Nhạc nềnEntangle

Giấc Mơ Mang Gương Mặt Kẻ Thù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi của máu khô, ete và phenol sát trùng nồng nặc là thứ đầu tiên kéo Trịnh Minh Trực ra khỏi khoảng không vô định.


Anh muốn mở mắt, nhưng hai mí mắt nặng trĩu như bị đổ chì, dính chặt vào nhau bởi một lớp dịch rỉ viêm khô cứng. Khi anh cố gắng vận động cơ mi, một cơn đau xé thịt lập tức bùng phát từ gò má, chạy dọc qua sống mũi rồi giật thốc lên tận đỉnh đầu. Nó không phải là cơn đau nhức thông thường, mà là cảm giác bỏng rát của hàng trăm mũi kim khâu đang cắm sâu vào màng xương mặt, siết chặt lấy từng thớ thịt bị bóc tách.


Anh muốn đưa tay lên chạm vào mặt, nhưng hai cổ tay lập tức vấp phải sự kháng cự lạnh lẽo của vòng thép khóa cơ học. Tiếng xích sắt va chạm vào thành bàn mổ vang lên những tiếng *loảng xoảng* khô khốc trong không gian hẹp. Hai chân anh cũng bị khóa chặt bằng đai da bản lớn. Bản năng của một cựu đội trưởng an ninh công nghệ cao lập tức kích hoạt: Anh đang bị giam cầm, bị tước đoạt khả năng vận động, và tệ hơn cả, cơ thể anh vừa trải qua một ca can thiệp ngoại khoa thô bạo.


“Nằm yên đi, Lâm Hoàng. Cử động lúc này chỉ làm rách các đường chỉ khâu tủy xương thôi.”


Giọng nói vang lên từ phía góc phòng. Đó là một tông giọng trầm lặng, đều đều, hoàn toàn thiếu vắng hơi ấm của sự đồng cảm nhân loại nhưng lại mang đầy vẻ tự phụ của kẻ nắm giữ tri thức tối thượng.


Trực dồn toàn bộ ý chí vào cơ mi, cố gắng nháy mắt liên tục để phá vỡ lớp màng dịch khô. Ánh sáng đèn huỳnh quang vô trùng từ trên trần nhà dội xuống, nhạt nhòa và nhức nhối qua nhãn cầu ngập nước mắt của anh. Trong bóng mờ nhập nhoạng, một bóng người cao gầy đang đứng bên khay dụng cụ y tế bằng thép không gỉ.


Đó là bác sĩ Ngô Vĩnh.


Mái tóc gã chải chuốt bóng mượt không một sợi lệch gạt, chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, và đôi kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng của phòng mổ ngầm. Gã không nhìn Trực bằng ánh mắt của một bác sĩ nhìn bệnh nhân, mà bằng ánh mắt của một nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng tác phẩm điêu khắc vừa hoàn thiện.


“Tôi... không phải... Lâm Hoàng...”


Trực cố gắng phát ra âm thanh, nhưng thanh quản của anh khô khốc như sa mạc, và những gì thoát ra khỏi môi chỉ là một chuỗi tiếng rít khàn đặc, trầm đục và mang khẩu âm Bắc bộ sắc lạnh. Anh kinh hoàng khựng lại. Giọng nói này không phải của anh. Giọng nói của Trịnh Minh Trực vốn trầm ấm, mang âm sắc Nam bộ rõ ràng và dứt khoát. Giọng nói đang phát ra từ lồng ngực anh lúc này chính là giọng của Lâm Hoàng – gã trùm tội phạm khét tiếng của băng đảng Huyết Ảnh mà anh đã săn lùng suốt hai năm qua.


Ngô Vĩnh khẽ mỉm cười, một nụ cười trí thức nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Gã bước lại gần bàn mổ, tay cầm một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu vàng nhạt óng ánh dưới ánh đèn.


“Cậu vẫn chưa quen với thanh quản mới sao? Phải mất một thời gian để các cơ vòng họng tương thích hoàn toàn với cấu trúc dây thanh đới được cấy ghép. Nhưng đừng lo, công nghệ sinh học của V-Tech luôn đảm bảo sự mô phỏng đạt đến mức chín mươi chín phần trăm. Từ cấu trúc xương hàm, góc nghiêng sọ mặt, cho đến phổ tần số giọng nói... cậu hiện tại chính là Lâm Hoàng. Một Lâm Hoàng hoàn hảo nhất.”


