Thác Nước Lôi Đình
Tiếng sấm rền rĩ từ đỉnh Thác nước lôi đình khổng lồ dội xuống hẻm núi đá chật hẹp, xé rách màn đêm tịch mịch của Rừng thông xám. Luồng không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh, tích tụ những tia điện tự nhiên màu xanh lam nhạt chạy dọc theo những tán lá thông mục ẩm ướt.
Dưới đất nung lạnh lẽo, Lâm Phong nằm bất động. Trận chiến ma hóa cuồng bạo với Độc Nhãn trước đó đã vắt kiệt chút linh lực ít ỏi cuối cùng trong đan điền của anh. Toàn thân thiếu niên rỉ máu đỏ tươi từ những vết rạn nứt dọc cơ thể – di chứng tàn khốc của trạng thái Linh Hồn Rạn Nứt. Chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí quấn dọc cột sống bị gãy nứt nặng nề, những chốt khóa cơ học hoen rỉ găm sâu vào da thịt bỏng rát, không còn khả năng ngăn chặn ma khí tịch diệt đang âm ỉ rò rỉ ra ngoài. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục.
"Đại ca! Huynh tỉnh lại đi... Muội xin huynh..."
Tiêu Dao quỳ sụp bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô bấu chặt lấy vai áo Lâm Phong. Nước mắt cô bé mù chảy tràn qua màng bạc mờ ảo của đôi mắt, hòa lẫn với sương độc ẩm ướt của rừng thông. Trong lồng ngực nhỏ bé, cô bé vẫn ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu của nhũ mẫu A Bà Câm – di vật duy nhất còn sót lại từ cuộc thảm sát tàn bạo của Giáo hội dưới chân núi Thiên Hải. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô bé vang lên giữa tiếng gầm rú của thác nước, yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.
Cách đó vài bước chân, thợ săn trẻ A Kiệt đang gượng dậy bên vách đá nứt nẻ. Ngực cậu phập phồng dữ dội, vết thương do đao khí rực lửa của Độc Nhãn chấn động khiến cậu liên tục hộc ra những ngụm máu tươi. Dù vậy, đôi mắt cậu vẫn lộ rõ vẻ kính sợ tột cùng trước ma thể của Lâm Phong, bàn tay run rẩy cố nhặt cây cung gãy lên như muốn bảo vệ ân nhân.
"Khà khà, tìm thấy ngươi rồi, con chuột cống mang huyết mạch bị nguyền rủa!"
Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn đột ngột vang lên từ màn sương tích điện phía trên thác nước.
Từ trong ánh sáng chói lòa của lôi điện, hai bóng người từ từ đáp xuống vách đá dựng đứng. Kẻ dẫn đầu là mật sứ Giáo hội Lôi Thần. Gã mặc chiếc áo choàng đen thêu viền sét vàng lộng lẫy của phái Phán Quyết, gương mặt trung niên vạm vỡ lạnh lùng không một chút độ ấm. Trên tay phải của gã, cây trượng sắt Lôi Thần khổng lồ phát ra những tiếng nổ đùng đoàng, tích tụ một nguồn điện năng cực lớn khiến sương mù xung quanh phải giãn ra.
Đi ngay bên cạnh gã là đệ tử chân truyền Lôi Chấn. Gã thanh niên vạm vỡ tóc ngắn dựng ngược cười khinh khỉnh, đôi tay quấn vòng đồng cổ phát ra các tia sét xanh lam hằng giờ, ánh mắt nhìn Lâm Phong như nhìn một kẻ đã chết.
"Sư phụ, chính là hắn!" Lôi Chấn liếm môi đầy thèm khát. "Tên phản nghịch Lâm Phong mang Khóa Vạn Năng. Chỉ cần lấy đầu hắn dâng lên Giáo hoàng Nghiêm Sát, chúng ta sẽ được ban thưởng thần dược bất tử!"
Lôi Thần không thèm nhìn Lôi Chấn, đôi mắt sắc lẹm của gã khóa chặt vào vết xăm xiềng xích đen sì trên cổ Lâm Phong đang phát sáng xanh lam lạnh lẽo. Gã nâng trượng sắt lên, giọng nói vang dội như tiếng sấm truyền:
"Lâm Phong, tộc Ngục Thủ các ngươi đáng lẽ phải tuyệt diệt từ ngàn năm trước. Việc ngươi nuốt Khóa Vạn Năng chỉ là sự giãy giụa vô ích. Hôm nay, ta sẽ dùng lôi điện phán quyết của Giáo hội để nghiền nát linh thể của ngươi, thu hồi báu vật tối cao!"
