Biên Giới Vô Định
Luồng sáng đỏ rực phóng lên từ chiếc la bàn tầm hồn đã vỡ nát của Mã Hữu như một thanh kiếm rỉ máu, đâm thẳng vào bầu trời đêm đầy mây tích điện của Thiên Hải. Luồng sáng ấy không hề tan đi, mà nó cuộn trào, phình to ra giữa những tầng mây khổng lồ, vẽ nên một đồ án gương mặt Lâm Phong cùng ký hiệu Khóa Vạn Năng phát sáng xanh lam rực rỡ.
Đó là Lệnh Truy Nã Đỏ của Giáo hội Ánh Sáng. Kể từ khoảnh khắc này, toàn bộ đại lục Thiên Hải sẽ biết đến cái tên Lâm Phong – kẻ phản nghịch dã man đã phá hủy đảo ngục, tàn sát đồng môn. Kẻ ngự trị tối cao tại cung điện Ánh Sáng, Giáo hoàng Nghiêm Sát, đã chính thức hạ lệnh bắt sống hắn bằng mọi giá.
"Lâm Phong huynh! Mau đi thôi! Luồng sáng này đã đánh động đến toàn bộ hạm đội chấp pháp tuần tra biên giới!" Giọng Dạ Vô Song vang lên dồn dập giữa tiếng gió rít gào của ngọn tháp Đỉnh Vân đang sụp đổ một phần.
Lâm Phong nghiến chặt răng, cố nén cơn đau thấu xương đang hành hạ thể xác. Khớp xương vai trái của hắn đã gãy nát, vết bỏng điện từ cấm thuật của Lôi Thần vẫn rỉ ra từng dòng máu đen nhức nhối dọc theo bả vai. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ chết. Tấm lưng trần của hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, nơi chiếc đai sắt bảo mệnh cũ bị vỡ nát hoàn toàn thành trăm mảnh sắt rỉ sét dưới chân tháp.
Chỉ còn một cánh tay trái lành lặn, Lâm Phong dùng hết chút sức tàn còn lại để bám vào vai Dạ Vô Song. Thạch Đầu gầm lên một tiếng, cơ thể đá tảng khổng lồ tiến lên phía trước, dùng tấm lưng rộng lớn đầy vết nứt rỉ máu đen để gạt đi những tảng đá đang rơi xuống từ trần tháp chỉ huy. Ba bóng người điên cuồng lao xuống những bậc thang đá đang sụp đổ, hướng thẳng về phía bến tàu mây hoang phế ngoài rìa vách đá.
***
Tại bến tàu mây hoang phế, con thuyền mây Phong Vân của Lão Hải đang chao đảo dữ dội giữa những luồng gió lốc biển mây cực mạnh. Nhược Vũ đứng ở mũi thuyền, tà áo choàng tu sĩ màu trắng sờn rách dính đầy bùn đất và nước mưa bay phần phật. Cô đang vận dụng chút thánh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại để duy trì một lớp màng bảo vệ mỏng quanh cabin thuyền, nơi Tiêu Dao đang run rẩy ôm chặt chiếc sáo tre cũ.
"Họ kia rồi!" Nhược Vũ reo lên khi thấy ba bóng người nhếch nhác lao ra khỏi màn sương mù dày đặc của rừng thông.
"Lên tàu! Mau lên tàu!" Lão Hải một tay giữ chặt bánh lái gỗ, tay kia điên cuồng gạt cần gạt động cơ. Thùng chứa cát Vân Sa ở đuôi tàu bắt đầu phát ra những tiếng gầm rú điên cuồng, bốc lên những làn khói đen sì nóng rực do quá tải.
Ngay khi Dạ Vô Song đỡ Lâm Phong bước lên boong tàu, bầu trời phía sau đột ngột chớp lóe một luồng sáng vàng chói mắt. Luồng sáng ấy không mang lại hơi ấm, mà tỏa ra một luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ, lạnh lẽo và tàn bạo tột cùng.
"Lâm Phong! Kẻ phản nghịch mang huyết mạch Ngục Thủ bị nguyền rủa! Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn khỏi Thiên Hải sao?!"
Giọng nói vang dội như sấm truyền từ trên cao giáng xuống. Lâm Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt xám tro co rút lại. Giữa biển mây dày đặc, hàng chục chiến thuyền mây bọc thép nhẹ của Giáo hội Ánh Sáng đang rẽ sương lao tới, vây chặt lấy bến tàu hoang phế thành một hình bán nguyệt khổng lồ.
Đứng ở mũi con chiến thuyền dẫn đầu là một nam tử trung niên vạm vỡ mặc áo bào đen thêu viền sét vàng của Giáo hội. Cánh tay trái của hắn đã biến mất hoàn toàn, được quấn chặt bằng những dải băng gạc trắng dính máu khô, nhưng tay phải hắn vẫn cầm chặt cây trượng sắt phát ra các tia sét xanh cực mạnh.
