Nhạc nềnIrregular

Rãnh Sâu Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào bên tai Lâm Phong như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh bị giam cầm dưới đáy địa ngục. Bóng tối của Rãnh sâu Thiên Hải nuốt chửng lấy thân ảnh đang rơi tự do của anh, chỉ để lại một vệt sáng mờ nhạt phát ra từ vết xăm hình xiềng xích trên cổ. Cơn đau từ khớp xương vai trái bị gãy nát truyền thẳng lên đại não, nhức nhối và tê dại. Nhưng thứ tàn phá cơ thể anh khủng khiếp nhất lúc này không phải là ngoại thương, mà là tai biến Linh Hồn Rạn Nứt đang diễn ra bên trong đan điền.


Nuốt vào Khóa Vạn Năng để cứu đảo ngục Thiên Hải khỏi sự sụp đổ là một quyết định điên rồ. Giờ đây, luồng ma lực tịch diệt khổng lồ của Diệp Vô Phong cùng oán khí của mười ác nhân đang như những dòng nham thạch cuồng bạo càn quét qua từng sợi kinh mạch của anh. Dọc theo cánh tay phải ma hóa đen sì, những vết rạn nứt phát sáng xanh lam lạnh lẽo bắt đầu rỉ ra những giọt máu linh hồn lấp lánh. Kinh mạch linh hồn của Lâm Phong đang bị kéo căng đến giới hạn tối đa, chực chờ nổ tung thành trăm mảnh.


"Nhóc con, nếu ngươi chết ở đây, ta cũng sẽ tiêu biến! Mau vận dụng kiếm ý của ta mà giảm tốc độ rơi!" Tiếng gầm rú đầy kiêu ngạo nhưng không giấu nổi sự nôn nóng của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức.


Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Anh không thể đầu hàng. Anh còn phải sống để bảo vệ Tiêu Dao, còn phải vạch trần bộ mặt thật của Giáo hội Ánh Sáng. Vận dụng chút tinh thần lực ít ỏi còn sót lại, Lâm Phong cưỡng ép cánh tay phải ma hóa mất cảm giác cử động. Anh xoay người giữa không trung, hướng thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong cắm mạnh vào vách đá dựng đứng của rãnh sâu.


"Két... Két... Rầm!"


Thanh kiếm gãy ma sát với vách đá cổ xưa, bắn ra những tia lửa xám tro mang theo sát ý tịch diệt. Sức cản khủng khiếp chấn động thẳng vào bả vai trái bị gãy của Lâm Phong, khiến anh suýt chút nữa gục ngã vì đau đớn. Nhưng nhát kiếm ấy đã giúp anh giảm bớt phần lớn đà rơi tự do. Thân hình Lâm Phong lướt đi dọc theo vách đá nứt nẻ, trước khi va đập mạnh mẽ xuống một thềm đá nhô ra dưới đáy vực sâu.


Cú va chạm khiến Lâm Phong thổ huyết liên tục. Anh nằm bất động trên nền đất ẩm ướt bốc mùi lưu huỳnh và xương tàn. Sương mù linh lực Thiên Hải dày đặc bao phủ xung quanh, lạnh lẽo và độc hại. Trọng lực cực mạnh của đáy vực như muốn nhấn chìm anh xuống lòng đất. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều kéo theo những cơn co thắt dữ dội từ lồng ngực. Tai biến Linh Hồn Rạn Nứt đang lan rộng, những vết xăm xích sắt trên cổ phát sáng ngày một yếu ớt, báo hiệu phong ấn của Khóa Vạn Năng đang lỏng lẻo dần do cơ thể vật chứa quá suy kiệt.


Lâm Phong dùng tay trái run rẩy chống đỡ cơ thể gượng dậy. Anh thấu thị xung quanh bằng nhãn quan tinh thần mờ nhạt. Giữa màn sương mù xám xịt của đáy vực, anh nhìn thấy một luồng năng lượng cổ xưa, ôn hòa phát ra từ một lối vào hang động khuất sau những dây leo chằng chịt. Đó không phải là oán khí của dị thú, mà là hơi thở của nguồn cội gia tộc. Lâm Phong bò từng thước đất, kéo lê thân thể đầy máu tiến vào sâu trong hang động.


Bên trong hang động rộng lớn một cách kinh ngạc. Những cột đá khổng lồ bị gãy đổ, những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá phát ra ánh sáng lam nhạt khi cảm nhận được huyết mạch Vô Định Thể của Lâm Phong. Đây chính là Cấm địa gia tộc Ngục Thủ hoang phế ngàn năm qua.


