Đai Sắt Cột Sống
Cơn gió rít buốt của Rãnh sâu Thiên Hải quét qua vách đá dựng đứng, kéo theo những dải sương mây dày đặc và lạnh lẽo. Dưới đáy vực tối tăm, Lâm Phong gượng dậy từ cấm địa hoang phế của tộc Ngục Thủ. Cơ thể anh lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của một người phàm. Khớp xương vai trái bị gãy nát hoàn toàn sau cú rơi tự do, mỗi lần cử động lại phát ra tiếng xương cọ xát lạo xạo dội thẳng lên đại não những cơn đau buốt nhói. Vết bỏng độc oán khí rỉ máu đen trên bả vai trái do Ngục Thiên Khuyển để lại đang không ngừng ăn mòn da thịt, tỏa ra mùi hôi thối lạnh lẽo của cõi chết. Cánh tay phải bị ma hóa đen sì hoàn toàn mất đi cảm giác, buông thõng như một khúc gỗ chết héo.
Nhưng thứ khủng khiếp nhất đang đe dọa mạng sống của anh chính là dòng hắc khí tịch diệt từ Khóa Vạn Năng trong đan điền. Không có đai sắt bảo vệ, luồng ma lực cổ xưa của Diệp Vô Phong rò rỉ không kiểm soát, chạy dọc theo tủy sống lên vết xăm hình xiềng xích trên cổ. Vết xăm đen sì phát sáng xanh lam rực rỡ, thiêu đốt da thịt xung quanh khiến Lâm Phong cảm giác như có một sợi xích nung đỏ đang siết chặt lấy yết hầu anh hằng ngày hằng giờ.
"Nhóc con, nếu ngươi không tìm được thợ rèn của tộc ngươi trong vòng mười hai canh giờ, kinh mạch của ngươi sẽ bị hắc khí của ta thiêu rụi hoàn toàn!" Giọng nói lạnh lùng, kiêu ngạo của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức, mang theo sự nôn nóng che giấu vụng về.
Lâm Phong không trả lời. Anh dùng tay trái còn lành lặn, bấu chặt vào những kẽ đá nứt nẻ của vách vực dựng đứng. Anh cất kỹ mảnh Ngọc giản truyền thừa Ngục Thủ đã rạn nứt vào lồng ngực, nơi nó phát ra những luồng hào quang màu lam nhạt ấm áp xoa dịu phần nào cơn đau rách kinh mạch dọc lồng ngực. Lâm Phong bắt đầu leo lên. Cánh tay phải ma hóa đen sì, dù hoàn toàn mất cảm giác vật lý, nhưng lại cứng ngạnh như thép nguội. Anh sử dụng nó như một chiếc móc sắt thô sơ, cắm mạnh vào vách đá để chịu lực bám hằng thước đất. Mỗi lần rướn người, máu đen từ bả vai trái lại rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo gác ngục sờn rách, nhưng ánh mắt xám tro của anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Ý chí sắt đá của hậu duệ Ngục Thủ tộc không cho phép anh gục ngã trước khi bảo vệ được em gái nuôi Tiêu Dao.
Sau nhiều canh giờ ròng rã chiến đấu với trọng lực và cơn đau thể xác cực hạn, Lâm Phong cuối cùng cũng leo lên tới rìa vực sâu. Trước mắt anh, Làng chài sương mù hiện ra dưới chân núi Thiên Hải, bao phủ trong một màn sương mây dày đặc quanh năm không thấy ánh mặt trời. Những ngôi nhà tranh rách nát, xêu vẹo nằm rải rác bên bờ biển mây lơ lửng, thoang thoảng mùi cá biển ẩm ướt và khói bếp nghèo xơ xác. Đây là nơi ẩn náu tạm thời của những dân tị nạn nghèo khổ nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Giáo hội Ánh Sáng.
Lâm Phong kéo lê thân thể đầy máu bước vào làng chài. Sương mù dày đặc che giấu bước chân lảo đảo của anh, nhưng luồng hắc khí rò rỉ từ cổ vẫn không ngừng tỏa ra làn khói xám tro lạnh lẽo. Anh đi theo bản đồ cổ trong ngọc giản, tìm đến một lò rèn cũ kỹ nằm tách biệt ở cuối làng chài, sát vách đá dựng đứng. Tiếng búa nện vào đe sắt vang lên đều đặn, trầm đục và nặng nề giữa màn đêm tĩnh lặng.
"Keng... Keng... Keng..."
