Nhạc nềnIrregular

Quyết Chiến Đỉnh Vân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những kẽ đá đen đổ nát của tế đàn hiến tế sơ cấp, mang theo mùi máu tanh nồng và oán khí đỏ rực cuồn cuộn. Lâm Phong đứng vững giữa đống đổ nát, tay trái nắm chặt thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong. Khớp xương vai trái của hắn đã gãy nát, vết bỏng điện từ cấm thuật của Lôi Thần vẫn rỉ ra từng giọt máu đen lạnh ngắt dọc theo cánh tay trái. Tệ hơn nữa, tấm lưng trần của hắn đang rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, nơi chiếc đai sắt bảo mệnh mới rèn bị rách rộng thêm dọc theo các chốt khóa cơ học do ma khí tịch diệt bùng phát quá mạnh trước đó. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ chết.


Trước mặt hắn, phó quản ngục Mã Hữu đang điên cuồng vặn vẹo gương mặt dài như mặt ngựa của mình. Trên ngực gã, những phù văn cấm thuật tà ác tự vẽ bằng máu tươi đang nhấp nháy phát sáng đỏ rực, cưỡng ép liên kết với linh thể của mười mấy cựu binh gác ngục Thiên Hải cũ. Những người đồng đội cũ của Lâm Phong giờ đây bị biến thành một bức tường khiên chắn linh hồn đỏ rực, đôi mắt họ mờ đục vô hồn, gào thét trong đau đớn tột cùng.


"Lâm Phong! Ngươi có giỏi thì chém đi!" Mã Hữu cười dốc tổ, trốn sau bức tường linh hồn gác ngục cũ. "Chỉ cần ngươi vung kiếm, lũ gác ngục Thiên Hải này sẽ hồn bay phách tán trước tiên! Ta muốn xem lòng chính trực giả tạo của một tên tân binh gác ngục như ngươi chịu đựng được đến đâu!"


Dạ Vô Song từ trong bóng tối hiện ra bên cạnh Lâm Phong, cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha run lên bần bật vì phẫn nộ: "Lâm Phong huynh, gã đang dùng linh hồn đồng đội của huynh để hiến tế ngược nhằm bảo vệ bản thân. Nếu chúng ta không dứt điểm nhanh, đại trận tự hủy của tổng đồn chỉ huy phía trên sẽ kích hoạt!"


Thạch Đầu gầm lên một tiếng, cơ thể đá tảng khổng lồ tiến lên một bước, Thạch Hóa Quyết rạn nứt rỉ ra dòng máu xám tro lạnh lẽo: "Chủ nhân, để ta dùng thân xác này tông nát khiên chắn của gã!"


"Không được!" Lâm Phong khàn giọng ngăn cản. Đôi mắt xám tro của hắn lóe lên ánh sáng lam nhạt khi Thấu Thị Nhãn được kích hoạt cực hạn.


Hắn nhìn thấu qua lớp oán khí đỏ rực, thấy rõ các đường kinh mạch linh hồn của những gác ngục cũ đang bị phù văn của Mã Hữu bóp nghẹt. Ký ức bị phong ấn của họ, sau khi tế đàn đá đen sụp đổ, đã được giải phóng một phần. Trong đôi mắt vô hồn của một cựu binh già, một tia sáng lý trí đột ngột trỗi dậy. Ông nhìn thấy Lâm Phong, nhìn thấy thanh kiếm gãy sắt đen, và cả vết xăm xiềng xích phát sáng trên cổ hắn.


"Lâm... Lâm Phong..." Người gác ngục già khàn giọng gọi, linh thể run rẩy chống lại sự kéo giật của xích sắt cướp hồn. "Đừng... đừng do dự! Tiêu diệt gã đi! Mã Hữu đã kích hoạt... Trận Pháp Tự Hủy Đỉnh Vân ở tháp chỉ huy... Hòn đảo này sắp sụp đổ rồi... Mau giết gã để cứu lấy những người khác!"


"Câm miệng! Lũ rác rưởi phản đồ!" Mã Hữu giận dữ quát, tay vung mạnh ống phóng kim độc Mê Độc Châm bắn ra hàng loạt tia độc màu tím đen nhắm thẳng vào linh hồn người gác ngục già để diệt khẩu.


