Nhạc nềnEntangle

Cánh Thư Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa gõ rầm rập của gã phó tướng Hắc Hổ dưới sân biệt thự Tuyết Sơn dần xa ngoài màn sương mưa ẩm ướt, nhưng áp lực vô hình thì vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu Trịnh Minh Trực như một chiếc thòng lọng sẵn sàng siết chặt.


Trực đứng im sau tấm rèm lụa dày của phòng làm việc riêng, nhìn chiếc xe bán tải của Hắc Hổ lướt qua cánh cổng sắt khổng lồ rồi mất hút vào con đường dốc uốn lượn giữa rừng thông. Bàn tay trái của anh—bàn tay vừa ký xong tờ hóa đơn polymer giải ngân 50.000 Huyết Ảnh Coin (HAC) trước mặt Lão Kế—bắt đầu co rút dữ dội. Những bó cơ ở đầu ngón tay giật lên từng nhịp vô thức, di chứng tàn nhẫn của loại dược chất Neuro-Settle mà Ngô Vĩnh đã tiêm vào não bộ của anh vẫn đang gầm rú đòi quyền kiểm soát.


Anh tháo chiếc găng tay da đen ra. Lớp lót nhung bên trong đã đẫm máu tươi. Vết sẹo hình chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ trên cổ tay trái—mỏ neo xúc giác duy nhất giúp anh giữ vững bản ngã cảnh sát—đang hoác miệng rỉ máu do lực siết quá mạnh lúc nãy. Trực bước nhanh vào phòng tắm riêng, khóa chặt cửa lại. Anh không bật đèn. Ánh sáng xám xịt của buổi sáng mưa lạnh hắt qua khe cửa thông gió nhỏ là quá đủ để anh nhìn thấy đống đổ nát trên gương mặt mình.


Anh đổ cồn sát trùng trực tiếp lên vết thương ở cổ tay.


"Hự..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng ngay sau kẽ răng rách bươm. Vị sắt mặn chát của máu trong khoang miệng lại xộc lên. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán, giống như một gáo nước đá dội vào đống tro tàn đang âm ỉ cháy, tạm thời dập tắt luồng run rẩy của cơ tay trái. Trực thở dốc, tì trán vào mặt gương phòng tắm lạnh ngắt. Trên gương, lớp phấn trang điểm che khuyết điểm chuyên dụng bám vào vết mổ thẩm mỹ hở bên má trái đang bắt đầu sưng tấy đỏ rực. Hóa chất mỹ phẩm trộn lẫn với dịch viêm rỉ ra tạo nên một cảm giác bỏng rát kinh hoàng, như thể có ai đó đang áp một thanh sắt nung đỏ vào xương quai hàm của anh.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Đội trưởng an ninh công nghệ cao. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*


Anh nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh, rồi nhắm mắt lại để cô lập cơn đau. Nhưng hình ảnh Khánh An lờ mờ xuất hiện qua ống kính viễn vọng từ tầng thượng tòa nhà đối diện ở tập trước lại ập về, bóp nghẹt lồng ngực anh. Cô đang gầy đi hằng ngày. Khuôn mặt thanh tú của cô hốc hác, đôi mắt thông minh ngập tràn sự u uất và hoang mang dưới sự bạo lực lạnh của gã giả mạo Lâm Hoàng thật. Và tồi tệ hơn cả, gã ác nhân kia đang lén pha thạch thạch tín liều lượng thấp vào tách trà sâm mỗi tối của cô để hủy hoại thần kinh cô từ bên trong.


*Thói quen dị ứng thạch thạch tích của An...* Trực siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Khánh An bị dị ứng bẩm sinh với các gốc kim loại nặng, chỉ cần một lượng thạch thạch tích cực nhỏ tích tụ trong cơ thể cũng đủ để kích hoạt hội chứng suy nhược cơ tim và ảo giác lâm sàng. Lê Đăng Khoa và Lâm Hoàng thật đang muốn biến cô thành một kẻ tâm thần phân liệt một cách hợp pháp, để không một ai tin vào những lời nghi ngờ của cô về gã chồng giả mạo.


