Chữ Ký Của Quỷ
Tiếng mưa ngoài cửa sổ biệt thự Tuyết Sơn rào rào trút xuống những tán bách diệp cổ thụ, tạo nên một thứ âm thanh rì rầm, đơn điệu và ngột ngạt. Trong phòng làm việc riêng ở tầng hai, kim phút của chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ mun cổ điển nhích dần về con số mười hai.
Tám giờ kém mười lăm phút sáng.
Trịnh Minh Trực đứng im lặng trước chiếc gương lớn dát vàng, hai tay tì chặt lên mặt bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn chùm phía trên hắt xuống, phản chiếu một khuôn mặt vừa xa lạ vừa đáng sợ. Gương mặt của Lâm Hoàng—gã trùm tội phạm khét tiếng nhất Khánh Bình.
Dưới lớp phấn nén che khuyết điểm chuyên dụng dày đặc mà Trực đã tỉ mỉ bôi lên từ đêm qua, vết mổ thẩm mỹ kéo dài dọc theo vành tai trái xuống sát quai hàm vẫn đang âm ỉ cháy. Hóa chất trong mỹ phẩm ngụy trang thâm nhập vào đường chỉ khâu chưa lành hẳn, tạo ra một cơn đau rát buốt tột cùng, như thể có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm sâu vào màng xương mặt. Cơ mặt bên trái của anh khẽ co giật theo từng nhịp tim đập. Trực phải nghiến chặt răng, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động. Chỉ cần một cái nhíu mày quá mạnh, những thớ thịt mới cấy ghép có nguy cơ bị rách nứt, rỉ dịch viêm trước mặt thuộc hạ.
Anh thọc tay vào túi quần măng-tô đen, ngón tay chạm vào chiếc nhẫn cưới bạch kim lạnh ngắt. Vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái—mỏ neo xúc giác duy nhất giúp anh định vị bản ngã sĩ quan an ninh—lại bắt đầu nứt ra do lực siết quá mạnh. Dòng máu tươi rỉ ra, ấm nóng và nhớp nháp, dính lên mặt trong của chiếc nhẫn cưới. Cơn đau nhói cấp tính từ cổ tay dội thẳng lên thùy trán, tạm thời dập tắt sự hỗn loạn nhận thức đang chực chờ bùng phát mỗi khi anh nhìn vào gương mặt kẻ thù.
*Mày là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ mày là Trần Khánh An. Con gái mày là Khánh Linh...*
Anh nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh trong đầu, rồi cúi xuống nhìn bàn tay trái đang đặt trên mặt đá.
Bàn tay ấy đang run lên.
Đó không phải là sự run rẩy của nỗi sợ hãi. Đó là di chứng thần kinh lâm sàng tàn nhẫn của loại dược chất Neuro-Settle mà Ngô Vĩnh đã tiêm vào não bộ của anh tại dưỡng trí viện. Chất ức chế nhận thức đã phá hủy một phần liên kết thần kinh vận động ở thùy trán, khiến các bó cơ ở đầu ngón tay trái của anh liên tục xuất hiện những cơn co rút vô thức.
Trực siết chặt nắm tay, ép thớ cơ vào trạng thái căng cứng cơ học cực hạn để cưỡng bức luồng run rẩy dừng lại. Nhưng ngay khi anh thả lỏng ngón tay để cầm cây bút mực xanh ngọc bích lên, đầu bút lại vạch ra những đường ngoằn ngoèo, đứt quãng trên tờ giấy nháp.
Chữ ký của Lâm Hoàng nghiêng đúng 15 độ về phía bên phải, phóng khoáng, ngạo mạn và luôn kết thúc bằng một nét móc cực mạnh ở cuối chữ "H". Còn chữ ký hiện tại của Trực trên giấy nháp trông giống như nét vẽ nguệch ngoạc của một ông già đang hấp hối.
“Không được phép sai lệch,” Trực khàn giọng thì thầm. Giọng nói của anh phát ra trầm đặc, khàn rít nhẹ—kết quả của kỹ năng Giả lập tần số giọng khàn đặc mà anh đã khổ luyện bằng cách ép dây thanh quản co thắt liên tục. Giọng nói này giống Lâm Hoàng đến chín mươi chín phần trăm, nhưng nó đang đốt cháy cổ họng anh sau mỗi từ phát ra.
