Nhạc nềnEntangle

Kẻ Đứng Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lúc sáu giờ sáng bao phủ thành phố Khánh Bình bằng một bức màn xám xịt, ẩm ướt và lạnh buốt. Dưới chân cầu đường sắt ngoại ô, tiếng còi tàu hàng rít lên những âm thanh kim loại chói tai, rền rĩ chạy qua những thanh ray rỉ sét. Trịnh Minh Trực kéo sụp vành mũ lưỡi trai đen, lách người ra khỏi căn gác xép tạm trú. Cơn sốt nhẹ từ đêm trước vẫn chưa dứt hẳn, khiến thái dương anh giật lên từng cơn đau nhức nhối. Má trái của anh, nơi vết mổ thẩm mỹ vừa được Trần Đăng Khoa khâu lại bằng chỉ tự tiêu, đang sưng tấy và căng cứng dưới lớp băng gạc mỏng. Vị sắt mặn chát của vết cắn rách môi trong vẫn còn dư vị nhạt thếch nơi đầu lưỡi mỗi khi anh nuốt nước bọt.


Trực không di chuyển bằng các tuyến đường lớn. Với Ngưỡng 12: Căn tính lưu vong hoàn chỉnh, anh tự thiết lập cho mình một giao thức di chuyển hoàn toàn ngoại tuyến. Anh lầm lũi đi qua những con hẻm nhỏ hẹp của khu tập thể cũ đối diện với khu chung cư cao cấp—nơi đặt căn hộ của Khánh An. Gió bão quật những hạt mưa rát buốt vào mặt, luồn lách qua lớp áo măng-tô đen đẫm nước. Mỗi thớ thịt trên gương mặt mới của Lâm Hoàng co thắt lại trong cái lạnh, nhưng Trực không quan tâm. Tâm trí anh lúc này chỉ bị chiếm trọn bởi một địa chỉ IP hoạt động ngầm mà anh vừa giải mã được từ cuốn nhật ký số hóa của gã trùm.


Anh bước lên tầng thượng bỏ hoang của tòa nhà tái định cư cũ nát đối diện. Nơi này ngập tràn rác thải xây dựng, những thanh sắt rỉ sét chĩa lên trời và mùi rêu mốc nồng nặc. Từ góc tối của tầng thượng, khuất sau một bức tường bê tông đổ nát, Trực có một tầm nhìn trực diện và hoàn hảo sang cửa sổ kính sát đất của căn hộ tầng 12 bên kia đường. Đó là mái ấm của anh. Là nơi anh và Trần Khánh An từng cùng nhau chọn từng tấm rèm cửa, từng chiếc ghế sô-pha trước ngày cưới.


Trực chậm rãi quỳ một gối xuống nền bê tông sũng nước mưa. Anh lôi từ trong chiếc túi vải bạt ra một chiếc kính viễn vọng dã chiến bằng đồng thau—công cụ thô sơ không hề kết nối mạng internet để tránh mọi sự định vị từ hacker Ghost dưới quyền Lê Đăng Khoa. Anh tì thân kính lên gờ tường nứt nẻ, áp mắt trái sưng húp vào tiêu cự, điều chỉnh vòng xoay cơ học một cách tỉ mỉ.


Khung cảnh bên trong căn hộ của Khánh An từ từ hiện ra rõ nét qua lăng kính tròn.


Trực nín thở. Lồng ngực anh co thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


Khánh An đang ở đó. Cô mặc chiếc váy ngủ màu xanh nhạt quen thuộc, nhưng vóc dáng thanh mảnh ngày nào giờ trông gầy gò, hốc hác đến đáng sợ. Gương mặt thanh tú của cô nhợt nhạt, hai quầng mắt thâm quầng hằn sâu sự mệt mỏi tột cùng. Cô đang bưng một khay trà nhỏ, bước đi chậm chạp, loạng choạng như thể cơ thể không còn chút sức lực nào. Trực nhìn thấy đôi vai cô khẽ run lên khi cô đặt khay trà xuống chiếc bàn gỗ sồi ở phòng khách. Trực giác của một người chồng, một cảnh sát hình sự kỳ cựu lập tức gào thét trong đầu anh: Khánh An đang phải chịu đựng một sự suy nhược cơ thể cực kỳ bất thường. Cô không đơn thuần là trầm cảm hay nhớ thương chồng; cô đang bị tàn phá thể xác từ bên trong.