Lâm Phong đẩy cánh cửa gỗ sứt mẻ bước vào. Hơi nóng và khói than lập tức ập vào mặt. Bên trong lò rèn, một thanh niên cơ bắp cuồn cuộn, da ngăm đen vì khói lửa đang quấn khăn đỏ trên đầu, tay cầm búa rèn sắt nện liên tục vào một lưỡi cuốc sắt. Đó là Tần Vũ, con trai của lão thợ rèn câm Tần Bá. Nhìn thấy một kẻ khoác áo gác ngục sờn rách, người đầy máu và tỏa ra hắc khí đen sì bước vào, Tần Vũ lập tức cảnh giác, giơ cao chiếc búa rèn phát ra nhiệt lượng hồng rực:
"Kẻ nào? Lò rèn đã đóng cửa, mau lui ra ngoài!"
Lâm Phong không nói một lời, anh dùng tay trái run rẩy lấy mảnh Ngọc giản truyền thừa Ngục Thủ rạn nứt từ trong lồng ngực ra, đặt lên đe sắt. Phù văn hình xiềng xích trên ngọc giản phát ra ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ khi chạm vào đe sắt.
Ngay lúc đó, một bóng người vạm vỡ bước ra từ gian nhà trong. Đó là lão thợ rèn câm Tần Bá. Lão bị cụt chân trái, phải dùng một chiếc chân giả bằng gỗ thô sơ, da thịt cháy sạm để lộ những vết sẹo bỏng lớn do nhiệt độ cực cao để lại. Gương mặt lão lầm lì, nghiêm nghị không bao giờ mở miệng hằng ngày. Nhưng khi ánh mắt lão chạm vào mảnh ngọc giản rạn nứt và vết xăm hình xiềng xích phát sáng trên cổ Lâm Phong, đôi mắt lão bỗng co rụt lại dữ dội. Lão tiến lại gần, dùng bàn tay thô ráp đầy vết chai sần nhấc mảnh ngọc giản lên, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro kiên định của Lâm Phong.
Tần Bá không thể nói, nhưng lão lập tức quỳ sụp một chân xuống đất nung, cúi đầu trước Lâm Phong. Lão nhận ra ấn tín Ngục Thủ tộc vĩ đại, nhận ra huyết mạch Vô Định Thể tối cao của gia tộc chủ nhân ngàn năm trước. Tần Bá nhanh chóng đứng dậy, ra hiệu cho Tần Vũ đóng chặt cửa gỗ và cài then sắt bảo vệ. Lão chỉ tay xuống nền đất lò rèn, nơi có một lối đi ngầm khuất sau những hòm than củi khổng lồ.
Tần Bá dẫn Lâm Phong đi xuống lối đi tối tăm, sâu hút dưới lòng đất. Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng tăng lên nhanh chóng, không khí trở nên ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh thiêu đốt. Đi hết bậc đá cuối cùng, trước mắt Lâm Phong hiện ra Động lửa dung nham ngầm khổng lồ. Một dòng sông dung nham nóng chảy đỏ rực, cuồn cuộn chảy qua lòng hang đá, phát ra những tiếng nổ bong bóng phập phồng hằng giờ. Sức nóng thiêu đốt da thịt khiến mồ hôi của Lâm Phong lập tức tuôn ra như tắm, thấm vào các vết thương rạn nứt kinh mạch gây ra cảm giác rát bỏng tột cùng.
Tần Bá ra hiệu cho Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen bằng phẳng sát dòng dung nham. Lão quay sang Tần Vũ, ra hiệu bằng tay một cách dứt khoát. Tần Vũ hiểu ý cha, vội vã chạy đến góc hang động, khệ nệ khiêng ra một khối đá đen nặng trịch, phát ra luồng khí lạnh thấu xương đối lập hoàn toàn với sức nóng của dung nham. Đó là Quặng sắt linh hồn quý hiếm tích tụ oán khí nghìn năm dưới chân núi.
"Cha, đai sắt này phải rèn bằng Quặng sắt linh hồn thật sao? Cơ thể anh ta đang cực kỳ suy kiệt, liệu có chịu nổi lực phản chấn của oán thạch không?" Tần Vũ lo lắng hỏi, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của dòng dung nham.