Tiếng gõ cửa gỗ sồi trầm nặng vang lên đúng tám giờ sáng.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Trực lập tức ném tờ giấy nháp đầy nét run vào chiếc máy hủy tài liệu đặt dưới gầm bàn. Tiếng rít của lưỡi dao thép nuốt chửng những mảnh giấy cuối cùng ngay khi cánh cửa phòng làm việc từ từ mở ra.
Lão Kế bước vào.
Gã kế toán trưởng của băng đảng Huyết Ảnh có dáng người nhỏ thó, lưng hơi gù dưới chiếc áo sơ mi xám cài kín cổ. Gã đeo một chiếc kính lão gọng đen dày cộp, mái tóc muối tiêu chải gọn ra phía sau. Trên tay gã là một chiếc cặp da đen bóng và một chiếc khay gỗ chứa tập tài liệu hóa đơn vật lý cùng một thiết bị quét cảm ứng chuyên dụng.
Đôi mắt của Lão Kế sau tròng kính dày nheo lại, sắc sảo và đầy dò xét. Gã không bước đến gần bàn làm việc ngay lập tức mà dừng lại cách Trực đúng ba mét—khoảng cách an toàn tối thiểu của một kẻ chuyên làm việc với những con số và những vụ thanh trừng ngầm.
“Đại ca dạo này vắng mặt lâu quá,” Lão Kế cất giọng lơ lớ, tông giọng đều đều không chút cảm xúc nhưng ẩn chứa một áp lực dò hỏi nặng nề. “Hắc Hổ bảo anh bận xử lý việc riêng ở bến cảng, nhưng dòng tiền từ các sòng bạc ngầm chuyển về ví lạnh của Lê Đăng Khoa đang bị tắc nghẽn. Cần chữ ký tươi của anh để giải ngân 50.000 Huyết Ảnh Coin (HAC).”
Trực ngồi sâu vào chiếc ghế da lớn, một chân gác lên gờ ngăn kéo—tư thế ngồi ngạo mạn, bất cần quen thuộc của Lâm Hoàng mà anh đã phân tích được từ cuốn nhật ký số hóa. Anh không vội trả lời, chỉ dùng thính giác cực nhạy để lắng nghe nhịp tim và tiếng thở của Lão Kế.
Nhịp thở của gã kế toán trưởng rất chậm, đều đặn. Gã đang quan sát anh.
Trực áp dụng kỹ năng Đọc vị nói dối trong 3 giây. Anh nhận thấy khóe mắt trái của Lão Kế khẽ giật nhẹ khi nhìn vào vết sẹo má trái đã được ngụy trang của anh, và bàn tay gầy guộc của gã đang siết chặt lấy quai chiếc cặp da. Gã đang hoài nghi. Sự vắng mặt đột ngột và phong thái có phần trầm tĩnh hơn của "đại ca" dạo này đã lọt vào tầm ngắm của gã cáo già tài chính này.
“Mày đang dạy tao cách tiêu tiền đấy à, Lão Kế?”
Trực cất giọng bằng giọng Bắc khàn đặc giả lập. Luồng hơi thở rít nhẹ qua kẽ răng tạo nên một âm sắc lạnh lùng, tàn nhẫn đặc trưng. Anh cố ý không sử dụng quá nhiều từ ngữ để giảm thiểu nguy cơ lộ tần số giọng nói thật.
Lão Kế khẽ cúi đầu, nhưng đôi mắt sau tròng kính vẫn không rời khỏi gương mặt Trực: “Tôi không dám. Nhưng quy trình bảo mật của ví lạnh chứa khóa bảo mật là do chính anh thiết lập. Giao dịch trên 10.000 HAC bắt buộc phải có chữ ký tươi đối chiếu trực tiếp trên giấy hóa đơn đặc biệt này. Lê Đăng Khoa đang hối thúc rất gắt gao. Dòng tiền bẩn từ tập đoàn V-Tech cần được hợp thức hóa trước kỳ kiểm toán cuối tháng.”
Gã bước lên, đặt chiếc khay gỗ lên mặt bàn kính. Trên khay là một tờ hóa đơn in bằng loại giấy sợi polymer chuyên dụng của giới ngân hàng Thụy Sĩ và một cây bút máy chứa mực xanh ngọc bích đặc chủng.
“Giọng của đại ca dạo này nghe lạ thế?” Lão Kế đột ngột hỏi, bàn tay gầy guộc của gã dừng lại trên mặt bàn kính, các ngón tay gõ khẽ tạo ra những tiếng *cộc, cộc* đều đặn đầy khiêu khích.
