Tế Đàn Đá Đen
Mũi thương sắt đen của thống lĩnh thiết kỵ Tào Thao rít lên chói tai, mang theo luồng hào quang ánh sáng phán quyết chói lòa, xé rách màn sương tích điện lao thẳng về phía lồng ngực Lâm Phong. Sát khí ngập tràn tựa như một cơn bão tuyết ập đến, đóng băng cả không khí xung quanh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thạch Đầu gầm lên một tiếng như sấm động vách đá. Gã khổng lồ cao hơn hai mét không một chút do dự, bước chân nặng nề giẫm nát đất đá, dùng cả cơ thể hộ pháp chắn trước mặt Lâm Phong. Gã kích hoạt Thạch Hóa Quyết cực hạn. Làn da xám xịt của gã lập tức hóa thành đá tảng, để lộ những vết nứt phát sáng màu xám đá cổ xưa chạy dọc khắp bả vai và lồng ngực rộng lớn.
"Keng!"
Mũi thương sắt đen đâm sầm vào lồng ngực đá của Thạch Đầu. Một tiếng va chạm đanh thép vang dội khắp khu mỏ hoang phế, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực. Lực chấn động khủng khiếp khiến Thạch Đầu hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể đá tảng lùi lại ba bước, những vết nứt trên ngực gã rạn rộng hơn, rỉ ra dòng máu xám tro lạnh lẽo. Nhưng gã đã chặn đứng đòn chí mạng của Tào Thao.
Lâm Phong không bỏ lỡ một micro-giây nào mà Thạch Đầu đã liều chết tạo ra. Cho dù khớp xương vai trái gãy nát đang nhức nhối thấu xương, vai trái bị bỏng điện rỉ máu đen lạnh ngắt, và tấm lưng trần rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống do đai sắt bảo mệnh bị rách rộng, hắn vẫn nghiến chặt răng giữ vững lý trí. Cánh tay phải ma hóa hoàn toàn tê liệt buông thõng vô lực, nhưng tay trái của hắn vẫn cầm chặt thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong.
Hắn khẽ vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công, dồn chút linh lực ít ỏi còn sót lại vào mũi kiếm gãy. Bằng Thấu Thị Nhãn đang kích hoạt cực hạn, hắn nhìn thấu điểm yếu dưới bụng con ma thú thiết kỵ của Tào Thao – nơi luồng linh lực bảo hộ mỏng manh nhất.
"Xoẹt!"
Thanh kiếm gãy trong tay trái Lâm Phong vạch ra một đường cong xám tro tịch diệt, chém lệch mũi thương sắt đen đang đà lao tới, đồng thời chém đứt một bên đai yên ngựa của Tào Thao. Con ma thú thiết kỵ bị kiếm khí tịch diệt ăn mòn da thịt, hí lên đau đớn rồi lồng lộn lên.
"Thạch Đầu, sập hầm!" Lâm Phong gầm lên.
Thạch Đầu hiểu ý ngay lập tức. Gã dùng hết sức bình sinh, vung hai nắm đấm đá khổng lồ nện mạnh vào hai cột đá trụ chịu lực chính của hầm mỏ hoang phế bên cạnh.
"Ầầm! Ầầm! Rắc rắc!"
Các cột đá nứt toác, trần hầm mỏ đá linh thạch bỏ hoang đổ sập xuống như thác đổ. Hàng vạn khối đá lớn nhỏ trút xuống như mưa, chôn vùi bóng dáng của Tào Thao cùng đội thiết kỵ bọc thép nặng nề dưới đống đổ nát. Hắc Sa – gã quản lý mỏ đá tàn bạo – chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi bị một tảng đá khổng lồ đè bẹp dí.
Lâm Phong dùng tay trái xách lấy bả vai Thạch Đầu, vận dụng tàn ảnh mờ nhạt của Vô Ảnh Tiên Phong, kéo gã khổng lồ lướt nhanh ra khỏi hầm mỏ đang sụp đổ, biến mất vào màn sương mù dày đặc của Rừng Thông Xám.