“Tao không thể để mày chết dưới tay hắn, An,” Trực khàn giọng thì thầm, âm sắc khàn rít đặc trưng của Lâm Hoàng vang lên trong không gian hẹp của phòng tắm, nghe lạnh lẽo như tiếng kim loại ma sát.


Anh biết mình không thể gọi điện, không thể gửi tin nhắn số hóa, cũng không thể nhờ cậy bất kỳ ai trong Cục An Ninh. Hệ thống máy chủ quét dữ liệu sinh trắc học và giám sát mạng xã hội của Lê Đăng Khoa đang hoạt động ở mức tối đa. Mọi cuộc gọi đến số của Khánh An hoặc người thân của cô đều bị thuật toán AI tự động ghi âm và phân tích phổ âm học thời gian thực. Chỉ cần một tần số giọng nói bất thường phát ra, vị trí của anh sẽ bị định vị trong vòng ba mươi giây.


Anh phải áp dụng **Nguyên tắc phi kỹ thuật số (Air-gap)**. Một giao thức truyền tin tình báo cổ điển, hoàn toàn cách ly khỏi mọi kết nối internet, mọi làn sóng vô tuyến và mọi vết tích số hóa.


Trực quay trở lại phòng làm việc. Anh kéo chiếc ghế gỗ sồi sát vào góc tối, nơi camera giám sát của biệt thự không thể quét tới do góc chết của ống kính. Anh lôi từ dưới gầm tủ tài liệu ra một xấp báo giấy cũ của tòa soạn báo *Pháp Luật* thành phố Khánh Bình và một tờ tạp chí thời trang mà Phi Yến bỏ lại tuần trước.


Anh dùng một chiếc kéo nhỏ, tỉ mỉ cắt từng chữ cái đơn lẻ từ các tiêu đề bài báo. Ngón tay trái của anh vẫn còn run nhẹ, khiến chiếc kéo thỉnh thoảng lại đâm lệch vào thớ giấy, tạo nên những tiếng *xoẹt, xoẹt* khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Trực phải dừng lại ba lần, tự ấn mạnh ngón tay vào vết sẹo cổ tay để cưỡng bức hệ thần kinh vận động tạm dừng co rút.


Sau gần hai giờ đồng hồ kiên nhẫn cực hạn, một bức thư nặc danh ghép bằng các ký tự giấy cắt rời đã hoàn thành trên mặt bàn kính. Bức thư viết không dấu, ngắn gọn theo đúng tư duy nghiệp vụ hình sự:


*“TRAN KHANH AN DANG BI DAU DOC BANG THACH TIN LIEU THAP TRONG TRA SAM MOI TOI. KIEM TRA MAU NGAY. KE BEN CANH CO KHONG PHAI CHONG CO.”*


Trực không dừng lại ở đó. Anh mở chiếc tủ nhỏ dưới gầm bàn làm việc, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh vô trùng siêu nhỏ chứa khoảng hai mililít nước trà sâm màu nâu hổ phách—mẫu nước trà mà gã lái xe câm A Sáng đã lén thu thập từ căn hộ của Khánh An theo yêu cầu ngầm của anh ở tập trước.


Anh bọc tờ giấy ghép chữ và chiếc lọ thủy tinh vào hai lớp túi nilon vô trùng đặc chủng, dùng bật lửa hơ nóng để hàn kín miệng túi lại. Quy trình này đảm bảo không có bất kỳ tế bào biểu bì, tuyến mồ hôi hay dấu vân tay nào của anh có thể bám vào bề mặt vật chứng. Lê Đăng Khoa có thể sở hữu những siêu máy tính phân tích ADN hiện đại nhất, nhưng hắn sẽ không thể trích xuất được bất kỳ dữ liệu sinh học nào từ một gói hàng được xử lý bằng kỹ thuật phản gián lâm sàng tiêu chuẩn.


