất đi hoàn toàn vẻ lạnh lùng sắc bén ban đầu. Khẩu súng ngắn từ từ hạ xuống, đặt cạch lên khay trà.


Trực dừng gõ. Anh khẽ gật đầu, dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má trái đang sưng tấy, hòa lẫn với dịch viêm rỉ ra dưới lớp phấn trang điểm nứt nẻ. Chiếc mặt nạ tàn bạo của Lâm Hoàng hoàn toàn sụp đổ trước người thầy cũ.


Thượng tá Hùng đứng bật dậy, bàn tay run rẩy đẩy chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun cổ điển—mỏ neo tư duy của ông trong các vụ án hóc búa—về phía Trực như một lời xác nhận ngầm. Ánh mắt ông rơm rớm nước mắt, nhìn thấu qua gương mặt của kẻ thù để nhận diện linh hồn của người học trò chính trực dưới ánh đèn dầu vàng vọt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!