Nói rồi, Lôi Thần không chút do dự kích hoạt Lôi Đình Cấm Thuật - Sơ cấp. Gã đốt cháy một phần sinh lực bản thân, truyền dẫn dòng điện khổng lồ vào cây trượng sắt. Thác nước lôi đình khổng lồ phía sau như cảm ứng được năng lượng, dòng nước tích điện đổ xuống dữ dội hơn, ngưng tụ thành hàng vạn tia sét xanh khổng lồ giáng xuống từ trời cao, bao phủ toàn bộ hẻm núi đá chật hẹp trong một kết giới lôi điện chết chóc.
"Chết đi! Cửu Thiên Lôi Đình Thuật!"
Luồng sấm sét khổng lồ mang theo uy áp hủy diệt lao thẳng xuống vị trí của Lâm Phong và Tiêu Dao. Sức nóng của lôi điện thiêu rụi thảm lá thông khô chỉ trong một tích tắc, đất đá dưới chân nứt toác dữ dội.
"Không được đụng vào huynh ấy!" Tiêu Dao hét lên, cô bé dang hai tay chắn trước người Lâm Phong, huyết mạch Thánh Nữ cổ đại trong người cô đột ngột dao động, phát ra một luồng sáng tịnh hóa mờ ảo hằng đêm hằng giờ để chống đỡ.
Nhưng luồng sấm sét của mật sứ Trấn Hồn Cảnh Đỉnh phong quá mạnh, lá chắn của Tiêu Dao rạn nứt ngay lập tức.
"Vút!"
Đúng vào khoảnh khắc sinh tử, hai luồng ánh trăng màu đỏ sẫm đột ngột xé toạc màn sương lôi điện hằng đêm.
Dạ Vô Song xuất hiện! Chàng sát thủ phản nghịch mang dòng máu lai lao ra từ bóng tối vách đá với tốc độ cực nhanh. Cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha rèn từ xương ma thú vung lên tạo thành một vòng xoáy huyết nguyệt sát khí khổng lồ, va chạm trực diện với luồng sấm sét của Lôi Thần.
"ẦM!"
Một vụ nổ năng lượng kinh hoàng nổ ra giữa hẻm núi. Lực phản chấn cực mạnh hất văng Dạ Vô Song lùi lại năm bước, đôi chân gã giẫm nát đá tảng dưới đất nung để giữ thăng bằng. Khói đen bốc lên từ cặp đoản đao, nhưng ánh mắt dã thú của gã vẫn sắc lạnh như đêm tối.
"Lũ chó săn của Giáo hội, muốn lấy đầu huynh đệ của ta thì phải bước qua xác của Dạ Vô Song này trước!" Dạ Vô Song nhổ ra một ngụm nước bọt dính máu, cười ngạo nghễ.
"Dạ Vô Song? Tên sát thủ lai rác rưởi biên thùy!" Lôi Chấn tức giận hét lên. "Để ta tiễn ngươi đi trước! Lôi Đình Chưởng!"
Lôi Chấn vung lòng bàn tay phóng ra luồng sấm sét uy lực mạnh mẽ lao tới tấn công. Dạ Vô Song không hề lùi bước, gã vận hành Huyết Nguyệt Sát Quyết, để lại các tàn ảnh mờ nhạt né tránh đòn đánh tầm xa, áp sát Lôi Chấn chiến đấu giáp lá cà tốc độ cao. Tiếng va chạm sắc bén giữa đoản đao răng cưa và vòng tay đồng cổ vang lên liên hồi xé rách sương mù.
Trong khi Dạ Vô Song kéo chân Lôi Chấn, Lôi Thần vẫn đứng sừng sững trên vách đá cao. Gã nhìn Lâm Phong đang bất tỉnh với ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
"Một kẻ bất tỉnh nhân sự thì bảo vệ được ai?" Lôi Thần nâng cao trượng sắt Lôi Thần, chuẩn bị tung ra sát chiêu Lôi Đình Trảm để kết liễu hoàn toàn mục tiêu.
Trong không gian ý thức tối tăm của Khóa Vạn Năng hằng đêm, linh hồn Lâm Phong đang chìm sâu dưới đáy Vực kiếm tịch diệt màu xám tro hằng đêm hằng giờ. Sát ý tịch diệt cuồng bạo của Ác nhân thứ nhất Diệp Vô Phong cuộn trào dữ dội như muốn nuốt chửng lấy một tia lý trí cuối cùng của anh.
