Nhạc nềnEntangle

Hồng Môn Yến Ở Kim Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng gương của biệt thự Tuyết Sơn như một lớp thạch lỏng, đặc quánh và lạnh lẽo. Ánh sáng leo lét từ chiếc đèn ngủ hắt lên những tấm kính phản chiếu, nhân bản gương mặt của Lâm Hoàng lên hàng trăm lần. Nhưng trong hàng trăm bản thể ấy, chỉ có một linh hồn duy nhất đang run rẩy dưới lớp da thịt giả tạo: Trịnh Minh Trực.


Mùi hương hoa nhài nồng nặc, ngọt đến mức lợm giọng từ cơ thể Phi Yến xộc thẳng vào khứu giác của Trực. Những ngón tay thon dài, lạnh buốt của cô ta đang miết chặt vào động mạch cảnh bên cổ anh. Ánh mắt cô ta sắc lẹm, mang theo sự tò mò pha lẫn một loại bản năng săn mồi của kẻ đã sống nửa đời người trong các sòng bạc ngầm.


“Lâm Hoàng mà em biết... chưa bao giờ có được sự bình tĩnh lạnh ngắt thế này trước mặt em.” Giọng Phi Yến thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô ta phả vào vành tai Trực, nhưng những ngón tay vẫn không hề nới lỏng lực ấn. Cô ta đang cảm nhận nhịp đập của mạch máu anh.


Dưới tác động của kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định, nhịp tim của Trực lúc này đang được giữ ổn định ở mức kinh ngạc: đúng sáu mươi tám nhịp mỗi phút. Đối với một người bình thường, sự gần gũi thể xác với một người đàn bà quyến rũ như Phi Yến sẽ kích hoạt hệ thần kinh giao cảm, khiến nhịp tim vọt lên trên chín mươi. Nhưng Trực không phải là Lâm Hoàng thật. Gã trùm tội phạm thực sự là một kẻ nghiện ngập, hoang dâm, kẻ mà nhịp tim luôn hỗn loạn và dồn dập dưới tác động của chất kích thích và những cơn hưng cảm bệnh hoạn.


Sự tĩnh lặng sinh học của Trực lúc này chính là một sơ hở chết người.


*Phải phản ứng ngay lập tức. Nếu không, cô ta sẽ nhận ra sự lệch pha lâm sàng này.*


Tư duy nghiệp vụ hình sự của Trực hoạt động với tốc độ mili giây. Anh không thể giải thích bằng lời nói; Lâm Hoàng chưa bao giờ giải thích với đàn bà. Gã chỉ hành động bằng sự tàn bạo và chiếm đoạt.


Trực dồn lực vào bàn tay trái đang đeo găng da đen. Cơn co rút cơ do di chứng của dược chất Neuro-Settle lại chực chờ bùng phát, khiến các ngón tay anh run rẩy nhẹ. Để khống chế luồng xung thần kinh lỗi này, Trực âm thầm dùng ngón cái tay phải ấn thật mạnh vào vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái.


*Phập.*


Móng tay đâm sâu vào thớ thịt đang lên da non dưới lớp băng gạc. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán, giống như một dòng điện cực mạnh dập tắt hoàn toàn cơn run rẩy của cơ tay. Bằng một động tác chớp nhoáng và thô bạo, Trực chộp lấy cổ tay của Phi Yến, vặn ngược ra sau và ép chặt cơ thể cô ta vào tấm gương lớn phía sau.


*Rắc.*


Tấm kính cường lực rên lên một tiếng khô khốc dưới lực ép cơ học. Má trái của Trực—nơi vết mổ thẩm mỹ bị rách sâu đang được ngụy trang bằng một lớp phấn nén dày cộp—áp sát vào bờ vai trần của Phi Yến. Hóa chất từ mỹ phẩm trộn lẫn với dịch viêm rỉ ra từ vết thương hở tạo nên một cảm giác bỏng rát kinh hoàng, như thể có ai đó đang tạt axit vào xương quai hàm của anh. Nhưng mắt Trực vẫn không hề chớp, đồng tử co rút lại đầy sát khí.