Tần Bá gật đầu nghiêm nghị, lão cầm chiếc búa rèn sắt đen khổng lồ nặng ngàn cân bằng một tay, ánh mắt ra hiệu cho Tần Vũ bắt đầu tôi luyện. Tần Vũ cố gắng rèn thử một chiếc đai sắt nhỏ bằng sắt rèn thường để thử nghiệm, nhưng ngay khi chiếc đai sắt thường vừa chạm vào hắc khí rò rỉ từ Khóa Vạn Năng của Lâm Phong, luồng ma lực tịch diệt lập tức ăn mòn kim loại thường, khiến chiếc đai sắt gãy đôi thành hai mảnh rỉ sét lập tức.
Tần Bá đẩy Tần Vũ ra ngoài vách đá, lão tự mình cầm búa tạ tiến lên. Lão ném khối Quặng sắt linh hồn khổng lồ trực tiếp vào dòng sông dung nham nóng chảy để nung đỏ. Quặng sắt linh hồn nặng gấp mười lần sắt thường, tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương chống cự lại nhiệt độ cực cao của dung nham, phát ra những tiếng xèo xèo dữ dội và những tia lửa màu đỏ rực mang theo phù văn phong ấn chạy dọc bề mặt.
"Keng! Rầm!"
Tần Bá vớt khối quặng nung đỏ ra, đặt lên đe đá khổng lồ bên dòng dung nham và bắt đầu nện búa. Mỗi nhát búa của lão nặng ngàn cân, nện xuống quặng sắt phát ra những tiếng nổ chấn động tinh thần lực. Lâm Phong ngồi xếp bằng cách đó không xa, cảm nhận được mỗi nhát búa nện xuống quặng sắt linh hồn như đang nện trực tiếp vào linh hồn mình hằng đêm hằng giờ. Oán khí nghìn năm từ quặng sắt bộc phát, va chạm dữ dội với hắc khí tịch diệt trong đan điền anh, tạo ra những cơn bão linh lực nhỏ càn quét kinh mạch.
Để bảo vệ nội tạng không bị nổ tung trước áp lực rèn đúc khổng lồ, Lâm Phong buộc phải vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công. Anh tập trung toàn bộ linh lực ít ỏi còn sót lại, ngưng tụ thành một lớp màng bảo vệ mỏng màu lam nhạt bao bọc lấy các cơ quan nội tạng yếu hại. Kinh mạch linh hồn bị kéo căng đến giới hạn, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe môi Lâm Phong, nhưng anh vẫn giữ vững tư thế xếp bằng, không hề lung lay.
Ngay lúc cuộc rèn đúc đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, từ phía trên trần hang đá ngầm bỗng vang vọng xuống những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của sắt thép nện xuống đất nung. Tiếng quát tháo thô bạo của Vương Đạt - Đội trưởng tuần tra của Lực lượng Gác Ngục Thiên Hải vang lên lờ mờ qua các khe đá:
"Lục soát kỹ cho ta! Tên phản nghịch Lâm Phong chắc chắn đang lẩn trốn trong làng chài này! Kẻ nào che giấu hắn sẽ bị hỏa thiêu linh hồn lập tức!"
Tiếng vó ngựa thiết kỵ rầm rập và tiếng la hét sợ hãi của dân làng chài bắt đầu vang lên từ phía xa. Bẫy bắt Tiêu Dao tại làng chài sương mù đang cận kề, quân địch đang lùng sục gắt gao ngay phía trên đầu họ.
"Cha! Bọn chúng đang đến gần lò rèn phía trên rồi! Phải làm sao đây?" Tần Vũ lo lắng thì thầm, tay nắm chặt búa rèn, sẵn sàng chiến đấu.
Tần Bá không hề dao động. Gương mặt lầm lì của lão vẫn tĩnh lặng như đá tảng. Lão biết rằng nếu lúc này dừng rèn đúc, Lâm Phong sẽ chết vì bạo tấy ma khí, và cả gia tộc Ngục Thủ sẽ vĩnh viễn mất đi hy vọng phục hưng. Lão ra hiệu cho Tần Vũ im lặng canh gác lối vào, rồi tăng tốc độ nện búa. Chiếc búa khổng lồ của lão di chuyển nhanh đến mức để lại những tàn ảnh đỏ rực trong không khí ngột ngạt.
Trước khi rèn đai sắt dọc cột sống, Tần Bá nhìn vào vết bỏng oán khí rỉ máu đen sâu hoắm trên bả vai trái của Lâm Phong. Vết thương đang thối rữa do độc tố của Ngục Thiên Khuyển ăn mòn kinh mạch. Tần Bá dùng một chiếc kẹp sắt nung đỏ gắp một ít dung nham nóng chảy đỏ rực, áp trực tiếp vào vết thương bỏng độc để sát trùng và thiêu rụi phần thịt thối rữa.