Trực cảm nhận thùy trán mình nhói lên một cơn đau buốt do di chứng Neuro-Settle kích hoạt dưới áp lực tâm lý. Anh lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt sau tròng kính của Lão Kế, cơ mặt bên trái tê cứng không hề dao động một vi biểu cảm nào:
“Cơn mưa bão ngoài bến cảng đêm kia đủ để làm nát họng bất kỳ ai. Mày muốn tao dùng giọng ngọt ngào để nói chuyện với mày sao?”
Lão Kế khẽ nhếch môi, một nụ cười giả tạo thoáng qua rồi biến mất: “Đại ca nói đùa. Xin mời anh ký vào đây.”
Gã đẩy tờ hóa đơn polymer về phía Trực.
Trực nhìn chằm chằm vào khoảng trống hình chữ nhật dành cho chữ ký ở cuối tờ giấy. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra dọc theo sống lưng anh, thấm đẫm chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền bên trong áo khoác măng-tô. Bàn tay trái của anh, giấu dưới mặt bàn, đang bắt đầu co rút cơ nhẹ.
Nếu anh cầm bút lên ký ngay lúc này, chứng run tay trái sẽ khiến nét bút bị đứt quãng, lệch tông hoàn toàn so với phổ chữ ký gốc của Lâm Hoàng lưu trữ trong máy chủ tài chính. Lão Kế chỉ cần dùng mắt thường cũng sẽ nhận ra sự giả mạo.
Trực dồn toàn bộ sự tập trung vào mỏ neo xúc giác ở cổ tay trái. Anh lén dùng móng tay cái của bàn tay phải ấn cực mạnh vào vết sẹo hình chữ thập mới rạch dưới găng tay da.
*Phập.*
Móng tay găm sâu vào da thịt hở, máu tươi rỉ ra rát buốt. Cơn đau nhói kinh hoàng dội thẳng lên hệ thần kinh trung ương như một dòng điện mạnh, tạm thời ức chế luồng run rẩy của các bó cơ vận động ở đầu ngón tay trái. Trong vòng vài giây ngắn ngủi, bàn tay trái của anh đạt được trạng thái tĩnh lặng sinh học tuyệt đối.
Trực chậm rãi đưa tay trái lên, cầm lấy cây bút máy mực xanh ngọc bích.
Anh biết, viết quá nhanh sẽ khiến nét bút bị run do lực quán tính của cơ tay yếu, nhưng viết quá chậm lại làm mất đi cái thần thái ngạo mạn, sweeping tự nhiên của Lâm Hoàng.
Anh áp dụng Phương pháp giả mạo chữ viết (Phân tích phổ nét chữ Lâm Hoàng) mà anh đã giải mã và ghi nhớ từ cuốn nhật ký số hóa. Lâm Hoàng ký tên nghiêng đúng 15 độ, nét khởi đầu nhẹ nhưng nét móc cuối cùng của chữ "H" luôn được nhấn rất mạnh bằng một lực ấn thô bạo.
Trực đặt ngòi bút xuống mặt giấy polymer.
*Xoẹt. Xoẹt.*
Nét chữ ký đầu tiên hiện ra. Trực cố gắng điều hòa nhịp thở theo nhịp 4-7-8 để giữ nhịp tim dưới 70 bpm, khống chế sự dao động của đầu ngón tay. Đến nét móc quyết định của chữ "H" ở cuối chữ ký—nơi chứng run tay trái bắt đầu chực chờ bùng phát trở lại do cơn đau ở cổ tay đang dịu đi—Trực chủ động tì mạnh đầu ngòi bút xuống mặt giấy, cố ý để lại một vết mực loang nhẹ, hơi nhòe ở góc móc.
Anh nhấc bút lên, thả cây bút máy rơi nhẹ xuống khay gỗ tạo nên tiếng *cạch* khô khốc.
Chữ ký tươi màu xanh ngọc bích nằm im lìm trên tờ giấy polymer, nghiêng đúng góc độ, sắc sảo nhưng có một vết mực loang nhỏ ở nét móc cuối cùng.
Lão Kế không thu hồi tờ giấy ngay. Gã cúi xuống, kéo chiếc kính lão sát vào sống mũi, rồi từ từ rút từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp cầm tay bằng đồng thau.
Không khí trong phòng làm việc dường như đông cứng lại. Chỉ có tiếng kim đồng hồ quả lắc gõ nhịp *tích tắc, tích tắc* đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm.