Đột nhiên, một bóng người bước vào khung hình từ phía phòng ngủ.


Trực cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình như đông cứng lại. Nhịp tim anh đột ngột vọt lên, đập mạnh vào lồng ngực như muốn vỡ tung.


Kẻ vừa bước ra mang gương mặt của chính anh—gương mặt của Trịnh Minh Trực với quai hàm vuông vức, ánh mắt chính trực giả tạo và mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Nhưng thần thái của hắn, cách hắn nhếch mép cười lạnh khi nhìn Khánh An, và cả tư thế đi đứng hơi khom lưng đặc trưng của kẻ quen sống trong bóng tối đã lột trần danh tính thực sự của hắn trước mắt Trực.


Đó là Lâm Hoàng thật trong hình hài Trực.


Gã giả mạo tiến về phía Khánh An. Hắn khoác lên mình chiếc áo khoác cảnh phục cũ của Trực, tạo nên một sự mỉa mai tột cùng đối với danh dự ngành cảnh sát. Trực chứng kiến gã giả mạo vòng tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của Khánh An từ phía sau. Đó không phải là một cái ôm ấm áp của một người chồng; đó là một cử chỉ bạo lực lạnh đầy tính kiểm soát. Khánh An khẽ rụt cổ lại, một phản xạ vô thức của sự sợ hãi và cự tuyệt, nhưng gã giả mạo vẫn siết chặt tay, ghé sát môi vào tai cô thì thầm điều gì đó. Qua ống kính viễn vọng, Trực có thể nhìn thấy rõ sự bất lực và cam chịu hiện rõ trong đôi mắt đục mờ của vợ mình.


“Khốn nạn...” Trực gằn giọng qua kẽ răng rỉ máu, bàn tay đeo găng da đen siết chặt lấy thân kính viễn vọng đến mức những khớp xương kêu lên răng rắc.


Nhưng sự kinh hoàng thực sự chỉ mới bắt đầu.


Gã giả mạo buông Khánh An ra, bảo cô ngồi xuống ghế sô-pha. Khi Khánh An quay lưng đi để lấy một cuốn sách trên kệ, gã giả mạo đứng bên khay trà, quay lưng về phía cô nhưng lại đối diện trực tiếp với hướng quan sát của Trực. Hắn lén thọc tay vào túi quần cảnh phục, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ màu nâu hổ phách không nhãn mác.


Bằng một động tác cực kỳ nhanh gọn và thuần thục của một kẻ tội phạm chuyên nghiệp, gã giả mạo nhỏ ba giọt chất lỏng không màu từ lọ thủy tinh vào tách trà sâm của Khánh An.


Trực trợn tròn mắt. Đầu óc anh như nổ tung trước hành động tàn ác đó. Anh lập tức kết nối các dữ liệu lâm sàng trong đầu: thói quen dị ứng thạch tín của An. Khánh An từ nhỏ đã có cơ địa cực kỳ nhạy cảm với các hợp chất á kim; chỉ một lượng nhỏ thạch tín liều lượng thấp tích tụ hằng ngày cũng đủ để hủy hoại hệ thần kinh trung ương của cô, gây ra các triệu chứng suy nhược thần kinh, trầm cảm cấp tính và hoang tưởng giả lập mà không để lại dấu vết đầu độc rõ ràng trên các xét nghiệm thông thường nếu không được phân tích chuyên sâu.


Lâm Hoàng thật đang lén đầu độc Khánh An hằng ngày bằng thạch thạch tín để giữ cô luôn trong trạng thái suy nhược, biến cô thành một kẻ điên loạn trong mắt xã hội để cô không thể phát giác ra sự bất thường của hắn, đồng thời hợp thức hóa việc giam lỏng cô vĩnh viễn.


Khánh An quay lại bàn, bưng tách trà sâm lên. Cô ngập ngừng nhìn tách trà, khẽ nhíu mày như thể cảm nhận được vị đắng bất thường. Nhưng gã giả mạo đã tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, dùng những lời ngụy biện ngọt ngào để thuyết phục cô uống. Khánh An nhắm mắt, bất lực uống cạn tách trà độc trước sự chứng kiến của người chồng thật sự đang đứng trong bóng tối bên kia đường.