"Nhóc con! Ngươi thấy chưa? Kẻ yếu chỉ có con đường chết!" Diệp Vô Phong đứng giữa không trung xám xịt, mái tóc đen dài tung bay, cười điên cuồng châm chọc. "Hãy giao cơ thể cho ta! Ta sẽ dùng Kiếm Ý Tịch Diệt chém nát đầu thằng nhóc lôi điện ngoài kia! Ngươi muốn nhìn em gái mình bị hiến tế giống như nhũ mẫu sao?"
"Im miệng..." Ý thức của Lâm Phong run rẩy hằng đêm. Hình ảnh xác nhũ mẫu A Bà Câm nằm trên vũng máu, hình ảnh Tiêu Dao khóc lóc ôm mảnh sáo tre vỡ nát hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.
Chính tình yêu thương thầm lặng và lời hứa bảo vệ Tiêu Dao đã trở thành chiếc neo giữ nhân tính vững chắc nhất, ngăn cản Lâm Phong thỏa hiệp trước sự cám dỗ sức mạnh bóng tối của ác nhân.
"Ta là Ngục thủ... Ta không phải là ác quỷ... Ta sẽ tự mình chiến đấu!"
Lâm Phong gầm lên một tiếng vang dội trong không gian linh hồn. Mảnh gương Tâm Kính Vô Trần ngự trị sâu trong ý thức đột ngột phát ra một luồng sáng ấm áp màu hồng nhạt, phản chiếu và triệt tiêu hoàn toàn sát ý cuồng bạo của Diệp Vô Phong, giúp Lâm Phong giành lại quyền kiểm soát đan điền hằng đêm hằng giờ.
Bên ngoài thế giới thực, đôi mắt xám tro của Lâm Phong đột ngột mở trừng rực lửa đỏ hằng đêm hằng giờ.
"Đại ca!" Tiêu Dao vui mừng khóc nấc lên.
Lâm Phong gượng dậy từ thảm lá thông rỉ máu. Mỗi chuyển động của anh là một cơn ác mộng vật lý. Chiếc đai sắt cột sống bị gãy nứt nặng nề rít lên những tiếng rợn người, máu đỏ tươi chảy ròng ròng dọc lưng anh hằng ngày hằng giờ. Vai trái gãy nát nhói lên đau đớn dữ dội, nhưng anh vẫn dùng tay trái lành lặn nhặt thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong lên hằng ngày hằng giờ.
Anh đạt đến cảnh giới Đồng hóa kiếm ý tịch diệt – Trấn Hồn Cảnh - Viên mãn. Toàn thân Lâm Phong tỏa ra một luồng sát ý màu xám tro đậm đặc, che khuất hoàn toàn ánh sáng lôi điện xung quanh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Muốn Khóa Vạn Năng sao? Hãy tự mình tới lấy!" Lâm Phong khàn giọng thốt ra hằng đêm hằng giờ.
Lôi Thần kinh ngạc nhìn thiếu niên gầy gò vừa gượng dậy, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ. Gã truyền toàn bộ lôi điện năng lượng vào trượng sắt, chém mạnh xuống sát chiêu nguy hiểm nhất: Lôi Đình Trảm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Một thanh đao sấm sét khổng lồ màu xanh lam giáng xuống từ trời cao, có khả năng thiêu rụi hoàn toàn linh thể mục tiêu hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lâm Phong vung tay trái phóng ra hàng loạt xiềng xích linh hồn màu đen sì từ Khóa Vạn Năng – Xích Hồn Phược – hòng khóa chặt Lôi Thần hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng dòng điện sấm sét tự nhiên của thác nước quá mạnh, các xích sắt mờ nhạt vừa chạm vào thân trượng của Lôi Thần đã bị đánh tan chảy lập tức hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Phụt!" Lâm Phong hộc máu lùi lại một bước, đai sắt cột sống bị nứt rộng thêm do lực phản chấn hằng ngày hằng giờ.
"Khà khà, vô ích thôi! Ở Thác nước lôi đình này, ta chính là thần lôi tối cao!" Lôi Thần cười lớn đầy ngạo mạn, thanh đao sấm sét khổng lồ tiếp tục giáng xuống đầu Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Phong mở rộng Thấu Thị Nhãn trong tâm trí hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đôi mắt anh chuyển sang màu xanh lam rực rỡ hằng ngày hằng giờ. Trong nhãn quan tinh thần, anh nhìn thấu toàn bộ các đường kinh mạch địa tầng phát sáng dưới thác nước và luồng linh năng sấm sét đang di chuyển hằng ngày hằng giờ.