Ngay trung tâm lăng mộ cổ, trên một bệ đá nứt nẻ, một tàn hồn mờ nhạt đang ngồi xếp bằng trên một thanh kiếm đá khổng lồ. Đó là một lão nhân mặc chiến giáp rách nát, râu dài chạm ngực, cánh tay phải đã bị cụt sát vai. Ánh mắt lão sắc lẹm như kiếm phong, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.


"Hậu duệ của tộc Ngục Thủ... sao lại thảm hại thế này?" Giọng nói của tàn hồn vang lên, trầm hùng và mang theo sự nóng nảy đặc trưng. Lão chính là Lâm Thần Kiếm, tổ phụ đời thứ ba của gia tộc Ngục Thủ Cổ Đại.


Lâm Phong quỳ rạp dưới đất, hơi thở dồn dập: "Hậu bối... Lâm Phong, bái kiến tổ phụ. Giáo hội Ánh Sáng đã thảm sát gia tộc, con buộc phải nuốt Khóa Vạn Năng để trốn chạy..."


Nghe đến cái tên Giáo hội Ánh Sáng, tàn hồn của Lâm Thần Kiếm bỗng chốc bùng phát một luồng uy áp khổng lồ, khiến sương mù xung quanh tản ra sạch sẽ. Gương mặt lão đầy phẫn nộ: "Lũ giả tạo nhân danh ánh sáng! Ngàn năm trước, chúng phát động chiến dịch thảm sát diệt tộc chúng ta chỉ vì tộc Ngục Thủ từ chối giao ra Khóa Vạn Năng. Chúng muốn dùng Khóa để mở phong ấn, cướp đoạt Lõi Luân Hồi nhằm đạt được sự bất tử thần thánh thối nát! Đó chính là Lý do tộc Ngục Thủ bị diệt môn!"


Lâm Thần Kiếm nhìn xuống vết xăm xiềng xích đang rạn nứt trên cổ Lâm Phong, thở dài một tiếng đầy xót xa: "Khóa Vạn Năng vốn được đúc từ một mảnh vỡ của Lõi Luân Hồi nguyên thủy. Nó là một thực thể sống, liên tục ăn mòn ý chí của vật chứa. Thể xác của ngươi hiện tại không có đai sắt bảo vệ, hắc khí rò rỉ sẽ sớm thiêu rụi kinh mạch của ngươi."


Lão nhân vẫy tay nhẹ, một mảnh ngọc cổ xưa bay ra từ bệ đá, rơi vào tay Lâm Phong. "Đây là Ngọc giản truyền thừa Ngục Thủ. Trong này chứa đựng công thức rèn Đai sắt cột sống từ Quặng sắt linh hồn đặc biệt dưới lòng đất, cùng bản đồ cấm địa ngầm. Ngươi phải tìm được thợ rèn của tộc ta để rèn nó, nếu không, ngươi sẽ chết trước khi kịp phục hưng gia tộc."


Lâm Phong siết chặt ngọc giản, cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ tràn vào trí óc. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên từ phía cửa hang động, cắt ngang bầu không khí cổ kính của cấm địa.


Một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét lao ra từ màn sương mù. Đó là Ngục Thiên Khuyển - quái thú ba đầu biến dị được Giáo hội nuôi dưỡng bằng oán khí tù nhân. Ba chiếc đầu khổng lồ của nó nhe nanh vuốt sắc nhọn, đôi mắt rực lửa đỏ, liên tục hít ngửi mùi hương linh hồn đặc trưng phát ra từ Khóa Vạn Năng trong đan điền Lâm Phong. Nó là công cụ truy vết tầm xa của Chấp pháp đoàn, và sự xuất hiện của nó nghĩa là truy binh của Lôi Thần không còn xa.


"Gừ... Gào!"


Chiếc đầu chính giữa của Ngục Thiên Khuyển há to, phun ra một luồng oán khí đen sì lạnh lẽo, có khả năng ăn mòn và tê liệt kinh mạch đối thủ. Luồng khí độc quét qua vách đá, khiến đá tảng cũng bị ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo.


Lâm Phong không chút do dự, lăn người né tránh sang bên cạnh. Nhưng xương vai trái bị gãy khiến phản xạ của anh chậm đi một nhịp. Luồng oán khí sượt qua bả vai, ăn mòn lớp linh lực hộ thể mỏng manh và để lại một vết bỏng đen kịt, đau rát thấu xương. Cánh tay phải ma hóa vẫn hoàn toàn mất cảm giác, khiến anh không thể cầm kiếm chiến đấu một cách bình thường.