Lâm Phong không do dự một micro-giây nào. Tay trái hắn vung lên, thanh kiếm gãy vẽ ra một đường cong xám tro tịch diệt, chém rách luồng kim độc giữa hư không. Sát ý tịch diệt tàn phá vạn vật lập tức ăn mòn độc tố của Mã Hữu thành tro bụi vô hại. Nhưng lực phản chấn mạnh mẽ từ đường kiếm khiến vai trái gãy nát của hắn nhói đau thấu xương, máu tươi từ bả vai rỉ ra nhuộm đỏ cả vạt áo rách.


"Mã Hữu, nợ máu phải trả bằng máu!" Lâm Phong gầm lên.


Nhận thấy cấm thuật khống chế của mình đang bị lung lay bởi ý chí phản kháng của các gác ngục cũ, Mã Hữu nghiến răng đầy xảo quyệt. Gã biết mình không thể thắng Lâm Phong chính diện tại đây khi có cả Dạ Vô Song và Thạch Đầu bọc lót. Gã đột ngột lùi lại, tay bấm niệm quyết, mượn luồng oán khí đỏ rực khổng lồ từ tế đàn đổ nát để che mắt nhóm Lâm Phong, rồi cuốn lấy linh thể của các gác ngục cũ bay thẳng lên đỉnh tháp chỉ huy Đỉnh Vân Tháp.


"Lâm Phong! Có giỏi thì đuổi theo lên tháp chỉ huy! Ta sẽ chôn vùi toàn bộ hòn đảo này cùng các ngươi!" Giọng nói điên cuồng của Mã Hữu vang vọng từ trên cao.


"Đuổi theo!" Lâm Phong nghiến răng vọt đi, tàn ảnh mờ nhạt của Vô Ảnh Tiên Phong kéo dài phía sau. Dạ Vô Song và Thạch Đầu lập tức bám sát.


***


Đỉnh Vân Tháp – ngọn tháp cao nhất của tổng đồn gác ngục Thiên Hải – chao đảo dữ dội giữa cơn bão mây tích điện hằng đêm. Gió rít qua cửa sổ đá, mang theo những tia sét sấm sét tự nhiên đánh thẳng vào các cột thu lôi bằng sắt đen của ngọn tháp.


Tại đỉnh tháp, Mã Hữu đang đứng trước lõi năng lượng khổng lồ của đảo ngục – một khối tinh thạch Linh Hỏa Sa khổng lồ phát ra ánh sáng đỏ rực hỗn loạn. Trên ngực gã phó quản ngục, các phù văn cấm thuật tà ác đã lan rộng khắp cơ thể, liên kết trực tiếp với lõi năng lượng. Gã đang điên cuồng truyền dẫn oán khí đen sì để ép khối tinh thạch quá tải tự phát nổ.


"Đại trận tự hủy đã kích hoạt 80%! Các ngươi đến muộn rồi!" Mã Hữu cười man dại khi thấy nhóm Lâm Phong xông vào phòng chỉ huy.


Xung quanh gã, mười mấy linh hồn gác ngục cũ bị trói chặt vào các cột xích sắt cướp hồn xung quanh lõi năng lượng, linh thể của họ đang bị hút cạn sinh lực để nạp năng lượng cho vụ nổ tự hủy.


"Lâm Phong đại ca... Mã Hữu đã tự biến bản thân thành trận nhãn của đại trận tự hủy..." Người gác ngục già yếu ớt nói. "Nếu không tiêu diệt gã lập tức... lõi năng lượng sẽ phát nổ, thiêu rụi toàn bộ khu vực cảng mây... muội muội của cậu cũng sẽ không thoát thoát khỏi..."


Lâm Phong siết chặt chuôi kiếm gãy. Hắn nhìn thấu qua Thấu Thị Nhãn, thấy rõ luồng linh lực bảo hộ quanh người Mã Hữu cực kỳ mạnh mẽ do được tiếp nhận năng lượng từ lõi Linh Hỏa Sa. Hơn nữa, những tia sét lôi điện từ cơn bão bên ngoài đang bị các cột sắt đen thu hút, tạo thành một mạng lưới phòng ngự sấm sét bao quanh gã phó quản ngục.


"Dạ Vô Song, Thạch Đầu, bảo vệ ta!" Lâm Phong trầm giọng ra lệnh.