Anh nhận ra cây trượng sắt Lôi Thần chính là trận nhãn dẫn sét hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Dạ Vô Song! Đỡ lấy lôi điện cho ta!" Lâm Phong hét lớn hằng đêm hằng giờ.
"Được!" Dạ Vô Song vứt bỏ Lôi Chấn, vận dụng Vô Ảnh Bộ phóng vút tới hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã vung cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha chém mạnh ra luồng sát khí đỏ sẫm để thu hút bớt một phần năng lượng sấm sét của Lôi Đình Trảm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Cùng lúc đó, Lâm Phong đưa lưng ra chắn trước luồng điện còn lại hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh chủ động dùng chính chiếc đai sắt cột sống rèn từ quặng sắt linh hồn – vật liệu có khả năng cách điện và hấp thụ năng lượng cực tốt – để thu hút dòng điện trực tiếp hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"OÀNG!"
Tia sét khổng lồ đánh trúng bả vai trái và lưng Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cơn đau thiêu đốt thể xác dữ dội tột cùng khiến anh muốn thét lên, vai trái bị bỏng điện nghiêm trọng rách da thịt rỉ máu đen hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng dòng điện khổng lồ đã bị đai sắt quặng linh hồn cô lập và truyền dẫn trực tiếp xuống đất nung dưới chân hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Chính sự hy sinh chịu đòn tàn nhẫn này đã tạo ra một khoảng trống chiến thuật cực kỳ đắt giá chỉ trong vòng một micro-giây hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lôi Thần hoàn toàn bất ngờ khi thấy đòn đánh chí mạng của mình bị hóa giải bằng cách tự sát như vậy hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Kiếm ý... Tịch Diệt!" Lâm Phong gầm lên hằng đêm hằng giờ.
Anh dồn toàn bộ sát ý tịch diệt viên mãn và hắc khí ma hóa vào bàn tay trái, truyền dẫn vào thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Thanh kiếm gãy phát ra một luồng sát ý màu xám tro khổng lồ, gầm rú dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lâm Phong vung kiếm chém ra sát chiêu mạnh nhất: Tịch Diệt Nhất Kiếm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Một đường kiếm khí màu xám tro khổng lồ mang theo sát ý hủy diệt chém quét vạn vật lao thẳng tới Lôi Thần hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đường kiếm khí chém chéo xé rách hoàn toàn kết giới lôi điện và cột sấm sét phòng ngự của gã hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"XOẸT!"
"Á!!!"
Tiếng gào thét thảm thiết của mật sứ Lôi Thần vang dội khắp thác nước hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Cánh tay phải cầm cây trượng sắt Lôi Thần khổng lồ của gã bị đường kiếm khí tịch diệt của Lâm Phong chém chéo đứt lìa hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Máu tươi rỉ ra xối xả nhuộm đỏ cả vách đá dựng đứng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cây trượng sắt rơi rớt xuống đáy Thác nước lôi đình, khiến toàn bộ kết giới lôi điện xung quanh nổ tung rã rời hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lôi Thần ôm lấy vết thương cụt tay, gương mặt vạm vỡ co rúm lại vì đau đớn và kinh hoàng tột độ hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã nhìn Lâm Phong như nhìn một con quái vật thực sự hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Sư phụ!" Lôi Chấn hoảng hốt hét lớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã vội vàng phóng tới cõng lấy Lôi Thần đang lảo đảo, vận dụng toàn bộ lôi lực còn sót lại để phóng chạy trốn vào sâu trong rừng sương mù độc hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Trận chiến sinh tử kết thúc. Nhóm truy binh tinh nhuệ của Giáo hội bị đánh lui hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Nhưng ngay khi bóng dáng kẻ thù biến mất, Lâm Phong ngã gục xuống đất nung hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"RẮC... RẮC... XOẢNG!"
Chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí quấn dọc cột sống của anh bỗng nhiên vỡ nát hoàn toàn thành trăm mảnh sắt đen rỉ sét rớt đầy đất hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Phong ấn bảo vệ bị phá hủy hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Không còn đai sắt kìm hãm, luồng hắc khí ma pháp màu đen sì cuồn cuộn từ Khóa Vạn Năng trong đan điền Lâm Phong bộc phát ra ngoài không kiểm soát hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đan điền anh lạnh toát dữ dội, các vết rạn nứt dọc cơ thể rỉ máu liên tục, đe dọa nổ tung toàn bộ linh thể và kinh mạch của anh ngay lập tức hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!