Nước Cờ Đầu Tiên
Cơn mưa phùn của buổi sáng Khánh Bình không làm dịu đi cái nóng hầm hập đang thiêu đốt bên trong lồng ngực Trịnh Minh Trực. Đứng trên tầng thượng đổ nát của tòa nhà tái định cư cũ, anh thu dọn chiếc kính viễn vọng dã chiến bằng đồng thau vào túi vải bạt một cách chậm rãi, từng cử động nhỏ đều run lên vì sự phẫn nộ tột cùng.
Qua lăng kính tròn vài phút trước, anh đã chứng kiến tất cả. Vợ anh, Trần Khánh An, người phụ nữ anh thề sẽ bảo vệ cả đời, đang bị giam lỏng tinh thần trong chính căn hộ của họ. Tệ hơn thế, gã giả mạo mang gương mặt của anh—Lâm Hoàng thật—đang lén lút nhỏ những giọt độc chất thạch thạch tín vào tách trà sâm của cô hằng ngày. Hắn muốn biến cô thành một bệnh nhân hoang tưởng, một kẻ suy nhược thần kinh để dễ bề thao túng và bịt đầu mối.
Bản năng của một người chồng gào thét đòi anh phải lao ngay sang bên kia đường, dùng khẩu súng CZ 75 giảm thanh giấu trong túi măng-tô để găm một viên đạn vào sọ kẻ giả mạo. Nhưng lý trí của một cựu Đội trưởng an ninh hình sự đã lạnh lùng kéo anh lại. Anh biết, chỉ một tiếng súng nổ sai thời điểm, hệ thống camera AI quét tiếng động và nhận diện hành vi đô thị của Lê Đăng Khoa sẽ lập tức báo động đỏ. Anh sẽ bị tiêu diệt dưới danh nghĩa gã trùm tội phạm Lâm Hoàng đang truy sát cảnh sát, và cái chết của Khánh An sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới những báo cáo y khoa giả mạo.
Trực nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để luồng khí lạnh ẩm ướt tràn vào buồng phổi đang bỏng rát. Anh thọc tay vào túi quần, nơi ngón tay anh chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim khắc chữ "Trực - An". Lực siết quá mạnh khiến vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái của anh nứt ra, rỉ máu tươi dính lên mặt kim loại lạnh lẽo. Cơn đau nhói cấp tính dội thẳng lên thùy trán, tạm thời dập tắt sự hỗn loạn nhận thức và kéo anh về với thực tại tàn nhẫn.
“Phải sống sót,” Trực thì thầm, giọng nói khàn đặc và trầm xuống đến đáng sợ. “Phải lấy lại danh tính.”
Anh lách người qua những thanh sắt rỉ sét chĩa lên trời, bước xuống lối cầu thang bộ tối tăm của tòa nhà bỏ hoang. Trực di chuyển hoàn toàn trong vùng mù công nghệ, men theo những con hẻm nhỏ không có bóng dáng camera giám sát của chính quyền. Ở cuối ngõ hẻm cụt dưới chân cầu đường sắt, chiếc sedan màu đen bóng loáng của Lâm Hoàng đã đỗ sẵn trong bóng tối, động cơ nổ êm ru như một con thú đang rình mồi.
A Sáng đang ngồi ở ghế lái. Gã tài xế câm lặng không hề quay đầu lại khi Trực mở cửa bước vào ghế sau, nhưng đôi mắt sâu hoắm của gã qua gương chiếu hậu đã khóa chặt lấy từng cử chỉ của anh. Sự im lặng giữa hai người nặng nề như chì. A Sáng biết Trực không phải Lâm Hoàng thật nhờ thói quen thắt dây an toàn dứt khoát và vỏ đạn cao su nhặt được ở bến cảng, nhưng gã chọn giữ im lặng vì một mối thù riêng sâu sắc với gã trùm thật. Trực tựa lưng vào ghế da, cảm nhận vết mổ bên má trái đang thắt lại đau nhức do mưa lạnh thấm vào lớp chỉ tự tiêu.
