Thù Nhà Nợ Nước
Bầu không khí trong thiền phòng đá ngầm của Am ni cô hoang Tịnh Tâm đặc quánh lại như một khối chì rỉ sét. Tiếng sấm rền từ trận bão ngoài núi dội qua những khe nứt trên vách đá, tạo thành những âm thanh u uất, nghẹt thở. Lâm Phong nằm bất động trên bệ đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Hắn đang nín thở linh hồn đến giới hạn chịu đựng tối đa của thể xác hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm để vận hành Ẩn Khí Quyết. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch trong người hắn đang gào thét vì đau đớn. Vết bỏng nặng dọc cột sống do đai sắt nung nóng áp chặt rỉ máu đỏ tươi xuất hiện các ký tự phù văn phong ấn nhỏ màu vàng kim đang lập lòe phát sáng khi Lâm Phong nín thở linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Luồng ma lực của Khóa Vạn Năng co cụm lại dưới sức ép của trận bàn ẩn khí Trần Mặc, nhưng sự im lặng ấy chỉ là vẻ bề ngoài của một quả núi lửa chực chờ phun trào.
Ngay sát cửa thiền phòng ngầm, tiếng bước chân giáp sắt của đội tuần tra Giáo hội do Tiết Lệ dẫn đầu vang lên loảng xoảng. Tiếng roi gai linh hồn quất nhẹ vào vách đá tạo ra những tia điện đỏ nhạt kêu xè xè rợn người. Lâm Phong cảm nhận rõ rệt luồng sóng dò quét từ chiếc la bàn tầm hồn Giáo hội lướt qua đỉnh đầu mình. Hắn không dám hé ra dù chỉ một tia linh lực, đan điền bị đóng băng tím ngắt bởi tà khí của Dạ Tuyết đang run rẩy kịch liệt. Vết chém sâu rỉ máu đen sì trên cổ do sát thủ Ảnh Ma để lại nhói lên từng cơn bỏng rát, như muốn cưỡng ép hắn phải hét lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Chỉ huy Tiết Lệ, la bàn hoàn toàn mất phương hướng rồi. Có vẻ bọn chúng đã trốn thoát theo hướng biển mây," tiếng một tên kỵ sĩ ánh sáng vang lên ngoài hành lang đá, kéo theo tiếng bước chân lùi dần ra xa.
Khi luồng uy áp cuối cùng của Giáo hội biến mất hoàn toàn khỏi am hoang, Lâm Phong lập tức hộc ra một ngụm máu tươi sẫm màu dính đầy cặn độc đen sì. Hắn thở dốc điên cuồng, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Kinh mạch toàn thân tê liệt hoàn toàn, khiến hắn ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo.
"Lâm Phong huynh!" Dạ Vô Song khàn giọng gọi, tay trái vội vàng đỡ lấy hắn. Cánh tay phải của gã sát thủ dòng máu lai bị bỏng điện rỉ máu đen nghiêm trọng từ trận chiến với Tiết Lệ vẫn buông thõng vô lực, dính chặt vào lớp giáp da thú sẫm màu.
Bên cạnh họ, Nhược Vũ vẫn nằm bất tỉnh nhân sự trên đống rơm khô, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tiêu Dao quỳ bên cạnh, đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù nhạt nhòa nước mắt, hai bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm ôm chặt lấy những mảnh sáo tre vỡ nát vào lồng ngực nhỏ bé hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Ta... không sao," Lâm Phong khàn giọng nói, giọng nói yếu ớt đến mức gần như bị tiếng mưa bão bên ngoài nuốt chửng. Hắn nhìn sang Trần Mặc đang ngồi xếp bằng duy trì trận bàn ẩn khí, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán vị trận sư lang thang.
Thế nhưng, số phận dường như chưa bao giờ muốn buông tha cho những kẻ gác đêm thầm lặng. Khi cả nhóm chưa kịp định thần để khôi phục một tia linh lực, một tiếng nổ kinh hoàng đột ngột chấn động toàn bộ am hoang Tịnh Tâm.