“Cô dạo này có vẻ nhiều lời quá rồi đấy, Yến,” Trực cất giọng. Anh ép dây thanh quản co thắt, tạo ra tông giọng trầm đặc, khàn rít và có tiếng rít nhẹ ở cuối câu—khẩu âm Bắc đặc trưng của Lâm Hoàng do hút thuốc lá xì-gà nhiều năm. “Tính mạng của tao suýt nữa đã bỏ lại ở bến cảng dưới họng súng của lũ cớm. Mày nghĩ tao còn tâm trí để chơi trò mèo vờn chuột với mày sao?”


Lực siết ở cổ tay Phi Yến tăng lên khiến cô ta khẽ rên rỉ vì đau. Ánh mắt hoài nghi của cô ta nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi sợ hãi quen thuộc trước sự tàn nhẫn vô độ của gã trùm. Cô ta nhận ra cái lạnh lùng này, cái thần thái coi thường mạng sống này chỉ có thể thuộc về Lâm Hoàng.


“Em... em xin lỗi, anh Hoàng,” Phi Yến thở dốc, bả vai run lên dưới áp lực của Trực. “Em chỉ lo lắng cho anh thôi. Dạo này anh ít khi chạm vào em...”


Trực buông tay ra một cách dứt khoát, lùi lại một bước vào bóng tối của phòng gương để tránh ánh sáng đèn ngủ chiếu trực tiếp vào vết sẹo má trái đang sưng tấy đỏ rực dưới lớp phấn nén. Anh không nhìn cô ta nữa, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài. Chuẩn bị xe. Đêm nay tao có hẹn ở Kim Sa.”


Phi Yến không dám ho he thêm một lời, vội vàng chỉnh lại vạt váy lụa rồi lùi nhanh ra khỏi phòng ngủ.


Khi cánh cửa gỗ biệt thự Tuyết Sơn khép lại, Trực mới loạng choạng đổ gục người xuống bệ đá cẩm thạch của bồn rửa mặt. Anh thở dốc, từng luồng khí lạnh ẩm ướt tràn vào buồng phổi đang nóng rực. Anh tháo chiếc găng tay da đen ra. Vết sẹo chữ thập trên cổ tay trái lại rách miệng, máu tươi rỉ ra nhớp nháp, nhuộm đỏ cả mặt trong của chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc chữ “Trực - An” mà anh đang lén giấu trong lòng bàn tay.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Đội trưởng an ninh công nghệ cao. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An...*


Anh lặp đi lặp lại câu thần chú bảo mệnh trong đầu, cố gắng dùng nỗi đau thể xác để cô lập nhân cách tàn bạo của Lâm Hoàng đang chực chờ đồng hóa nhận thức của mình. Trận chiến sinh tồn này không chỉ diễn ra ngoài phố, mà nó đang gặm nhấm từng tế bào não bộ của anh hằng giờ.


Tiếng gõ cửa ba ngắn một dài của gã lái xe câm A Sáng vang lên từ phía ngoài hành lang. Đã đến giờ xuất phát. Hồng Môn Yến tại Kim Sa đang đợi anh.


***


Chiếc sedan đen lướt đi trong đêm mưa bão của thành phố Khánh Bình. A Sáng cầm lái, đôi mắt gã lặng lẽ quan sát Trực qua gương chiếu hậu. Gã câm biết người ngồi phía sau không phải là đại ca thật của gã—vỏ đạn cao su của cảnh sát mà gã nhặt được ở bến cảng là bằng chứng không thể chối cãi. Nhưng gã chọn giữ im lặng. Sự im lặng của A Sáng là một bản hợp đồng ngầm đầy nguy hiểm: gã muốn dùng người cảnh sát này để tiêu diệt Lâm Hoàng thật, trả thù cho người em gái đã chết dưới tay gã trùm.


Trực nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Những hạt mưa quật rát buốt vào kính. Phía trước, sảnh đón của khách sạn 5 sao lộng lẫy hiện ra dưới ánh đèn led rực rỡ. Nhưng mục tiêu của họ không phải là những căn phòng suite sang trọng phía trên, mà là **Sòng bạc ngầm Kim Sa** nằm sâu dưới tầng hầm thứ hai.


