Nhạc nềnIrregular

Sát Ý Tịch Diệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù dày đặc của Làng chài sương mù bị xé toạc ra làm đôi. Từ trong khoảng không tối tăm và ẩm ướt ấy, Lâm Phong bước ra. Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay trái của anh kéo lê trên mặt đất nung, phát ra những tiếng rít chói tai cùng những tia lửa xám tro lạnh thấu xương.


Mỗi bước đi của Lâm Phong đều nặng nề như mang theo cả ngàn cân xiềng xích. Tấm lưng trần của anh, nơi chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí vừa được Tần Bá chốt chặt, vẫn còn rỉ ra những dòng máu đỏ tươi nóng hổi. Máu chảy dọc theo cột sống, thấm đẫm dải băng gạc thô rách nát quấn quanh hông. Khớp vai trái bị gãy nát nhói lên từng cơn đau buốt tận tâm can, buông thõng vô lực. Cánh tay phải ma hóa đen sì, phủ đầy những chiếc vảy đen kịt lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý hằng ngày hằng giờ. Thế nhưng, đôi mắt xám tro của anh lúc này lại rực lên một luồng sát ý tịch diệt cuồng bạo, khóa chặt lấy bóng dáng của Vương Đạt.


"Lâm... Lâm Phong? Ngươi chưa chết dưới đáy vực sao?"


Vương Đạt trợn trừng mắt, bàn tay đang nắm cổ áo Tiêu Dao khẽ run lên. Gương mặt đầy vết sẹo chém của gã đội trưởng tuần tra co rúm lại trước luồng áp lực tinh thần khủng khiếp đang tràn ra từ thiếu niên gầy gò trước mặt. Hắc khí màu xám tro tỏa ra từ người Lâm Phong lạnh buốt đến mức khiến những ngọn đuốc xung quanh quảng trường chao đảo, ánh lửa vàng vọt bị nhuộm thành một màu xám xịt tàn úa.


"Buông muội ấy ra."


Giọng nói của Lâm Phong khản đặc, trầm thấp nhưng mang theo uy áp vạn cổ của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong. Tiếng nói ấy không giống của một con người, mà như tiếng gầm rú của một ác quỷ bị giam cầm ngàn năm dưới ngục tối vừa thoát xích.


"Đại ca..." Tiêu Dao nghẹn ngào gọi lớn. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù hướng về phía tiếng bước chân của Lâm Phong. Đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu của nhũ mẫu A Bà Câm run rẩy bấu chặt lấy khoảng không. Dưới chân cô bé, những mảnh sáo tre vỡ nát – di vật kỷ niệm duy nhất của hai anh em – bị giẫm nát vụn, hòa lẫn vào vũng máu đỏ tươi của nhũ mẫu.


Nhìn thấy xác của A Bà Câm nằm lạnh lẽo trên đất nung, nhìn thấy Tiêu Dao bị hành hạ, Lâm Phong cảm thấy đan điền của mình như nổ tung. Sát ý tịch diệt trong Khóa Vạn Năng cuộn trào dữ dội.


"Hừ, một tên phế nhân gãy vai, cánh tay phải đã tàn phế mà cũng dám ngạo mạn trước mặt ta sao?" Vương Đạt nhanh chóng lấy lại vẻ hung tợn. Gã là một tu sĩ Khải Linh Cảnh Trung kỳ thực thụ, dĩ nhiên không dễ dàng bị dọa sợ bởi một tên tân binh gác ngục suy kiệt. Gã ném mạnh Tiêu Dao xuống đất nung ngay sát bên xác A Bà Câm, vung thanh đại đao lớn rỉ sét lên, hét lớn: "Toàn đội nghe lệnh! Bắt sống tên phản nghịch này cho ta! Đứa con ranh mù kia cứ để mặc nó!"


Hàng chục tên lính gác ngục tuần tra dưới quyền Vương Đạt đồng loạt gầm lên, vung những thanh roi sắt và xích sắt cướp hồn lao thẳng về phía Lâm Phong. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng xé rách màn sương đêm.


