Nhạc nềnIrregular

Am Hoang Tịnh Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Roi gai linh hồn lôi điện đỏ của Tiết Lệ giáng xuống kết giới rạn nứt phát ra tiếng nổ sấm sét vang dội. Luồng thánh lực cuồng bạo mang theo những tia sét đỏ nhợt nhạt xé toạc màn đêm dông bão, nện thẳng vào lớp màng bảo vệ mỏng manh mà Nhược Vũ đang liều chết duy trì.


"Rắc! Rắc! Rầm!"


Lá chắn thánh quang tịnh hóa của Nhược Vũ hoàn toàn vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn ánh sáng. Lực phản chấn cực mạnh hất văng cô tu sĩ trẻ ra xa, tà áo choàng trắng rách nát dính đầy bùn đất nện mạnh vào mạn thuyền vỡ. Nhược Vũ hộc ra một ngụm máu tươi, hai tai rỉ máu ròng ròng do quá tải tinh thần lực cực hạn. Cô khụy gối xuống đất cát hoang dã, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt từ bi vẫn nhìn trừng trừng vào Tiết Lệ để bảo vệ Lâm Phong đang bất tỉnh phía sau.


"Chết đi, lũ dị giáo dơ bẩn!" Tiết Lệ cười lạnh đầy kiêu ngạo, vung cao chiếc roi gai linh hồn tích tụ luồng lôi điện đỏ thứ hai, chuẩn bị quất thẳng xuống đầu Nhược Vũ để thanh tẩy cô.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Dạ Vô Song – người đang quỳ rạp dưới đất với cánh tay phải bị bỏng điện tê liệt hoàn toàn – đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt hoang dã như dã thú đêm của gã sát thủ dòng máu lai lóe lên một tia quyết tuyệt tàn nhẫn. Gã liếc thấy thùng cát Vân Sa siêu nhẹ dùng làm nhiên liệu bay ở đuôi tàu Phong Vân đã bị vỡ nát, đổ tràn ra mặt đất ngay sát bên cạnh. Cát Vân Sa vốn cực kỳ nhạy cảm với lôi điện sấm sét; chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích hoạt một vụ nổ năng lượng khổng lồ.


"Muốn giết bọn ta? Cùng chết chùm đi!"


Dạ Vô Song gầm lên một tiếng xé lòng. Bằng cánh tay trái còn lành lặn, gã vung mạnh thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha chém thẳng vào thùng cát Vân Sa rò rỉ, đồng thời truyền dẫn một tia linh lực sát ý cuối cùng vào lưỡi đao để kích nổ hằng ngày hằng giờ.


"Bùm!"


Một vụ nổ năng lượng khổng lồ rực lửa bùng phát ngay tại đuôi tàu Phong Vân vỡ nát. Luồng sóng xung kích từ cát Vân Sa bị kích nổ đẩy lui toàn bộ toán kỵ sĩ ánh sáng đang áp sát. Khói bụi mịt mù xám xịt trộn lẫn với tàn dư cát mây phát sáng tỏa ra diện rộng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Tiết Lệ và Chấp pháp đoàn trong bán kính trăm mét hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Khụ... khụ! Lũ chuột nhắt hèn hạ! Mau bắt chúng lại!" Tiết Lệ bị khói bụi sặc sụa, điên cuồng quất roi gai vào hư không nhưng chỉ chém trúng những mảnh gỗ vỡ của xác tàu.


Giữa màn khói bụi mù mịt tích điện đó, một bóng người gầy gò mặc áo da thú, lưng đeo ống tên tre bỗng nhiên lướt ra như một bóng ma vô thanh vô sắc.


"Dạ đại ca, Nhược Vũ tỷ, mau đi theo ta!"


Giọng nói trẻ tuổi nhạy bén của thợ săn A Kiệt vang lên đầy gấp gáp. Cậu thợ săn trẻ am hiểu tường tận địa hình Rừng Thông Xám đã âm thầm bám theo dấu vết rơi tàu để đến giải cứu. A Kiệt nhanh chóng vác Lâm Phong đang bất tỉnh lên bả vai lành lặn của mình, trong khi Dạ Vô Song nén đau đớn tê liệt của cánh tay phải, dùng tay trái bế thốc Tiêu Dao đang ôm chặt mảnh sáo tre vỡ nát dính máu nhũ mẫu. Nhược Vũ gượng dậy, dùng chút thánh lực tàn dư cuối cùng để che giấu hơi thở của cả nhóm hằng ngày hằng giờ.