“Về biệt thự Tuyết Sơn,” Trực ra lệnh bằng giọng Bắc khàn đặc giả lập, cố gắng không để lộ sự mệt mỏi của cơn sốt nhẹ đang âm ỉ trong huyết quản.
Chiếc xe lướt đi trong sương mù dày đặc của ngoại ô, vượt qua những rặng cây bách tối tăm để tiến vào khuôn viên Biệt thự Tuyết Sơn biệt lập trên đồi. Khi cánh cổng sắt khổng lồ đóng sập lại phía sau, Trực biết mình đã chính thức bước vào hang cọp. Nơi này ngập tràn camera an ninh thông minh và những tay súng thuộc hạ của Lâm Hoàng dưới sự chỉ đạo ngầm của Hắc Hổ. Chỉ một sơ hở nhỏ nhất trong thói quen sinh hoạt cũng đủ để anh phải trả giá bằng mạng sống.
Trực bước nhanh lên phòng ngủ chính ở tầng hai, khóa chặt cửa gỗ cách âm từ bên trong. Anh tiến về phía phòng tắm, bật ánh đèn huỳnh quang vô trùng và nhìn thẳng vào gương.
Gương mặt của kẻ thù đang nhìn ngược lại anh. Những đường chỉ khâu chằng chịt dọc theo vành tai và chân tóc bên má trái đang sưng đỏ, rỉ dịch viêm nhẹ do nước mưa bẩn xâm nhập. Trực mở ngăn kéo bí mật dưới bồn rửa mặt, lấy ra Hộp phấn trang điểm che khuyết điểm chuyên dụng—loại phấn nén có độ bám cực cao mà anh đã lén thu mua từ chợ đen.
Anh dùng bông phấn nén chặt, áp mạnh lên vùng da sưng tấy quanh vết khâu má trái.
“Ư...”
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng ngay sau kẽ răng. Hóa chất từ phấn trang điểm tiếp xúc trực tiếp với vết thương hở chưa lành hẳn, gây ra một cảm giác bỏng rát kinh hoàng như thể có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào màng xương mặt. Cơ mặt Trực giật mạnh, nhưng anh ép bản thân phải đứng im, giữ chặt hai tay lên thành bồn rửa bằng đá cẩm thạch cho đến khi các khớp ngón tay trắng bệch. Anh không được phép để lộ bất kỳ dấu vết dao kéo nào trước mặt Hắc Hổ hay Phi Yến. Chiếc mặt nạ này phải hoàn hảo.
Sau khi lớp phấn nén tạm thời che đi màu đỏ sưng tấy của vết mổ, Trực bước lại giường ngủ. Anh lôi từ trong túi măng-tô ra chiếc máy tính bảng ngoại tuyến sạch và kết nối với Cuốn nhật ký số hóa của Lâm Hoàng qua cổng cáp vật lý an toàn. Anh tuyệt đối không bật kết nối internet để tránh sự định vị của hacker Ghost dưới quyền Lê Đăng Khoa.
Các dòng mã hóa nhị phân chạy dọc màn hình trước khi phân vùng tài chính ngầm của Huyết Ảnh hiện ra. Trực cần tiền. Để đối phó với Lê Đăng Khoa và bảo vệ Khánh An khỏi việc bị đầu độc hằng ngày, anh không thể hành động đơn độc. Anh cần phải thuê Văn phòng thám tử Hoàng Mạnh Hùng—nhóm cựu cảnh sát chính trực bị sa thải—để thiết lập một mạng lưới bảo vệ và theo dõi ngoại tuyến quanh căn hộ của cô. Nhưng thám tử tư ngoại tuyến chỉ nhận thanh toán bằng Huyết Ảnh Coin (HAC) hoặc tiền mặt không đánh dấu để bảo mật danh tính.
