Sát Thủ Bóng Tối
Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài Am ni cô hoang Tịnh Tâm dường như bị ngăn cách bởi những bức tường đá rêu phong dày cộp, nhưng bầu không khí bên trong thiền phòng đá ngầm lại ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Lâm Phong mở trừng mắt. Cơn đau dữ dội từ cột sống dội thẳng lên đại não làm tầm nhìn của hắn nhòe đi trong một màu đỏ ngầu của sát ý.
"Rắc... Rắc..."
Những tiếng rít lạnh buốt từ chiếc đai sắt cột sống cũ bị sấm sét của Lôi Thần đánh gãy nứt liên tục vang lên. Mỗi khớp xương của hắn như đang bị những chiếc đinh nung đỏ đóng chặt vào thịt da. Hắc khí màu xám tro tịch diệt của Diệp Vô Phong và mị lực màu tím lạnh lẽo của Dạ Tuyết đang điên cuồng cắn xé, tranh chấp quyền kiểm soát đan điền của hắn hằng giờ. Trên bệ đá lạnh lẽo bên cạnh, Nhược Vũ vẫn nằm bất tỉnh nhân sự, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu sau khi đã tiêu hao toàn bộ thánh lực để tịnh hóa đan điền cho hắn.
"Lâm Phong huynh... huynh rốt cuộc đã tỉnh!"
Dạ Vô Song khàn giọng thì thầm từ góc tối của thiền phòng. Gã sát thủ dòng máu lai đang quỳ một chân dưới đất, tay trái nắm chặt thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha, trong khi cánh tay phải bị bỏng điện nghiêm trọng từ trận chiến với Tiết Lệ vẫn buông thõng vô lực, dính đầy những vệt máu đen khô khốc. Đôi mắt hoang dã như dã thú đêm của gã không ngừng quét qua những khe nứt trên trần đá, cảnh giác cao độ trước mọi tiếng động nhỏ nhất của cơn bão bên ngoài.
Ni Sư Huệ Tĩnh đứng bên cạnh bệ đá, tay vẫn lần đều tràng hạt gỗ bồ đề mờ ảo. Bà thở dài một tiếng đầy lo âu: "A Di Đà Phật. Đai sắt cột sống của con đã bị hủy hoại hoàn toàn, không còn khả năng kiềm chế hắc khí nữa. Luồng ma lực bóng tối rò rỉ từ Khóa Vạn Năng trong đan điền con đang lan tỏa ra ngoài núi hoang hằng đêm. Sương mù tự nhiên của đỉnh núi này không thể che giấu nó được lâu trước la bàn tầm hồn cực kỳ nhạy bén của Giáo hội đâu."
Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Hắn cố gắng vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công hằng ngày hằng giờ để củng cố lại những đường kinh mạch đang rạn nứt sâu sắc dọc cơ thể. Khớp xương vai trái gãy nát của hắn nhói lên từng hồi đau đớn thấu xương hằng giờ hằng ngày. Hắn biết mình không thể gục ngã lúc này. Tiêu Dao đang ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu nhũ mẫu ở góc phòng, đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù đầy vẻ sợ hãi nhưng vẫn cố không khóc thành tiếng để tránh làm hắn phân tâm.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột tràn vào thiền phòng đá ngầm, dập tắt ngọn đèn dầu leo lét trên bệ đá.
Cùng lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên trực tiếp bên trong không gian ý thức của Lâm Phong:
"Đại ca... có thứ gì đó... rất lạnh... đang trượt qua hàng rào tre của am hoang..."
Đó là Tiểu Lục, vong linh trinh sát nhỏ nhắn trong Khóa Vạn Năng. Trong không gian ý thức tầng thứ nhất, linh thể mờ ảo mặc y phục xám tro của Tiểu Lục đang run rẩy kịch liệt, chiếc gương đồng nhỏ trên tay gã xoay tròn điên cuồng, phản chiếu một luồng dao động oán niệm đen sì, chết chóc đang áp sát thiền phòng.
Lâm Phong rùng mình. Hắn nhận ra ngay lập tức. Sát thủ bóng tối của Giáo hội.
