Nhạc nềnIrregular

Thập Tội Ma Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy Rừng thông xám như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương độc và tà khí. Tiếng gầm rú của ngọn lửa thiêu rụi Làng chài sương mù phía sau đã lùi xa, nhưng mùi tàn tro nồng nặc vẫn quẩn quanh nơi đầu mũi, hòa lẫn với mùi thông mục ẩm ướt hằng đêm.


Lâm Phong gượng bước trên thảm lá khô. Mỗi bước chân của anh là một cuộc tra tấn thể xác tàn bạo hằng giờ. Tấm lưng trần nứt nẻ, nơi chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí áp chặt vào cột sống, đang rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi nóng hổi. Khớp vai trái bị gãy nát nhói lên từng cơn đau buốt tận tủy xương mỗi khi anh chuyển trọng tâm cơ thể. Cánh tay phải ma hóa đen sì, phủ đầy vảy đen lạnh lẽo, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết. Thế nhưng, bàn tay trái của anh vẫn nắm chặt lấy vạt áo sờn rách của Tiêu Dao, kéo cô bé đi về phía trước.


"Đại ca... huynh cứ bỏ muội lại đi..." Tiêu Dao nghẹn ngào khóc khẽ. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù nhạt nhòa nước mắt, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm run rẩy nắm chặt lấy tay áo Lâm Phong. Cô bé không sợ chết, cô chỉ sợ tấm lưng rách nát của anh trai mình sẽ hoàn toàn sụp đổ trước khi họ tìm được lối thoát.


"Im lặng. Muội là tất cả những gì ta còn lại." Lâm Phong khàn giọng đáp, đôi mắt xám tro lóe lên một tia kiên định sắc lẹm hằng ngày hằng giờ.


Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ truyền đến từ tán lá thông rậm rạp phía trên. Lâm Phong lập tức dừng bước, tay trái vung thanh kiếm gãy rỉ sét lên phòng thủ, Thấu Thị Nhãn trong tâm trí mở rộng cực hạn hằng đêm. Trong nhãn quan tinh thần của anh, một luồng sinh mệnh khí tức màu xanh lam nhạt, thuần khiết và không mang theo sát ý đang di chuyển với tốc độ cực nhanh từ trên cao xuống.


"Bên trái có đầm lầy mây nuốt linh! Đừng bước tiếp!"


Một giọng nói trẻ tuổi, lanh lảnh vang lên. Từ trên cành thông cổ thụ, một thiếu niên gầy gò mặc áo da thú, lưng đeo ống tên tre nhảy xuống nhẹ nhàng không phát ra tiếng động. Đó là A Kiệt, thợ săn bản địa am hiểu tường tận địa hình Rừng thông xám hằng ngày. Đôi mắt nhạy bén của cậu lướt qua vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong, rồi dừng lại ở dải băng gạc đen quấn quanh cánh tay phải ma hóa của anh.


"Các người là người của tộc Ngục Thủ?" A Kiệt kinh ngạc hỏi, giọng nhỏ lại. "Ta từng nghe cha ta kể về những người gác đền linh hồn vĩ đại mang xiềng xích trên cổ. Giáo hội đang phóng hỏa truy sát các người ngoài kia! Đi theo ta, ta biết lối tắt tránh bẫy rập!"


Lâm Phong không trả lời ngay. Anh dùng Thấu Thị Nhãn nhìn sâu vào đan điền của A Kiệt, thấy linh lực của thiếu niên này chỉ ở mức Khải Linh Cảnh Trung kỳ, hoàn toàn thanh sạch. Trong không gian ý thức của Khóa Vạn Năng, linh hồn Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong bỗng cười lạnh, giọng điệu đầy kiêu ngạo châm chọc: "Nhóc con, ngươi lại muốn tin tưởng một kẻ xa lạ sao? Ngàn năm trước, ta cũng vì tin tưởng sư đệ mà bị xích sắt xuyên xương sống đấy! Hãy để ta ra ngoài, ta sẽ dùng kiếm ý tịch diệt chém nát đầu thằng nhóc này cho nhanh!"