"Xèo... xèo..."
Cơn đau thiêu đốt thể xác tột cùng ập đến như muốn xé rách linh hồn Lâm Phong làm trăm mảnh. Mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy bốc lên nồng nặc. Lâm Phong trợn trừng mắt, các mạch máu trên trán và cổ nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất màu xanh. Anh cắn chặt răng vào một thanh gỗ thô, mồ hôi lạnh và máu tươi hòa lẫn chảy ròng ròng dọc theo gương mặt nhợt nhạt. Anh không được phát ra bất kỳ tiếng động nào hằng ngày hằng giờ để tránh bại lộ vị trí lò rèn ngầm trước la bàn tầm hồn cực nhạy của Vương Đạt phía trên.
Ngục Thủ Bản Nguyên Công vận hành đến cực hạn, lớp màng bảo vệ màu lam nhạt bao bọc quanh tim và đan điền của Lâm Phong phát sáng rực rỡ, giúp anh giữ vững một tia ý thức cuối cùng trước khi bị cơn đau làm cho ngất xỉu.
Sau khi sát trùng vết thương vai trái thành công, Tần Bá dứt khoát vớt chiếc đai sắt cột sống vừa được tạo hình hoàn chỉnh ra khỏi đống than lửa. Chiếc đai sắt rèn từ Quặng sắt linh hồn nặng trịch, phát ra hào quang màu đỏ rực nung nấu kết hợp với các phù văn phong ấn màu xanh lam chạy dọc bề mặt dọc theo các chốt khóa cơ học hằng năm.
Tần Bá dùng kẹp sắt khổng lồ, không một chút do dự, áp trực tiếp chiếc đai sắt nung đỏ rực vào dọc xương sống và cánh tay phải của Lâm Phong.
"Xèo... Xèo... Xèo..."
Tiếng thịt da bị nung cháy vang lên ghê rợn giữa hang động ngầm. Nhiệt lượng cực cao từ đai sắt nung đỏ áp chặt vào các huyệt đạo yếu hại dọc cột sống Lâm Phong, thiêu đốt da thịt lưng anh thành những vết sẹo bỏng lớn chạy dọc vĩnh viễn. Cơn đau thấu xương tủy khiến Lâm Phong tưởng chừng như cột sống mình đang bị bẻ gãy từng khúc một hằng ngày hằng giờ. Nhưng ngay khi các chốt khóa cơ học đặc chế áp chặt vào huyệt đạo, một luồng năng lượng cô lập khổng lồ từ quặng sắt linh hồn lập tức bộc phát.
Luồng hắc khí tịch diệt đang rò rỉ cuồng bạo từ Khóa Vạn Năng đột ngột bị đai sắt hấp thu và cô lập hoàn toàn. Vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong từ từ dịu lại, bớt phát sáng xanh lam lạnh lẽo, hắc khí xung quanh người anh co cụm lại và biến mất hoàn toàn vào sâu trong đan điền hằng ngày hằng giờ. Phong ấn tạm thời được củng cố ổn định nhờ chiếc đai sắt quấn chặt dọc cột sống.
Lâm Phong gục đầu xuống phiến đá đen, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập, toàn bộ vùng lưng bị bỏng nặng rỉ máu đỏ tươi hòa lẫn máu đen độc tố. Thể lực và linh lực của anh bị suy kiệt nghiêm trọng sau thử thách rèn luyện thể xác đau đớn tột cùng.
Đai sắt bảo mệnh đã rèn đúc thành công, cô lập hắc khí tạm thời và cứu mạng Lâm Phong trước nguy cơ nổ tung đan điền hằng ngày. Nhưng đúng lúc chiếc khóa sắt cuối cùng vừa được Tần Bá gõ búa chốt chặt vào bả vai trái Lâm Phong, phát ra tiếng "Cạch" giòn giã thiêu đốt da thịt...
Từ phía trên trần hang đá ngầm, một tiếng la hét thất thanh, kinh hoàng của Tiêu Dao vang vọng xuống, cắt ngang tiếng gầm rú của dòng dung nham đỏ rực hằng đêm hằng giờ:
"Lâm Phong đại ca... cứu muội với! Buông ta ra... lũ ác bá các ngươi!"
Tiếng la hét của em gái nuôi vang lên từ phía quảng trường làng chài sương mù xa xôi, báo hiệu đội tuần tra của Vương Đạt đã bắt giữ được con tin hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!