Lâm Phong không lùi bước. Thấu Thị Nhãn trong tâm trí anh mở rộng cực hạn. Đôi mắt chuyển sang màu xanh lam sáng rực hằng đêm hằng giờ. Trong thế giới nhãn quan tinh thần của anh, mọi chuyển động của đám lính tuần tra đều chậm lại rõ rệt. Anh nhìn thấy rõ màu sắc oán niệm của từng tên, và đặc biệt là điểm yếu kinh mạch phát sáng ở vùng ngực và cổ họng của chúng.


"Vút!"


Một tên lính tuần tra quất mạnh thanh roi sắt nhắm thẳng vào vai trái đang bị gãy của Lâm Phong. Lâm Phong không thèm né tránh bằng thân pháp vật lý. Anh vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công, nín thở linh hồn bằng Ẩn Khí Quyết để tập trung toàn bộ linh lực ít ỏi vào tay trái.


"Keng!"


Lâm Phong vung thanh kiếm gãy rỉ sét lên đỡ đòn. Sức nặng của roi sắt chấn động thẳng vào khớp vai trái gãy nát, khiến anh đau đớn đến mức suýt quỳ sụp xuống. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Tịch Diệt Kiếm Ý - Sơ nhập từ Diệp Vô Phong bùng nổ. Luồng hắc khí màu xám tro dọc theo lưỡi kiếm gãy phóng ra, quấn chặt lấy thanh roi sắt và ăn mòn toàn bộ linh lực của tên lính gác ngục.


"Cái gì?" Tên lính gác ngục chưa kịp kinh ngạc thì lưỡi kiếm gãy của Lâm Phong đã vẽ nên một đường cong xám tro lạnh lẽo.


"Xoẹt!"


Một đường kiếm chém ngang cổ họng tên lính gác ngục, cắt đứt hoàn toàn dòng chảy linh hồn của gã hằng ngày hằng giờ. Gã ngã gục xuống đất nung không kịp ngáp một tiếng.


Sát ý tịch diệt đã bắt đầu chiếm hữu tâm trí Lâm Phong. Anh không còn cảm giác đau đớn, không còn cảm giác sợ hãi. Trong đầu anh chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: Giết sạch bọn chúng.


Lâm Phong lao vào giữa đội hình quân địch như một bóng ma xám tro di động. Dù vai trái gãy nát và cánh tay phải ma hóa vô lực, nhưng tốc độ di chuyển và những nhát chém từ tay trái của anh cực kỳ tàn nhẫn và dứt khoát. Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay anh chém nát những thanh roi sắt thông thường của đối thủ, để lại những vết chém màu xám tro ăn mòn da thịt của đám lính tuần tra.


"A! Tay của ta!"

"Ma quỷ! Hắn là ma quỷ!"


Tiếng la hét thảm thiết vang dội khắp quảng trường làng chài sương mù hằng đêm. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, năm tên lính tuần tra tinh nhuệ đã nằm gục trong vũng máu, linh thể bị sát ý tịch diệt nghiền nát không thể luân hồi.


"Lũ ăn hại! Tránh ra cho ta!"


Vương Đạt phẫn nộ gầm lên. Gã không thể ngờ một tên tân binh gác ngục suy kiệt lại có thể tàn sát thuộc hạ của mình dễ dàng như vậy. Gã vận chuyển toàn bộ linh lực Khải Linh Cảnh Trung kỳ vào đôi chân, dẫm mạnh xuống đất nung tạo thành một vết nứt lớn, lao vút về phía Lâm Phong như một con mãnh thú.


"Cuồng Bạo Trảm!"


Vương Đạt hét lớn, vung thanh đại đao khổng lồ rỉ sét chém thẳng xuống đầu Lâm Phong từ trên cao. Luồng đao khí mang theo sát khí cận chiến xé rách không khí, tạo ra một tiếng rít gió dữ dội hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong đứng yên tại chỗ. Thấu Thị Nhãn nhìn thấy rõ đường đao của Vương Đạt đang hướng thẳng vào bả vai trái đang bị thương của anh. Anh biết, nếu dùng thanh kiếm gãy để đỡ đòn trực tiếp, lực phản chấn cực mạnh của Cuồng Bạo Trảm sẽ khiến đai sắt cột sống của anh bị gãy nát hoàn toàn.


Anh chọn một phương thức chiến đấu tàn nhẫn hơn.