"Câm miệng." Lâm Phong lạnh lùng dùng tinh thần lực áp chế tiếng thì thầm của ác nhân hằng đêm. Anh thu kiếm gãy lại, gật đầu với A Kiệt: "Dẫn đường đi. Nhưng nếu ngươi có ý đồ dẫn dụ chúng ta vào bẫy của Giáo hội, nhát kiếm đầu tiên của ta sẽ cắm vào cổ họng ngươi hằng ngày."


A Kiệt không hề sợ hãi, chỉ khẽ mỉm cười chất phác: "Tộc Ngục Thủ từng cứu làng ta khỏi miệng ma thú. Người biên thùy không bao giờ phản bội ân nhân hằng ngày."


Dưới sự dẫn đường nhạy bén của A Kiệt, nhóm Lâm Phong luồn lách qua các khe đá dựng đứng, né tránh những vũng bùn lầy phát ra tà khí xanh lét có thể nuốt chửng linh hồn người thường trong nháy mắt. Sương mù tự nhiên dày đặc che khuất tầm nhìn, giúp họ tạm thời cắt đuôi la bàn tầm hồn cực kỳ nhạy bén của đám chấp pháp quan hằng ngày hằng giờ.


Thế nhưng, vận may không mỉm cười với kẻ mang danh phản nghịch lâu hơn hằng ngày hằng giờ.


"Vút!"


Một tiếng rít gió sắc lẹm xé toạc màn sương mù dày đặc hằng đêm. Lâm Phong giật mình, phản xạ vô điều kiện đẩy mạnh Tiêu Dao và A Kiệt ngã nhào xuống thảm lá thông khô.


"ẦM!"


Một mũi tên ngưng tụ từ linh lực tầm xa màu xanh lam nhạt cắm mạnh vào thân cây thông ngay sát đầu Lâm Phong, nổ tung tạo thành một quầng sét đỏ nhạt tàn phá dữ dội. Thân cây thông cổ thụ đường kính hai người ôm bị chém rách làm đôi, đổ sập xuống phát ra tiếng gầm rú chói tai.


"Khà khà! Trúng mục tiêu rồi! Đầu của tên phản nghịch Lâm Phong đáng giá mười vạn Linh Hỏa Sa! Lũ lính đánh thuê nghe lệnh, vây chặt hẻm núi này lại hằng ngày!"


Từ trong bóng tối của sương mù, một gã đàn ông trung niên vạm vỡ, một mắt bị chột đeo băng đen bước ra. Gã mặc áo da thú rách nát dính đầy máu khô của ma thú, tay cầm một thanh đao răng cưa khổng lồ rèn từ xương ma thú hệ hỏa phát ra hơi nóng hừng hực hằng ngày. Đó chính là Độc Nhãn, kẻ dẫn đầu nhóm thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ.


Trên một cành thông cao phía sau gã, Thượng Quan Yến đứng kiêu hãnh hằng ngày hằng giờ. Nữ cung thủ mặc y phục thợ săn bó sát màu nâu đất, tay cầm cánh cung lớn bằng gỗ sồi cổ phát ra ánh sáng linh lực rực rỡ, ánh mắt sắc như chim ưng đang khóa chặt lấy Lâm Phong hằng ngày.


Hàng chục tên lính đánh thuê hung hãn cầm kiếm dài và xích sắt nhanh chóng khép chặt vòng vây xung quanh hẻm núi chật hẹp, chặn đứng mọi ngả đường trốn chạy hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Đại ca..." Tiêu Dao run rẩy nép sát vào người Lâm Phong. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé ngước lên trời, Linh Thính Vạn Tượng nghe thấy hàng chục dao động linh hồn mang sát ý đỏ rực đang áp sát hằng đêm.


Lâm Phong cắn răng gượng dậy, đai sắt cột sống bị nứt rạn rỉ máu đỏ tươi dọc lưng nhói lên từng cơn đau thiêu đốt thể xác hằng ngày hằng giờ. Thể lực của anh chỉ còn chưa đầy hai mươi phần trăm sau trận chiến với Vương Đạt.