Mật sứ Lôi Thần! Dù đã bị Lâm Phong chém đứt một cánh tay trong trận chiến tại Thác nước Lôi Đình, gã ác ma sấm sét này vẫn quay trở lại, dẫn đầu hạm đội chấp pháp tối cao để nhổ cỏ tận gốc vật chứa Khóa Vạn Năng.
"Bắn xích sắt! Khóa chặt con thuyền rác rưởi đó lại!" Lôi Thần vung trượng sắt gầm lên.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục sợi xích sắt khổng lồ được cường hóa bằng thánh lực ánh sáng phóng ra từ các chiến thuyền của Giáo hội, rít gió lao đi giữa màn đêm bão tố.
"Keng! Keng! Rầm!"
Những sợi xích sắt khổng lồ găm chặt vào mạn tàu và cột buồm của Phong Vân, phát ra những tiếng kêu loảng xoảng lạnh lẽo. Lực kéo cực mạnh từ hạm đội Giáo hội khiến con thuyền Phong Vân khựng lại giữa chừng, động cơ cát Vân Sa rít lên chói tai, thân tàu bằng gỗ sến cũ kỹ bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt dữ dội như sắp bị xé làm đôi.
"Khốn kiếp! Động cơ bị khóa chặt rồi! Nếu không chém đứt những sợi xích này, chúng ta sẽ bị kéo ngược lại vách đá!" Lão Hải hét lớn, bọt mép sùi ra hai bên khóe miệng vì dùng hết sức giữ bánh lái.
"Để ta!" Dạ Vô Song gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã sát thủ dòng máu lai vung cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha lao ra sau đuôi tàu, điên cuồng chém vào những sợi xích ánh sáng. Nhưng những sợi xích được gia trì bởi thánh quang cực đoan quá cứng cáp, đoản đao của gã chém vào chỉ bắn ra những tia lửa vàng vọt, để lại vài vết sứt mẻ nhỏ. Lực phản chấn lôi điện từ xích sắt khiến lồng ngực Dạ Vô Song nhói đau, gã khuỵu gối xuống boong tàu, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi.
Cùng lúc đó, hàng chục kỵ sĩ ánh sáng từ các chiến thuyền Giáo hội bắt đầu đu dây nhảy xuống boong tàu Phong Vân, vung kiếm ánh sáng tấn công dồn dập hòng bắt sống Lâm Phong.
"Tránh xa chủ nhân ra!" Thạch Đầu gầm lên, cơ thể đá tảng khổng lồ lao ra chặn trước boong tàu. Gã dùng đôi tay đá cứng cáp để chụp lấy các lưỡi kiếm ánh sáng, Thạch Hóa Quyết rạn nứt rỉ ra dòng máu xám tro lạnh lẽo để cản phá các đòn tấn công bảo vệ đuôi tàu.
Nhược Vũ cũng tiến lên bên cạnh Thạch Đầu, cô vung quyển kinh sách cũ, kích hoạt các pháp trận trị liệu sơ cấp để tạo nên một lớp màng thánh lực tịnh hóa mỏng, làm loãng bớt dòng điện sấm sét đang rò rỉ từ trượng sắt của Lôi Thần.
Lâm Phong nằm vật ra boong gỗ sờn rách, hơi thở đứt quãng hằng giờ. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý. Vết thương bỏng điện rỉ máu đen nghiêm trọng trên vai trái do cấm thuật của Lôi Thần vẫn nhói lên từng hồi đau đớn thấu xương. Tệ hơn nữa, trong đan điền của hắn, Khóa Vạn Năng đang phong ấn lỏng lẻo dữ dội hằng đêm do thiếu đi sự kiềm chế vật lý của đai sắt cột sống.
"Nhóc con! Nếu ngươi không dùng sức mạnh của ta, tất cả lũ rác rưởi trên con thuyền này đều sẽ chết!" Giọng nói điên cuồng, kiêu ngạo của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức, kích hoạt sát ý tịch diệt cuồng bạo ăn mòn lý trí Lâm Phong.
Không chỉ có Diệp Vô Phong, mị lực màu tím lạnh lẽo của Ác nhân thứ hai – Mị Ảnh Ma Cơ Dạ Tuyết – cũng đang rục rịch thức tỉnh sớm, đóng băng từng mảng kinh mạch dọc xương quai xanh của hắn, tạo nên một cơn bão ma khí bạo tấy dữ dội trong đan điền.
