Nhạc nềnIrregular

Trận Bàn Ẩn Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió lạnh buốt mang theo hơi nước rít qua khe cửa gỗ mục nát của am hoang Tịnh Tâm, thổi bùng lên mùi máu tanh nồng đượm trong thiền phòng đá ngầm. Lâm Phong quỳ sụp dưới đất, bàn tay trái gầy guộc siết chặt lấy cổ họng. Nơi đó, vết chém của sát thủ Ảnh Ma vẫn đang rỉ ra từng dòng máu đen sì, đặc quánh. Chất độc bóng tối từ đoản kiếm của kẻ thù như những con rết rực lửa, điên cuồng cắn xé, ăn mòn từng thớ thịt và len lỏi vào hệ thống kinh mạch vốn đã rạn nứt sâu sắc của hắn.


"Ư... hự..."


Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động khô khốc. Cánh tay phải ma hóa đen sì của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên hông. Trên lưng, chiếc đai sắt cột sống cũ đã bị sấm sét của Tiết Lệ đánh gãy nứt nặng nề, không còn khả năng kiềm chế nguồn ma lực cuồng bạo đang cuộn trào trong đan điền. Khóa Vạn Năng—chiếc chìa khóa cổ bằng đồng rỉ sét nằm sâu trong linh hải của hắn—đang rung lắc kịch liệt. Từ vết xăm hình xiềng xích trên cổ hắn, lớp sương muối màu tím lạnh buốt rò rỉ ra hằng giờ, mang theo mị lực ma mị của Dạ Tuyết, chực chờ đóng băng toàn bộ cơ thể hắn từ bên trong.


"Lâm Phong huynh! Đừng vận lực nữa!" Dạ Vô Song tay trái cầm chặt thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha, khàn giọng quát khẽ. Cánh tay phải của gã sát thủ dòng máu lai cũng bị bỏng điện nghiêm trọng rỉ máu đen, tê liệt hoàn toàn, chỉ còn biết dùng tấm lưng gầy guộc của mình để che chắn cho Tiêu Dao và Nhược Vũ vẫn đang bất tỉnh nhân sự ở góc tối của thiền phòng.


Ni Sư Huệ Tĩnh đứng bên cạnh bệ đá, tràng hạt gỗ bồ đề mờ ảo trong tay bà xoay tròn liên tục, phát ra những tiếng gõ gõ trầm đục nhằm làm dịu đi oán khí tím đang rò rỉ mạnh mẽ dọc xương quai xanh của Lâm Phong. Gương mặt từ ái của ni sư già tràn ngập vẻ lo âu: "A Di Đà Phật. Ma lực của Khóa Vạn Năng đang rò rỉ quá mạnh hằng đêm. La bàn tầm hồn của Giáo hội bên ngoài chắc chắn đã nhận được dao động oán niệm này. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa."


Đúng như lời bà nói, từ phía sườn núi đá hoang vu bên ngoài am hoang, những tiếng bước chân nặng nề của giáp sắt và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng bắt đầu vang lên dồn dập. Ánh sáng đỏ rực từ những chiếc la bàn tầm hồn của Giáo hội lọt qua các khe đá nứt nẻ, quét những vệt sáng chết chóc lên trần thiền phòng.


Lâm Phong cố gắng vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công hằng ngày hằng giờ để cưỡng ép thu hồi luồng hắc khí tím đang bộc phát. Thế nhưng, đai sắt cột sống bị hỏng khiến sức mạnh của Khóa Vạn Năng hoàn toàn mất đi màng cách ly vật lý. Ngay khi hắn vừa vận lực, lồng ngực hắn liền thắt chặt lại, một ngụm máu tươi màu sẫm hộc ra từ miệng, nhuộm đỏ cả nền đá lạnh lẽo.


"Vô ích thôi nhóc con. Đai sắt của ngươi đã nứt gãy hoàn toàn. Với thể xác tàn tạ này, ngươi càng vận lực thì đan điền càng nhanh nổ tung hằng giờ hằng ngày hằng đêm!" Giọng nói kiêu ngạo, lạnh lùng của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức, mang theo sự bất lực dằn vặt hằng đêm.


Giữa lúc tuyệt vọng vây quanh, một bóng người mặc áo bào thư sinh màu xanh nhạt, di chuyển chậm rãi thong thả bỗng bước ra từ sau bức tượng Phật đá đổ nát ở góc thiền phòng. Trên tay người này cầm một chiếc la bàn bằng gỗ cổ kính, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng đồng khẽ quét qua vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong.


