Nhạc nềnIrregular

Thuyền Rơi Đất Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào như vạn con quỷ đói gầm rú bên tai. Con thuyền mây Phong Vân khổng lồ, vốn là niềm tự hào của lão thuyền trưởng Lão Hải, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát thê lương rách nát bay lơ lửng giữa không trung. Cột buồm chính bằng gỗ sến cổ thụ đã bị tia sét của mật sứ Lôi Thần đánh gãy làm đôi, những sợi dây cáp sắt đứt lìa văng tung tóe trong không trung như những con rắn độc điên cuồng quất vào mạn thuyền. Động cơ cát Vân Sa ở đuôi tàu bốc lên những làn khói đen kịt, nóng rực, phát ra những tiếng nổ lục bục chói tai rồi hoàn toàn tắt ngấm. Không còn năng lượng nâng đỡ, con thuyền khổng lồ bắt đầu nghiêng hẳn sang một bên, lao thẳng xuống vùng thung lũng hoang dã của Đất Hoang Biên Thùy bên dưới với tốc độ kinh hoàng.


"Giữ chặt lấy cabin!" Dạ Vô Song gầm lên, giọng gã khản đặc vì khói bụi và máu tươi dính đầy khóe môi. Gã dùng hết chút sức tàn còn lại của cánh tay trái, cắm phập thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha xuống boong gỗ sờn rách để giữ thăng bằng, tay kia điên cuồng vươn ra ôm chặt lấy Tiêu Dao.


Cô bé mù Tiêu Dao run rẩy ôm chặt chiếc sáo tre cũ dính máu nhũ mẫu vào lồng ngực nhỏ bé. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô nhạt nhòa nước mắt, nhưng cô không hề khóc lóc thành tiếng để tránh làm xao lãng mọi người. Cô chỉ biết bấu chặt lấy vạt áo da thú sẫm màu của Dạ Vô Song, cảm nhận luồng trọng lực kinh hoàng đang kéo tuột cả nhóm xuống vực sâu.


Nhược Vũ quỳ rạp bên cạnh Lâm Phong hằng giờ hằng ngày. Tà áo choàng tu sĩ màu trắng sờn rách của cô dính đầy bùn đất, nước mưa và những vệt máu tươi của chính cô. Nhược Vũ cắn chặt môi đến bật máu, hai lòng bàn tay run rẩy không ngừng áp chặt vào lồng ngực Lâm Phong. Cô đang cố gắng vận hành chút thánh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại trong đan điền để duy trì một lớp màng bảo vệ mỏng bao bọc lấy cơ thể hắn.


Lâm Phong nằm bất động trên boong tàu đổ nát, hoàn toàn chìm vào trạng thái hôn mê sâu do quá tải linh lực cực hạn sau trận chiến sinh tử tại biên giới Thiên Hải. Thể xác hắn lúc này thê thảm đến mức khiến người ta phải rùng mình. Tấm lưng trần của hắn bị bỏng nặng, rỉ ra dòng máu đỏ tươi dọc theo cột sống do chiếc đai sắt cột sống mới rèn nung nóng đỏ rực áp chặt dọc sống lưng hằng ngày hằng giờ. Trên những mảng da thịt cháy sạm rỉ máu ấy, các ký tự phù văn phong ấn nhỏ màu vàng kim đang lập lòe phát sáng, như những con rết nhỏ điên cuồng cắn nuốt oán khí rò rỉ. Khớp xương vai trái của hắn đã gãy nát, vết bỏng điện từ cấm thuật của Lôi Thần rách miệng rỉ máu đen nhức nhối thấu xương. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên hông.


Kinh khủng hơn cả, từ vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong, một lớp sương muối màu tím lạnh buốt đang từ từ lan rộng dọc xương quai xanh hằng đêm. Đó là dấu hiệu cho thấy tà khí mị ảnh của Ác nhân thứ hai – Mị Ảnh Ma Cơ Dạ Tuyết – đang rục rịch thức tỉnh sớm hằng đêm hằng giờ hằng ngày, điên cuồng ăn mòn đan điền của hắn.


Dạ Vô Song liếc nhìn bàn tay trái đang buông thõng của Lâm Phong. Trong những ngón tay run rẩy vô thức của hắn, mảnh giấy nhăn nhúm ghi chép *Tung tích của chú ruột Lâm Thiết Ngôn tại Học viện Trừng Phạt* đang chực chờ bị gió bão thổi bay. Không một chút do dự, Dạ Vô Song vươn tay giật lấy mảnh giấy, cẩn thận cất kỹ vào lồng ngực giáp da của mình.


"Huynh đệ, ta sẽ giữ nó cho huynh. Huynh phải sống sót cho ta!" Dạ Vô Song nghiến răng thì thầm.


"Rầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển đất trời vang lên khi con thuyền Phong Vân va chạm dữ dội với rạn đá ngầm của vùng đất hoang hoang vu. Thân thuyền bằng gỗ sến vỡ nát thành trăm mảnh, đất đá bắn lên tung tóe như mưa. Cú va đập cực mạnh hất tung tất cả mọi người ra khỏi boong tàu. Lão thuyền trưởng Lão Hải bị chấn bay thẳng vào bụi gai đá, đầu đập vào đá tảng ngất xỉu lập tức, máu tươi rỉ ra đầy trán. Dạ Vô Song dùng chính tấm lưng vạm vỡ của mình làm lá chắn, ôm chặt lấy Tiêu Dao lăn mấy vòng trên thảm đá dăm sắc nhọn, cản lại toàn bộ lực phản chấn vật lý cho cô bé. Nhược Vũ cũng bị chấn văng ra xa, tà áo trắng rách thêm mấy đường lớn, cô ho sặc sụa, gượng dậy bò về phía Lâm Phong đang nằm bất động giữa đống đổ nát của cabin tàu.


Khói bụi mịt mù xám xịt bao phủ khắp thung lũng Đất Hoang Biên Thùy. Chưa kịp định thần sau cú rơi tàu kinh hoàng, một tiếng cười lạnh lùng, tàn nhẫn đột ngột xé rách màn sương khói ẩm ướt.


"Khà khà... Ta cứ nghĩ tên phản nghịch Lâm Phong mang huyết mạch Ngục Thủ vĩ đại thế nào, hóa ra cũng chỉ là một lũ chuột nhắt rách rưới rơi từ trên trời xuống."


Từ trong màn sương mù xám xịt của thung lũng hoang dã, hàng chục bóng người mặc giáp sắt bó sát cơ thể từ từ bước ra, vây chặt lấy xác thuyền mây đổ nát thành một vòng tròn cẩn mật hằng ngày. Dẫn đầu toán truy binh tinh nhuệ này là một nữ kỵ sĩ trẻ tuổi có mái tóc đỏ rực buộc cao tinh nghịch đầy cá tính. Cô ta khoác bộ giáp sắt viền vàng sáng loáng của Chấp pháp đoàn Giáo hội, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn, bướng bỉnh và một chấp niệm mù quáng tiêu diệt mọi dị giáo hằng ngày hằng giờ.


Tiết Lệ – Nữ kỵ sĩ trẻ tuổi kiệt xuất của phái Phán Quyết Giáo hội Ánh Sáng.


Trên tay phải của Tiết Lệ, chiếc *Roi gai linh hồn* rèn từ da ma thú hệ lôi đang phát ra những tia sét màu đỏ nhạt, rít lên những tiếng tanh tách ghê rợn hằng giờ hằng ngày hằng đêm.


"Bao vây toàn bộ khu vực đổ nát này!" Tiết Lệ lạnh lùng ra lệnh, giọng nói thanh mảnh nhưng chứa đầy sát khí. "Giáo hội phát lệnh truy nã đỏ bắt sống vật chứa Khóa Vạn Năng. Còn những kẻ đồng hành cùng hắn... giết không tha!"


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng chục kỵ sĩ ánh sáng lập tức rút trường kiếm phát sáng, khép chặt vòng vây quanh Nhược Vũ, Tiêu Dao và Lâm Phong đang nằm bất tỉnh hằng ngày hằng giờ.


Dạ Vô Song cắn răng gượng đứng dậy hằng ngày. Lồng ngực gã đau nhói, vết thương cũ do lực phản chấn lôi điện của Lôi Thần rách miệng rỉ máu đỏ tươi dọc theo giáp da thú sẫm màu. Gã vung cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha lên trước ngực, đôi mắt sắc lẹm như dã thú đêm của gã nhìn trừng trừng vào Tiết Lệ.


"Muốn chạm vào huynh đệ của ta? Bước qua xác ta trước đã!" Dạ Vô Song gầm lên.


"Một tên sát thủ lai tạp suy kiệt mà cũng dám lên tiếng sao?" Tiết Lệ cười lạnh đầy khinh bỉ. Cô ta khẽ vẩy cổ tay, chiếc roi gai linh hồn quất mạnh vào không khí, tạo ra một đường roi sét đỏ rực xé rách mặt đất đá dăm.


Trận chiến sinh tử nổ ra giữa thung lũng hoang dã hằng đêm hằng ngày.