"Rầm!"
Không phải là luồng thánh quang thanh khiết giả tạo của Giáo hội, mà là một luồng kiếm khí màu xám tro cuồng bạo, nặng nề như núi đá đổ sụp xuống từ đỉnh đầu. Trần nhà bằng đá của thiền phòng ngầm bị chém rách một đường khổng lồ, đất đá và bụi bặm rơi xuống như mưa, để lộ ra bầu trời đêm dông bão sấm sét cuồng loạn bên ngoài.
"Lâm Phong! Ma đầu phản nghịch! Hôm nay Triệu Vô Thần ta thề sẽ băm vằn ngươi thành trăm mảnh để rửa hận cho Quy Nghĩa và Khải nhi!"
Một giọng nói già nua nhưng tràn đầy sát khí cuồng bạo vang dội khắp am hoang. Từ trên khoảng trống trần nhà đổ nát, một lão nhân vạm vỡ khoác áo bào ngoại môn màu xám tro của gia tộc Triệu thị đáp xuống hẻm đá, chân giẫm nát một bức tượng Phật cổ. Gương mặt lão hằn học dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu đầy thù hận cá nhân sâu sắc. Trên tay lão cầm thanh trường kiếm rèn từ quặng sắt linh hồn cao cấp, tỏa ra một luồng hắc khí cuồng bạo lạnh thấu xương hằng ngày hằng giờ.
Phía sau Triệu Vô Thần, mười hai tên sát thủ tư nhân của gia tộc Triệu thị nhanh chóng dàn đội hình vây chặt thiền phòng ngầm, khóa chặt mọi lối thoát hiểm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lâm Phong nghiến răng gượng dậy, Thấu Thị Nhãn trong tâm trí mở rộng cực hạn. Trong nhãn quan tinh thần của hắn, luồng sinh mệnh khí tức của Triệu Vô Thần đang bùng phát một cách bất thường, cuồn cuộn như một ngọn lửa đen. Lão nhân này đã đạt đến Trấn Hồn Cảnh - Trung kỳ hằng ngày hằng giờ. Hơn thế nữa, Lâm Phong phát hiện ra trong đan điền của Triệu Vô Thần có một luồng dược lực màu đỏ sẫm đang bốc cháy—lão đã nuốt một loại linh đan kích thích thể xác cực hạn để tăng cường sức mạnh vật lý cận chiến lên gấp đôi, chấp nhận phản phệ kinh mạch để đổi lấy tốc độ và lực chém giết chết người.
"Triệu Vô Thần..." Dạ Vô Song gầm lên, tay trái vung thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha lên phòng thủ, che chắn trước mặt Tiêu Dao và Nhược Vũ bất tỉnh. "Lũ Triệu gia các người chỉ biết lấy mạnh bắt nạt yếu thôi sao?"
"Hừ, một gã lai tạp phế vật và một lũ dị giáo rác rưởi!" Triệu Vô Thần cười lạnh, không thèm nhìn Dạ Vô Song. Ánh mắt thù hận của lão đóng đinh vào Lâm Phong, người đang đứng vững bằng một chân trái lành lặn, khớp xương vai trái gãy nát rỉ máu đen nhức nhối thấu xương hằng ngày hằng giờ. "Triệu Quy Nghĩa là huynh trưởng của ta, Triệu Khải là cháu đích tôn của gia tộc Triệu thị ta tại Thiên Hải! Ngươi phế bỏ Khải nhi, giam giữ linh hồn của huynh trưởng ta vào tà khí Khóa Vạn Năng, khiến gia tộc Triệu thị bị bêu xấu trước toàn đại lục hằng ngày! Mối thù nhà nợ nước này, hôm nay ta phải dùng máu của ngươi để tẩy rửa!"
Lâm Phong khẽ đẩy Dạ Vô Song ra phía sau. Hắn biết rõ, Dạ Vô Song bị thương nặng vai phải bỏng điện tê liệt hoàn toàn, không thể chịu nổi một đòn Cuồng Bạo Kiếm Pháp của Triệu Vô Thần hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhược Vũ thì bất tỉnh, Tiêu Dao là người thường không có sức chiến đấu. Hắn là Ngục thủ, hắn phải đứng mũi chịu sào.