"Nhóc con, dùng xích sắt của Khóa!" Lâm Thần Kiếm hét lớn từ trên bệ đá.


Lâm Phong cắn răng chịu đựng đau đớn, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào Khóa Vạn Năng trong đan điền. Anh vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công, kích hoạt kỹ năng khống chế chủ lực: "Xích Hồn Phược!"


"Keng! Keng! Keng!"


Từ lòng bàn tay trái của Lâm Phong, ba sợi xiềng xích linh hồn màu đen sì phóng ra, mang theo tiếng kêu loảng xoảng lạnh lẽo xé rách màn sương. Những sợi xích bay vút đi với tốc độ cực nhanh, quấn chặt lấy chiếc đầu bên phải của Ngục Thiên Khuyển, khóa chặt nó vào một cột đá đổ nát gần đó.


Con quái thú bị giữ chặt gầm rú điên cuồng. Nó dùng sức mạnh vật lý khổng lồ kéo căng sợi xích sắt mờ nhạt. Sức kéo kinh hoàng truyền ngược lại đan điền, khiến các vết rạn nứt kinh mạch của Lâm Phong rách rộng thêm. Máu tươi từ khóe môi anh chảy dài thành dòng, tinh thần lực suy kiệt nhanh chóng.


"Ta cần năng lượng..." Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt thấu thị nhãn quét nhanh qua vách đá hang động. Anh nhìn thấy ba viên Linh Hồn Thạch Sơ Cấp đang phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ găm sâu trong kẽ đá.


Không màng đến hiểm nguy, Lâm Phong dùng chân đạp mạnh vào vách đá, mượn lực lao thẳng về phía bệ đá. Anh dùng tay trái dứt khoát nạy một viên Linh Hồn Thạch Sơ Cấp ra ngoài. Ngay khi viên tinh thạch vừa chạm vào tay, Lâm Phong lập tức bóp nát nó, cưỡng ép hấp thu nguồn năng lượng linh hồn thuần khiết khổng lồ bên trong trực tiếp vào đan điền.


"A hự!"


Nguồn năng lượng thô bạo tràn vào đan điền rạn nứt như hàng vạn nhát dao đâm, nhưng nó lập tức lấp đầy khoảng trống linh lực đang suy kiệt hằng ngày hằng giờ. Sức mạnh bộc phát tạm thời giúp Lâm Phong ổn định lại tai biến Linh Hồn Rạn Nứt trong giây lát.


Đôi mắt Lâm Phong chuyển sang màu xám tro đậm đặc, sát ý tịch diệt từ Diệp Vô Phong bùng lên cuồng bạo. Anh lướt đi vô thanh vô sắc nhờ luồng linh lực mới nhận, tiếp cận con quái thú đang bị xích sắt khóa chặt đầu. Lâm Phong dùng tay trái quấn chặt lấy chiếc cổ khổng lồ thứ hai của nó, đồng thời kích hoạt hắc khí tịch diệt từ cánh tay phải ma hóa.


"Gãy cho ta!"


Lâm Phong gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh vật lý cực hạn của huyết mạch Vô Định Thể kết hợp với hắc khí tịch diệt. Một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên giữa hang động tối tăm. Chiếc cổ khổng lồ của Ngục Thiên Khuyển bị bẻ gãy gập một góc chín mươi độ. Con quái thú ba đầu giãy giụa dữ dội vài giây trước khi đổ rầm xuống đất nung, linh thể oán khí của nó tan biến thành những hạt bụi đen sì vô hại.


Lâm Phong khuỵu gối xuống đất, thở dốc dồn dập. Viên Linh Hồn Thạch Sơ Cấp vừa hấp thu chỉ là giải pháp tạm thời, giờ đây phản phệ từ việc cưỡng ép vận lực lại ập đến dữ dội hơn.


Vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong bỗng nhiên phát sáng xanh lam rực rỡ một cách bất thường. Những luồng hắc khí ma pháp lạnh lẽo bắt đầu rò rỉ mạnh mẽ từ cột sống và bả vai phải của anh, ăn mòn lớp áo vải thô rách rưới xung quanh. Nếu không tìm được cách rèn đai sắt bảo mệnh ngay lập tức để phong ấn hắc khí rò rỉ, cơ thể anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn từ bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!