“Khốn nạn... các người... đã làm gì... mặt tôi?” Trực gầm lên, cơn giận dữ tột độ tạm thời đè bẹp nỗi đau thể xác. Anh cố sức vùng vẫy, khiến chiếc bàn mổ bằng thép rung lên bần bật, nhưng đai khóa cơ học vẫn im lìm giam chặt cơ thể anh.


“Tôi chỉ đang thực hiện một cuộc hoán đổi công lý theo lệnh cấp trên của cậu thôi, Trực.” Ngô Vĩnh vừa nói vừa nhẹ nhàng gõ ngón tay vào thân ống tiêm để đuổi những bong bóng khí nhỏ ra ngoài. “Trịnh Minh Trực – người hùng của Cục An Ninh – đã tử vong trong một vụ tai nạn xe hơi thảm khốc mười hai giờ trước. Thi thể của cậu đã bị thiêu rụi hoàn toàn, không thể nhận dạng. Còn Lâm Hoàng thật? Hắn đã may mắn sống sót dưới danh phận của cậu, đang nằm viện và được người vợ hiền Trần Khánh An chăm sóc. Còn cậu, kẻ mang gương mặt Lâm Hoàng này, sẽ là gã trùm tội phạm bị truy nã gắt gao nhất, kẻ phải gánh chịu mọi tội lỗi và biến mất vĩnh viễn vào bóng tối.”


Lời nói của Ngô Vĩnh như một luồng điện cao áp đánh thẳng vào thùy trán của Trực. *Khánh An!*


Gương mặt dịu dàng của vợ anh, mùi hương hoa nhài phảng phất trên mái tóc cô, và cái nắm tay siết chặt mỗi khi cô lo lắng hiện lên rõ mờ trong tâm trí anh. Kẻ giả mạo mang gương mặt của anh đang ở bên cạnh cô. Hắn đang chạm vào cô, lừa dối cô bằng chính danh tính của anh. Sự phản bội này không chỉ tước đoạt mạng sống pháp lý của anh, mà còn đang tàn phá mái ấm gia đình anh.


“Không... Lê Đăng Khoa... chính gã đã dàn dựng chuyện này...” Trực nghiến răng, những giọt mồ hôi lạnh hòa cùng máu rỉ ra từ vết khâu bên thái dương chảy dài xuống vành tai. Chỉ có Giám đốc an ninh Lê Đăng Khoa mới có đủ quyền lực để xóa sạch hồ sơ nhân sự của anh, chỉ có gã mới biết rõ lộ trình di chuyển của anh trong đêm xảy ra tai nạn.


“Cậu biết quá nhiều, và đó là lý do cậu phải nằm ở đây.” Ngô Vĩnh tiến sát lại, ngón tay gã lướt nhẹ trên bắp tay Trực để tìm tĩnh mạch. “Đây là Neuro-Settle. Một dược chất hướng thần đặc chủng được điều chế riêng cho dự án Huyết Ảnh. Nó sẽ ức chế thùy trán của cậu, làm suy yếu các liên kết ký ức dài hạn của Trịnh Minh Trực, và mở đường cho liệu pháp thôi miên ám thị sâu của tôi. Sáng mai, khi tỉnh dậy, cậu sẽ không còn nhớ mình là cảnh sát nữa. Cậu sẽ tin rằng mình là Lâm Hoàng, kẻ căm ghét luật pháp và sẵn sàng giết người để sinh tồn.”


“Tránh xa tôi ra!” Trực co rút cơ tay, nhưng cơ thể anh vẫn còn chịu tác động của thuốc tê lâm sàng, các đầu ngón tay tê dại không thể tụ lực.


Mũi kim lạnh buốt đâm sâu vào tĩnh mạch khuỷu tay trái của anh. Luồng hóa chất Neuro-Settle đi vào cơ thể như một dòng nước băng giá, nhanh chóng lan tỏa theo hệ tuần hoàn lên thẳng đại não.