"Đi lối này! Vách đá phía sau có đường mòn ngầm tránh được la bàn tầm hồn!" A Kiệt thì thầm, di chuyển nhẹ nhàng không phát ra tiếng động trên thảm lá thông khô hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhóm bốn người nhanh chóng luồn qua các khe đá dựng đứng hiểm trở hằng ngày hằng giờ. Tiết Lệ dẫn đầu đội kỵ sĩ ánh sáng điên cuồng lùng sục khắp thung lũng Đất Hoang Biên Thùy, nhưng sương mù tự nhiên dày đặc kết hợp với khói bụi cát Vân Sa đã giúp nhóm đào tẩu cắt đuôi truy binh một cách ngoạn mục. Họ di chuyển liên tục suốt ba canh giờ trong đêm tối dông bão, leo qua những vách núi đá dựng đứng trơn trượt vô cùng hiểm trở sâu trong núi hoang hằng ngày hằng giờ.


Khi ánh mai lờ mờ chưa kịp ló rạng qua màn sương mù xám xịt, trước mắt họ xuất hiện một ngôi am nhỏ hoang tàn nằm khuất sâu trong khe núi đá dựng đứng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Ngôi am cổ kính với những bức tường đá bám đầy rêu phong, mái ngói vỡ nát một nửa, tỏa ra một bầu không khí tĩnh lặng, u tịch đến lạnh người.


Am ni cô hoang Tịnh Tâm.


"Ai đó?"


Một giọng nói già nua nhưng trầm ấm, chứa đựng một luồng uy áp tinh thần lực vô hình đột ngột vang lên từ bên trong am hoang.


Một ni sư già mặc áo cà sa xám tro sờn rách bước ra hằng ngày hằng giờ. Gương mặt bà đầy những vết chân chim sâu hoắm, đôi mắt từ ái nhưng sáng suốt nhìn trừng trừng vào nhóm người rách rưới đầy máu hằng ngày hằng giờ. Trên tay bà, tràng hạt gỗ bồ đề mờ ảo đang khẽ lần đều hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Ni Sư Huệ Tĩnh – Trụ trì am hoang Tịnh Tâm.


"Huệ Tĩnh sư thái... xin hãy cứu mạng..." Nhược Vũ khàn giọng gọi, rồi kiệt sức ngã quỵ xuống thềm đá rêu phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Ni Sư Huệ Tĩnh nhìn thấy Nhược Vũ, đôi mắt bà khẽ động. Bà nhận ra tà áo choàng tu sĩ trắng sờn rách của Nhược Vũ – dấu ấn của một nữ tu sĩ phản giáo giống như bà năm xưa. Khi ánh mắt bà lướt qua Lâm Phong đang nằm bất động trên vai A Kiệt, bà đột ngột biến sắc hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Trên cổ Lâm Phong, vết xăm hình xiềng xích đen sì đang phát sáng màu tím lạnh lẽo hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đó là dấu vết rò rỉ hắc khí mị ảnh của Dạ Tuyết, đan xen với các ký tự phù văn phong ấn nhỏ màu vàng kim đang lập lòe phát sáng dọc theo cột sống trần rỉ máu đỏ tươi của hắn do đai sắt nung nóng áp chặt hằng ngày hằng giờ.


"Huyết mạch Ngục Thủ Cổ Đại... Khóa Vạn Năng?" Ni Sư Huệ Tĩnh lẩm nhẩm đầy kinh hoàng, tràng hạt gỗ trên tay bà bỗng dừng lại hằng ngày hằng giờ. "Mau đưa hắn vào trong thiền phòng đá ngầm! Mau lên!"


A Kiệt nhanh chóng cõng Lâm Phong vào sâu trong thiền phòng đá tối tăm, thiếu dưỡng khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Căn phòng chỉ có một bệ đá lạnh lẽo và một lư hương đồng cổ tỏa khói hương trầm dịu nhẹ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong được đặt nằm ngửa trên bệ đá lạnh hằng ngày hằng giờ. Thể xác hắn lúc này thê thảm đến cực hạn. Khớp xương vai trái bị gãy nát rỉ máu đen nhức nhối hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tấm lưng trần của hắn bị bỏng nặng rỉ máu đỏ tươi do đai sắt cột sống mới rèn nung nóng áp chặt dọc sống lưng xuất hiện phù văn nhỏ. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý hằng ngày hằng giờ, buông thõng vô lực bên bệ đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Kinh khủng hơn cả, từ vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong, lớp sương muối màu tím lạnh buốt đang từ từ lan rộng dọc xương quai xanh hằng đêm. Đan điền của hắn bị đóng băng tím ngắt do Dạ Tuyết rục rịch thức tỉnh sớm, ma khí tím đang điên cuồng cắn xé kinh mạch của hắn hằng ngày hằng giờ.