Người nhận phong thư này không thể là Khánh An. Cô đang bị giam lỏng tinh thần và giám sát 24/7 bởi camera AI của gã giả mạo. Người duy nhất có đủ nhiệt huyết, quyền lực truyền thông và sự liều lĩnh để hành động lúc này là **Trần Khánh Hòa**—em trai của Khánh An, phóng viên điều tra của báo *Pháp Luật*.


Trực cất gói hàng vào túi trong của chiếc áo khoác măng-tô đen. Anh bước đến bên tủ gương, đeo chiếc **Kính râm phân cực chống quét khuôn mặt** lên. Chiếc kính này được phủ một lớp màng lọc đặc biệt có khả năng bẻ gãy và làm nhiễu loạn các tia hồng ngoại phát ra từ cảm biến quét nhận diện khuôn mặt của hệ thống camera giám sát đô thị. Nó sẽ biến gương mặt Lâm Hoàng của anh thành một khoảng mờ nhòe, vô định trên màn hình điều hành của trung tâm an ninh.


Anh không gọi A Sáng lái xe. Cuộc di chuyển này phải hoàn toàn nằm ngoài tầm mắt của gã tài xế câm lẫn camera an ninh của biệt thự Tuyết Sơn. Trực lách người qua lối cửa ngầm phía sau bếp ăn, đi dọc theo con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng thông để xuống chân đồi, nơi chiếc xe máy số cũ không biển số mà anh mua lại bằng tiền mặt từ tiệm cầm đồ ngầm của Lý Kiến Quốc đang được giấu kín dưới đống lá khô.


Cơn mưa ẩm ướt của Khánh Bình dội xuống mũ bảo hiểm của Trực khi anh nổ máy lướt vào dòng xe cộ đông đúc hướng về phía trung tâm thành phố.


Thành phố Khánh Bình hiện ra dưới màn mưa xám xịt như một con quái vật cơ khí khổng lồ. Trên các ngã tư chính, những cột thép treo camera AI quét nhận diện hành vi đô thị của Lê Đăng Khoa sáng nhấp nháy đèn xanh đỏ, liên tục quét qua các phương tiện giao thông.


Trực giữ tốc độ đều đặn ở mức 40 km/h, đầu hơi cúi xuống một góc 15 độ để kính phân cực phát huy tối đa công suất làm nhiễu cảm biến quét nhiệt. Mỗi khi đi qua một chốt kiểm soát của cảnh sát cơ động, nhịp tim của anh lại chực chờ tăng vọt. Anh lập tức áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định, hít vào sâu bằng mũi và thở ra chậm bằng miệng để giữ nhịp tim ổn định dưới 70 nhịp/phút.


Khi còn cách tòa soạn báo *Pháp Luật* khoảng hai trăm mét, Trực rẽ xe vào một con hẻm tối tăm của khu ổ chuột Cầu Đen. Anh tắt máy, giấu chiếc xe sau một đống rác thải công nghiệp rồi đi bộ tiếp cận mục tiêu.


Tòa soạn báo nằm ở ngã tư đường Trần Hưng Đạo, một tòa nhà ba tầng kiểu cũ với những mảng tường vàng bong tróc. Nhưng xung quanh nó, mật độ camera giám sát của Cục An Ninh dày đặc một cách bất thường. Lê Đăng Khoa biết rõ Khánh Hòa là một phóng viên điều tra nhạy bén, nên hắn đã thiết lập một mạng lưới giám sát công nghệ cao xung quanh khu vực này để ngăn chặn mọi nguồn tin nặc danh tiếp cận cậu.


Trực đứng nép mình sau một cột điện rỉ sét, quan sát hai chiếc camera AI xoay tròn 360 độ đặt ngay cổng chính tòa soạn. Cứ mỗi mười hai giây, hai ống kính hồng ngoại lại quét giao nhau tạo thành một vùng mù ngắn khoảng ba giây ở góc sát chân tường bên trái.


Anh lén thọc tay vào túi áo măng-tô, kích hoạt chiếc máy tạo nhiễu sóng vô tuyến Jammer cầm tay. Thiết bị nhỏ gọn bắt đầu phát ra những tiếng o o siêu tần số cực nhỏ, làm mờ tạm thời tín hiệu truyền dẫn của các camera tầm gần.


