Liên Minh Im Lặng
Cánh cửa gỗ mun nặng nề của biệt thự Tuyết Sơn khép lại sau lưng Trịnh Minh Trực, ngăn cách hoàn toàn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài ngoại ô thành phố Khánh Bình. Không gian bên trong biệt thự tối tăm, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng vo vo cực nhỏ từ hệ thống camera AI đang đảo quét liên tục dọc theo các hành lang vô trùng. Trực tựa lưng vào cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, cố gắng điều hòa nhịp thở đang hỗn loạn của mình.
Độc chất kích thích hướng thần từ ly rượu của Lão Tam tại sòng bạc Kim Sa vẫn đang âm ỉ tàn phá hệ thần kinh của anh. Dù sở hữu khả năng kháng dược chất bẩm sinh, Trực vẫn cảm thấy thùy trán của mình co thắt dữ dội theo từng nhịp mạch đập. Tệ hơn cả, áp lực máu tăng vọt đã bắt đầu tàn phá vết mổ thẩm mỹ bị lỗi bên má trái của anh. Dưới lớp phấn trang điểm dày cộp được dặm vội, những đường chỉ khâu tủy xương đang căng ra, rỉ ra thứ dịch viêm ấm nóng pha lẫn máu tươi, mang theo cảm giác bỏng rát như bị tạt axit trực tiếp lên da thịt.
Trực nghiến chặt răng, đưa bàn tay trái đeo găng da đen lên miết mạnh vào cổ tay. Vết sẹo hình chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ đang rách miệng, dòng máu ấm tràn ra dưới lớp găng da, mang theo một cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên não bộ. Anh dùng chính nỗi đau thực thể này làm mỏ neo nhận thức, ép bản thân phải thoát khỏi những ảo ảnh bạo lực đang chực chờ bùng phát.
*Mày là Trịnh Minh Trực. Đội trưởng an ninh công nghệ cao. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ mày là Trần Khánh An. Con gái mày là Khánh Linh...*
Anh nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh trong đầu, ép nhịp tim từ 140 hạ xuống mức bình thường bằng kỹ thuật điều hòa hơi thở thiền định. Khi đã khống chế được cơn run rẩy của cơ thể, Trực chậm rãi bước lên cầu thang gỗ, duy trì hoàn hảo dáng đi ngạo mạn, lạnh lùng của gã trùm Lâm Hoàng. Anh biết, mọi bước đi của anh trong căn biệt thự này đều đang nằm dưới sự giám sát của hệ thống camera an ninh thông minh kết nối trực tiếp với Lê Đăng Khoa.
Bước vào phòng ngủ riêng ở tầng hai, Trực không bật đèn. Anh di chuyển trong bóng tối một cách thuần thục, tiến về phía chiếc tủ sách bằng gỗ mun lớn kê sát tường. Trực đặt tay vào một gờ khuất sau hộc tủ, dùng lực đẩy nhẹ. Chiếc tủ sách dịch chuyển sang bên một cách êm ái, lộ ra bức tường bê tông rỗng chứa một đầu đọc quét võng mạc ẩn.
Một luồng ánh sáng xanh lam lạnh lẽo phát ra từ khe quét, chiếu thẳng vào nhãn cầu trái của Trực. Hộp sọ của anh nhói lên một cơn đau buốt khi tia laser quét qua cấu trúc võng mạc mới—thứ võng mạc mà anh bắt buộc phải tương thích sau ca phẫu thuật tráo mặt tàn bạo của Ngô Vĩnh.
*Cạch.*
Một mảng sàn gỗ dưới chân Trực sụt xuống, lộ ra lối cầu thang thép hẹp dẫn xuống căn hầm bảo mật của biệt thự Tuyết Sơn. Trực lách người bước xuống, chiếc tủ sách tự động trượt trở lại vị trí cũ, đóng kín lối vào.
Không khí dưới hầm mật lạnh lẽo, nồng nặc mùi bê tông ẩm và mùi tĩnh điện từ các thiết bị máy chủ ngoại tuyến. Trực bật chiếc đèn pin dã chiến cầm tay, ánh sáng vàng vọt quét qua những bức tường bọc thép cách âm hoàn toàn. Đây là nơi Lâm Hoàng thật cất giấu những bí mật đen tối nhất để khống chế các đồng phạm, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của hệ thống mạng internet công cộng.
Trực tiến về phía chiếc bàn thép đặt ở trung tâm căn hầm, nơi đặt một két sắt sinh trắc học nhỏ. Mục tiêu của anh đêm nay là thu hồi chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật—thiết bị USB chứa mã khóa truy cập vào máy chủ tài chính ngầm của băng Huyết Ảnh, bằng chứng duy nhất có thể đóng băng dòng tiền bẩn đang chuyển giao cho Lê Đăng Khoa.
Tuy nhiên, khi Trực vừa đưa bàn tay đeo găng lên chuẩn bị bẻ khóa két sắt, thính giác cực nhạy của anh đột ngột co thắt lại.
