Nhạc nềnIrregular

Khế Ước Vay Nợ Linh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đá và tàn tro từ Phòng giam số 9 đảo ngục Thiên Hải đổ sập xuống như một trận mưa rào xám xịt. Không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh, máu tanh và oán khí lạnh buốt xương tủy. Lâm Phong quỳ gối trên đống đổ nát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc trán, cánh tay phải ma hóa đen sì tỏa ra hắc khí tịch diệt cuồng bạo hằng đêm hằng giờ. Anh nghiến răng giữ vững một tia lý trí cuối cùng hằng ngày hằng giờ.


Cơn đau từ đan điền rạn nứt truyền thẳng lên đại não như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh. Khóa Vạn Năng, sau khi bị anh nuốt vào bụng, đang điên cuồng cắm rễ vào cột sống dọc theo xương bả vai. Trên cổ Lâm Phong, vết xăm hình xiềng xích đen sì bỗng nhiên phát sáng xanh lam lạnh lẽo, tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc xương quai xanh hằng ngày hằng giờ. Luồng ánh sáng xanh ấy như một vòng gông cùm vô hình, vừa cố gắng đè nén sức mạnh tà ác đang rục rịch bên trong, vừa không ngừng nhắc nhở anh về cái giá khủng khiếp của việc dung hợp.


"Lâm Phong đại ca..."


Tiếng rên rỉ yếu ớt của Lục Nguyên kéo Lâm Phong trở về thực tại. Cậu tân binh gác ngục nhỏ con vẫn nằm bất tỉnh dưới một phiến đá đổ nát cách đó không xa, hơi thở yếu ớt, chân bị đè chặt. Lâm Phong cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút lý trí cuối cùng để vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công, cố gắng khống chế dòng linh lực đang bạo tấy trong cơ thể. Anh dùng tay trái run rẩy kéo phiến đá ra khỏi chân Lục Nguyên, rồi cẩn thận băng bó cánh tay phải đen sì của mình bằng những dải băng gạc cũ rách nát để che giấu ma thể.


"Ta phải đưa đệ ấy thoát khỏi đây trước khi bọn chúng ập tới hằng đêm," Lâm Phong thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Nhưng ngay khi anh vừa đỡ Lục Nguyên lên vai, một luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ đột ngột giáng xuống tâm trí anh. Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng chốc tối sầm lại. Đống đổ nát của phòng giam biến mất, thay thế vào đó là một vùng trời đất màu xám tro hoang tàn, chứa đầy hàng vạn thanh kiếm gãy cắm ngược trên mặt đất nứt nẻ.


Đây chính là Vực kiếm tịch diệt - không gian ý thức tinh thần nằm sâu trong Khóa Vạn Năng.


Giữa không gian đầy sát ý lạnh lẽo ấy, một bóng người trung niên mặc y phục kiếm sĩ rách rưới màu xám tro đang trôi lơ lửng. Mái tóc đen dài của ông ta xõa tung bay bổng theo gió xám, ánh mắt sắc bén như kiếm quang phát ra hắc khí tịch diệt cuồng bạo hằng đêm hằng giờ. Đó chính là Diệp Vô Phong - Tà Kiếm Vương, ác nhân thứ nhất đang bị giam giữ trong cơ thể Lâm Phong.


"Hừ, một tên nhóc Khải Linh Cảnh yếu ớt mang huyết mạch Vô Định Thể..." Diệp Vô Phong cười ngạo nghễ, giọng nói vang vọng như sấm truyền làm rung chuyển cả Vực kiếm tịch diệt. "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám dùng linh hồn rách nát này để giam giữ ta? Sát ý tịch diệt của ta sẽ nghiền nát ý chí của ngươi trong nháy mắt!"


Không một lời cảnh báo, Diệp Vô Phong vung tay. Một luồng kiếm ý tịch diệt màu xám tro đậm đặc hóa hình thành hàng trăm thanh kiếm khí khổng lồ, lao vút đi xé rách không gian ý thức, oanh kích thẳng vào linh thể của Lâm Phong hằng đêm hằng giờ.


