Phá Cục Diện Sòng Bạc
Bóng tối trong phòng VIP của sòng bạc ngầm Kim Sa như bị nén chặt bởi mười họng súng ngắn đang chĩa thẳng vào lồng ngực Trịnh Minh Trực. Ánh đèn neon đỏ rực hắt từ trần nhà xuống mặt bàn kính cường lực, phản chiếu ly rượu pha lê chứa thứ dung dịch màu đỏ sậm, đặc sánh và lấp lánh như máu tươi. Mùi khói thuốc xì-gà nồng nặc trộn lẫn với mùi cồn rẻ tiền của những con bạc phía ngoài sảnh tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức dưỡng khí như bị rút cạn.
Lão Tam – gã trùm khét tiếng của băng Hắc Long – khẽ nhếch mép cười lạnh. Bàn tay trái thiếu mất ngón út của lão gõ mạnh xuống mặt bàn, thúc ép ly rượu tiến sát hơn về phía Trực: “Uống, hoặc là đêm nay Kim Sa sẽ ngập trong máu!”
Từ góc phòng, Lan Móng Tay – người quản lý sòng bạc kiêm tai mắt của Giám đốc an ninh Lê Đăng Khoa – đang chăm chú quan sát. Mười đầu ngón tay sơn đỏ rực rỡ của cô ta gõ nhịp đều đặn lên chiếc cặp da chứa tài liệu giao dịch. Từng nhịp gõ *cạch, cạch, cạch* khô khốc vang lên như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần. Cô ta đang chờ đợi. Chỉ cần Trực bộc lộ một phản xạ do dự hay hoảng sợ của một cảnh sát, cô ta sẽ lập tức báo cáo về trung tâm để Lê Đăng Khoa ra lệnh khai hỏa.
Phía sau, Phi Yến – người tình nóng bỏng của gã trùm Lâm Hoàng thật – đang nín thở dõi theo. Đôi mắt lúng liếng đầy mê hoặc của cô ta giờ đây chỉ còn sự hoang mang tột độ. Cô ta vừa bị Trực khống chế thô bạo trong phòng gương của biệt thự Tuyết Sơn, nhưng lúc này, trước cái chết cận kề, cô ta muốn biết liệu gã đàn ông tàn nhẫn này có thực sự sở hữu khí chất điên cuồng của Lâm Hoàng ngày xưa hay không.
*Phải uống. Không còn đường lui.*
Tư duy nghiệp vụ hình sự của Trực hoạt động với tốc độ mili giây. Anh biết rõ chất lỏng màu đỏ sậm kia là gì. Đó là một loại chất kích thích hướng thần cực mạnh do tập đoàn dược phẩm V-Tech điều chế, được Lê Đăng Khoa tuồn ra chợ đen để thử nghiệm lâm sàng. Độc chất này khi đi vào cơ thể sẽ kích hoạt hệ thần kinh giao cảm, đẩy nhịp tim lên trên 150 nhịp/phút, gây ra trạng thái hưng cảm điên loạn và phá hủy các liên kết thần kinh tự kiểm soát ở thùy trán. Đối với một người bình thường, nó là một bản án tử hình tinh thần. Đối với Trực, nó đe dọa trực tiếp đến vết mổ thẩm mỹ bị lỗi bên má trái – nơi đang sưng tấy đỏ rực dưới lớp phấn nén dày cộp. Áp lực máu tăng cao sẽ làm rách toác các đường chỉ khâu tủy xương, rỉ dịch viêm và lột trần chiếc mặt nạ da thịt của anh ngay tại đây.
Nhưng Trực sở hữu một lợi thế sinh học lâm sàng mà cả Lão Tam lẫn Lê Đăng Khoa đều không thể ngờ tới: **Kháng dược chất thần kinh**.
Cấu trúc thùy trán đặc biệt của anh, kết hợp với việc từng bị Ngô Vĩnh ép tiêm Neuro-Settle liều cao tại dưỡng trí viện, đã vô tình tạo ra một cơ chế tự miễn dịch nhẹ đối với các hợp chất ức chế và kích thích thần kinh của V-Tech. Gan và thận của anh sẽ phải quá tải để lọc chất độc, nhưng thùy trán của anh sẽ giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trong vòng mười lăm phút.