"Lũ chuột nhắt kiếm tiền trên máu người khác." Lâm Phong lạnh lùng phun ra một ngụm máu đen, tay trái siết chặt thanh kiếm gãy hằng ngày.


"Nhóc con, để ta bắn bọc lót cho huynh!" A Kiệt hét lớn, nhanh chóng giương cánh cung gỗ thông của mình lên nhắm thẳng vào đầu Độc Nhãn hằng ngày hằng giờ.


"Vút!" Mũi tên gỗ bay đi, nhưng Độc Nhãn chỉ cười lạnh đầy khinh bỉ. Gã vung thanh đao răng cưa khổng lồ chém mạnh ra một luồng đao khí rực lửa hằng ngày hằng giờ.


"RẦM!"


Mũi tên gỗ của A Kiệt bị thiêu rụi thành tro bụi ngay giữa không trung. Luồng đao khí rực lửa tiếp đà lao tới, chém gãy nát cánh cung gỗ của A Kiệt và đánh văng cậu thiếu niên đập mạnh vào vách đá, hộc máu bất tỉnh hằng ngày hằng giờ.


"A Kiệt!" Tiêu Dao hét lên đau đớn hằng đêm.


"Hừ, một lũ phế vật Khải Linh Cảnh mà cũng dám phản kháng sao?" Độc Nhãn cười lớn đầy tàn bạo, vung đao răng cưa bước từng bước nặng nề áp sát Tiêu Dao hằng ngày hằng giờ. "Con ranh mù này trông cũng có vẻ đáng tiền đấy, bắt sống nó dâng lên Giáo hội làm vật tế hiến tế chắc chắn sẽ được ban thưởng thêm hằng ngày!"


Nhìn thấy bàn tay thô ráp của Độc Nhãn chuẩn bị chạm vào người Tiêu Dao, nhìn thấy A Kiệt nằm bất tỉnh bên vũng máu, Lâm Phong cảm thấy một luồng điện nóng rực chạy dọc từ đan điền lên đỉnh đầu hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ trước nỗi sợ hãi mất đi người thân duy nhất. Anh không thể để Tiêu Dao bị bắt. Anh không thể để những người vô tội phải chết vì anh hằng ngày hằng giờ.


"Diệp Vô Phong... Cho ta mượn lực..." Lâm Phong thét lên trong tâm trí hằng đêm hằng giờ.


"Khà khà! Được lắm nhóc con! Đốt cháy tinh thần lực của ngươi đi! Mở phong ấn ra! Hãy để thế gian này cảm nhận sự tịch diệt của Thập Đại Ác Nhân hằng đêm!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Tà Kiếm Vương vang vọng dữ dội hằng đêm.


Lâm Phong đứng thẳng dậy, hai tay dang rộng hằng ngày hằng giờ. Phù văn Khóa Vạn Năng cổ bằng đồng rỉ sét trong đan điền anh đột ngột xoay tròn cực nhanh hằng đêm hằng giờ. Lâm Phong quyết định đốt cháy toàn bộ tinh thần lực tích lũy hằng ngày hằng giờ để mở ba mươi phần trăm phong ấn Khóa Vạn Năng hằng ngày hằng giờ.


"Thập Tội Ma Hóa sơ cấp!"


Lâm Phong gầm lên một tiếng vang dội như sấm truyền hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Một luồng hắc khí ma pháp màu đen sì cuồn cuộn từ đan điền bộc phát ra ngoài, bao phủ toàn thân anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Làn da của Lâm Phong chuyển sang màu đen sì như đá obsidian phát sáng mờ ảo, các đường kinh mạch dọc cơ thể rạn nứt phát ra ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo dữ dội hằng ngày hằng giờ. Đôi mắt anh chuyển sang màu đỏ rực như hai lò lửa địa ngục thiêu đốt tà khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"KÉT... KÉT... RẮC!"


Chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí quấn dọc cột sống Lâm Phong rít lên dữ dội hằng ngày hằng giờ. Các chốt khóa cơ học bằng sắt nung đỏ găm sâu vào xương tủy anh, phát ra những tiếng nứt rạn lạnh thấu xương hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Máu tươi rỉ ra xèo xèo dọc lưng anh khi đai sắt bị nung đỏ áp chặt cột sống hằng ngày hằng giờ. Cơn đau thiêu đốt thể xác dữ dội gấp trăm lần trước đó khiến toàn thân Lâm Phong run rẩy kịch liệt, nhưng sát ý tịch diệt cuồng bạo đã che mờ hoàn toàn cảm giác đau đớn vật lý hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Từ trong luồng hắc khí ma hóa đen sì quanh người anh, bốn sợi xiềng xích linh hồn khổng lồ rỉ sét từ Khóa Vạn Năng phóng vút ra ngoài, bay lượn quanh người anh như những con hắc long chết chóc phát ra tiếng kêu loảng xoảng vang dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Cái... cái gì thế kia?"


Độc Nhãn kinh hoàng lùi lại ba bước, thanh đao răng cưa khổng lồ trên tay gã khẽ run lên hằng ngày hằng giờ. Gã cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần lực vạn cổ tàn bạo đang đè nặng lên ngực gã, khiến gã khó thở đến mức muốn quỳ sụp xuống đất nung hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bắn tên! Mau bắn chết hắn!" Độc Nhãn điên cuồng hét lớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Trên cành thông cao, Thượng Quan Yến run rẩy tay cầm cung, vội vàng ngưng tụ toàn bộ linh lực phóng ra ba mũi tên linh hồn sấm sét tầm xa cực kỳ chính xác nhắm thẳng vào tim Lâm Phong hằng ngày hằng giờ.


"Vút! Vút! Vút!"


Ba mũi tên sấm sét mang theo tia điện đỏ nhạt xé rách sương mù lao tới hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong không thèm né tránh. Anh bước lên một bước, đôi mắt đỏ rực lửa đỏ nhìn thẳng vào ba mũi tên hằng ngày hằng giờ.


"Ăn mòn." Lâm Phong lạnh lùng thốt ra hai chữ hằng đêm hằng giờ.


Luồng hắc khí ma hóa đen sì quanh người anh lập tức cuộn trào dâng cao, nuốt chửng lấy ba mũi tên sấm sét hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Trong thế giới hắc khí tịch diệt, dòng điện lôi đình của Thượng Quan Yến bị ăn mòn và triệt tiêu hoàn toàn thành cát bụi vô hại chỉ trong vòng một micro-giây hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Không thể nào!" Thượng Quan Yến kinh hoàng thét lên, cánh cung lớn bằng gỗ sồi trên tay cô ta bị lực phản chấn của ma khí làm nứt toác một đường sâu hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong di chuyển hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tốc độ của anh lúc này nhanh gấp năm lần bình thường nhờ Cộng sinh năng lượng sơ cấp hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh để lại hàng loạt tàn ảnh màu đen sì che khuất tầm nhìn đối thủ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Chỉ trong vòng một chớp mắt, Lâm Phong đã xuất hiện ngay trước mặt Độc Nhãn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Chết đi!" Độc Nhãn điên cuồng gào thét, vung thanh đao răng cưa khổng lồ chém mạnh xuống đầu Lâm Phong hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong vươn cánh tay phải ma hóa đen sì lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh không dùng kiếm gãy, mà trực tiếp dùng bàn tay phải phủ vảy đen khổng lồ bắt lấy lưỡi đao răng cưa rực lửa của Độc Nhãn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"RẮC!"


Thanh đao răng cưa khổng lồ rèn từ xương ma thú hệ hỏa – món vũ khí tự hào nhất của Độc Nhãn – bị bàn tay ma hóa của Lâm Phong bóp nát vụn thành trăm mảnh xương vụn rớt đầy đất nung hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Á! Tay của ta!"