"Đại ca... huynh đừng bỏ muội..." Tiêu Dao quỳ sụp bên bệ đá, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô bấu chặt lấy vạt áo Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cô bé mù ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu nhũ mẫu vào lồng ngực nhỏ bé, khóc nghẹn ngào hằng ngày hằng giờ.


"Ma khí của hắn đang bạo tấy dữ dội, đan điền sắp nổ tung rồi!" Dạ Vô Song lo lắng hoảng hốt gầm lên hằng ngày hằng giờ. Cánh tay phải bỏng điện của gã vẫn tê liệt hoàn toàn, gã chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt đoản đao Huyết Nha canh gác cửa phòng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhược Vũ gượng dậy, đôi môi tái mét không còn giọt máu. Cô bước đến bên bệ đá, hai lòng bàn tay run rẩy áp chặt vào lồng ngực Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ta phải dùng thánh lực để trị thương cho huynh ấy..." Nhược Vũ nghiến răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại trong đan điền hằng ngày hằng giờ.


"Thánh Quang Trị Liệu!"


Nhược Vũ quát nhẹ một tiếng, cố gắng truyền dẫn một luồng thánh lực ánh sáng mạnh mẽ trực tiếp vào các huyệt đạo quanh tim Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ầm!"


Ngay khi thánh lực thông thường của Nhược Vũ vừa chạm vào lồng ngực Lâm Phong, một luồng ma khí màu xám tro tịch diệt cuồng bạo từ Khóa Vạn Năng đột ngột bộc phát phản phệ dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Luồng ma khí hắc khí đen sì nổ tung, đánh văng Nhược Vũ lùi lại ba bước. Cô hộc ra một ngụm máu tươi lớn, linh lực tịnh hóa trong đan điền suýt nữa nổ tung vỡ nát hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Đừng thô bạo dâng thánh lực!" Ni Sư Huệ Tĩnh bước tới giữ chặt lấy vai Nhược Vũ hằng ngày hằng giờ. Gương mặt bà đầy vẻ nghiêm nghị và dũng khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Ma khí tịch diệt trong người hắn mang tính phản chấn cực mạnh, tương khắc với ngoại lực thô bạo hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Thánh lực trị thương thông thường của Giáo hội chỉ kích thích oán niệm của ác nhân bùng phát mạnh hơn hằng ngày hằng giờ. Con phải dùng thánh lực ở trạng thái dịu nhẹ nhất, thanh khiết nhất làm chất dẫn hằng ngày hằng giờ hằng đêm."


Ni Sư Huệ Tĩnh ngồi xếp bằng xuống đất đá lạnh bên cạnh bệ bệ đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Bà nhắm chặt mắt, tay bắt đầu lần nhanh tràng hạt gỗ bồ đề mờ ảo hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Tịnh Tâm Chú!"


Ni Sư Huệ Tĩnh bắt đầu niệm chú hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Giọng niệm chú trầm ấm, thanh tịnh của bà vang vọng khắp thiền phòng đá tối tăm hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tiếng mõ gõ nhịp nhàng hòa lẫn với tiếng niệm chú tạo thành một luồng sóng âm thanh tịnh vô hình, lan tỏa vào không khí hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Luồng sóng âm thanh tịnh này như một dòng suối mát lành, từ từ thấm vào tai Lâm Phong, làm dịu đi tần số dao động oán niệm cuồng bạo đang gầm rú trong không gian ý thức của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Nhược Vũ, nghe lời ta!" Ni Sư Huệ Tĩnh khàn giọng hướng dẫn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Hãy nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Khẩu Quyết của kiếm khách Độc Cô Sầu để loại bỏ mọi tạp niệm trong lòng con hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Hãy điều hòa nhịp thở linh hồn, thu nhỏ tối đa dao động thánh lực hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hãy truyền dẫn thánh lực tịnh hóa dịu nhẹ nhất, mỏng như sợi chỉ bạc vào các huyệt đạo yếu hại quanh tim hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm."


Nhược Vũ hít sâu một hơi hằng ngày hằng giờ. Cô nhắm mắt lại, lẩm nhẩm nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Khẩu Quyết trong miệng hằng ngày hằng giờ hằng đêm để giữ vững lý trí bản ngã hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Sự tập trung tinh thần cực hạn giúp cô loại bỏ mọi lo âu, sợ hãi hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Cô xòe bàn tay trái run rẩy, ngưng tụ linh lực tịnh hóa thành năm sợi chỉ bạc mỏng manh phát sáng dịu nhẹ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Thuật tịnh hóa Ánh Sáng!"