Trực chậm rãi đưa bàn tay trái đeo găng da đen lên. Cơn co rút cơ do di chứng thần kinh lại chực bùng phát, khiến các ngón tay anh run rẩy nhẹ. Để khống chế luồng xung thần kinh lỗi này trước mắt Lan Móng Tay, Trực lén dùng ngón cái tay phải bấm thật mạnh vào vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái dưới lớp găng da.
*Phập.*
Móng tay đâm sâu vào thớ thịt đang lên da non, rỉ ra dòng máu ấm nóng. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên não bộ, lập tức dập tắt cơn run rẩy của cơ tay trái thông qua kỹ thuật **Tạo phản xạ sinh học giả lập**. Anh cầm lấy ly rượu pha lê một cách dứt khoát, không một chút dao động.
“Thử lòng tao bằng thứ nước thải của V-Tech sao, Lão Tam?”
Trực cất giọng trầm đặc, khàn rít đặc trưng của Lâm Hoàng. Anh ngửa cổ, uống cạn ly rượu màu đỏ sậm trong một ngụm duy nhất.
Chất lỏng lạnh buốt trôi xuống thực quản, rồi lập tức bùng nổ như một ngọn lửa thiêu đốt dạ dày. Trực cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt lượng điên cuồng phóng thẳng lên thùy trán. Nhịp tim của anh bắt đầu tăng vọt: 90... 110... 140 nhịp/phút. Máu nóng dồn dập đổ về hai bên thái dương. Vết mổ bên má trái sưng tấy rát bỏng lên như bị tạt axit, các thớ cơ mặt co thắt dữ dội dưới lớp phấn nén. Tầm nhìn của anh nhòe đi, hóa thành một khoảng đỏ ngầu đầy ảo ảnh bạo lực.
*Mày là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ mày là Trần Khánh An. Con gái mày là Khánh Linh...*
Anh nhẩm đi nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh trong đầu, dùng toàn bộ ý chí thép để thực hiện kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định. Anh nín thở giữa hai nhịp tim, ép lồng ngực gồng cứng cơ học để cưỡng bức nhịp tim hạ xuống. Đồng thời, anh liên tục ấn mạnh vào vết sẹo cổ tay trái. Nỗi đau thể xác tự thân là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn anh không bị cuốn vào cơn hưng cảm điên loạn của Lâm Hoàng.
Sau ba mươi giây cân não, Trực đặt mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn kính. Tiếng pha lê va chạm vang lên giòn giã. Anh nhìn thẳng vào Lão Tam, ánh mắt không hề chớp, đồng tử co rút đầy sát khí tàn nhẫn nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Sự bình tĩnh sinh học này khiến Lão Tam khẽ biến đổi sắc mặt.
“Rượu ngon,” Trực nhếch mép cười lạnh, thản nhiên lau vệt nước màu đỏ sậm dính trên khóe môi rách rỉ máu. “Nhưng trước khi mày bắt tao uống rượu để thử lòng, sao mày không tự hỏi xem con chó bên cạnh mày đang dắt mũi mày đi đâu?”
Lão Tam nhíu mày: “Mày có ý gì?”
Trực không trả lời bằng lời nói. Anh thọc tay vào túi áo khoác măng-tô đen, rút ra một tập tài liệu giấy bản cứng ném mạnh lên mặt bàn kính, đè lên tấm bản đồ cảng biển đang dính máu. Tập tài liệu mở ra, lộ ra những báo cáo giao dịch chi tiết và hình ảnh chụp trộm trong đêm.
“Nhìn cho kỹ đi, Lão Tam,” Trực sử dụng **Giao thức hạ tông giọng xoa dịu (Late-night DJ voice)**. Anh hạ tông giọng xuống mức trầm ấm, đều đặn và nhịp điệu cực kỳ chậm rãi. Luồng âm thanh này tác động trực tiếp vào hệ thần kinh phó giao cảm của Lão Tam, làm giảm sự kích động bạo lực tự nhiên của gã trùm cáo già, buộc lão phải tập trung lắng nghe để phân tích thông tin thay vì nổ súng càn quét.
“Đó là hồ sơ giao dịch lậu giữa phó tướng Hắc Hổ của tao và Đặng Quốc Khánh – Đội trưởng đội hình sự quận. Hắc Hổ đang âm thầm bán toàn bộ thông tin về các chuyến hàng bốc dỡ của băng Hắc Long tại bến cảng phía Nam cho cảnh sát quận để dọn đường cho một cuộc càn quét quy mô lớn vào đêm thứ Sáu tới.”