"Đại ca..." Tiêu Dao từ trong cabin bò ra, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm run rẩy nắm chặt lấy vạt áo rách của Lâm Phong. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù nhạt nhòa nước mắt: "Muội cảm nhận được... linh hồn của huynh đang rạn nứt... Đừng bỏ muội..."
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy sợ hãi của em gái nuôi, một luồng động lực tinh thần mạnh mẽ đột ngột trỗi dậy trong lòng Lâm Phong. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh phải đưa Tiêu Dao đến nơi an toàn. Anh phải minh oan cho gia tộc Ngục Thủ vĩ đại.
Lâm Phong cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững một tia lý trí cuối cùng qua di vật Tâm Kính Vô Trần trong linh hồn. Hắn dùng tay trái lành lặn thọc sâu vào Nhẫn trữ vật sờn cũ của Tống Thiết, lôi ra chiếc *Đai sắt kiềm chế hắc khí* mới rèn mà lão thợ rèn câm Tần Bá đã đúc từ quặng sắt linh hồn dưới làng chài.
Chiếc đai sắt đen sì, nặng nề, vẫn còn giữ nguyên nhiệt lượng âm ỉ phát ra ánh đỏ mờ ảo của lửa dung nham ngầm.
Lâm Phong không hề do dự. Hắn áp chặt chiếc đai sắt nung nóng đỏ rực dọc theo cột sống và cánh tay phải ma hóa của mình.
"Xèo xèo... xèo..."
Tiếng thịt da bị thiêu đốt vang lên chói tai kèm theo mùi khét lẹt bốc lên. Cơn đau thiêu đốt thể xác dữ dội tột cùng khiến toàn thân Lâm Phong co giật mạnh, đôi mắt xám tro của hắn trợn trừng, mạch máu trên trán nổi lên cuồn cuộn hằng giờ. Nhưng hắn không hề gào thét. Hắn nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau tàn nhẫn đó, dùng tay trái siết chặt các chốt khóa cơ học áp sát vào các huyệt đạo yếu hại dọc sống lưng.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Khi các chốt khóa cơ học snap chặt vào vị trí, đai sắt cột sống mới rèn lập tức kích hoạt thụ động, cô lập hoàn toàn hắc khí ma pháp đang rò rỉ ra ngoài. Đan điền bạo tấy của Lâm Phong đột ngột được ổn định lại dưới sức ép vật lý cực hạn của đai sắt.
"Tốt lắm! Nhóc con có dũng khí rèn luyện ý chí trong hỏa ngục như vậy, rất hợp khẩu vị của ta!" Diệp Vô Phong gầm lên một tiếng hào sảng trong ý thức. "Hãy tiếp nhận toàn bộ kiếm ý tịch diệt của ta để tiễn lũ giả tạo kia xuống địa ngục!"
Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng tịch diệt màu xám tro khổng lồ tràn ngập đan điền. Hắn đang đứng trước *Ngưỡng cửa đột phá Cấp 2* – cảnh giới nửa bước chuẩn bị đồng hóa năng lực của ác nhân tiếp theo.
Hắn gượng đứng dậy bằng tay trái, cầm chặt thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng sát ý màu xám tro đậm đặc, lạnh lẽo đến mức khiến những bông tuyết sương mù xung quanh đóng băng lập tức.
"Lôi Thần... Hôm nay, ta sẽ chém đứt nốt cánh tay còn lại của ngươi!" Lâm Phong khàn giọng nói, giọng nói trầm thấp mang theo uy áp vạn cổ xé rách màn đêm.
Lôi Thần nhìn thấy khí thế của Lâm Phong đột ngột tăng vọt, gương mặt gã co rúm lại vì sợ hãi xen lẫn phẫn nộ: "Chết đi! Cửu Thiên Lôi Đình Thuật!"
Gã mật sứ vung mạnh trượng sắt, triệu hồi một tia sét sấm sét khổng lồ màu xanh lam từ trời giáng thẳng xuống vị trí Lâm Phong đang đứng.
Lâm Phong không hề né tránh. Hắn vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công củng cố gân cốt, để mặc cho tia sét đánh trúng vào chiếc đai sắt cột sống mới rèn dọc lưng.
"Ầm!"
Luồng điện năng khổng lồ thiêu rụi tà khí bị đai sắt quặng linh hồn cách ly hoàn toàn, truyền dẫn thẳng xuống đáy biển mây sâu hoắm bên dưới vách đá mà không làm tổn hại đến đan điền của hắn. Chiếc đai sắt mới rèn chỉ xuất hiện vài vết rạn nứt nhẹ phát sáng xanh lam.
Cùng lúc đó, Lâm Phong vung thanh kiếm gãy trong tay trái lên cao, toàn bộ sát ý tịch diệt viên mãn dồn vào lưỡi kiếm sắt đen.
"Tịch Diệt Nhất Kiếm!"