Giữa không gian tĩnh mịch của căn hầm, có một tiếng ma sát cực nhỏ của đế giày da trên nền bê tông ẩm rít lên từ góc tối phía sau tủ hồ sơ. Tiếng động nhỏ đến mức nếu không có thính giác siêu phàm sau tai nạn thời thơ ấu, Trực sẽ hoàn toàn bỏ qua.
Trực đóng băng mọi cử động. Anh không quay đầu lại, nhưng bàn tay phải đã lén luồn vào trong vạt áo măng-tô đen, ngón tay chạm vào báng súng lạnh ngắt của khẩu CZ 75 giảm thanh.
*Cạch.*
Tiếng lên đạn khô khốc của một khẩu súng ngắn vang lên ngay phía sau gáy Trực, cách anh không quá hai mét.
“...”
Không một lời nói nào được phát ra. Sự im lặng bao trùm lấy căn hầm giống như một chiếc thòng lọng đang siết chặt lấy cổ họng Trực. Anh chậm rãi giơ hai tay lên ngang vai, đầu óc hoạt động với tốc độ của một máy phân tích hình sự. Kẻ đột nhập vào được đây mà không kích hoạt hệ thống báo động đỏ của biệt thự chỉ có thể là một người.
Trực chậm rãi quay người lại. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn pin đặt trên bàn thép, bóng người đứng đối diện anh hiện ra rõ ràng.
Đó là A Sáng.
Gã lái xe câm lặng của Lâm Hoàng đứng đó, vóc dáng thấp đậm vững chãi như một pho tượng đá dưới chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống. Gã vẫn mặc bộ đồ tài xế màu đen quen thuộc, đôi bàn tay to bản đeo găng da đen đang cầm chắc khẩu súng ngắn Ruger 9mm có gắn ống giảm thanh, chĩa thẳng vào giữa trán Trực. Ánh mắt gã sâu hoắm, lạnh lùng và không hề có một chút dao động nào.
Trực sử dụng **Nhập vai tội phạm (Persona)** để giữ vững biểu cảm vô cảm của mình. Anh không hề bộc lộ phản xạ phòng thủ hay sợ hãi của một cảnh sát. Thay vào đó, anh khẽ nhếch mép cười lạnh, để lộ vết rách môi trong vẫn còn rỉ máu ấm mặn:
“A Sáng. Mày muốn phản tao sao?”
Giọng nói của Trực trầm đặc, khàn rít đặc trưng của gã trùm do hút thuốc nhiều năm nhờ kỹ thuật co thắt dây thanh quản. Anh tiến lên một bước, dí sát trán mình vào họng súng của gã câm, thể hiện sự điên cuồng ngạo mạn của Lâm Hoàng thật.
A Sáng không nổ súng. Gã chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Trực, rồi từ từ dùng bàn tay trái rút từ trong túi áo khoác ra một vật thể nhỏ, ném mạnh lên mặt bàn thép.
*Keng... keng...*
Vật thể bằng kim loại lăn vài vòng rồi dừng lại dưới ánh đèn pin. Đó là một vỏ đạn rỗng của đạn cao su cảnh sát dã chiến—thứ mà Trực đã bắn giả lập tại bến cảng ở Tập 5 để cứu mạng tên đàn em Tân trước mặt Hắc Hổ.
A Sáng đưa tay lên, bắt đầu thực hiện những cử chỉ tay nhanh, mạnh và dứt khoát của ngôn ngữ ký hiệu. Ánh mắt gã khóa chặt lấy từng phản ứng nhỏ nhất trong đồng tử của Trực.
*“Mày không phải Lâm Hoàng.”* – A Sáng ra hiệu, đôi tay gã di chuyển tạo thành những vệt cắt sắc lẹm trong không gian tối. *“Lâm Hoàng thật không bao giờ thắt dây an toàn khi lên xe. Lâm Hoàng thật không sử dụng đạn cao su để cứu một tên đàn em phản bội. Và Lâm Hoàng thật... chưa bao giờ nhìn tao bằng ánh mắt của một con người.”*
Trực nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đeo găng da của gã câm, tư duy nghiệp vụ giúp anh dịch dịch hoàn hảo từng ký hiệu. Sự thật đã phơi bày. Gã lái xe câm lặng đã biết chân tướng của anh ngay từ ngày đầu tiên bước lên xe.
Trực hạ hai tay xuống, không còn sử dụng mặt nạ Lâm Hoàng nữa. Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, chính trực của một cựu đội trưởng an ninh:
“Nếu mày đã biết tao là cảnh sát giả mạo, tại sao mày không báo cáo cho Hắc Hổ hay Lê Đăng Khoa? Chỉ cần một lời nói của mày, tao đã bị phanh thây ngoài bến cảng.”
