Nhạc nềnIrregular

Khóa Hồn Quan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống rừng thông xám như trút nước, gột rửa đi dòng máu đỏ tươi bám trên những vách đá nhấp nhô nhưng không thể làm dịu đi luồng hắc khí ma pháp đang cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể Lâm Phong.


"Nhanh lên! Vào hang đá nhanh lên!" Dạ Vô Song gầm khẽ, tấm lưng vạm vỡ gồng lên để cõng Lâm Phong. Từng bước chân của gã sát thủ lai giẫm nát thảm lá thông mục, nước mưa hòa lẫn máu tươi rỉ ra từ vết thương trên bả vai gã nhuộm đỏ một khoảng áo da thú sẫm màu. Phía sau gã, Tiêu Dao gục đầu chạy theo, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm vẫn ôm chặt lấy những mảnh sáo tre vỡ nát. Đôi mắt mù phủ màng bạc của cô bé nhạt nhòa nước mắt, nhưng cô không hề khóc thành tiếng, chỉ cắn chặt môi để tránh làm Dạ Vô Song phân tâm. Thợ săn trẻ A Kiệt ôm lồng ngực đang phập phồng dữ dội, liên tục hộc ra những ngụm máu loãng, gượng sức đẩy những phiến đá che lối vào của Hang đá rồng cuộn.


Hang đá rồng cuộn chìm trong bóng tối tịch mịch, sâu thẳm dưới lòng đất làng chài cũ. Không khí nơi đây lạnh lẽo và thiếu dưỡng khí trầm trọng, nhưng lại là nơi trú ẩn an toàn nhất để tránh né la bàn tầm hồn cực kỳ nhạy bén của Giáo hội Ánh Sáng hằng đêm.


Ngay khi Dạ Vô Song đặt Lâm Phong nằm xuống phiến đá phẳng, một tiếng rít lạnh buốt đột ngột vang lên từ cột sống của thiếu niên.


"Rắc... Rắc..."


Những mảnh vụn cuối cùng của chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí cũ rơi rớt đầy đất nung, phát ra những tiếng loảng xoảng khô khốc. Mất đi sự kiềm chế vật lý, vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong bỗng phát sáng xanh lam rực rỡ, hắc khí màu xám tro tịch diệt phun trào ra ngoài như núi lửa phun trào. Vai trái bị bỏng điện nghiêm trọng rách da thịt rỉ máu đen liên tục, bốc ra mùi khét lẹt của lôi điện cấm thuật. Đan điền của anh phồng rộp, kinh mạch toàn thân rạn nứt rỉ máu dọc cơ thể, đẩy anh vào trạng thái Linh Hồn Rạn Nứt cực hạn.


Lâm Phong hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, nhưng trong tâm trí anh, một trận chiến sinh tử vĩ đại hơn gấp trăm lần đang diễn ra.


Trong không gian ý thức Vực kiếm tịch diệt màu xám tro hằng đêm hằng giờ, linh hồn Lâm Phong đang quỳ gối giữa hàng vạn thanh kiếm gãy. Bầu trời xám xịt cuộn trào những đám mây oán khí đen sì. Trước mặt anh, linh hồn trung niên tóc đen dài xõa tung của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong đang cười điên cuồng. Sát ý tịch diệt cuồng bạo phát ra từ người ông ta hóa thành hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình, chém quét rách nát linh thể mờ nhạt của Lâm Phong.


"Khà khà khà! Nhóc con, đai sắt của ngươi đã vỡ, phong ấn đã nát! Ngươi còn tư cách gì để giam giữ ta?" Diệp Vô Phong bước từng bước giữa không trung, thanh kiếm gãy trong tay ông ta tỏa ra hắc khí tịch diệt lạnh thấu xương. "Giao cơ thể này cho ta! Ta sẽ giúp ngươi giết sạch lũ chó săn Giáo hội, báo thù cho gia tộc Ngục Thủ của ngươi! Giao ra đây!"


"Không... bao giờ..." Lâm Phong nghiến răng gầm lên, linh thể của anh run rẩy dữ dội dưới áp lực tinh thần khổng lồ của ác nhân thứ nhất. Anh cố gắng vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công để ngưng tụ xích sắt Khóa Vạn Năng hòng trói buộc Diệp Vô Phong, nhưng linh lực vừa phóng ra đã bị kiếm ý tịch diệt chém đứt kết nối lập tức hằng đêm.