Hắn chém mạnh xuống.
Một đường kiếm khí khổng lồ màu xám tro mang theo sát ý hủy diệt vạn vật bùng phát ra ngoài, chém quét diện rộng diện rộng dọc theo boong tàu Phong Vân hướng thẳng về phía hạm đội Giáo hội.
"Rắc... Rắc... Rắc..."
Đường kiếm khí xám tro đi qua, toàn bộ những sợi xích sắt khổng lồ đang khóa chặt đuôi tàu Phong Vân lập tức bị ăn mòn rỉ sét ma pháp, nứt rạn rách nát và vỡ vụn hoàn toàn thành trăm mảnh sắt phế thải rơi rụng đầy đất nung dưới vực sâu. Các kỵ sĩ ánh sáng đang đứng trên xích sắt gào thét thảm thiết khi linh thể của họ bị sát ý tịch diệt ăn mòn thành tro bụi vô hại.
Đường kiếm khí tịch diệt tiếp tục lao đi, chém rách hoàn toàn lá chắn ánh sáng trên con chiến thuyền dẫn đầu của Lôi Thần, chấn bay gã mật sứ văng ngược lại đài chỉ huy hộc máu dữ dội.
"Động cơ đã giải phóng! Xuất phát!" Lão Hải hét lớn đầy phấn khích.
Con thuyền mây Phong Vân thoát khỏi xiềng xích khóa chặt, động cơ cát Vân Sa bùng phát công suất cực hạn, đẩy con thuyền lao vút ra ngoài khơi xa, lướt nhanh trên các luồng gió xoáy và biến mất hoàn toàn vào màn sương mù bão tố dày đặc của biển mây hoang dã biên thùy.
"Lâm Phong! Ta thề sẽ phân thây ngươi dưới đáy vực sâu Thiên Hải!" Tiếng gầm rú bất lực và giận dữ của Lôi Thần vang vọng từ phía sau vách đá rồi nhỏ dần, bị tiếng bão mây nuốt chửng hoàn toàn.
***
Trên boong tàu Phong Vân đang lướt đi vô định giữa biển mây đen kịt, luồng sát ý màu xám tro quanh người Lâm Phong từ từ thu hồi vào Khóa Vạn Năng. Chiếc đai sắt cột sống mới rèn vẫn còn tỏa ra hơi nóng âm ỉ, nhưng da thịt sau lưng hắn đã hoàn toàn cháy sạm, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực dọc theo các mối khóa cơ học.
Lâm Phong lảo đảo vài bước rồi ngã khuỵu xuống boong gỗ sờn rách. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác, bả vai trái gãy nát rỉ máu đen nhức nhối thấu xương khiến hắn không thể gượng dậy nổi.
"Đại ca!" Tiêu Dao lao ra khỏi cabin, ôm chặt lấy thân hình rỉ máu của Lâm Phong khóc nức nở. Đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của cô bé mù vuốt ve gương mặt lạnh ngắt của anh trai.
Nhược Vũ cũng chạy đến bên cạnh, cô lập tức quỳ xuống, áp bàn tay run rẩy chứa đựng chút thánh lực tịnh hóa dịu nhẹ cuối cùng lên ngực Lâm Phong để xoa dịu đan điền đang bị đóng băng bởi tà khí của Dạ Tuyết.
Lâm Phong nằm vật ra boong tàu, ý thức của hắn bắt đầu mờ nhạt dần do quá tải năng lượng linh hồn cực hạn. Hắn biết mình sắp rơi vào trạng thái hôn mê sâu kéo dài.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi tri giác, bàn tay trái lành lặn của hắn khẽ mở ra, để lộ một mảnh giấy cũ nát, nhăn nhúm dính đầy máu tươi mà hắn luôn nắm chặt suốt hành trình đào tẩu cực hạn.
Đó là bức thư cũ hắn tìm thấy trong phòng giam số 9 đảo ngục Thiên Hải, ghi chép lại manh mối duy nhất về tung tích của chú ruột Lâm Thiết Ngôn – người đang ẩn náu tại *Học viện Trừng Phạt* để tìm kiếm thánh dược *Tâm Liên Thủy Sơ Cấp* giúp cứu mạng gia tộc.
"Học viện... Trừng Phạt... Chú..." Lâm Phong thầm thì khàn giọng, đôi mắt xám tro từ từ nhắm lại hằng đêm.
Con thuyền mây Phong Vân mang theo nhóm đào tẩu rách nát trôi dạt vô định giữa màn sương mù dày đặc của biển mây hoang dã, lướt ra ngoài khơi xa biến mất vào mây trời vĩ đại, bỏ lại sau lưng hòn đảo ngục Thiên Hải hoang tàn đầy rẫy sự lãng quên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!