Ngay khi lưỡi đao của Vương Đạt chỉ còn cách bả vai trái một gang tay, Lâm Phong nghiêng người sang bên phải một nhịp cực kỳ hiểm hóc. Lưỡi đao sượt qua vai áo rách rưới của anh, chém mạnh xuống đất nung tạo thành một hố sâu khói bụi mịt mù.


"Hụt rồi!" Vương Đạt kinh hoàng nhận ra.


Chưa kịp thu đao về, gã đã nhìn thấy cánh tay phải ma hóa đen sì của Lâm Phong – cánh tay mà gã lầm tưởng là đã tàn phế hoàn toàn – đột ngột chuyển động. Lâm Phong cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau rách kinh mạch dữ dội hằng ngày hằng giờ, cưỡng ép cánh tay phải ma hóa vung lên. Anh kích hoạt huyết dịch bản thân hằng đêm hằng giờ, ngưng tụ lực phản chấn cực mạnh vào lòng bàn tay đen sì.


"Huyết Sát Chưởng!"


Lâm Phong gầm lên, tống mạnh lòng bàn tay phải đỏ sẫm phát ra luồng khí nóng rực thẳng vào mặt lưỡi đại đao khổng lồ của Vương Đạt.


"OÀNG!"


Một tiếng nổ chấn động vang lên giữa quảng trường. Luồng lực phản chấn cực mạnh từ Huyết Sát Chưởng bộc phát, truyền thẳng vào thanh đại đao rỉ sét. Vương Đạt trợn trừng mắt nhìn thanh đại đao rèn từ sắt rèn thô sơ của mình xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt phát sáng đỏ sẫm, rồi lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bắn tung tóe.


"Phụt!"


Vương Đạt hộc ra một ngụm máu tươi, lực phản chấn từ lòng bàn tay Lâm Phong truyền dọc theo cánh tay gã, chấn nát toàn bộ kinh mạch và xương khớp tay phải của gã. Gã lùi lại mười bước, gương mặt đầy vẻ sợ hãi tột độ.


"Ngươi... ngươi không phải là người! Ngươi mang sức mạnh của ác quỷ!" Vương Đạt gào lên trong tuyệt vọng hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong không cho gã cơ hội trốn chạy. Anh vung tay trái lên, phù văn Khóa Vạn Năng trong đan điền phát sáng xanh lam lạnh lẽo qua vết xăm xiềng xích trên cổ.


"Xích Hồn Phược!"


Từ lòng bàn tay trái của Lâm Phong, ba sợi xiềng xích linh hồn màu đen sì phóng vút ra, phát ra tiếng kêu loảng xoảng lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ. Những sợi xích sắt mờ ảo này lao đi vô thanh vô sắc trong màn sương mù, khóa chặt lấy cổ, hai tay và đan điền của Vương Đạt từ xa.


"Á! Buông ta ra! Linh lực của ta..."


Vương Đạt thét lên kinh hoàng. Gã cảm nhận rõ rệt nguồn linh lực Khải Linh Cảnh Trung kỳ trong đan điền của mình đang bị những sợi xích sắt đen sì kia cưỡng ép tước đoạt và truyền ngược về phía Lâm Phong. Cơ thể gã khô héo dần, gương mặt đầy vết sẹo chém co rút lại hằn sâu nếp nhăn lão hóa hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong lạnh lùng đứng nhìn Vương Đạt giãy giụa dưới xích sắt. Luồng linh lực cướp đoạt từ Vương Đạt chảy vào đan điền anh, tạm thời xoa dịu đi cơn suy kiệt thể lực. Nhưng cái giá phải trả là đai sắt dọc cột sống của anh bắt đầu phát ra tiếng rít nứt nẻ rỉ máu đỏ tươi dữ dội dọc lưng do quá tải dòng năng lượng tịch diệt bùng phát.


"Chết đi."


Lâm Phong siết chặt bàn tay trái. Ba sợi xích sắt đen sì lập tức siết mạnh.


"RẮC!"


Đan điền và linh thể của Vương Đạt bị nghiền nát hoàn toàn dưới sức ép của Xích Hồn Phược. Gã ngã gục xuống đất nung quảng trường làng chài sương mù, đôi mắt trợn trừng không còn chút sinh khí, linh lực tiêu tán hoàn toàn vào hư không hằng ngày hằng giờ.