"Triệu Vô Thần, Triệu Quy Nghĩa thảm sát tù nhân Thiên Hải để luyện chế tà khí, Triệu Khải đố kỵ hèn hạ hãm hại đồng môn. Lũ người Triệu gia các người gieo nhân nào thì gặt quả nấy hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm," Lâm Phong khàn giọng nói, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Câm miệng! Kẻ mạnh mới là chính nghĩa! Chết đi!"
Triệu Vô Thần roar lên một tiếng điên cuồng. Lão vung thanh trường kiếm quặng sắt linh hồn chém mạnh xuống. Luồng kiếm khí cuồng bạo màu xám đen rít gió xé rách không khí, tàn phá toàn bộ sân am hoang và cột đá thiền phòng ngầm thành những mảnh vụn nát hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong không hề lùi bước. Cho dù khớp xương vai trái gãy nát đang rỉ máu đen nhức nhối thấu xương hằng ngày hằng giờ, hắn vẫn nghiến chặt răng giữ vững lý trí bằng Tịnh Tâm Khẩu Quyết. Hắn kích hoạt Vô Ảnh Tiên Phong, mượn một phần nhỏ năng lực tốc độ của Dạ Tuyết hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Toàn thân hắn hóa thành một tàn ảnh mị ảnh màu tím xám mờ ảo, lướt qua khe hở của luồng kiếm khí cuồng bạo bằng một góc nghiêng không tưởng, áp sát thẳng vào cự ly cận chiến của Triệu Vô Thần.
"Cái gì? Tốc độ này..." Triệu Vô Thần kinh ngạc biến sắc, nhưng lão là một kiếm sĩ kỳ cựu hằng ngày hằng giờ. Lão lập tức xoay người vung kiếm chém ngang hông Lâm Phong với một lực chém nặng nề vô song.
Lâm Phong không có kiếm trong tay phải vì cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công, dồn toàn bộ linh lực đan điền ít ỏi còn sót lại vào lòng bàn tay trái lành lặn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn kích hoạt Huyết Sát Chưởng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm!
Lòng bàn tay trái của Lâm Phong chuyển sang màu đỏ sẫm phát ra luồng khí nóng rực như dung nham ngầm dưới lòng đất hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn vung chưởng, đánh thẳng vào bản kiếm của thanh trường kiếm đang chém tới.
"Bùng!"
Một tiếng nổ chói tai vang lên giữa thiền phòng ngầm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lực phản chấn cực mạnh từ Huyết Sát Chưởng của Lâm Phong kích hoạt huyết dịch bản thân, tạo thành một luồng sóng xung kích đỏ sẫm đánh thẳng vào lưỡi kiếm quặng sắt linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Luồng lực phản chấn khổng lồ truyền dọc theo thân kiếm, chấn động thẳng vào nội tạng của Triệu Vô Thần, khiến lão hộc ra một ngụm máu đỏ tươi, lùi liên tiếp năm bước chân nặng nề làm nứt toác nền đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Lực phản chấn thật mạnh mẽ! Nhưng thể xác tàn tạ của ngươi chịu đựng được bao lâu?" Triệu Vô Thần điên cuồng gào thét hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Dược lực của viên linh đan kích thích thể xác bùng phát cực hạn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Triệu Vô Thần không màng đến vết thương nội tạng rỉ máu hằng ngày hằng giờ, lão vung chiếc giáp tay bằng thép rèn quặng sắt linh hồn ở tay trái lên cản phá đòn đánh cận tiếp theo của Lâm Phong, đồng thời phản công bằng một kiếm chiêu tàn nhẫn chém thẳng vào bả vai trái gãy nát của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong cố gắng phóng ra các xiềng xích linh hồn từ Khóa Vạn Năng để khóa chặt thanh trường kiếm của Triệu Vô Thần hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Thế nhưng, kiếm lực cuồng bạo được gia trì bởi dược lực của Triệu Vô Thần quá nặng nề hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Tiếng xích sắt mờ nhạt vang lên loảng xoảng rồi đứt đoạn hoàn toàn dưới lưỡi kiếm xám đen hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Đòn chém tàn nhẫn sượt qua bả vai trái của Lâm Phong, rạch thêm một đường sâu hoắm rỉ máu đen nhức nhối thấu xương hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong bị chấn