"Hiểu rồi!" Dạ Vô Song vung đoản đao Huyết Nha lao lên, chém ra những đường huyết sắc chí mạng để thu hút sự chú ý của Mã Hữu. Thạch Đầu dùng Thạch Hóa Quyết cứng như đá tảng, đứng chắn trước Lâm Phong để cản phá các mảnh vỡ sụp đổ từ trần tháp.


"Lũ phản nghịch ngu xuẩn! Hãy nếm mùi sấm sét phán quyết của Giáo hội đi!" Mã Hữu vung tay, điều khiển mạng lưới sấm sét khổng lồ phóng ra hàng loạt tia điện xanh lam tàn phá vạn vật nhắm thẳng vào Lâm Phong.


Lâm Phong đứng tĩnh lặng giữa phòng chỉ huy chao đảo. Vai trái gãy nát và tấm lưng rỉ máu dọc cột sống khiến hắn run rẩy không ngừng. Hắn biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào không gian ý thức sâu thẳm của Khóa Vạn Năng.


"A Sâm! A Hào! Vong Linh Ất! Xuất hiện cho ta!" Lâm Phong gầm lên trong tâm trí.


Từ vết xăm hình xiềng xích trên cổ hắn, một luồng hắc khí màu tím xám phun trào mãnh liệt. Ba bóng ma mờ ảo đột ngột bước ra từ hư không vật lý, đứng chắn trước mặt Lâm Phong. A Sâm – cựu binh gác ngục Thiên Hải với gương mặt cương nghị, A Hào – chiến binh dũng cảm đầy vết sẹo, và Vong Linh Ất – linh hồn khiên binh vạm vỡ mang tấm khiên sắt lớn mờ ảo rách nát.


"Uỳnh! Uỳnh!"


Hàng loạt tia sét sấm sét đánh trúng vào tấm khiên linh năng của Vong Linh Ất và linh thể của A Sâm, A Hào. Những tiếng nổ sấm sét vang dội xé rách không khí. Linh thể của ba vong linh hộ vệ bị dòng điện tàn phá dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt sâu rỉ ra oán khí đen sì. Họ gầm lên đau đớn nhưng không lùi bước dù chỉ một tấc, dùng chính linh thể của mình làm lá chắn sống chặn đứng toàn bộ đòn tấn công sấm sét chí mạng của Mã Hữu để bảo vệ Lâm Phong hằng đêm.


"Cái gì?! Triệu hồi thực thể vong linh gác ngục cũ?!" Mã Hữu kinh hoàng trợn mắt. Gã không ngờ Lâm Phong có thể triệu hồi trực tiếp các tàn hồn bị thảm sát ra ngoài thế giới thực để chiến đấu.


Nhờ sự bọc lót không màng linh thể của các vong linh hộ vệ, Lâm Phong đã áp sát Mã Hữu trong bán kính ba mét. Đôi mắt xám tro của hắn chuyển sang màu xanh lam sáng rực rỡ của Thấu Thị Nhãn, nhìn thấu qua lớp giáp oán khí đỏ rực, định vị chính xác điểm yếu kinh mạch trận nhãn chính là phù văn cấm thuật tự vẽ ngay giữa ngực Mã Hữu.


"Xích Hồn Phược!"


Lâm Phong vung tay trái, phóng ra hàng loạt xiềng xích linh hồn màu đen sì từ Khóa Vạn Năng. Các sợi xích sắt mờ ảo rít gió lao đi, phóng lên từ mặt đất nứt nẻ, quấn chặt lấy hai chân và cánh tay của Mã Hữu, khóa chặt hoàn toàn di động của gã phó quản ngục vào cột đá trung tâm.


"Aaa! Thả ta ra! Tên ma đầu tà ác kia!" Mã Hữu điên cuồng gào thét, gã cố gắng vận lực tự đốt cháy linh hồn để thoát khỏi xích sắt khống chế. Luồng oán khí đỏ rực trên ngực gã phình to ra, sẵn sàng kích nổ toàn bộ tháp chỉ huy.


Kinh mạch toàn thân Lâm Phong lúc này rạn nứt dữ dội dọc cơ thể do quá tải năng lượng linh hồn. Đai sắt cột sống mới rèn phát ra tiếng rít nứt nẻ rỉ máu đỏ tươi dọc lưng hắn hằng giờ. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý bỗng nhiên nhúc nhích. Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức máu tươi chảy tràn qua khóe môi, hắn dùng ý chí sắt đá cưỡng ép cánh tay phải tê liệt hoàn toàn cử động hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Hắn dồn toàn bộ oán khí tịch diệt của Diệp Vô Phong và mị lực tím nhạt của Dạ Tuyết đang tranh chấp trong đan điền vào lòng bàn tay phải ma hóa. Một luồng sóng năng lượng màu đen sì cuồn cuộn bốc lên từ cánh tay ma hóa của hắn, tỏa ra uy áp hủy diệt vạn vật.