Lâm Phong gỡ bỏ xích sắt, toàn thân lảo đảo. Cơn đau từ đai sắt cột sống bị nứt rạn rỉ máu đỏ tươi dọc lưng khiến anh khuỵu gối xuống đất nung, tay trái chống kiếm gãy để giữ cho cơ thể không ngã quỵ hằng đêm hằng giờ. Sát ý tịch diệt của Diệp Vô Phong vẫn đang cuộn trào trong đầu anh, cố gắng nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng hằng đêm.


"Giết... Giết sạch bọn chúng... Tất cả những kẻ mang ánh sáng đều phải chết..." Tiếng gầm rú điên cuồng của Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức của anh.


Lâm Phong trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu sát ý, tay trái vung thanh kiếm gãy lên hướng về phía đám dân làng chài đang sợ hãi quỳ rạp xung quanh hằng đêm hằng giờ. Sát ý tịch diệt đang kiểm soát cơ thể anh, khiến anh không còn phân biệt được ai là đồng minh, ai là kẻ thù.


"Lâm Phong đại ca... Đừng..." Tiếng kêu khóc sợ hãi của Lý Tiểu Muội vang lên từ xa.


Ngay trong khoảnh khắc Lâm Phong chuẩn bị bộc phát kiếm ý tịch diệt tàn sát những người dân vô tội hằng đêm hằng giờ, Tiêu Dao gượng dậy từ vũng máu của nhũ mẫu. Cô bé mù bẩm sinh không thể nhìn thấy gì, nhưng Linh Thính Vạn Tượng đã cảm nhận được luồng hắc khí ma hóa cuồng bạo đang chuẩn bị nuốt chửng lấy linh hồn anh trai mình hằng đêm.


Không một chút do dự, Tiêu Dao dùng hết linh lực tự nhiên của huyết mạch Thánh Nữ cổ đại chưa thức tỉnh hoàn toàn hằng ngày hằng giờ. Cô bé ôm chặt lấy chân Lâm Phong từ phía sau, áp gương mặt nhỏ nhắn dính máu nhũ mẫu vào tấm lưng rỉ máu đỏ tươi dọc đai sắt của anh hằng đêm.


"Huynh trưởng... Đừng để ác quỷ nuốt chửng... Muội vẫn ở đây... Tiêu Dao vẫn ở đây..." Tiêu Dao nghẹn ngào khóc lớn hằng đêm.


Từ cơ thể nhỏ nhắn của Tiêu Dao, một luồng sóng linh năng dịu nhẹ phát ra ánh sáng màu lam nhạt ấm áp đột ngột bộc phát hằng đêm hằng giờ. Luồng sóng linh năng mang thánh lực tịnh hóa tự nhiên cực cao này lan tỏa dọc theo đai sắt cột sống của Lâm Phong, thấm sâu vào đan điền và không gian ý thức của anh hằng đêm.


Sóng linh năng dịu nhẹ của Tiêu Dao như một dòng nước mát lạnh dập tắt ngọn lửa sát ý cuồng bạo của Diệp Vô Phong hằng đêm hằng giờ. Hắc khí màu xám tro quanh người Lâm Phong lập tức co cụm lại, lùi sâu vào Khóa Vạn Năng. Đôi mắt đỏ ngầu sát ý của anh dần lấy lại màu xám tro tĩnh lặng hằng đêm.


"Tiêu... Tiêu Dao..." Lâm Phong thốt lên đầy mệt mỏi, tay trái buông lỏng thanh kiếm gãy hằng đêm.


Anh xoay người lại, ôm chặt lấy em gái nuôi vào lòng. Sự can thiệp kịp thời của huyết thống thánh nữ vô tình thức tỉnh của Tiêu Dao đã cứu mạng anh khỏi việc bị ma hóa mất trí vĩnh viễn hằng đêm hằng giờ.


Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp kéo dài thì một luồng uy áp ánh sáng chói mắt đột ngột giáng xuống từ trời cao hằng đêm hằng giờ.


"Ầm!"


Một cột ánh sáng thánh khiết viền vàng khổng lồ giáng xuống ngay giữa quảng trường làng chài sương mù, thổi bay toàn bộ màn sương ẩm ướt xung quanh hằng đêm. Từ trong cột ánh sáng, hàng chục Kỵ Sĩ Ánh Sáng Đệ Nhất Cấp mặc giáp sắt viền vàng phát ra hào quang chói mắt xuất hiện hằng ngày hằng giờ. Họ cưỡng ép thiết lập kết giới thánh quang vây hãm toàn bộ quảng trường hằng đêm hằng giờ.