"Trần Mặc?" Ni Sư Huệ Tĩnh khẽ thốt lên đầy kinh ngạc.


"Huệ Tĩnh sư thái, đã lâu không gặp hằng năm hằng ngày." Trần Mặc khẽ cúi đầu chào ni sư già, rồi lập tức hướng ánh mắt về phía Lâm Phong. "Cậu chính là truyền nhân duy nhất còn sống của tộc Ngục Thủ? Tống Thiết đã dùng cả mạng sống để chặn cửa ngục Thiên Hải cứu cậu, ta không thể để cậu chết một cách vô ích dưới tay bọn chấp pháp quan Giáo hội được hằng ngày hằng giờ."


Lâm Phong gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu sát ý nhìn chằm chằm vào vị trận sư lang thang vừa xuất hiện: "Tiền bối... người là bạn của Tống Thiết gác ngục già?"


"Tống Thiết là huynh đệ kết nghĩa của ta hằng năm hằng ngày," Trần Mặc trầm giọng đáp, gương mặt tỉ mỉ lộ rõ vẻ nghiêm túc. "Lúc này không phải là lúc ôn chuyện hằng ngày hằng giờ. Bọn kỵ sĩ ánh sáng của Tiết Lệ mang theo la bàn tầm hồn cực kỳ nhạy bén đã khép chặt vòng vây am hoang hằng ngày. Chúng hoạt động dựa trên việc thu phát sóng oán niệm phát ra từ Khóa Vạn Năng trong đan điền cậu. Nếu không che giấu nó ngay lập tức, tất cả chúng ta đều sẽ bị hỏa thiêu linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm."


Trần Mặc từ trong ống tay áo bào rộng thùng thình lấy ra một chiếc trận bàn nhỏ bằng đá xám cổ xưa—Trận bàn ẩn khí Trần Mặc. Trên bề mặt trận bàn khắc đầy những đường phù văn chằng chịt, tỏa ra một luồng linh năng xám tro mờ ảo nhưng vô cùng tĩnh lặng.


"Đây là trận bàn ẩn khí do chính ta chế tạo hằng năm hằng ngày," Trần Mặc đặt trận bàn xuống nền đá thiền phòng, hướng dẫn Lâm Phong. "Cậu cần đặt trận bàn này xuống đất, sau đó dùng một hạt Linh Hỏa Sa làm chất dẫn kích hoạt kết giới ẩn khí hằng đêm. Trận bàn này sẽ bẻ cong toàn bộ dòng chảy linh lực xung quanh, thiết lập một kết giới che giấu hoàn toàn dao động linh hồn phát ra từ Khóa Vạn Năng trong phạm vi năm mét hằng đêm hằng giờ hằng ngày."


Lâm Phong run rẩy mở chiếc Nhẫn trữ vật sờn cũ của Tống Thiết đeo ở ngón tay trái hằng ngày hằng giờ. Hắn vận chút tinh thần lực cuối cùng để lấy ra một hạt cát phát sáng màu xanh lam nhạt—một hạt Linh Hỏa Sa cuối cùng còn sót lại. Hạt cát lấp lánh tỏa ra nhiệt lượng linh năng dịu nhẹ ấm áp hằng ngày hằng giờ.


"Nhưng chỉ có trận bàn là chưa đủ," Trần Mặc nghiêm giọng cảnh báo, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Cậu bắt buộc phải vận hành Ẩn Khí Quyết hoàn hảo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Đây là kỹ thuật nín thở linh hồn cực hạn hằng ngày hằng giờ. Cậu phải thu hồi toàn bộ linh lực đan điền vào sâu trong Khóa Vạn Năng, khóa chặt mọi đường kinh mạch, biến cơ thể thành một cái vỏ rỗng không sinh mệnh hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Việc nín thở linh hồn này sẽ gây ra những cơn đau thiêu đốt lồng ngực và tê liệt kinh mạch dữ dội hằng ngày hằng giờ. Nếu cậu dao động ý chí dù chỉ một giây, hắc khí rò rỉ sẽ lập tức phá hủy trận bàn và làm lộ thân phận ma thể hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm."


