Neo Giữ Nhân Tính
Tiếng hét của Tiêu Dao xé toạc màn đêm thanh vắng của Làng chài sương mù, dội thẳng xuống động lửa dung nham ngầm sâu hàng trăm trượng dưới lòng đất.
Dưới đáy động, Lâm Phong vẫn đang quỳ gục trên phiến đá đen. Chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí vừa được Tần Bá chốt chặt dọc theo cột sống vẫn còn đỏ rực, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi thiêu đốt da thịt trần trụi của anh. Mùi máu tươi đỏ rực hòa lẫn với mùi khét lẹt của da thịt cháy xém bốc lên nồng nặc. Cơn bỏng rát cực hạn từ đai sắt nung nóng áp chặt vào các huyệt đạo tủy sống khiến toàn thân anh co giật liên hồi, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Khớp xương vai trái bị gãy nát từ cú rơi dưới vực sâu Thiên Hải vẫn buông thõng, đau buốt đến tận xương tủy. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, cứng ngắc như một thanh sắt nguội. Thể lực của anh lúc này đã suy kiệt tới tám phần, kinh mạch đan điền rạn nứt âm ỉ dưới sức ép của Khóa Vạn Năng.
Nhưng tiếng thét của Tiêu Dao đã dập tắt mọi cơn đau thể xác. Đôi mắt xám tro của Lâm Phong trợn trừng, sát ý lạnh lẽo đột ngột bùng lên lấn át cả hơi nóng hừng hực của dòng dung nham nóng chảy bên cạnh. Anh nghiến răng gượng dậy, nhưng cơ thể suy kiệt lập tức lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống dòng sông lửa.
Tần Bá bước nhanh tới, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần giữ chặt lấy bả vai lành lặn của anh. Lão thợ rèn câm lắc đầu đầy nghiêm nghị, đôi mắt lộ rõ vẻ ngăn cản. Lão chỉ tay vào chiếc đai sắt vẫn còn phát ra ánh đỏ âm ỉ trên lưng Lâm Phong, rồi chỉ lên trần hang đá ngầm, ra hiệu rằng đai sắt chưa hoàn toàn nguội đi để ổn định phong ấn, nếu anh vận lực mạnh mẽ lúc này, kinh mạch sẽ lập tức nổ tung.
"Tránh ra..." Giọng Lâm Phong khản đặc, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về. Anh không nhìn Tần Bá, tay trái run rẩy bấu chặt vào vách đá nứt nẻ, gượng đứng thẳng dậy. "Tiêu Dao đang ở trên đó. Ta phải lên cứu muội ấy."
Tần Vũ từ lối đi tối tăm chạy vội xuống, gương mặt ngăm đen đầy vẻ hốt hoảng: "Đại ca, quân tuần tra của Vương Đạt đã bao vây toàn bộ làng chài rồi! Bọn chúng đang tra khảo dân làng ở quảng trường, Tiêu Dao cũng bị bọn chúng lôi đi! Lối đi ngầm của chúng ta chưa bị phát hiện, nhưng nếu huynh lên bây giờ với thể trạng này..."
Lâm Phong không thèm nghe hết câu. Anh bước từng bước lảo đảo nhưng kiên định hướng về phía lối đi ngầm tối tăm. Chiếc đai sắt quấn quanh xương sống siết chặt lấy da thịt bỏng rát, mỗi bước đi là một lần máu tươi chảy dọc xuống hông, nhưng bước chân anh không hề chậm lại. Ý chí sắt đá của hậu duệ Ngục Thủ tộc không cho phép anh chần chừ khi mạng sống của em gái nuôi đang bị đe dọa.
Anh leo lên lối đi ngầm chật hẹp, tối tăm dẫn thẳng lên phía sau lò rèn cũ kỹ ở cuối làng chài. Sương mù dày đặc quanh năm của Chân núi Thiên Hải tràn vào qua những khe cửa gỗ sứt mẻ, mang theo cái lạnh ẩm ướt xoa dịu phần nào tấm lưng đang bốc cháy của anh.
Ngay khi Lâm Phong vừa lách người ra khỏi mật đạo lò rèn, một bóng người gầy gò khoác áo bào xanh lam rộng thùng thình dính đầy vệt thuốc bất ngờ lao ra từ góc tối, bịt chặt lấy miệng anh.
"Nhóc con, muốn chết sao? Mau nín thở linh hồn lại!" Giọng nói lập dị, quen thuộc của y sĩ lang thang Thẩm Thanh Y vang lên sát tai anh.
Lâm Phong định vận lực đẩy ra, nhưng Thẩm Thanh Y đã nhanh tay ấn mạnh một cây châm bạc vào huyệt đạo dưới nách trái của anh, khiến nửa thân người Lâm Phong tê dại. Thẩm Thanh Y nhìn lướt qua tấm lưng rỉ máu và cánh tay phải ma hóa của anh, tặc lưỡi đầy kinh hãi. Lão nhanh chóng lấy ra một nắm Thảo dược Thạch Lan màu xám tro, giã nát bằng tay rồi đắp trực tiếp lên những vết bỏng đỏ rực dọc cột sống của Lâm Phong.