Ngay lập tức, một cơn lốc xoáy màu xám xuất hiện trong nhận thức của Trực. Bóng tối bao trùm lấy thị giác. Anh cảm thấy các mảng ký ức của mình bắt đầu bị bóc tách và phân rã. Hình ảnh ngôi nhà cũ của cha anh, sĩ quan Trịnh Minh Khang, bắt đầu nhòe đi. Những lời dạy về 'bản ngã của người cầm cân nảy mực' trong cuốn sổ tay da cũ nát của cha trở nên méo mó, xa xăm.


*Không được quên! Ta là Trịnh Minh Trực!*


Anh cố gắng kháng cự bằng cách nhẩm lại số hiệu sĩ quan của mình trong tâm trí: *Sĩ quan an ninh Trịnh Minh Trực. Số hiệu: 842-190-TX. Tốt nghiệp khóa 32 Học viện An ninh. Cha là Trịnh Minh Khang...*


Nhưng giọng nói thôi miên của Ngô Vĩnh bắt đầu vang lên bên tai anh, trầm ấm và mang tính dẫn dụ cực cao, như tiếng thì thầm phát ra từ chính sâu thẳm não bộ của anh:


“Cậu là Lâm Hoàng. Sinh ra ở khu ổ chuột Cầu Đen. Mẹ cậu đã tự sát vì sự tàn bạo của gia đình. Cậu căm ghét thế giới này. Cậu đã giết Trịnh Minh Trực để cướp đi danh phận của hắn. Cậu là ác nhân...”


Ký ức về người vợ Khánh An bắt đầu bị che phủ bởi một màn sương mù dày đặc. Gương mặt cô nhạt nhòa dần, thay thế vào đó là những ảo ảnh bạo lực, tiếng súng nổ, tiếng gào thét của các nạn nhân trong các vụ thanh trừng của băng Huyết Ảnh. Bản ngã cảnh sát của Trực đang bị đẩy xuống vực sâu của sự đồng hóa tàn nhẫn.


*Đau đớn... Ta cần đau đớn để thức tỉnh!*


Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử của nhận thức chuẩn bị sụp đổ, Trực dồn chút sức lực phản xạ vô thức cuối cùng vào cơ hàm. Anh cắn mạnh vào môi trong của mình.


Răng nanh cắm sâu vào lớp niêm mạc mỏng manh, máu tươi ấm nóng và mặn chát lập tức tràn ngập khoang miệng. Cơn đau nhói cấp tính như một mũi dao sắc bén đâm xuyên qua màn sương mù hóa chất của Neuro-Settle, kích hoạt hệ thần kinh trung ương hoạt động trở lại. Não bộ của anh nhận được tín hiệu đau vật lý mạnh mẽ, lập tức kéo nhận thức của anh thoát khỏi trạng thái thôi miên sâu trong gang tấc.


Anh mở mắt ra, hơi thở dồn dập, nhịp tim đập mạnh vào lồng ngực như muốn vỡ tung. Ánh mắt anh lấy lại được sự sắc bén, cảnh giác của một trinh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm. Anh nhìn thấy Ngô Vĩnh đang đứng quan sát biểu đồ điện não đồ trên máy tính bên cạnh, gã lẩm bẩm vẻ hài lòng:


“Tốt lắm, các chỉ số hoạt động thùy trán đã giảm xuống dưới ba mươi phần trăm. Giai đoạn đồng hóa đầu tiên đã thành công.”


Đúng lúc đó, tiếng xích sắt ở cửa phòng mổ ngầm lách cách vang lên. Một gã hộ lý thô kệch, mặc bộ đồng phục bảo an màu xám, bước vào phòng mang theo một khay thuốc nén.


“Bác sĩ Vĩnh, đến giờ cho bệnh nhân uống liều bổ sung rồi.”


Ngô Vĩnh không quay đầu lại, chỉ phẩy tay: “Cho hắn uống đi. Liệu pháp Neuro-Settle cần được củng cố bằng đường uống để duy trì nồng độ độc chất ổn định trong máu suốt đêm.”


Gã hộ lý tiến lại gần bàn mổ, bóp mạnh vào hai bên quai hàm của Trực để ép anh mở miệng. Vết mổ thẩm mỹ dọc theo xương hàm của Trực bị lực tay của gã bóp mạnh, gây ra một cơn đau thấu xương tủy, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không để lộ bất kỳ phản xạ kháng cự nào.