Nhưng ngay lập tức, một luồng khói khét lẹt bốc lên từ túi áo của Trực. Chiếc máy Jammer—vốn đã bị tổn thương mạch điện từ các vụ trốn chạy trước—đã bị cháy hỏng hoàn toàn do hoạt động quá công suất sát trạm thu phát sóng an ninh của cảnh sát quận.


Trực cắn răng, ném chiếc máy hỏng vào thùng rác bên đường. Anh chỉ còn đúng ba giây vùng mù cơ học để hành động.


*Một... hai... ba.*


Trực lao đi như một bóng ma trong mưa. Anh cúi thấp người, luồn qua góc quét của camera thứ nhất, áp sát lưng vào mảng tường vàng lạnh ngắt của tòa soạn. Vết thương má trái bị chấn động mạnh do cú rướn người đột ngột, đau buốt đến mức mắt trái của anh nhòe đi trong giây lát.


Anh không đi vào bằng cổng chính. Khánh Hòa thường có thói quen uống cà phê sáng tại quán “Hương Trầm” ngay đối diện tòa soạn trước giờ lên trang báo. Quán cà phê này có một hệ thống tủ gỗ chia ngăn tài liệu dành riêng cho các cộng tác viên gửi bài viết vật lý.


Trực lách vào lối cửa sau của quán cà phê qua đường bếp ăn ẩm ướt. Anh bước đi nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động trên nền gạch men trơn trượt.


Trong không gian quán ngập tràn mùi hương trầm ấm áp và tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, Trần Khánh Hòa đang ngồi ở chiếc bàn gỗ sát cửa sổ. Cậu phóng viên trẻ mặc chiếc áo khoác kaki nhiều túi quen thuộc, tay cầm chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Cậu đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính hiển thị các tệp dữ liệu về những ca mất tích bí ẩn tại Khánh Bình.


Trực đứng sau bức vách gỗ ngăn cách hành lang nhà vệ sinh. Khoảng cách giữa anh và em vợ chỉ chưa đầy ba mét. Anh có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc xơ xác của Hòa, nghe thấy tiếng thở dài đầy bất lực của cậu trước sự bế tắc của cuộc điều tra.


Anh nén chặt nỗi xúc động đang trào dâng trong lồng ngực. Anh muốn bước ra, đặt tay lên vai Hòa và nói: *“Anh rể của cậu vẫn còn sống.”* Nhưng chiếc mặt nạ quỷ của Lâm Hoàng trên mặt anh lúc này sẽ chỉ mang lại tai họa và sự sợ hãi cho cậu.


Trực chậm rãi rút phong thư nặc danh ra.


Anh lách bàn tay trái đeo găng da đen qua khe hở của bức vách gỗ, nhẹ nhàng nhét gói hàng vô trùng vào khe tủ tài liệu số 07—ngăn tủ riêng biệt của Trần Khánh Hòa tại quán.


*Sột soạt.*


Tiếng giấy polymer ma sát cực nhỏ vang lên. Khánh Hòa giật mình quay đầu lại phía tủ tài liệu.


Trực lập tức rút tay về, lùi nhanh vào bóng tối của hành lang cửa sau rồi lách ra ngoài màn mưa lạnh giá trước khi cậu phóng viên kịp đứng dậy kiểm tra.


Khánh Hòa bước đến bên tủ gỗ. Cậu nhìn thấy phong thư nặc danh màu nâu được bọc kín bằng hai lớp nilon vô trùng nằm im lìm trong ngăn tủ của mình. Trên bề mặt túi nilon hoàn toàn sạch sẽ, không có một vết bụi hay dấu vân tay nào.


Cậu nhíu mày, dùng một chiếc nhíp y tế lén rút tờ giấy và chiếc lọ thủy tinh chứa dung dịch màu nâu ra ngoài.


Khi những dòng chữ cắt dán không dấu hiện ra dưới ánh đèn vàng của quán cà phê, đồng tử của Trần Khánh Hòa co rút lại dữ dội. Bàn tay cầm nhíp của cậu run lên bần bật.