Cảm giác mát lạnh tức thì của thảo dược Thạch Lan lan tỏa, tạm thời cầm máu và làm dịu đi cơn đau thiêu đốt của đai sắt nung. Thẩm Thanh Y vừa nhanh tay băng bó vừa thì thầm dồn dập: "Đai sắt của ngươi chưa nguội hẳn, nếu ngươi bộc phát ma khí của Khóa Vạn Năng lúc này, luồng nhiệt lượng tương khắc sẽ hủy hoại đan điền của ngươi vĩnh viễn! Ta đã dùng châm bạc phong tỏa bớt ba phần kinh mạch phụ để giảm áp lực, nhưng ngươi tuyệt đối không được dùng kiếm ý tịch diệt quá ba phút!"
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận dược lực của Thạch Lan đang khâu vá lại các vết rạn nứt kinh mạch. Anh gật đầu lạnh lùng, tay trái siết chặt thanh kiếm gãy rỉ sét dắt bên hông: "Đủ rồi. Cảm ơn tiền bối."
Anh lách người qua Thẩm Thanh Y, hòa mình vào màn sương mù dày đặc bao phủ làng chài hằng đêm.
Lúc này, tại quảng trường nhỏ giữa làng chài sương mù, hàng chục ngọn đuốc của Lực lượng Gác Ngục Thiên Hải cháy bập bùng, xua tan một phần màn sương ẩm ướt. Vương Đạt - Đội trưởng tuần tra với gương mặt đầy sẹo chém tàn nhẫn, đang đứng nghênh ngang giữa quảng trường. Hắn mặc giáp sắt thô kệch dính máu khô, tay chống lên cán thanh đại đao lớn rỉ sét hằng ngày, ánh mắt tham lam quét qua đám dân làng chài nghèo xơ xác đang quỳ rạp dưới đất trong tiếng khóc lóc van xin.
"Nói! Tên phản nghịch Lâm Phong đang trốn ở đâu?" Vương Đạt gầm lên, giọng nói vang dội đầy uy áp của kẻ mang tu vi Khải Linh Cảnh Trung kỳ. "Kẻ nào chỉ ra nơi ẩn náu của hắn sẽ được thưởng mười hạt Linh Hỏa Sa! Kẻ nào dám che giấu... sẽ có kết cục giống như thế này!"
Hắn vung chân đá mạnh vào một lão ngư dân già nua đang quỳ phía trước, khiến lão hộc máu ngã gục xuống đất nung. Đám binh lính gác ngục xung quanh cười rộ lên đầy man rợ, tay lăm lăm những thanh roi sắt sẵn sàng quất xuống.
Ở góc quảng trường, Tiêu Dao đang bị hai tên lính gác ngục thô bạo giữ chặt hai bả vai nhỏ bé. Mái tóc đen của cô bé rối bời, bộ y phục thô mộc màu xanh xám dính đầy cát biển bụi bặm. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù bẩm sinh không thể nhìn thấy ánh đuốc, nhưng đôi tai nhạy bén của kỹ năng Linh Thính Vạn Tượng đã nghe thấy tất cả những tiếng rên rỉ đau đớn của dân làng và dòng chảy linh hồn hỗn loạn của Lâm Phong đang áp sát trong màn sương.
Tiêu Dao không hề khóc lóc. Cô bé biết anh trai mình đang ở rất gần, và anh đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng từ đai sắt cột sống. Cô bé dùng bàn tay nhỏ bé run rẩy, lấy chiếc sáo tre cũ kỹ dắt bên hông ra đặt lên môi.
Một khúc nhạc thanh mát, dịu nhẹ bỗng nhiên vang lên giữa quảng trường làng chài đầy sát khí. Tiếng sáo tre tre chứa đựng linh lực tự nhiên thuần khiết của huyết mạch Thánh Nữ chưa thức tỉnh hoàn toàn, hóa thành những gợn sóng linh năng mỏng manh màu lam nhạt lan tỏa vào màn sương.
Ngay khi tiếng sáo vang lên, luồng oán khí đang bạo tấy dữ dội trong đan điền Lâm Phong bỗng nhiên dịu lại. Sát ý điên cuồng của Diệp Vô Phong trong Khóa Vạn Năng bị tiếng sáo tịnh hóa, lùi sâu vào bóng tối. Tiếng sáo của Tiêu Dao chính là neo giữ nhân tính duy nhất, giữ cho Lâm Phong không bị biến dị thành một ma đầu mất trí.
Nhưng tiếng sáo lập tức bị cắt đứt bởi một tiếng chửi thề thô bạo.