Bước xuống xe, Trực kéo thấp vành mũ chiếc áo khoác măng-tô đen để che đi nửa mặt trái. Vệ sĩ riêng cận kề A Quán—gã khổng lồ lầm lì với vóc dáng cao gần hai mét—bước ngay sau lưng anh hai bước chân. Sự hiện diện của A Quán vừa là một lá chắn bảo vệ, nhưng đồng thời cũng là một chiếc camera sống giám sát Trực 24/7 dưới sự chỉ đạo ngầm của Hắc Hổ.


Lối vào Kim Sa là một đường hầm ngầm cách âm tuyệt đối, được canh gác bởi bốn tay súng đeo tai nghe bộ đàm bảo vệ. Trực phải bước qua một cổng quét kim loại và nhận diện sinh trắc học cầm tay.


*Tít.*


Đèn xanh bật sáng. Hệ thống quét võng mạc chấp nhận dữ liệu mắt của anh—hậu quả của ca phẫu thuật tráo đổi cơ học nhãn cầu tàn bạo mà Ngô Vĩnh đã thực hiện. Biological và legal, theo hệ thống, anh chính là Lâm Hoàng.


Cánh cửa thép dày mở ra, và không gian ngột ngạt của Kim Sa ập vào giác quan của Trực.


Nơi này náo nhiệt, ngột ngạt khói thuốc xì-gà và rực rỡ dưới ánh đèn neon đỏ rực như máu. Tiếng lách cách của những quân vị xóc đĩa, tiếng quay của vòng roulette và tiếng chửi thề của những con bạc thua cuộc tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, điếc tai. Dòng tiền bẩn hàng trăm tỷ đồng từ các cảng buôn lậu đang được rửa sạch tại đây mỗi đêm trước khi chuyển vào tài khoản quỹ đen của Lê Đăng Khoa.


Trực đi qua những bàn chơi lớn, phong thái lạnh lùng, bất cần. Anh giữ cơ mặt hoàn toàn bất động dưới lớp trang điểm dày.


Tại góc phòng VIP được ngăn cách bởi những tấm kính một chiều cách âm, **Lan Móng Tay**—người quản lý sòng bạc—đang đứng đợi sẵn. Cô ta mặc một bộ sườn xám đen xẻ cao, mười đầu ngón tay thon dài được sơn đỏ rực rỡ và dũa nhọn hoắt như móng vuốt. Lan Móng Tay là tai mắt đắc lực của Lê Đăng Khoa tại Kim Sa. Nhiệm vụ của cô ta là thu gom tiền mặt và giám sát mọi biến động tài chính của băng Huyết Ảnh.


“Anh Hoàng mới đến,” Lan Móng Tay nở một nụ cười giả tạo, đôi mắt sắc sảo quét nhanh qua vết thương má trái của Trực. “Lão Tam và anh Hắc Hổ đã đợi anh bên trong được mười phút rồi.”


Trực khẽ gật đầu, không thốt ra một lời dư thừa. Anh bước vào căn phòng VIP đặt giữa sòng bạc.


Bên trong phòng, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt. **Lão Tam**—trùm băng đảng đối địch Hắc Long—đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cá sấu. Lão ta đã 55 tuổi, mái tóc húi cua muối tiêu, gương mặt gầy guộc nhưng gân guốc và đầy vết sẹo giang hồ cổ điển. Bàn tay trái của lão thiếu mất ngón út, hậu quả của một trận chiến giành địa bàn từ thập niên trước.


Ngồi bên cạnh Lão Tam là **Hắc Hổ**, gã phó tướng phản loạn của băng Huyết Ảnh. Trên gương mặt đầy sẹo rỗ của Hắc Hổ là một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý tà ác. Gã đã cấu kết với Lão Tam để dàn dựng cuộc đàm phán này, mục đích không gì khác ngoài việc dồn Trực vào thế bí để lột trần sự yếu thế của “đại ca”.


Trực ngồi xuống chiếc ghế đối diện. A Quán đứng sừng sững sau lưng anh, tay đặt hờ lên báng súng ngắn giấu sau vạt áo vest.


Lão Tam không thèm chào hỏi, lão dùng bàn tay thiếu ngón gạt mạnh một tấm bản đồ da lên mặt bàn kính. Trên bản đồ là sơ đồ phân chia ranh giới các cảng biển ngầm của thành phố Khánh Bình.