Lâm Phong cảm giác như linh hồn mình đang bị xé toạc thành trăm mảnh. Anh khuỵu gối xuống đất hoang xám, linh thể mờ nhạt dần dưới sức tàn phá của kiếm ý cổ xưa. Nhưng ánh mắt anh không hề có sự sợ hãi. Anh nhớ đến lời hứa với người cha quá cố Lâm Chiến, nhớ đến đôi mắt mù bẩm sinh của em gái nuôi Tiêu Dao đang chờ anh dưới chân núi, và cả Lục Nguyên đang bất tỉnh bên ngoài.


"Ta là Ngục thủ!" Lâm Phong gầm lên, dùng ý chí sắt đá của tộc Ngục Thủ Cổ Đại để kiên trì chống chịu. Anh vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công đến cực hạn, ngưng tụ một quầng sáng màu lam nhạt bao bọc quanh linh thể để chặn đứng các luồng kiếm ý tịch diệt. "Ngục thủ không phải để giam cầm tàn bạo, mà là để bảo vệ ranh giới thế gian khỏi bóng tối! Ý chí của ta... tuyệt đối không bao giờ đầu hàng trước ngươi!"


Diệp Vô Phong nhìn quầng sáng lam nhạt đang bướng bỉnh chống chọi với kiếm ý của mình, trong mắt thoáng hiện một tia ngạc nhiên xen lẫn tôn trọng. Ngàn năm trước, ông chưa từng thấy kẻ nào ở cảnh giới Khải Linh Cảnh lại có thể chịu đựng được sát ý tịch diệt của mình quá ba hơi thở mà không bị ma hóa mất trí vĩnh viễn.


"Một tên nhóc bướng bỉnh," Diệp Vô Phong thu hồi kiếm ý, lạnh lùng nói. "Nhưng ngươi nên biết, bên ngoài thế giới thực, thời gian của ngươi đã hết. Bọn kiến hôi của Giáo hội đang tiến gần. Với cơ thể trọng thương và linh lực mỏng manh này, ngươi sẽ bị chúng mổ bụng lấy Khóa trong nháy mắt. Muốn sống sót để bảo vệ kẻ khác? Hãy ký vào Khế ước vay nợ linh hồn với ta!"


"Khế ước vay nợ linh hồn?" Lâm Phong gượng dậy, thở dốc hỏi.


"Đúng vậy. Ngươi sẽ mượn được mười phần trăm sức mạnh của ta, đạt đến cảnh giới Cộng sinh năng lượng sơ cấp hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn: mỗi lần mượn lực, ngươi phải hiến tế một phần ký ức ấm áp thời thơ ấu của mình cho Khóa Vạn Năng. Nếu ngươi mất đi toàn bộ ký ức, ngươi sẽ biến thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm, bị ta cướp xác vĩnh viễn hằng ngày hằng giờ hằng đêm! Ngươi có dám đánh đổi không?"


Lâm Phong siết chặt nắm tay. Anh biết đây là một khoản vay có lãi suất hủy diệt, một cái bẫy tinh thần tàn nhẫn không có lối thoát hằng ngày hằng giờ. Nhưng tiếng bước chân dồn dập từ phía trên cống ngầm bên ngoài thế giới thực đang ngày càng gần. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng và tiếng quát tháo của bọn gác ngục đang dội lại từ vách đá.


"Lâm Phong đại ca! Huynh ở đâu? Mau ra đây đầu hàng!" Tiếng hét đố kỵ, hèn hạ của tiểu đội trưởng gác ngục Tạ Đình vang vọng khắp lối đi ngầm.


Bên cạnh Tạ Đình, giọng nói trầm khàn, mưu mô của phó tổng quản ngục Mã Hữu cũng truyền đến: "Triệu tổng quản đã ra lệnh, tìm thấy Lâm Phong lập tức chém nát chân tay gã, giữ lại đan điền mang về Thánh điện! Mau lục soát kỹ khu cống ngầm này hằng ngày hằng giờ hằng đêm!"