Ba tên kỵ sĩ ánh sáng tiên phong đồng loạt lao lên hằng ngày hằng giờ, trường kiếm ánh sáng vạch ra những đường chém tàn nhẫn nhắm thẳng vào các điểm yếu kinh mạch của Dạ Vô Song. Dạ Vô Song vận dụng tốc độ di chuyển nhanh nhạy của Trấn Hồn Cảnh - Sơ kỳ, để lại tàn ảnh mờ nhạt né tránh đòn đánh cận chiến. Gã xoay người chớp nhoáng, cặp đoản đao Huyết Nha vẽ nên những đường chém liên hoàn cực nhanh xé rách giáp sắt của hai tên kỵ sĩ dẫn đầu, khiến chúng hộc máu lùi lại hằng ngày.


Nhưng ngay lập tức, hai tên kỵ sĩ tuần tra khác phối hợp nhịp nhàng hằng ngày hằng giờ, quăng ra hai sợi xích sắt cướp hồn khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Sợi xích sắt quấn chặt lấy hai chân Dạ Vô Song, dòng linh lực trấn hồn chạy dọc xích sắt khóa chặt đan điền gã, khiến gã khuỵu gối xuống đất đá dăm trong đau đớn dữ dội hằng ngày.


"Hừ, lũ dị giáo ngu xuẩn!" Tiết Lệ hừ lạnh. Cô ta vung chiếc roi gai linh hồn quất mạnh từ trên cao xuống hằng ngày hằng giờ.


"Lôi Đình Tiên Pháp!"


Chiếc roi gai mang theo hàng vạn tia sét đỏ nhạt phóng ra gào rú, hướng thẳng vào bả vai phải của Dạ Vô Song hằng ngày hằng giờ. Dạ Vô Song cắn răng chịu đựng, gã dùng hết chút lực tàn vung đoản đao lên đỡ đòn đánh vật lý của roi gai.


"Ầm!"


Lực phản chấn lôi điện cực mạnh đánh thẳng vào vai phải Dạ Vô Song, khiến gã bị bỏng điện nghiêm trọng hằng ngày hằng giờ. Da thịt vai gã cháy sạm, máu đen rỉ ra dọc theo bả vai, dòng điện đỏ nhạt chạy dọc kinh mạch gây tê liệt tay phải hoàn toàn. Gã hộc ra một ngụm máu tươi lớn, ngã nhào xuống đất cát hoang dã hằng ngày.


"Dạ đại ca!" Tiêu Dao nghẹn ngào hét lớn. Cô bé mù bò lồm cồm trên đất cát hoang dã, cố gắng hướng về phía tiếng ngã của Dạ Vô Song hằng đêm.


Tiết Lệ bước từng bước chậm rãi tiến về phía Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. Chiếc roi gai linh hồn trên tay cô ta kéo lê dưới đất đá dăm, phát ra tiếng sột soạt lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bắt sống tên phản nghịch Lâm Phong. Ta muốn tự tay mổ bụng hắn để lấy Khóa Vạn Năng dâng lên Giáo hoàng!" Tiết Lệ vung roi gai định quất vào đan điền Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Dừng tay!"


Nhược Vũ đột ngột đứng chắn trước Lâm Phong hằng ngày hằng giờ. Cô vung quyển kinh sách cũ dính đầy máu tươi lên cao hằng ngày hằng giờ, vận dụng toàn bộ chút linh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Thánh Quang Trị Liệu!"


Một lớp màng bảo vệ mỏng phát ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp đột ngột bao bọc quanh cơ thể Lâm Phong, Tiêu Dao và Nhược Vũ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bốp!"


Chiếc roi gai lôi điện của Tiết Lệ quất thẳng vào phòng phòng ngự mỏng manh của Nhược Vũ hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tia sét đỏ nhạt từ roi gai nổ tung dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, tạo ra những vết rạn nứt sâu phát sáng màu đỏ nhạt trên bề mặt kết giới. Nhược Vũ mặt cắt không còn giọt máu, cô quỳ sụp xuống đất hoang dã hằng ngày, hai tai rỉ máu tươi ròng ròng do quá tải tinh thần lực cực hạn hằng ngày hằng giờ.


Sức mạnh tịnh hóa của Nhược Vũ đã làm loãng bớt dòng điện sấm sét tàn phá của roi gai, giúp giữ vững màng bảo vệ trong gang tấc hằng ngày hằng giờ. Nhưng ai cũng biết, cô không thể chịu đựng thêm một đòn đánh nào nữa hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ồ? Một cựu nữ tu sĩ phản giáo lại dám dùng thánh lực của Giáo hội để bảo vệ ma đầu tà ác sao?" Tiết Lệ nhướng mày đầy giận dữ hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm. "Ngươi đúng là vết nhơ của đức tin ánh sáng! Ta sẽ thanh tẩy linh hồn dơ bẩn của ngươi trước tiên!"


Tiết Lệ vung chiếc roi gai linh hồn quất thẳng vào phòng phòng ngự của Nhược Vũ, trong khi Lâm Phong vẫn nằm bất động với hắc khí rò rỉ dữ dội quanh người hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!