"Con ranh con! Dám làm loạn trước mặt ta sao?" Vương Đạt bước tới, giật phắt chiếc sáo tre từ tay Tiêu Dao, ném mạnh xuống đất nung và dùng chiếc ủng sắt nặng nề giẫm nát vụn.
"Sáo của anh trai ta..." Tiêu Dao thốt lên đầy đau đớn, cô bé cố gắng cúi xuống tìm những mảnh tre vỡ nhưng bị tên lính gác ngục giật tóc lôi ngược trở lại.
Vương Đạt nắm chặt lấy cổ áo Tiêu Dao, nhấc bổng cô bé lên trước mặt đám dân làng chài: "Ta biết con ranh mù này là em gái nuôi của tên phản nghịch Lâm Phong! Lâm Phong! Ta biết ngươi đang ẩn nấp trong màn sương kia hằng đêm! Nếu trong vòng ba tiếng đếm ngươi không bước ra đầu hàng, ta sẽ bẻ gãy từng chiếc xương của con ranh này dâng lên gia tộc Triệu thị!"
Lâm Phong nấp sau một tảng đá lớn ở rìa quảng trường, tay trái nắm chặt chuôi thanh kiếm gãy. Thấu Thị Nhãn trong tâm trí anh được kích hoạt, đôi mắt xám tro chuyển sang màu xanh lam sáng rực. Qua màn sương mù dày đặc, anh nhìn thấy rõ màu sắc oán niệm đỏ rực phát ra từ người Vương Đạt và điểm yếu kinh mạch phát sáng ở vùng cổ họng của hắn. Nhưng thể lực suy kiệt và vết bỏng lưng rỉ máu khiến anh không thể thực hiện một đòn áp sát tốc độ cao.
Anh nhặt một viên đá sắc nhọn dưới đất, vận lực tay trái ném mạnh về phía đông quảng trường để đánh lạc hướng binh lính.
"Bịch!"
Tiếng đá va chạm vang lên bên hông nhà kho cũ.
"Kẻ nào? Qua đó xem cho ta!" Vương Đạt quát lớn.
Nhưng hắn quá tàn nhẫn và xảo quyệt để rơi vào bẫy đánh lạc hướng thông thường. Thay vì buông Tiêu Dao ra, hắn càng siết chặt cổ họng cô bé hơn, cười lạnh lùng: "Chơi trò trẻ con với ta sao, Lâm Phong? Đếm đến một!"
Ngay lúc đó, A Bà Câm - bà lão câm lặng đã thầm chăm sóc hai anh em bấy lâu nay - bỗng nhiên bộc phát một dũng khí phi thường. Với thân hình nhỏ bé, lưng còng sát đất, bà lao thẳng ra khỏi đám đông dân làng, dùng đôi bàn tay nứt nẻ thô ráp ôm chặt lấy chân Vương Đạt, miệng ú ớ phát ra những tiếng kêu vô vọng nhằm cầu xin hắn buông tha cho Tiêu Dao.
"Cút ra! Mụ già phiền phức!" Vương Đạt tức giận gầm lên.
Hắn không thèm do dự, vung thanh đại đao lớn rỉ sét chém thẳng xuống đầu A Bà Câm để răn đe dân làng.
"Phập!"
Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên gương mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dao, nhuộm đỏ cả những mảnh sáo tre vỡ nát dưới đất nung. Thân thể gầy guộc của A Bà Câm đổ gục xuống, đôi mắt nhắm nghiền vĩnh viễn, bàn tay vẫn còn nắm chặt lấy vạt áo Tiêu Dao như muốn bảo vệ cô bé đến hơi thở cuối cùng.
"A Bà..." Tiêu Dao thét lên đầy nghẹn ngào, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé chạm vào vũng máu nóng hổi của nhũ mẫu.
Chứng kiến cảnh tượng dã man ấy, sợi dây neo giữ nhân tính cuối cùng trong lòng Lâm Phong hoàn toàn đứt gãy. Sự nhẫn nhịn bấy lâu nay biến thành một cơn thịnh nộ hủy thiên diệt địa.
"Rắc... Rắc..."
Chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí dọc cột sống của anh phát ra những tiếng rít nứt nẻ dữ dội khi luồng ma lực tịch diệt từ Khóa Vạn Năng bùng phát như núi lửa phun trào. H hắc khí màu xám tro đậm đặc cuồn cuộn thoát ra từ cổ và bả vai trái rách da thịt của anh, ăn mòn cả màn sương mây xung quanh. Sát ý tịch diệt cuồng bạo của Diệp Vô Phong thức tỉnh hoàn toàn trong không gian ý thức, nhuộm đỏ đôi mắt xám tro của Lâm Phong thành màu tro tàn lạnh lẽo hằng giờ hằng ngày.
Lâm Phong bước ra khỏi bóng tối của màn sương, thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay trái kéo lê trên mặt đất nung, phát ra những tia lửa xám tro lạnh thấu xương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!