Lâm Phong nhìn vào sâu trong Vực kiếm tịch diệt, nhìn vào đôi mắt chứa đựng nỗi uất hận ngàn năm của Diệp Vô Phong. Anh hiểu rằng nếu không mượn lực lúc này, cả anh và Lục Nguyên đều sẽ chết dưới tay Mã Hữu và Tạ Đình hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ta chấp nhận khế ước!" Lâm Phong gầm lên, ý chí sắt đá của anh kết nối trực tiếp với phù văn Khóa Vạn Năng trong đan điền.


"Thành giao!" Diệp Vô Phong mỉm cười kiêu ngạo hằng đêm.


Một luồng hắc khí ma pháp màu xám tro đậm đặc từ Khóa Vạn Năng bộc phát, truyền thẳng dọc theo cột sống và cánh tay phải của Lâm Phong. Trong khoảnh khắc đó, một phần ký ức về nụ cười dịu dàng của người mẹ quá cố Diệp Lệ Hoa trong ngày sinh nhật lần thứ mười của anh bỗng chốc tan biến thành cát bụi vô hại hằng ngày hằng giờ. Lồng ngực Lâm Phong nhói đau dữ dội, không phải vì vết thương vật lý, mà vì sự trống rỗng lạnh lẽo vừa xuất hiện trong linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Quay trở lại thế giới thực, Lâm Phong mở bừng mắt.


Đôi mắt anh chuyển sang màu xám tro đậm đặc, phát ra sát ý tịch diệt lạnh lùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Cánh tay phải ma hóa đen sì của anh bỗng nhiên nổi lên những vảy đen ma hóa phát ra hắc khí tịch diệt lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Sức mạnh cận chiến của anh tăng vọt lên gấp năm lần, chính thức bước vào cảnh giới Cộng sinh năng lượng sơ cấp hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Rầm!"


Cửa cống ngầm bị Tạ Đình dùng roi sắt đập nát. Gã tiểu đội trưởng hèn hạ dẫn theo hàng chục binh lính gác ngục cầm xích sắt cướp hồn và đuốc sáng ập vào hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhìn thấy Lâm Phong đang đứng giữa đống đổ nát với cánh tay phải quấn băng gạc rỉ hắc khí, Tạ Đình cười lên đầy đắc ý và đố kỵ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ha ha! Lâm Phong, ngươi quả nhiên đang lẩn trốn ở đây! Nhìn cái tay quái dị của ngươi xem, ngươi đã bị ma hóa rồi! Mau dâng nộp Khóa Vạn Năng ra đây để ta lập công thăng chức!" Tạ Đình vung roi sắt quất mạnh ra một đường roi mang linh lực trấn hồn tàn bạo hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhưng Lâm Phong không hề né tránh. Anh bước lên một bước, vận chuyển hắc khí ma pháp tịch diệt vào tay trái, vươn ra chụp thẳng lấy thanh roi sắt nung đỏ của Tạ Đình hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Xèo xèo!"


Linh lực trấn hồn trên roi sắt chạm vào hắc khí tịch diệt của Lâm Phong lập tức bị ăn mòn và dập tắt hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tạ Đình giật mình hoảng hốt, cố gắng giật lại roi sắt nhưng sợi xích sắt khổng lồ như bị hàn chặt vào tay Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ngươi... sao có thể?!" Tạ Đình kinh hoàng hét lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong không đáp, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn gã. Anh vặn mạnh cổ tay trái. Một luồng lực phản chấn cực mạnh mang sát ý tịch diệt dọc theo roi sắt truyền thẳng vào ngực Tạ Đình hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bùm!"