Bên ngoài hành lang đá cổ kính của am hoang, những bóng râm của các cột gỗ dường như đang kéo dài ra một cách dị thường dưới ánh chớp lập lòe của cơn dông. Một bóng đen mờ ảo, vô hình vô sắc đang từ từ đồng hóa bản thân với bóng tối của sàn đá rêu phong, lướt đi mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào hằng đêm.
Ảnh Ma.
Kẻ sát nhân đáng sợ của phái Phán Quyết Giáo hội Ánh Sáng. Hắn đeo một chiếc Mặt nạ Thiết Diện sắt đen lạnh lùng không có khe hở mắt thường. Chiếc mặt nạ ấy kết nối trực tiếp với thần kinh thị giác của hắn, cho phép hắn nhìn thấu thế giới thông qua dao động linh hồn và màu sắc oán niệm của con mồi hằng ngày hằng giờ. Đối với Ảnh Ma, luồng hắc khí rò rỉ cuồng bạo từ Khóa Vạn Năng trên cổ Lâm Phong giống như một ngọn đuốc khổng lồ rực cháy giữa đêm đen tịch mịch.
"Vô Song, lùi lại che chắn cho Tiêu Dao và Nhược Vũ," Lâm Phong truyền âm nhập mật đầy gấp gáp. Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một luồng sát ý tịch diệt cố gắng kiềm chế.
Dạ Vô Song khựng lại hằng ngày hằng giờ, gã hiểu rằng với cánh tay phải bị tê liệt hoàn toàn lúc này, gã chỉ là gánh nặng nếu đối đầu trực diện với sát thủ bóng tối. Gã cắn răng, tay trái bế thốc Tiêu Dao lùi sâu vào góc tối nhất của thiền phòng ngầm, dùng thân hình che chắn cho hai cô gái.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bệ đá lạnh, tay trái từ từ nắm chặt thanh kiếm gãy sắt đen của Diệp Vô Phong dắt sau lưng. Hắn biết mình không thể di chuyển linh hoạt với khớp vai gãy và tấm lưng bỏng rát rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống. Cách duy nhất để sống sót là đối đầu chiến thuật.
Hắn nhắm chặt hai mắt vật lý hằng đêm hằng giờ.
"Thấu Thị Linh Hồn Thuật!"
Lâm Phong quát khẽ trong tâm trí hằng ngày hằng giờ. Một cơn đau buốt như bị kim châm xé rách đại não dội lên giữa hai lông mày hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Một khe nứt nhỏ phát sáng màu xanh lam rực rỡ từ từ mở ra trong tâm trí hắn—Thấu Thị Nhãn hằng đêm.
Trong nhãn quan tinh thần của Lâm Phong, toàn bộ thiền phòng đá ngầm biến thành một thế giới của các dòng năng lượng phát sáng hằng ngày hằng giờ. Luồng linh lực phật môn của Ni Sư Huệ Tĩnh có màu xanh lam nhạt tĩnh lặng, thánh lực tàn dư của Nhược Vũ có màu trắng nhạt mờ ảo, và sát ý của Dạ Vô Song có màu đỏ sẫm cuồng bạo hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Nhưng ngay sát mép cửa gỗ của thiền phòng, có một khoảng không hoàn toàn xám xịt, trống rỗng đến lạnh người hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đó là một khoảng không không có sinh mệnh khí tức, chỉ có một luồng oán khí đen sì của đoản kiếm ngưng tụ từ bóng tối đang từ từ trượt vào trong phòng.
Ảnh Ma đã thâm nhập.
Hắn hòa mình vào bóng râm của cột đá thiền phòng hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Chiếc Mặt nạ Thiết Diện sắt đen của hắn khẽ nghiêng hằng ngày hằng giờ hằng đêm, định vị chính xác vị trí đan điền đang bạo tấy ma lực của Lâm Phong hằng ngày hằng giờ. Đối với hắn, con mồi đang hấp hối này là một nhiệm vụ quá dễ dàng hằng ngày hằng giờ.