bay ngược lại bệ đá lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Tấm lưng trần của hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, nơi chiếc đai sắt cột sống mới rèn bị nứt rạn rộng thêm dọc theo các chốt khóa cơ học sau cú va chạm kiếm lực cực mạnh hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắc khí màu xám tro tịch diệt từ Khóa Vạn Năng rò rỉ mạnh mẽ ra ngoài, tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương bao quanh người hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Nhóc con! Thể xác của ngươi sắp nổ tung rồi hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm! Để ta mượn cơ thể ngươi tiêu diệt gã già này!" Giọng nói của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang lên đầy cuồng bạo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Không... ta tự làm được hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm," Lâm Phong thầm nghĩ trong không gian ý thức. Hắn nghiến chặt răng giữ vững lý trí bằng mảnh gương Tâm Kính Vô Trần đang rạn nứt phát sáng màu hồng nhạt mờ ảo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn vận hành Cộng Sinh Thập Tội - Chương 1 hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Các ký tự cổ màu vàng kim phát sáng chạy vòng quanh đan điền Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn mượn 10% kiếm ý tịch diệt của Diệp Vô Phong từ Khóa Vạn Năng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Luồng hắc khí tịch diệt màu xám tro tĩnh lặng ngưng tụ quanh lòng bàn tay trái đỏ rực của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Sự kết hợp giữa Huyết Sát Chưởng nóng rực và kiếm ý tịch diệt lạnh lẽo tạo thành một quầng năng lượng hỗn nguyên xám đỏ vô cùng đáng sợ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong lướt nhanh áp sát Triệu Vô Thần một lần nữa hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Triệu Vô Thần vung kiếm chém tới hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lâm Phong dùng tay trái mang kiếm ý tịch diệt chém thẳng vào chiếc giáp tay bằng thép rèn của Triệu Vô Thần hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Rắc... Rắc... Bùm!"
Kiếm ý tịch diệt ăn mòn kim loại cực mạnh kết hợp lực phản chấn của Huyết Sát Chưởng lập tức làm rạn nứt hoàn toàn chiếc giáp tay thép rèn của Triệu Vô Thần thành trăm mảnh vụn rỉ sét hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Sát ý tịch diệt chém rách da thịt cánh tay trái của lão, ăn mòn kinh mạch khiến lão thét lên đau đớn dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Triệu Vô Thần bị đánh trọng thương lùi lại sát vách đá thiền phòng đổ nát hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt và mũi lão do phản phệ dược lực hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Thế nhưng, thù hận cá nhân sâu sắc đã biến Triệu Vô Thần thành một con dã thú điên cuồng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lão phớt lờ cánh tay trái bị ăn mòn rỉ sét rỉ máu đen hằng ngày hằng giờ, dùng cả hai tay cầm chặt thanh trường kiếm quặng sắt linh hồn cao cấp hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lão vận dụng Cuồng Bạo Kiếm Pháp chém ra một nhát chém quyết định tàn nhẫn nhất hướng thẳng vào ngực Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong dùng Vô Ảnh Tiên Phong để né tránh đòn chém nặng nề hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Thế nhưng, khớp xương vai trái gãy nát và tấm lưng rỉ máu dọc cột sống do đai sắt bảo mệnh bị rách rộng thêm dọc các chốt khóa cơ học khiến phản xạ của hắn bị chậm đi một phần mười giây hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Thanh trường kiếm của Triệu Vô Thần chém rách lớp giáp vai của Lâm Phong, để lộ vết xăm xích sắt phát sáng xanh lam dữ dội dưới lớp áo bào đen rách rưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!