"Hắc Khí Liệt Kích!"


Lâm Phong gầm lên một tiếng xé lòng, vung lòng bàn tay phải ma hóa đánh thẳng vào phù văn cấm thuật trên ngực Mã Hữu.


"Ầm... UỲNH!"


Một vụ nổ năng lượng đen sì khổng lồ bùng phát ngay đỉnh tháp chỉ huy. Luồng hắc khí liệt kích mang theo lực phản chấn cực mạnh tàn phá diện rộng, chém nát hoàn toàn tháp năng lượng và bẻ gãy dòng chảy oán khí hiến tế của Mã Hữu. Linh thể của gã phó quản ngục xảo quyệt bị ma khí hủy diệt ăn mòn rạn nứt từng mảng lớn.


"Không... Không thể nào... Ta là phó tổng quản ngục... Giáo hoàng sẽ ban cho ta sự bất tử..." Mã Hữu gào thét thảm thiết khi cơ thể gã từ từ rạn nứt và tan biến thành cát bụi vô hại dưới sức nóng của ma khí tịch diệt.


Linh hồn đầy oán hận của Mã Hữu bị hút mạnh vào Khóa Vạn Năng trong đan điền Lâm Phong, giam cầm vào tầng thứ nhất của Khóa làm nô lệ năng lượng sơ cấp. Sâu trong Khóa, hồn ma của Triệu Quy Nghĩa chứng kiến cảnh tượng tay sai cũ bị tiêu diệt thảm hại, chỉ biết run rẩy gào rú trong sợ hãi hằng đêm.


Đại trận tự hủy của tổng đồn chỉ huy bị bẻ gãy hoàn toàn. Khối tinh thạch Linh Hỏa Sa khổng lồ từ từ dịu ánh sáng đỏ rực, trở lại trạng thái ổn định. Hơn mười linh hồn gác ngục cũ được giải thoát khỏi xích sắt cướp hồn, linh thể của họ hóa thành những đốm sáng màu lam nhạt ấm áp bay lượn quanh Lâm Phong như lời cảm ơn muộn màng trước khi tan biến vào biển mây luân hồi tự do.


Lâm Phong kiệt sức khuỵu gối xuống nền đá nứt nẻ của đỉnh tháp. Cánh tay phải ma hóa của hắn lập tức rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn trong mười hai giờ tới, kinh mạch đan điền rạn nứt sâu sắc rỉ máu dọc cơ thể đau đớn thấu xương. Linh thể của A Sâm, A Hào và Vong Linh Ất bị suy kiệt nghiêm trọng, buộc phải thu hồi vào sâu trong Khóa Vạn Năng hằng đêm hằng giờ.


Nhưng ngay khi Lâm Phong định gượng dậy để cùng Dạ Vô Song rút lui khỏi ngọn tháp đang sụp đổ một phần, một dị biến bất ngờ xảy ra.


Từ thi thể đã hóa tro bụi của Mã Hữu, chiếc la bàn tầm hồn Giáo hội bằng đồng cổ của gã rơi rớt xuống đất nung. Chiếc la bàn bị chấn động bởi vụ nổ hắc khí, đột ngột nứt rạn rỉ ra luồng năng lượng đỏ rực khổng lồ.


"Vút!"


Một luồng ánh sáng đỏ rực chói mắt phóng thẳng từ chiếc la bàn hỏng lên bầu trời đêm bão tố của Thiên Hải, xuyên qua màn sương mù tích điện dày đặc. Luồng sáng đỏ rực ấy ngưng tụ giữa tầng mây khổng lồ, chiếu thẳng hình ảnh gương mặt Lâm Phong cùng ký hiệu Khóa Vạn Năng phát sáng xanh lam trên cổ hắn lên bầu trời cao vạn trượng, rực rỡ và rõ nét đến mức toàn bộ các vương quốc biên thùy và Thánh điện trung ương của Giáo hội đều có thể nhìn thấy rõ ràng hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!