Trực lén đưa bàn tay phải vào trong túi áo khoác măng-tô, ngón tay trỏ đặt lên vòng cò súng lạnh ngắt của khẩu CZ 75 giảm thanh. Nếu Lão Kế phát hiện ra bất kỳ sự lệch tông nào trong phổ nét chữ và hét lên, anh sẽ buộc phải nổ súng tiêu diệt gã ngay tại chỗ, chấp nhận phá vỡ hoàn toàn vỏ bọc để trốn chạy khỏi biệt thự.
Lão Kế dùng kính lúp soi kỹ từng điểm nối ký tự trên chữ ký tươi. Gã rê mắt kính dọc theo độ nghiêng 15 độ, dừng lại rất lâu ở vết mực loang nhỏ ở nét móc chữ "H".
“Đại ca,” Lão Kế khẽ lẩm bẩm, giọng gã trầm xuống đầy vẻ nghi hoặc. “Nét móc cuối cùng của chữ H dạo này... hơi nặng tay thì phải? Lực ấn mực loang ra cả sợi polymer.”
Trực không hề né tránh ánh mắt của gã. Anh dùng Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face) để khóa chặt mọi cơ mặt, giữ ánh mắt sắc lạnh, tàn nhẫn nhìn thẳng vào đỉnh đầu hói của gã kế toán trưởng:
“Tao không rảnh để viết nắn nót cho mày soi bằng kính lúp, Lão Kế. Tay tao đang bị đau sau vụ đụng độ ở bến cảng. Mày muốn tao ký lại bằng máu của mày không?”
Lão Kế khựng lại. Gã ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt lạnh tanh, chứa đựng sát khí bạo lực thực tế của Trực. Gã nuốt nước bọt khẽ, nhận diện sự tàn nhẫn quen thuộc của Lâm Hoàng thật qua biểu cảm vô hồn đó. Sự nhút nhát bẩm sinh của một kẻ làm việc với những con số đã chiến thắng sự hoài nghi kỹ thuật.
“Tôi... tôi không có ý đó, đại ca,” Lão Kế vội vàng thu hồi chiếc kính lúp và kẹp tờ hóa đơn vào chiếc cặp da đen. “Chữ ký hợp lệ. Tôi sẽ tiến hành chuyển đổi 50.000 HAC sang ví lạnh của Lê Đăng Khoa ngay lập tức.”
Gã cúi đầu chào rồi nhanh chóng lùi lại phía cửa, như thể sợ hãi cơn giận dữ của gã trùm có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Lần sau mang tài liệu đến, nhớ gõ cửa nhẹ thôi,” Trực cất giọng khàn rít giả lập đầy đe dọa trước khi Lão Kế kịp bước ra ngoài.
“Vâng... vâng, đại ca,” Lão Kế khép hờ cánh cửa gỗ sồi lại.
Trực vẫn ngồi im trên chiếc ghế da lớn cho đến khi tiếng bước chân của Lão Kế biến mất hoàn toàn ngoài hành lang gỗ. Ngay khi không gian trở lại sự tĩnh lặng, anh lập tức rút bàn tay trái ra khỏi túi quần.
Chiếc găng tay da đen đã đẫm máu tươi rỉ ra từ vết sẹo chữ thâp bị nứt sâu. Cơ tay trái của anh bắt đầu co rút dữ dội, một cơn run rẩy không thể kiểm soát lan rộng từ cổ tay lên đến tận bả vai. Trực gục đầu xuống bàn làm việc, thở dốc một cách nặng nề, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo hai bên thái dương làm nhòe đi lớp phấn trang điểm ngụy trang.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng bức kiểm soát cơ học thùy trán là một cơn đau nửa đầu kinh hoàng đang dội lên như búa bổ.
Anh đã vượt qua được bài kiểm tra của Lão Kế, giải ngân thành công dòng tiền để duy trì liên minh thám tử tư bảo vệ vợ mình. Nhưng vết nứt chữ ký này chắc chắn sẽ để lại dấu vết trên hệ thống sổ sách rửa tiền.
Trực gượng dậy, lết từng bước chân nặng nề về phía cửa sổ kính sát đất của phòng làm việc. Qua màn sương mù xám xịt của cơn mưa ngoại ô, anh nhìn xuống sân biệt thự Tuyết Sơn.
Phía dưới bóng tối của những tán bách diệp cổ thụ, gã phó tướng Hắc Hổ đang đứng lặng im bên chiếc xe bán tải của gã, đôi mắt một mí ti hí ngước lên nhìn thẳng về phía cửa sổ phòng làm việc của Trực với một nụ cười nhếch mép đầy thú tính và ánh mắt đầy dã tâm săn mồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!