Lâm Phong rơi vào Khóa Hồn Quan – cửa ải tinh thần hiểm nghèo nhất từ khi anh nuốt Khóa Vạn Năng. Nếu ý chí của anh dao động dù chỉ một giây, Diệp Vô Phong sẽ cướp xác vĩnh viễn, biến anh thành một ma đầu mất trí tàn sát vạn vật.


Ảo ảnh về cái chết của cha Lâm Chiến và cảnh tượng gia tộc bị thảm sát năm xưa đột ngột hiện lên trong tâm trí Lâm Phong do Diệp Vô Phong kích hoạt hãm hại. Sát ý hủy diệt dâng cao, muốn nhuộm đen toàn bộ linh thể của anh.


Đúng vào khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, từ bên ngoài cửa hang đá rồng cuộn, một tiếng bước chân chậm rãi, khập khiễng vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã.


Dạ Vô Song lập tức giật mình, tay phải rút nhanh cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha, che chắn trước người Tiêu Dao, đôi mắt dã thú khóa chặt vào bóng người đang bước vào từ màn sương ẩm ướt.


Đó là một nam nhân trung niên cụt cánh tay phải, mặc áo choàng đen rách rưới sờn cũ, râu tóc bạc trắng xơ xác xõa ngang vai. Trên tay trái của ông ta là một thanh kiếm gỗ thông cũ kỹ không có lưỡi sắc. Ông ta bước đi khập khiễng, đôi mắt dường như đã mờ đục nhưng khí chất lại tĩnh lặng như một gốc thông già ngàn năm chịu đựng giông bão.


Kiếm khách tàn phế Độc Cô Sầu ẩn cư gần đó đã xuất hiện!


"Đứng lại! Ông là ai?" Dạ Vô Song gầm khẽ, đoản đao phát ra sát khí đỏ sẫm.


Độc Cô Sầu không nhìn Dạ Vô Song, ông ta nghiêng đầu, lắng nghe tiếng rít gió gầm rú phát ra từ cơ thể Lâm Phong. Đôi lông mày bạc của ông ta nhíu chặt lại:


"Kiếm ý tịch diệt cuồng bạo thế này... Vô Cực Kiếm Phái năm xưa rốt cuộc đã nuôi dưỡng ra một con quái vật gì thế này? Nhóc con, nếu không giữ vững tâm trí, linh hồn của ngươi sẽ bị thanh kiếm gãy kia chém nát thành tro bụi hằng giờ hằng ngày hằng đêm."


Nhìn thấy vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong đang phát sáng dữ dội, Độc Cô Sầu thở dài một tiếng. Ông ta ngồi xếp bằng xuống đất nung lạnh lẽo ngay trước cửa hang, đặt thanh kiếm gỗ ngang đùi, rồi bắt đầu lẩm nhẩm nhẩm thuộc lòng khẩu quyết định tâm bằng một giọng nói trầm ấm, mang theo tần số dao động linh hồn kỳ lạ xua tan sương độc hằng đêm hằng giờ hằng ngày:


"Băng hàn thiên địa, vạn vật tịch diệt, tâm cảnh vô trần, kiếm quy vô định..."


Đó chính là Tịnh Tâm Khẩu Quyết!


Tiếng tụng khẩu quyết của Độc Cô Sầu như một luồng gió mát thanh khiết, xuyên qua vách đá hang động, truyền thẳng vào sâu trong không gian ý thức đang hỗn loạn của Lâm Phong.


Trong Vực kiếm tịch diệt, những âm thanh vàng kim mờ ảo đột ngột giáng xuống từ bầu trời xám xịt, tạo thành những vòng sóng rung động làm chậm lại tốc độ chém quét của kiếm ý tịch diệt. Lâm Phong đang đau đớn quỳ dưới đất bỗng cảm thấy đầu óc tỉnh táo lại trong chốc lát. Anh lập tức ghi nhớ từng lời khẩu quyết định tâm, lẩm nhẩm nhẩm theo hằng đêm hằng giờ:


"Tâm tĩnh như thủy... Kiếm quy vô trần..."