Độc Nhãn gào thét thảm thiết khi lực phản chấn từ Huyết Sát Chưởng của Lâm Phong truyền dọc theo cánh tay gã, chấn nát toàn bộ xương khớp vai và kinh mạch của gã hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã quỳ sụp xuống đất nung, đôi mắt chột nhìn Lâm Phong với sự kinh hoàng tột độ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Xích Hồn Phược!"


Lâm Phong lạnh lùng vung tay trái hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Bốn sợi xiềng xích linh hồn khổng lồ rỉ sét bay lượn quanh người anh đồng loạt phóng vút ra ngoài, khóa chặt lấy cổ, tay chân và đan điền của Độc Nhãn cùng hàng chục tên lính đánh thuê xung quanh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng xé rách màn đêm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Linh lực của ta... Thần hồn của ta... Đừng... xin hãy tha mạng!"


Độc Nhãn và đám lính đánh thuê điên cuồng giãy giụa dưới xích sắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng vô ích. Sức mạnh cướp đoạt linh lực của Khóa Vạn Năng đang cưỡng ép hút cạn toàn bộ linh lực Trấn Hồn Cảnh sơ cấp của chúng truyền về cho Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cơ thể chúng khô héo dần, linh thể bị sát ý tịch diệt ăn mòn rạn nứt rỉ máu đen hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Trên cành thông cao, Thượng Quan Yến chứng kiến cảnh tượng tàn sát kinh hoàng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cô ta hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, vội vàng thu hồi cánh cung gãy nứt, vận dụng Thần Tiễn Quyết nhảy xuống vách đá trốn chạy vào sâu trong rừng sương mù độc hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong không đuổi theo hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh siết chặt bàn tay trái hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"RẰM! RẦM! RẦM!"


Đan điền và linh thể của Độc Nhãn cùng toàn bộ nhóm lính đánh thuê bị bốn sợi xiềng xích linh hồn nghiền nát thành tro bụi vô hại hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Linh lực cướp đoạt chảy vào cơ thể Lâm Phong dồi dào, tạm thời khôi phục đan điền anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhưng ngay khi ngọn lửa ma hóa tắt ngấm, trạng thái phản phệ Linh Hồn Rạn Nứt ập tới như một cơn bão dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Phụt!"


Lâm Phong quỳ sụp xuống đất nung hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh hộc ra một ngụm máu đen sì nóng hổi hằng ngày hằng giờ. Toàn thân anh xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rỉ máu dọc cơ thể phát sáng màu xanh lam lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đai sắt cột sống bị gãy nứt nặng nề, hắc khí ma pháp từ Khóa Vạn Năng rò rỉ mạnh mẽ tạo thành một quầng đen sì quanh người anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cánh tay phải ma hóa của anh bị tê liệt hoàn toàn và mất cảm giác vật lý hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Đại ca!" Tiêu Dao khóc nấc lên, chạy đến ôm chặt lấy cơ thể rỉ máu của Lâm Phong hằng đêm.


A Kiệt gượng dậy từ vách đá, lảo đảo đi tới nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa kính sợ vừa biết ơn hằng ngày hằng giờ: "Huynh trưởng... huynh cứu chúng ta... nhưng cơ thể huynh..."


Lâm Phong nằm gục trên thảm lá thông rỉ máu hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Ý thức của anh mờ nhạt dần do suy kiệt tinh thần lực cực hạn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Ngay trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một tiếng sấm sét khổng lồ đột ngột vang dội từ đỉnh thác nước gần đó hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"OÀNG!"


Luồng điện sấm sét xanh lam chói mắt giáng xuống từ trời cao, làm rung chuyển cả khu rừng thông xám hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Air sương mù xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề tích tụ dòng điện tự nhiên cực mạnh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tiếng sấm rền rĩ mang theo uy áp tối cao của mật sứ Giáo hội Lôi Thần đang áp sát ngay phía sau thác nước lôi đình khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!