Tạ Đình hộc máu văng ra xa, đập mạnh vào vách đá cống ngầm nứt nẻ hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Thanh roi sắt trên tay gã bị hắc khí ăn mòn rỉ sét và gãy nát thành nhiều khúc vỡ vụn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Bắn xích sắt! Khóa chặt gã lại!" Mã Hữu từ phía sau gầm lên đầy kinh hãi khi thấy thuộc hạ bị đánh bại trong nháy mắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gã không ngờ một tên tân binh Khải Linh Cảnh lại có thể bộc phát ra sức mạnh đáng sợ như vậy hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Hàng chục sợi xích sắt cướp hồn khổng lồ mang phù văn trấn hồn đỏ rực phóng ra từ tay binh lính, khóa chặt lấy bả vai và chân của Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Phù văn đỏ rực thiêu đốt da thịt anh, cố gắng tước đoạt linh năng truyền dẫn ngược về cho đối thủ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"A hự!" Lâm Phong đau đớn gầm lên. Kinh mạch đan điền rách nhẹ của anh lại một lần nữa bị quá tải năng lượng ma pháp oán hận hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Vết xăm hình xiềng xích trên cổ phát sáng xanh lam rực rỡ, hắc khí rò rỉ ngày càng mạnh mẽ bao quanh người anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Không được dùng kiếm pháp tịch diệt thành thạo... ta phải dùng sức mạnh vật lý cực hạn để đột phá!" Lâm Phong thầm nghĩ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Anh cắn răng chịu đựng cơn đau rách kinh mạch dữ dội, dồn toàn bộ hắc khí ma pháp vào cánh tay phải ma hóa đen sì hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh nắm chặt lấy các sợi xích sắt đang khóa quanh người, gầm lên một tiếng vang dội như dã thú hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Rắc! Rắc! Rắc!"


Sức mạnh vật lý khổng lồ từ Cộng sinh năng lượng sơ cấp kết hợp huyết mạch Vô Định Thể bộc phát, giật đứt tung toàn bộ hàng chục sợi xích sắt cướp hồn khổng lồ trong sự ngơ ngác tột cùng của Mã Hữu và binh lính hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Lực phản chấn cực mạnh từ vụ nổ xích sắt hất văng toàn bộ toán lính gác ngục ngã rạp xuống đất hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong tận dụng khoảng trống, lập tức bế Lục Nguyên chạy trốn về phía cuối đường hầm cống ngầm hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng lối thoát duy nhất phía trước đã bị chặn đứng bởi vách đá đổ sập hoàn toàn từ trận bạo động hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Phía sau anh, Mã Hữu đang điên cuồng dẫn theo hàng trăm kỵ sĩ ánh sáng và lính tuần tra khép chặt vòng vây hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lối thoát duy nhất lúc này chính là một rãnh nứt không gian khổng lồ bị sạt lở ở bên sườn cống ngầm, dẫn thẳng xuống Rãnh sâu Thiên Hải đầy sương mù linh lực dày đặc và oán khí cuồng bạo hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Gió từ đáy vực sâu không thấy đáy rít lên từng hồi gầm rú dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm, sẵn sàng cuốn trôi mọi sinh mệnh rơi xuống hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Lâm Phong! Ngươi không còn đường thoát đâu! Mau đầu hàng dâng Khóa ra đây!" Mã Hữu cười lạnh lùng, tay cầm ống phóng kim độc Mê Độc Châm đeo cổ tay chỉ thẳng về phía anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Lâm Phong đứng bên rìa vách đá nứt nẻ của rãnh sâu, gió vực mạnh mẽ thổi tung mái tóc đen và tà áo sờn rách của anh hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Anh khẽ đặt Lục Nguyên vào một hốc đá ẩn mật khuất tầm nhìn để bảo vệ đệ ấy hằng ngày hằng giờ hằng đêm, rồi quay lại nhìn Mã Hữu với ánh mắt xám tro đầy kiên nghị và lạnh lùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Cánh tay phải ma hóa đen sì của anh hoàn toàn mất cảm giác tạm thời hằng đêm hằng ngày hằng giờ, hắc khí tịch diệt vẫn không ngừng rò rỉ ra ngoài qua lớp băng gạc rách nát hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Vết xăm hình xiềng xích trên cổ phát sáng xanh lam lạnh lẽo như một lời tuyên thệ vĩnh cửu hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ta là Ngục thủ... ta tuyệt đối không bao giờ để các ngươi đạt được dã tâm tàn bạo hằng ngày hằng giờ hằng đêm!" Lâm Phong lạnh lùng nói hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Không một chút do dự, Lâm Phong thả mình rơi tự do vào lòng vực thẳm sương mù dày đặc, để mặc cho tiếng gào thét của Mã Hữu và tiếng sấm rền từ phía sau tan biến vào hư vô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!