Hắc Hổ đứng bên cạnh nghe thấy tên mình, gương mặt đầy sẹo rỗ lập tức biến dạng vì kinh hoàng. Gã vội vàng bước lên, tay đặt lên chuôi dao găm Damascus sau thắt lưng, gầm lên: “Mày ngậm máu phun người! Lão Tam, đừng tin nó! Thằng lú lẫn này đang gài bẫy tôi để chia rẽ liên minh!”
“Tao gài bẫy mày?” Trực cười nhạt, ánh mắt khóa chặt lấy Hắc Hổ. Anh áp dụng kỹ năng **Đọc vị nói dối trong 3 giây**. “Hắc Hổ, khi mày lo sợ, hướng liếc mắt của mày luôn chuyển sang phía bên trái, nhịp nuốt nước bọt của mày tăng lên gấp ba lần bình thường, và cơ hàm bên trái của mày đang co thắt bất đối xứng. Mày đang run sợ trước chứng cứ vật lý.”
Trực chỉ tay vào vết mực loang nhỏ nhòe ở nét móc chữ H trên tập tài liệu giao dịch: “Nhìn kỹ vết mực loang này đi, Lão Tam. Đó là chữ ký xác thực của Đặng Quốc Khánh trên biên bản mật. Hắc Hổ nghĩ tao dạo này run tay, ngay cả chữ ký trên hóa đơn Lão Kế mang về sáng nay cũng bị nhòe nét chữ H, nên nó tin rằng tao đã mất trí lực và không thể điều tra. Nhưng nó quên mất một điều: tao bị đau tay do phát đạn sượt ở bến cảng, chứ mắt tao thì không mờ.”
Lão Tam chậm rãi cầm tập tài liệu lên. Đôi mắt cáo già của lão quét qua những con số tài chính, những mốc thời gian trùng khớp hoàn hảo với các vụ bắt giữ gần đây của cảnh sát quận tại địa bàn của băng Hắc Long. Sắc mặt Lão Tam chuyển từ hoài nghi sang một sự giận dữ lạnh lẽo, tột cùng. Lão nhận ra mình đang bị Hắc Hổ biến thành bia đỡ đạn cho cảnh sát để gã phó tướng này rảnh tay thâu tóm dòng tiền mặt từ sòng bạc Kim Sa.
*Cạch.*
Lão Tam đột ngột rút khẩu súng ngắn Colt 45 giấu dưới bàn, chĩa thẳng họng súng đen ngòm vào thái dương của Hắc Hổ.
“Hắc Hổ, mày dám bán đứng tao cho lũ cớm quận?” Giọng Lão Tam run lên vì phẫn nộ, ngón tay lão đặt lên cò súng.
“Không phải! Anh Tam, nghe tôi giải thích! Tài liệu đó là giả mạo do Lâm Hoàng tự chế tạo!” Hắc Hổ đổ mồ hôi hột, gã lùi lại một bước nhưng họng súng của A Quán phía sau đã khóa chặt đường lui của gã.
Trực tựa lưng vào ghế da, thản nhiên quan sát cuộc đối đầu. Anh biết áp lực chiến thuật lúc này đã hoàn toàn chuyển dịch. Nhờ Giao thức hạ tông giọng xoa dịu, anh đã thành công cô lập Hắc Hổ và hướng toàn bộ hỏa lực của Lão Tam về phía gã phó tướng phản loạn.
Lão Tam nhìn chằm chằm vào Hắc Hổ, cơ mặt giật mạnh đầy tàn nhẫn. Lão khẽ liếc mắt về phía tên đàn em trung cận nhất của Hắc Hổ đang đứng gần cửa phòng VIP – gã sát thủ chuyên nghiệp chuyên đưa tin cho cảnh sát quận.
“Muốn tao tin mày không bán đứng tao?” Lão Tam gằn giọng, họng súng Colt 45 vẫn dí chặt vào đầu Hắc Hổ. “Thằng đàn em thân cận nhất của mày kia—thằng vừa đưa tin cho cảnh sát quận. Bắn chết nó ngay trước mặt tao để chứng minh sự trong sạch. Nếu không, đêm nay tao sẽ tiễn mày đi trước!”
Căn phòng VIP sòng bạc Kim Sa rơi vào một trạng thái tĩnh lặng chết chóc trước khi tiếng súng bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!