“Không! An! Đừng uống!”


Trực hét lên một tiếng câm lặng trong cổ họng. Toàn thân anh run rẩy dữ dội. Bản năng bạo lực của nhân cách Lâm Hoàng trong cơ thể anh trỗi dậy như một cơn sóng thần đen tối. Anh thọc tay vào túi măng-tô, rút khẩu CZ 75 giảm thanh ra, chĩa thẳng họng súng đen ngòm về phía cửa sổ kính căn hộ tầng 12. Ngón trỏ của anh đặt lên vòng cò, siết nhẹ.


*Một phát súng. Khoảng cách 150 mét qua màn mưa. Sức gió 12 hải lý. Đường đạn sẽ xuyên qua lớp kính cường lực và găm thẳng vào sọ gã giả mạo.*


Nhưng lý trí cảnh sát hình sự sắc bén của Trịnh Minh Trực đã giật mạnh dây xích tinh thần của anh lại ngay trước khi búa kim hỏa kịp gõ vào hạt nổ.


*Không được bắn!* Trực tự cảnh báo mình trong đầu, hơi thở dồn dập phả ra luồng khí trắng đục dưới trời mưa lạnh.


Nếu anh nổ súng lúc này, kính cường lực của căn hộ cao cấp sẽ làm lệch đường đạn, nguy cơ găm trúng Khánh An là cực kỳ cao. Hơn thế nữa, hệ thống camera AI quét tiếng động và nhận diện hành vi đô thị của Lê Đăng Khoa quanh khu vực này sẽ lập tức báo động đỏ. Anh sẽ bị truy nã và tiêu diệt dưới danh nghĩa gã trùm tội phạm Lâm Hoàng đột nhập ám sát cảnh sát Trịnh Minh Trực. Danh tính của anh sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn, Khánh An sẽ chết trong bệnh viện của V-Tech mà không ai biết chân tướng, và kẻ chủ mưu Lê Đăng Khoa sẽ hoàn toàn chiến thắng.


Anh phải kiềm nén. Anh phải giữ khoảng cách để lên một kế hoạch hoàn hảo hơn. Anh cần thu thập chứng cứ y khoa về việc Khánh An bị đầu độc để lật ngược tình thế pháp lý, chứ không phải một phát súng giải tỏa cơn giận nhất thời của một gã giang hồ bốc đồng.


Trực từ từ hạ họng súng CZ 75 xuống, đút ngược vào bao súng giấu trong áo khoác. Bàn tay trái của anh thọc sâu vào túi quần, nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim—tín vật tình yêu duy nhất chứng minh anh từng tồn tại với tư cách là chồng của Khánh An. Lực siết quá mạnh khiến vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái của anh nứt ra, máu tươi rỉ qua lớp gạc quấn vội, nhuộm đỏ một góc chiếc nhẫn cưới màu bạc lạnh lẽo. Nỗi đau thể xác từ cổ tay và cơ mặt sưng tấy truyền thẳng lên não, dập tắt cơn hoảng loạn thần kinh, chỉ để lại một ý chí báo thù lạnh lùng, tàn nhẫn và chính xác của một người thực thi pháp luật.


Anh nhìn qua kính viễn vọng lần cuối. Gã giả mạo đang dìu Khánh An nằm xuống ghế sô-pha, nở một nụ cười thỏa mãn của kẻ chiến thắng đứng trong ánh sáng rực rỡ của mái ấm bị đánh cắp.


Trực thu dọn chiếc kính viễn vọng dã chiến vào túi vải bạt, bước lùi lại vào bóng tối sâu thẳm của tầng thượng đổ nát. Cơn mưa bão ngoài kia vẫn gầm rú xối xả, nhưng ánh mắt của cựu đội trưởng an ninh lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Chiếc mặt nạ Lâm Hoàng trên gương mặt anh không còn là một sự tra tấn tinh thần nữa; nó đã trở thành vũ khí, trở thành tấm khiên để anh bắt đầu cuộc phản công sinh tử giành lại căn tính và cứu mạng người vợ yêu dấu.


Cuộc chiến giành lại danh tính chính thức bắt đầu từ bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!