Gã hộ lý ném viên thuốc nén màu vàng nhạt vào miệng Trực, rồi đổ một ngụm nước lạnh vào họng anh: “Nuốt đi, gã điên.”


Trực giả vờ thực hiện động tác nuốt ực một cái, nhưng thực chất, anh đã kích hoạt kỹ năng sinh tồn lâm sàng: *Kỹ thuật giấu thuốc dưới lưỡi (Sublingual pocketing)*.


Bằng sự khéo léo của cơ lưỡi được rèn luyện trong các khóa huấn luyện chống ép cung, anh nhanh chóng đẩy viên thuốc nén vào khoang dưới lưỡi bên phải, áp chặt nó vào niêm mạc má để ngăn chặn sự hòa tan nhanh, đồng thời ngậm chặt miệng để giữ nước lã lại trong khoang miệng trước khi lén nhổ ra từng chút một qua kẽ răng khi gã hộ lý quay đi.


Ngô Vĩnh bước lại gần, rút một chiếc đèn pin đồng tử chuyên dụng từ túi áo khoác. Gã dùng ngón tay vạch mí mắt trái của Trực ra, rọi luồng ánh sáng cực mạnh vào nhãn cầu anh để kiểm tra phản xạ.


Đây là khoảnh khắc quyết định sự sống chết. Nếu đồng tử của Trực co thắt tự nhiên theo phản xạ của người tỉnh táo, Ngô Vĩnh sẽ lập tức phát hiện ra anh đang giả vờ vô thức và sẽ tiêm thêm một liều Neuro-Settle nồng độ cao hơn để hủy hoại hoàn toàn não bộ của anh.


Trực tập trung toàn bộ ý chí tinh thần còn sót lại. Anh áp dụng kỹ thuật điều hòa sinh học tuyệt đối: Chủ động giãn cơ vòng đồng tử, giữ nhịp tim ổn định ở mức cực thấp bằng cách thở nông, và đóng băng hoàn toàn mọi biểu cảm trên cơ mặt mới khâu chằng chịt. Ánh mắt anh trở nên vô hồn, đờ đẫn, phản chiếu luồng sáng đèn pin như một mặt hồ đóng băng không một gợn sóng.


Ngô Vĩnh tắt đèn pin, khẽ gật đầu: “Phản xạ đồng tử chậm chạp, cơ mặt hoàn toàn mất trương lực. Hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu theo đúng phác đồ. Khóa chặt phòng giam lại. Sáng mai, chuẩn bị một liều Neuro-Settle nồng độ cao hơn để hoàn tất quá trình ghi đè vĩnh viễn.”


“Rõ, thưa bác sĩ.” Gã hộ lý dọn dẹp khay thuốc rồi cùng Ngô Vĩnh bước ra ngoài.


Tiếng cửa thép dày ba lớp của hầm ngầm phòng khám đóng sập lại với một tiếng *uỳnh* nặng nề. Hệ thống khóa điện tử tự động kích hoạt, phát ra những tiếng bíp bíp lạnh lẽo trong bóng tối bao trùm.


Khi không gian hoàn toàn yên tĩnh trở lại, Trực lập tức nhổ viên thuốc nén đã bị hòa tan một phần dưới lưỡi ra sàn thép. Anh ho sặc sụa, máu tươi từ vết cắn ở môi trong hòa cùng dịch vị chảy dài xuống cằm. Một cơn đau nửa đầu dữ dội như búa bổ xuất hiện do tác dụng phụ của lượng Neuro-Settle đã đi vào máu, khiến anh rên rỉ khe khẽ trong bóng tối.


*Khánh An... Đợi anh... Anh nhất định phải sống sót thoát khỏi nơi này...*


Trực nằm cô độc trên bàn mổ lạnh lẽo, nhìn lên trần nhà tối tăm của hầm ngầm phòng khám Ngô Vĩnh. Anh biết mình chỉ còn vài giờ đồng hồ ngắn ngủi trước khi bình minh lên, trước khi liều thuốc nồng độ cao của ngày mai phá hủy vĩnh viễn thùy trán và biến anh thành một con quỷ mang gương mặt kẻ thù vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!