“Lâm Hoàng, tao không vòng vo nữa,” Lão Tam cất giọng khàn đặc, ánh mắt sắc như dao cạo khóa chặt lấy Trực. “Huyết Ảnh dạo này rụt đầu rụt cổ quá lâu rồi. Các chuyến hàng ở bến phía Nam bị đình trệ vì lũ cớm càn quét. Đêm nay, tao muốn Huyết Ảnh nhượng lại ba kho bãi bốc dỡ chính ở cảng Khánh Bình cho băng Hắc Long. Đổi lại, tao sẽ giúp mày dẹp yên lũ trinh sát của Phạm Thế Vũ.”


Hắc Hổ đứng bên cạnh lướt mắt nhìn Trực, cố tình chọc gậy bánh xe: “Đại ca dạo này tịnh dưỡng hơi kỹ, hình như không còn mặn mà với các chuyến hàng 'trắng' nữa. Thuộc hạ dưới bến cảng đang xôn xao, bảo đại ca dạo này nhút nhát như lũ cớm chính trực, cứ thấy bóng dáng cảnh sát là siết chặt kiểm tra chất cấm. Nếu đại ca không còn đủ nanh vuốt để giữ địa bàn, thì nhường cho anh Tam đây cũng là một cách khôn ngoan.”


*Một cái bẫy ngôn từ hoàn hảo.*


Trực ngồi im lặng, ngón tay đeo găng da đen khẽ gõ nhịp lên mặt bàn kính. Anh sử dụng **Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face)** để đóng băng hoàn toàn mọi dao động cảm xúc trong đồng tử. Từ góc phòng, Lan Móng Tay đang chăm chú quan sát từng vi biểu cảm nhỏ nhất trên cơ mặt anh để ghi chép báo cáo gửi cho Lê Đăng Khoa.


Trực hiểu rõ luật chơi của thế giới ngầm: trong cái hang cọp này, sự nhượng bộ hay dùng lý lẽ luật pháp để từ chối đồng nghĩa với việc tự thừa nhận mình là kẻ giả mạo hoặc đã mất đi uy quyền bạo lực. Nếu anh hành xử như một cảnh sát hình sự chuẩn mực, Hắc Hổ sẽ lập tức nổ súng hạ sát anh tại chỗ dưới danh nghĩa thanh trừng kẻ giả mạo.


Anh phải **Nhập vai tội phạm (Persona)** một cách tuyệt đối tàn nhẫn.


“Nhường địa bàn?” Trực chậm rãi cất giọng, âm sắc khàn rít của Lâm Hoàng vang lên lạnh ngắt, cắt đôi bầu không khí ngột ngạt của căn phòng. “Hắc Hổ, mày ăn cơm của Huyết Ảnh lâu quá nên quên mất ai là người đã chặt tay thằng phó tướng cũ của băng Hắc Long để lấy lại cái bến cảng này rồi à?”


Lão Tam nheo mắt, cơ mặt giật mạnh. Sự nhắc nhở về mối hận cũ khiến bầu không khí trong phòng VIP giảm xuống độ âm.


Đúng lúc đó, tên đàn em thân cận của Lão Tam—một gã giang hồ lực lưỡng với những hình xăm trổ đầy cổ—bước lên một bước đầy khiêu khích. Gã cố tình thổi một luồng khói thuốc xì-gà dày đặc thẳng vào mặt Trực, rồi đưa bàn tay thô bạo định giật lấy ly rượu whiskey của Trực đặt trên bàn.


“Đại ca tao đang nói chuyện, thằng lú lẫn kia có nghe thấy...”


*Hành động ngay.*


Trực không sử dụng các thế võ khóa người tiêu chuẩn của cảnh sát huấn luyện—những thế võ bẻ vai hay quật ngã nghiệp vụ sẽ lập tức tố cáo danh tính thật của anh trước mắt Lan Móng Tay và Hắc Hổ.


Anh sử dụng **Thế võ triệt hạ giang hồ**.


Nhanh như một tia chớp cắt đôi bóng tối, tay phải của Trực lao ra. Anh không đỡ đòn, mà trực tiếp chộp lấy ngón tay trỏ đang chìa ra của gã đàn em Hắc Long.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy sắc gọn, lạnh người vang lên giữa căn phòng cách âm. Trực vặn ngược ngón tay của gã đàn em một góc chín mươi độ, bẻ gãy hoàn toàn khớp xương bánh chè ngón tay.