Nhược Vũ khẽ truyền dẫn năm sợi chỉ bạc thánh lực dịu nhẹ nhất vào năm huyệt đạo yếu hại quanh tim Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Những sợi chỉ bạc thánh lực từ từ len lỏi qua các lớp da thịt cháy sạm rỉ máu, nhẹ nhàng xoa dịu vết thương bỏng điện rỉ máu đen nhức nhối trên vai trái và làm mát nội tạng bị thiêu đốt của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Trong đan điền của Lâm Phong, một cuộc chiến đấu tranh tinh thần khốc liệt đang diễn ra hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Lâm Phong gầm rú trong vô thức hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Toàn thân hắn co giật dữ dội trên bệ đá lạnh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Ma khí tím của Dạ Tuyết và hắc khí xám tro của Diệp Vô Phong đang điên cuồng cắn xé đan điền của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Nhưng nhờ có tiếng niệm chú Tịnh Tâm Chú của Ni Sư Huệ Tĩnh làm dịu đi oán niệm từ bên ngoài, kết hợp với năm sợi chỉ bạc thánh lực tịnh hóa của Nhược Vũ làm mát từ bên trong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, Lâm Phong bắt đầu tìm lại được một tia ý thức cuối cùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Nhóc con... mau vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công để phối hợp hấp thu thánh lực..." Giọng nói của Diệp Vô Phong bỗng vang lên yếu ớt trong không gian ý thức hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Ý chí của ta tạm thời bị đẩy lùi... nhưng con mụ mị ảnh kia đang muốn đóng băng đan điền của ngươi... Mau lên!"


Lâm Phong cắn chặt răng trong vô thức hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn bắt đầu vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công hằng ngày hằng giờ để củng cố và mở rộng dung tích chứa linh hồn của đan điền hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Dòng linh lực bản nguyên màu lam nhạt từ từ trỗi dậy hằng ngày hằng giờ, phối hợp nhịp nhàng với năm sợi chỉ bạc thánh lực tịnh hóa của Nhược Vũ để hấp thu năng lượng ấm áp hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Sự kết hợp hoàn hảo giữa thánh lực thanh tịnh và linh lực bản nguyên Ngục Thủ đã tạo nên một lớp màng bảo vệ vững chắc quanh tim Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Luồng ma khí cuồng bạo của Dạ Tuyết và sát ý tịch diệt của Diệp Vô Phong bị đẩy lùi sâu vào bên trong Khóa Vạn Năng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Phù..."


Nhược Vũ kiệt sức ngất xỉu lập tức, ngã nhào vào lòng Dạ Vô Song hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tinh thần lực và linh lực tịnh hóa của cô đã hoàn toàn cạn kiệt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Dạ Vô Song nhanh chóng đỡ lấy Nhược Vũ, đôi mắt gã lộ rõ vẻ kính trọng và xót xa hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã đặt cô nằm nghỉ trên bệ đá rêu phong cạnh bên hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong nằm bất động trên bệ bệ đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đan điền của hắn đã tạm thời ổn định, không còn nguy cơ nổ tung dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tuy nhiên, đan điền của hắn đã xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ phát sáng màu xanh lam lạnh lẽo do quá tải năng lượng linh hồn cực hạn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Thể xác hắn vẫn cực kỳ suy yếu, kinh mạch rạn nứt rỉ máu âm ỉ dọc cơ thể hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


Ni Sư Huệ Tĩnh ngừng niệm chú, thở dốc một hơi hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tràng hạt gỗ bồ đề trên tay bà đã mờ nhạt hẳn linh lực hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Bà nhìn Lâm Phong với ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng một nỗi lo âu vô hạn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.


"Hắn đã tỉnh lại từ cõi chết... nhưng đây chỉ là tạm thời..." Ni Sư Huệ Tĩnh khàn giọng nói với Dạ Vô Song hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Chiếc đai sắt cột sống mới rèn của hắn đã bị sấm sét đánh gãy nứt nặng nề hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Lớp sương muối tím của Dạ Tuyết đang ăn mòn đai sắt hằng ngày hằng giờ. Nếu không nhanh chóng rèn đai sắt mới đặc chế để kiềm chế hắc khí rò rỉ, Giáo hội sẽ sớm định vị được vị trí của hắn qua la bàn tầm hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm."


Dạ Vô Song nghiến răng hằng ngày hằng giờ. Gã biết rõ mối đe dọa của sát thủ bóng tối Ảnh Ma đeo mặt nạ Thiết Diện đang rình rập hằng đêm hằng ngày hằng giờ.


Đột nhiên, Lâm Phong mở mắt ra, nhưng đôi mắt anh đỏ ngầu sát ý, đai sắt cột sống cũ bị sấm sét đánh gãy nứt bắt đầu rỉ hắc khí dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!