Dẫn đầu nhóm kỵ sĩ ánh sáng chính là phó tổng quản ngục Mã Hữu. Gã mặc đồng phục phó tổng quản ngục màu xám tro, gương mặt dài như mặt ngựa đầy vẻ mưu mô xảo quyệt hằng ngày hằng giờ. Gã cầm ống phóng kim độc Mê Độc Châm đeo ở cổ tay phải, cười lạnh lùng nhìn Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Lâm Phong! Tên phản nghịch dã man! Ngươi dám tàn sát đội tuần tra của Vương Đạt và ma hóa đồng môn sao?" Mã Hữu quát lớn, giọng nói đầy vẻ đắc ý hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Hôm nay, ta dẫn đầu kỵ sĩ ánh sáng chính quy của Giáo hội bao vây nơi này! Ngươi đã bị kiệt sức linh lực, đai sắt cột sống nứt rạn rỉ máu, vai trái gãy nát! Mau đầu hàng giao ra Khóa Vạn Năng để được Giáo hoàng khoan hồng!"


Mã Hữu vung tay trái lên, ra hiệu cho các kỵ sĩ ánh sáng thắt chặt vòng vây kết giới thánh quang hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Luồng ánh sáng chói mắt từ kết giới tỏa ra sức nóng thiêu đốt tà khí, khiến cánh tay phải ma hóa đen sì của Lâm Phong phát ra tiếng xèo xèo đau đớn hằng đêm hằng giờ.


Lâm Phong ôm chặt Tiêu Dao vào lòng, cố gắng gượng đứng thẳng dậy hằng đêm. Thấu Thị Nhãn nhìn thấu các luồng linh năng di chuyển trong kết giới thánh quang của đối thủ hằng ngày hằng giờ. Anh nhận ra, đội hình kỵ sĩ ánh sáng giáp nặng di chuyển rất chậm chạp hằng ngày hằng giờ.


"Mơ đi." Lâm Phong lạnh lùng nhổ ra một ngụm máu tươi hằng đêm.


Mã Hữu phẫn nộ đỏ mặt: "Ngoan cố! Bắn Mê Độc Châm cho ta!"


Mã Hữu vung tay phải phóng ra một cây kim độc vô thanh vô sắc nhắm thẳng vào đan điền của Lâm Phong hằng đêm hằng giờ.


"Keng!"


Trong khoảnh khắc nguy hiểm, phù văn Khóa Vạn Năng trong đan điền Lâm Phong tự động kích hoạt thụ động bảo vệ chủ nhân hằng đêm hằng giờ. Một sợi xích sắt đen sì từ Khóa phóng ra gạt văng cây kim độc của Mã Hữu lập tức hằng đêm.


Lâm Phong tận dụng cơ hội đối thủ bất ngờ, chịu đựng cơn đau rách kinh mạch cánh tay phải dữ dội do quá tải sát ý tịch diệt hằng đêm hằng giờ. Anh vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công cực hạn, dắt Tiêu Dao luồn lách qua các khe hở kết giới di chuyển chậm của kỵ sĩ ánh sáng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Đuổi theo! Đừng để hắn trốn thoát!" Mã Hữu điên cuồng gào thét hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhưng tốc độ của Lâm Phong quá nhanh nhạy nhờ bản năng ngục thủ hằng ngày hằng giờ. Anh dắt Tiêu Dao biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía Rừng thông xám hằng đêm hằng giờ.


Chứng kiến con mồi trốn thoát ngay trước mắt, phó tổng quản ngục Mã Hữu điên cuồng giận dữ dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã vung tay ra lệnh cho đám kỵ sĩ ánh sáng tuần tra mang theo la bàn định vị hằng ngày hằng giờ hằng đêm:


"Phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ Làng chài sương mù này cho ta! Diệt khẩu sạch sẽ lũ dân làng rác rưởi này để bưng bít thông tin! Dồn tên phản nghịch Lâm Phong vào sâu trong Rừng thông xám đầy sương mù độc! Ta muốn hắn phải chết không có chỗ chôn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!