Lâm Phong nhận ra sát thủ đang dò xét mình hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn chủ động vận hành Ẩn Khí Quyết, nín thở linh hồn hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Luồng hắc khí rò rỉ từ Khóa Vạn Năng đột ngột co cụm lại hằng ngày hằng giờ, giả vờ như đan điền của hắn vừa bị sụp đổ hoàn toàn và hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn đang dùng chính sinh mạng mình làm mồi nhử để dụ sát thủ áp sát hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Thấy năng lượng của con mồi đột ngột tắt ngấm hằng ngày hằng giờ hằng đêm, Ảnh Ma không chút nghi ngờ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Với hắn, một kẻ mang vết thương rạn nứt kinh mạch sâu sắc dọc cơ thể không thể có khả năng phản kháng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Bóng đen mờ ảo của Ảnh Ma đột ngột phóng ra từ cột đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn vung thanh đoản kiếm ngưng tụ từ bóng tối, đâm thẳng vào trái tim Lâm Phong với một tốc độ vô thanh vô sắc, cực kỳ tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Nhưng ngay trong micro-giây sát thế đó, đôi mắt xám tro của Lâm Phong đột ngột trợn trừng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Thấu Thị Nhãn của hắn đã khóa chặt quỹ đạo đâm thẳng của đoản kiếm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Tâm Kính Phản Chiếu!"
Lâm Phong gầm lên trong tâm trí hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Mảnh gương linh hồn Tâm Kính Vô Trần ngự trị trong góc sâu nhất của ý thức hắn bộc phát một luồng ánh sáng ấm áp màu hồng nhạt khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Một lớp màng bảo vệ mỏng dạng lăng kính lục giác xuất hiện ngay trước ngực hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Keng!"
Thanh đoản kiếm bóng tối của Ảnh Ma đâm sầm vào màng gương phản chiếu hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Một tiếng nổ năng lượng tinh thần chói tai vang lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Màng gương Tâm Kính Vô Trần xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ phát sáng hồng nhạt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, khiến linh hồn Lâm Phong đau buốt như bị xé rách hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Tuy nhiên, thuộc tính phản chiếu tối thượng của di vật người mẹ đã hoàn toàn kích hoạt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Toàn bộ lực đâm và sát ý cuồng bạo của Ảnh Ma bị phản chấn ngược lại dọc theo lưỡi đoản kiếm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, dội thẳng vào chiếc Mặt nạ Thiết Diện sắt đen của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Luồng sát ý phản chiếu cực mạnh khiến Ảnh Ma bị lóa mắt tinh thần lực hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn bước lùi lại ba bước, rên rỉ một tiếng đau đớn dữ dội dưới lớp mặt nạ sắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn dùng tay trái vung mạnh thanh kiếm gãy, phóng ra hàng loạt xích sắt đen từ Khóa Vạn Năng—Xích Hồn Phược hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Những sợi xích sắt mờ ảo rít gió loảng xoảng lao vút đi trong bóng tối hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, khóa chặt lấy vị trí của Ảnh Ma hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Nhưng Ảnh Ma là một sát thủ tinh nhuệ cấp cao của Chấp pháp đoàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Dù đang bị lóa mắt tinh thần lực, bản năng chiến đấu của hắn vẫn cực kỳ nhạy bén hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn vận dụng một kỹ thuật di chuyển tốc độ cao cực kỳ quái dị hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, để lại hàng loạt tàn ảnh bóng tối mờ ảo né tránh hoàn toàn đường khóa của xích sắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Những sợi xích sắt đen chỉ khóa trúng tàn ảnh bóng tối và chém nát chiếc bàn gỗ sau lưng hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Ảnh Ma nhận ra ám sát đã thất bại và con mồi mang sức mạnh Khóa Vạn Năng vô cùng hiểm hóc hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hắn quyết định rút lui lập tức hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Thân hình hắn nhạt dần hằng ngày hằng giờ hằng đêm, chuẩn bị đồng hóa hoàn toàn với bóng tối để biến mất hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Trước khi hoàn toàn biến mất vào bóng đêm tĩnh lặng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, Ảnh Ma vung đoản đao chém ra một đường kiếm khí bóng tối cuối cùng đầy tuyệt vọng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Đoản kiếm của Ảnh Ma sượt qua cổ Lâm Phong, để lại một vết chém rỉ máu đen sì, trong khi hắn lại biến mất vào bóng đêm tĩnh lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!