Trực lướt ngón tay trên màn hình, truy cập vào ví lạnh chứa HAC của Lâm Hoàng. Màn hình máy tính bảng hiện lên yêu cầu xác thực:
[XÁC THỰC SINH TRẮC HỌC VÕNG MẠC: THÀNH CÔNG]
[YÊU CẦU BẢO MẬT BỔ SUNG: QUÉT CHỮ KÝ VẬT LÝ ĐỂ GIẢI NGÂN GIAO DỊCH TRÊN 10.000 HAC]
Trực khựng lại. Tim anh đập lệch một nhịp.
Bảo mật kỹ thuật số của ví lạnh đã được anh vượt qua nhờ võng mạc mắt mới tương thích sau phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng Lâm Hoàng—với bản tính hoài nghi tột độ của một gã trùm—đã thiết lập một lớp khóa cơ học cuối cùng. Hệ thống yêu cầu một chữ ký tươi được viết trực tiếp trên bảng quét cảm ứng của thiết bị bảo mật để đối chiếu phổ nét chữ.
Anh mở tệp nhật ký cá nhân của gã trùm, tìm kiếm các tài liệu viết tay cũ được quét lưu trữ. Lâm Hoàng thật có một thói quen viết tay cực kỳ đặc trưng: hắn luôn sử dụng bút mực xanh ngọc bích, nét chữ nghiêng 15 độ về phía bên phải, và luôn nhấn rất mạnh ở nét móc cuối cùng của chữ "H" để thể hiện sự ngạo mạn của bản thân.
Trực lấy ra một chiếc bút mực xanh từ ống bút trên bàn làm việc, đặt một tờ giấy trắng trước mặt. Anh cố gắng mô phỏng lại nét chữ của kẻ thù.
Anh đặt bút xuống.
*Xoẹt.*
Nét bút đầu tiên bị lệch hướng hoàn toàn. Bàn tay trái của Trực run lên bần bật. Di chứng của những liều thuốc ức chế thần kinh Neuro-Settle mà Ngô Vĩnh đã tiêm vào cơ thể anh vẫn chưa tan hết, khiến hệ thần kinh vận động ở đầu ngón tay bị rối loạn nhẹ mỗi khi anh cố gắng tập trung lực viết tỉ mỉ.
Trực cắn chặt môi trong đến rớm máu, vị sắt mặn chát một lần nữa kích thích nhận thức. Anh thử lại lần thứ hai, rồi thứ ba. Nét chữ vẫn méo mó, run rẩy và hoàn toàn thiếu đi sự dứt khoát, ngạo mạn của gã trùm tội phạm. Sự khác biệt giữa một chữ ký của một sĩ quan cảnh sát liêm chính và một gã ác nhân xảo quyệt hiện rõ trên từng thớ giấy.
Nếu anh không thể ký đúng phổ nét chữ này, dòng tiền HAC sẽ bị khóa vĩnh viễn, và anh sẽ không có tài nguyên để kích hoạt mạng lưới thám tử bảo vệ Khánh An.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập dội lên từ phía sau cánh cửa gỗ cách âm, cắt đứt sự tập trung của Trực. Giọng nói lạnh lùng, lơ lớ của Lão Kế—kế toán trưởng của băng Huyết Ảnh—vang lên đầy vẻ thúc ép:
“Đại ca, tôi biết anh đã về. Hắc Hổ báo lại anh dạo này bận việc riêng, nhưng tập hóa đơn rửa tiền của các sòng bạc ngầm gửi cho Lê Đăng Khoa cần chữ ký tươi của anh để giải ngân vào sáng mai. Tôi đã chuẩn bị sẵn tài liệu ở văn phòng tài chính bến cảng.”
Trực nhìn vào vết rách lệch tông trên giấy, mồ hôi lạnh vã ra dọc sống lưng khi sực nhớ đến lời cảnh báo của A Sáng: Lão Kế sẽ mang tập hóa đơn rửa tiền đến biệt thự vào đúng tám giờ sáng mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!