*“TRAN KHANH AN DANG BI DAU DOC...”*


Hòa lập tức đứng phắt dậy, làm đổ cả tách cà phê trên bàn. Cậu nhìn quanh quán một cách hoảng loạn, nhưng không gian quán lúc này chỉ có vài vị khách quen đang trầm ngâm đọc sách dưới màn mưa bão ngoài cửa sổ. Kẻ gửi bức thư đã biến mất không một dấu vết.


Khánh Hòa run rẩy thọc tay vào túi quần, rút chiếc điện thoại Nokia không thể bị định vị bằng GPS thông thường ra, bấm một dãy số gọi khẩn cấp.


Đầu dây bên kia bắt máy sau hai nhịp chuông. Giọng nói lạnh lùng, nồng mùi hóa chất của bác sĩ pháp y Trần Đăng Khoa vang lên:


“Alo, Hòa à? Tôi đã bảo cậu đừng gọi vào số này ban ngày...”


“Anh Khoa!” Khánh Hòa khàn giọng cắt ngang, mắt vẫn khóa chặt vào chiếc lọ thủy tinh chứa dung dịch trà sâm màu nâu hổ phách trên bàn. “Tôi vừa nhận được một phong thư nặc danh. Chị An... chị tôi đang bị đầu độc bằng thạch tín liều thấp hằng ngày. Kẻ gửi thư còn gửi kèm một mẫu nước trà sâm lén thu thập từ nhà chị ấy.”


Đầu dây bên kia im lặng trong vòng ba giây dài đằng đẵng. Tiếng lách cách của các dụng cụ giải phẫu bằng thép đột ngột dừng lại.


“Cậu đang ở đâu?” Giọng Đăng Khoa chuyển sang tông trầm, sắc lạnh và đầy cảnh giác nghiệp vụ. “Mang mẫu nước đến ngay phòng lab phía sau nhà xác thành phố. Tôi sẽ thực hiện xét nghiệm độc chất lâm sàng khẩn cấp. Nhớ di chuyển bằng đường mù, tuyệt đối không được để lộ hành trình cho bất kỳ ai thuộc Cục An Ninh.”


“Tôi đi ngay,” Khánh Hòa cúp máy. Cậu vội vàng thu dọn máy tính, bỏ gói hàng vô trùng vào sâu trong túi áo khoác rồi lao ra ngoài màn mưa tầm tã.


Từ góc tối của một tòa nhà đối diện, Trực đứng lặng im dưới hiên che, nhìn bóng dáng Khánh Hòa vội vã lên xe máy phóng đi.


Bức thư đã được gửi đi an toàn. Hạt giống hoài nghi đầu tiên đã được gieo vào lòng người em vợ dũng cảm. Nhưng Trực biết, hành động này cũng đồng nghĩa với việc anh đã chính thức tuyên chiến với dòng thời gian sinh học đang cạn kiệt của Khánh An. Lê Đăng Khoa và gã giả mạo Lâm Hoàng thật chắc chắn sẽ nhận ra sự thay đổi trong thái độ phòng vệ của cô và sẽ không dừng lại ở việc đầu độc liều thấp.


Đột nhiên, chiếc điện thoại rác trong túi măng-tô của Trực rung lên một nhịp ngắn. Đó là tin nhắn mã hóa ngoại tuyến từ gã lái xe câm A Sáng gửi đến qua một kênh tần số vô tuyến tầm ngắn:


*“Kẻ giả mạo vừa yêu cầu tôi chuẩn bị xe đưa Khánh An đến bệnh viện VIP của V-Tech vào chiều nay. Cô ấy đột ngột bị ngất xỉu tại đài truyền hình.”*


Trực siết chặt nắm tay, vết sẹo cổ tay trái nứt ra, máu tươi thấm qua lớp băng gạc rỉ ra ngoài lớp găng tay da đen, nhỏ từng giọt xuống nền xi măng sũng nước mưa.


Cơn bão thực sự của Cấp 1 đã bắt đầu đổ bộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!