“A... á...!”


Gã đàn em rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Nhưng tiếng hét của gã chưa kịp thoát ra hết khỏi cổ họng thì Trực đã dùng tay trái nắm lấy gáy gã, slamming mạnh gương mặt xăm trổ của gã xuống mặt bàn kính cường lực.


*Bộp!*


Cú va chạm cơ học cực mạnh khiến chiếc ly thủy tinh trên bàn nảy lên, máu tươi từ mũi và miệng gã đàn em bắn tung tóe ra mặt bàn kính, loang lổ trên tấm bản đồ da. Trực vẫn giữ chặt ngón tay gãy của gã, ấn mạnh xuống mặt bàn, khiến gã chỉ có thể rên rỉ quằn quại trong bất lực.


Toàn bộ căn phòng VIP rơi vào trạng thái đông cứng hoàn toàn.


Nụ cười nhếch mép trên mặt Hắc Hổ biến mất không một dấu vết. Đôi mắt một mí của gã co thắt lại trong sự kinh hoàng. Lan Móng Tay lùi lại nửa bước, bàn tay sơn móng đỏ rực khẽ run lên, chiếc bút bi trong tay cô ta suýt rơi xuống đất. Ngay cả Lão Tam cũng phải biến đổi sắc mặt, cơ tay lão gồng cứng dưới lớp áo khoác.


Sự tàn bạo chớp nhoáng, không một động tác thừa này chính là phong thái của gã trùm Lâm Hoàng thời kỳ đỉnh cao tàn ác nhất.


Trực chậm rãi buông tay ra. Gã đàn em đổ gục xuống sàn nhà, ôm lấy bàn tay gãy xương rên rỉ. Trực rút một chiếc khăn giấy trên bàn, thản nhiên lau sạch những vệt máu tươi dính trên chiếc găng tay da đen của mình. Giọng nói của anh vẫn trầm đều, không hề có một nhịp thở dốc:


“Lão Tam, dạy lại con chó của mày trước khi tao cho người ném nó xuống sông làm mồi cho cá. Ở đây chưa đến lượt thuộc hạ lên tiếng.”


Lão Tam im lặng trong vòng năm giây, rồi đột ngột cười lớn, tiếng cười khàn đặc đầy man dại dội vào những bức tường kính của phòng VIP.


“Khá lắm! Ha ha! Vẫn là Lâm Hoàng bạo ngược của cảng Khánh Bình. Xem ra giang hồ đồn đại mày bị chấn thương sọ não biến thành một thằng hèn nhát chỉ là những lời nhảm nhí.”


Nhưng nụ cười của Lão Tam đột ngột tắt lịm. Ánh mắt lão chuyển sang sự xảo quyệt lạnh lùng của một con cáo già thế giới ngầm. Lão khẽ búng tay.


Lan Móng Tay từ góc phòng bước lên, bưng theo một khay bạc nhỏ. Trên khay đặt một ly rượu pha lê chứa một loại dung dịch màu đỏ sậm, đặc sánh và lấp lánh dưới ánh đèn neon đỏ rực của sòng bạc.


“Nhưng để chắc chắn mày vẫn là Lâm Hoàng mà tao biết, chứ không phải một thằng cớm mang gương mặt của mày...” Lão Tam chậm rãi đẩy ly rượu màu đỏ sậm về phía Trực. “Uống cạn ly này đi. Hàng mới của tập đoàn V-Tech gửi qua sòng bạc thử nghiệm. Chất kích thích thần kinh cực mạnh, có khả năng kích hoạt phản xạ hưng cảm tối đa. Uống đi, để tao biết mày vẫn chung một dòng máu bẩn với bọn tao.”


Lão Tam đập mạnh bàn tay thiếu ngón xuống mặt bàn kính, khiến ly rượu nảy lên, dừng lại ngay sát trước ngực Trực.


“Uống, hoặc là đêm nay Kim Sa sẽ ngập trong máu!”


*Cạch, cạch, cạch.*


Từ phía sau những bức rèm lụa đen của phòng VIP, mười họng súng ngắn của đàn em băng Hắc Long đồng loạt lên đạn, chĩa thẳng vào đầu Trực và A Quán. Áp lực chết chóc bao vây căn phòng kín không một lối thoát hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!