Lâm Phong nhìn hạt Linh Hỏa Sa trong lòng bàn tay trái dính đầy máu đen sì, rồi nhìn sang Tiêu Dao đang ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu nhũ mẫu hằng ngày hằng giờ. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết tuyệt tột cùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn không thể gục ngã hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn phải sống để bảo vệ muội muội hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Tiền bối... ta hiểu rồi hằng ngày hằng giờ hằng đêm." Lâm Phong khàn giọng đáp.


Hắn đặt hạt Linh Hỏa Sa vào tâm trận bàn ẩn khí Trần Mặc hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Ngay lập tức, hạt cát bùng cháy, tỏa ra một luồng khói xám tro mờ ảo bao phủ lấy chiếc trận bàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Trần Mặc nhanh chóng vẽ một đường phù văn bằng tay trái, kích hoạt kết giới ẩn khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bắt đầu đi! Bọn chúng đã đến cửa am hoang!" Trần Mặc quát khẽ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Bên ngoài am hoang, tiếng kỵ sĩ ánh sáng thét lớn vang dội: "Lục soát kỹ cho ta! La bàn tầm hồn định vị mục tiêu ở ngay khu vực này hằng ngày hằng giờ hằng đêm!"


Lâm Phong nhắm chặt mắt, bắt đầu vận hành Ẩn Khí Quyết hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn nín thở linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Cảm giác đầu tiên dội lại là một cơn đau xé rách lồng ngực hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Ép toàn bộ linh lực từ các đường kinh mạch phụ thối lui về đan điền giống như việc cưỡng ép dòng sông chảy ngược dòng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Mỗi mạch máu của hắn phồng rộp lên, nóng rát như bị nung đỏ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Khóa Vạn Năng trong đan điền mở rộng cổng phong ấn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, điên cuồng hút ngược toàn bộ năng lượng rò rỉ trở lại hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Hự..."


Lâm Phong không thể thở nổi hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lồng ngực hắn thắt chặt lại như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Vết thương rỉ máu đen sì trên cổ nhói lên từng hồi bỏng rát dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Chất độc bóng tối của Ảnh Ma nhân cơ hội kinh mạch suy kiệt liền điên cuồng ăn mòn vào sâu trong tủy sống hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Tấm lưng trần rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống co giật liên tục hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, nơi chiếc đai sắt gãy nứt áp chặt vào xương khớp hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Giữ vững lý trí! Không được thở ra linh lực!" Trần Mặc truyền âm nhập mật đầy lo âu hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Lâm Phong cắn chặt môi hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả cằm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Ý chí Ngục Thủ của hắn trỗi dậy mạnh mẽ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn nghĩ đến nụ cười của nhũ mẫu A Bà Câm trước khi bị sát hại hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, nghĩ đến lời hứa bảo vệ Tiêu Dao hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn thề chết không buông lỏng ý thức hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Trong nhãn quan tinh thần của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, luồng hắc khí tím mị ảnh của Dạ Tuyết và kiếm ý tịch diệt của Diệp Vô Phong bị cưỡng ép thu hồi hoàn toàn vào sâu trong Khóa Vạn Năng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Cơ thể hắn dần lạnh toát hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, nhịp tim yếu dần hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, không còn phát ra bất kỳ dao động linh năng nào hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn đã biến mình thành một cái vỏ rỗng hoàn hảo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Bên ngoài thiền phòng đá ngầm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, tiếng cửa gỗ của am hoang bị đạp vỡ rầm một tiếng kinh hoàng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Chỉ huy! La bàn tầm hồn đột ngột nhảy múa hỗn loạn rồi dừng lại hoàn toàn!" Một tên kỵ sĩ ánh sáng gầm lên đầy kinh ngạc hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Tiếng bước chân giáp sắt nặng nề dừng lại ngay sát cửa thiền phòng ngầm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lâm Phong nằm bất động trên bệ đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, mặt xám ngoét không còn chút huyết sắc hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, toàn thân run rẩy kịch liệt do kinh mạch bị tê liệt tạm thời vì nín thở linh hồn quá lâu hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Kết giới xám tro mờ ảo của trận bàn ẩn khí Trần Mặc bao phủ lấy cả nhóm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, bẻ cong toàn bộ dòng chảy dò quét của la bàn Giáo hội hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Lâm Phong nín thở linh hồn đến giới hạn chịu đựng tối đa của thể xác hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, trận bàn phát ra ánh sáng xám tro mờ ảo bao phủ lấy cả nhóm ngay khi một đội tuần tra của Giáo hội đi ngang qua cửa am hoang hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!