Đồng thời, ý chí bảo hộ của người mẹ quá cố Diệp Lệ Hoa ngự trị trong góc sâu nhất của linh hồn anh được kích hoạt. Mảnh gương nhỏ Tâm Kính Vô Trần đột ngột phát sáng rực rỡ một luồng ấm áp màu hồng nhạt hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Lâm Phong kích hoạt Tâm Kính Phản Chiếu. Một lớp màng bảo vệ mỏng phát sáng bao bọc lấy toàn bộ linh thể của anh hằng đêm hằng giờ.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Diệp Vô Phong điên cuồng vung kiếm gãy chém liên hoàn cực mạnh vào màng bảo vệ, nhưng toàn bộ sát ý tịch diệt cuồng bạo của ông ta khi chạm vào lớp màng gương đều bị Tâm Kính Vô Trần phản chiếu ngược lại hoàn toàn, tạo thành lực phản chấn tinh thần cực mạnh đánh thẳng vào linh thể của chính Tà Kiếm Vương hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Cái gì? Mảnh gương linh hồn này... Diệp Lệ Hoa! Con mụ phản giáo đó rốt cuộc đã để lại cái gì cho ngươi thế này!" Diệp Vô Phong bị chấn động lùi lại ba bước, linh thể oán khí của ông ta bị tiêu tán mất một phần mười hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Lâm Phong tận dụng khoảng trống chiến thuật cực kỳ đắt giá này hằng đêm. Anh vận dụng Ngục Thủ Bản Nguyên Công củng cố tinh thần lực, phóng ra hàng loạt xiềng xích linh hồn màu đen sì từ Khóa Vạn Năng – Xích Hồn Phược – khóa chặt lấy tay chân và đan điền của Diệp Vô Phong hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Vào lại cho ta!" Lâm Phong gầm lên, dùng toàn bộ ý chí chính trực kéo mạnh xích sắt hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Nhóc con! Ngươi được lắm! Nhưng phong ấn này không giữ được ta lâu đâu! Ta sẽ quay lại!" Diệp Vô Phong gầm rú đầy giận dữ dữ dội, linh thể của ông ta bị xích sắt kéo giật ngược trở lại sâu vào tầng thứ nhất của Khóa Vạn Năng hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Cửa ải Khóa Hồn Quan được đột phá thành công. Sự phản loạn ý chí đầu tiên của Diệp Vô Phong bị trấn áp hoàn toàn hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Mảnh gương Tâm Kính Vô Trần xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ phát sáng màu hồng nhạt mờ ảo hằng đêm. Lâm Phong cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo đột ngột xuất hiện trong tâm trí – anh đã vĩnh viễn mất đi ký ức ấm áp thời thơ ấu về nụ cười dịu dàng của người mẹ quá cố Diệp Lệ Hoa hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Bên ngoài thế giới thực, Lâm Phong đột ngột mở trừng đôi mắt xám tro, hộc ra một ngụm máu đen sì dính đầy oán khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Đại ca! Huynh tỉnh rồi!" Tiêu Dao khóc nấc lên, ôm chầm lấy anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Dạ Vô Song thở phào nhẹ nhõm, thu hồi cặp đoản đao Huyết Nha và cúi đầu chào Độc Cô Sầu đầy kính trọng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, Lâm Phong bỗng rên lên một tiếng đau đớn tột cùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Toàn bộ đan điền của anh đột ngột lạnh toát dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Luồng hắc khí màu xám tro của Diệp Vô Phong vừa lắng xuống, thì từ sâu trong Khóa Vạn Năng, một luồng tà khí màu tím nhạt, lạnh buốt thấu xương bắt đầu rò rỉ cuồn cuộn ra ngoài hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong bị bao phủ bởi một lớp sương muối tím ngắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Ác nhân thứ hai – Mị Ảnh Ma Cơ Dạ Tuyết – đang rục rịch thức tỉnh sớm do phong ấn Khóa Vạn Năng bị lỏng lẻo hoàn toàn sau khi đai sắt bảo mệnh bị phá hủy hằng ngày hằng giờ hằng đêm!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!