A Sáng hạ khẩu Ruger xuống, nhưng ngón tay gã vẫn đặt sát cò súng. Gã tiếp tục ra hiệu, nhịp thở của gã đột ngột trở nên nặng nề, nghẹn ngào khi nhắc đến một cái tên:
*“Vì tao muốn hắn phải chết. Lâm Hoàng thật phải chết.”*
Đôi tay gã câm run lên bần bật khi tạo hình ký hiệu về cái chết. Gã tiết lộ **Động cơ im lặng của A Sáng**: em gái gã, một cô gái trẻ tội nghiệp, đã bị Lâm Hoàng thật cưỡng bức và đánh đập đến chết ngay tại phòng gương của biệt thự Tuyết Sơn ba năm trước. Lâm Hoàng đã dùng tiền bạc và quyền lực của Lê Đăng Khoa để chôn vùi vụ án, biến gã thành một kẻ câm lặng phải phục tùng kẻ giết em mình hằng ngày để chờ đợi cơ hội báo thù.
*“Hắn mang gương mặt của mày hiện tại, nhưng linh hồn hắn là một con quỷ.”* – A Sáng ra hiệu, ánh mắt gã đỏ rực lên dưới vành mũ. *“Mày mang gương mặt của hắn, nhưng tao thấy được linh hồn cảnh sát của mày qua gương chiếu hậu. Mày muốn công lý. Tao muốn báo thù. Chúng ta có chung một kẻ thù.”*
Trực im lặng lắng nghe. Anh cảm nhận được nỗi căm hận thực tế lâm sàng không thể giả mạo qua từng nhịp thở dồn dập của gã câm. Đây không phải là một cái bẫy của Lê Đăng Khoa, mà là một sự đồng thuận lợi ích lạnh lùng giữa hai con người bị tước đoạt tất cả.
“Mày muốn tao làm gì?” Trực hỏi, giọng anh trở lại tông trầm ấm nguyên bản của Trịnh Minh Trực.
A Sáng bước tới gần két sắt, dùng tay chỉ vào bảng điều khiển cảm biến nhiệt của két sắt bảo mật:
*“Két sắt này có hệ thống tự hủy bằng dòng điện cao áp nếu nhập sai mật mã sinh học của Lâm Hoàng. Tao biết mật mã phụ do mẹ hắn lập ra từ trước khi bà tự sát. Tao sẽ giúp mày lấy chiếc Ví lạnh chứa chứng từ rửa tiền của Lê Đăng Khoa.”*
Gã câm dừng lại, đưa bàn tay đeo găng lên tạo hình một ký hiệu dứt khoát như một nhát chém:
*“Đổi lại, khi mày tìm lại được danh tính của mình, mày phải để tao tự tay kết liễu Lâm Hoàng thật—kẻ đang sống sung sướng dưới danh phận Trịnh Minh Trực bên cạnh vợ mày.”*
Trực khựng lại. Ranh giới đạo đức của một người thực thi pháp luật bên trong anh bị giằng xé dữ dội. Một cảnh sát không được phép thỏa hiệp với hành vi giết người. Nhưng anh biết, nếu không có sự hỗ trợ của A Sáng, anh sẽ không bao giờ thoát khỏi mạng lưới giám sát AI của biệt thự này để cứu Khánh An.
“Tao không thể hứa sẽ để mày giết hắn,” Trực nhìn thẳng vào mắt A Sáng, giọng nói đanh thép, nguyên tắc. “Nhưng tao hứa với mày bằng danh dự của một sĩ quan an ninh: tao sẽ lột trần bộ mặt giả mạo của hắn trước pháp luật, đưa hắn và Lê Đăng Khoa vào phòng giam tối tăm nhất của nhà tù tối cao, nơi hắn phải trả giá cho từng mạng người hắn đã cướp đi. Sống không bằng chết.”
A Sáng nhìn sâu vào mắt Trực trong suốt mười giây im lặng. Gã nhận ra sự liêm chính tuyệt đối không thể lay chuyển trong ánh mắt của người cảnh sát mất gương mặt. Cuối cùng, gã khẽ gật đầu, chấp nhận thỏa hiệp.
Gã câm tiến lên, nhanh nhẹn gõ một chuỗi ký tự động lên bảng điều khiển két sắt phụ, đồng thời ra hiệu cho Trực đặt ngón tay cái trái (đã bị phẫu thuật ghép da vân tay tương thích của Lâm Hoàng) lên đầu đọc sinh trắc học.
*Cạch.*
Cửa két sắt bằng thép dày mở ra lặng lẽ. Bên trong, chiếc Ví lạnh chứa khóa bảo mật lấp lánh dưới ánh đèn pin. Trực nhanh chóng thu hồi chiếc USB bảo mật giấu vào túi áo măng-tô đen.
Tuy nhiên, ngay khi Trực vừa đóng cửa két sắt, A Sáng đột ngột giữ chặt lấy bả vai anh. Gã câm chỉ tay lên trần nhà hầm mật, gương mặt gã lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ khi ra hiệu khẩn cấp:
*“Lê Đăng Khoa vừa ra lệnh cho các trạm quét sinh trắc học đô thị tăng cường tìm kiếm tần số phát xạ sóng não của mày. Hắn nghi ngờ có kẻ đột nhập hệ thống. Mày phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi toàn bộ khu vực ngoại ô bị phong tỏa.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!