***
Sâu trong Rừng Thông Xám, sương sấm sét bao phủ lối đi mờ mịt. Lâm Phong dìu Thạch Đầu ngồi tựa vào một gốc thông già cổ thụ. Cả hai đều thở dốc, thương tích đầy mình. Dạ Vô Song từ trong bóng tối hiện ra, gương mặt gã sát thủ dòng máu lai đầy vẻ lo lắng, tay cầm chặt cặp đoản đao Huyết Nha cảnh giác nhìn xung quanh.
Lâm Phong cảm thấy cổ họng khô rát như lửa đốt, đan điền trống rỗng và đau đớn dữ dội do đai sắt cột sống bị rách rộng thêm dọc các chốt khóa cơ học. Hắn định cúi xuống một vũng nước suối trong vắt bên khe đá để uống, nhưng ngay lập tức, tay trái hắn khựng lại.
Hắn rút từ trong lồng ngực ra mảnh giấy cảnh báo sờn cũ của Tô Mạn. Ánh mắt xám tro của hắn lướt nhanh qua những dòng chữ vội vã: "Giáo hội đã mua chuộc toàn bộ tiệm thuốc và đầu độc các nguồn nước xung quanh mỏ đá bằng độc Thạch Lan biến dị. Đừng uống bất kỳ nguồn nước tự nhiên nào."
Lâm Phong nhíu mày, Thấu Thị Nhãn của hắn nhìn sâu vào vũng nước suối. Quả nhiên, dưới đáy nước trong vắt ẩn hiện những sợi khí độc màu tím nhạt vô cùng mỏng manh, nếu không có Thấu Thị Nhãn và lời cảnh báo của Tô Mạn, hắn chắc chắn đã trúng độc ăn mòn kinh mạch.
"Nước có độc." Lâm Phong khàn giọng nói, ngăn Thạch Đầu đang định vục tay xuống nước.
Thạch Đầu rùng mình, thu tay lại, ánh mắt tràn đầy sự kính phục dành cho sự nhạy bén của Lâm Phong.
Đột nhiên, từ sâu trong khu rừng rậm rạp phía đông, một tiếng chuông đồng nhỏ vang lên: "Leng keng... leng keng..."
Tiếng chuông thanh mảnh nhưng mang theo một luồng sóng âm tà ác, khiến linh hồn người nghe cảm thấy hỗn loạn, ký ức như bị mờ nhạt đi. Đi kèm với tiếng chuông là những tiếng khóc than oán hận, tiếng van xin thảm thiết của những nam nhân.
Đôi mắt Lâm Phong trợn trừng. Hắn nhận ra những giọng nói đó. Đó là tiếng của các cựu binh gác ngục Thiên Hải – những người đồng đội cũ đã cùng hắn gác giữ ngục tối, những người đã bị phó quản ngục Mã Hữu ra lệnh truy sát diệt khẩu để bưng bít thông tin về Khóa Vạn Năng.
"Mã Hữu... Tống Từ..." Lâm Phong nghiến răng, sát ý tịch diệt trong mắt bùng lên dữ dội.
"Lâm Phong huynh, có biến rồi. Luồng oán khí phía trước rất đậm đặc, có mùi máu tanh và cấm thuật tẩy não của Giáo hội." Dạ Vô Song trầm giọng cảnh báo, đôi đoản đao Huyết Nha phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
Lâm Phong đứng thẳng dậy, mặc kệ cơn đau từ tấm lưng rỉ máu dọc cột sống. "Chúng ta đi. Chúng đang thảm sát đồng đội cũ của ta."
***
Tại một khoảng đất trống ngầm sâu dưới lòng đất rừng thông, được bao phủ bởi những bức tường đá đen tự nhiên, Tế đàn hiến tế sơ cấp hiện ra đầy rùng rợn. Đó là một bệ đá đen khổng lồ hình tròn, xung quanh khắc đầy những phù văn hiến tế màu đỏ máu đang nhấp nháy phát sáng hằng giờ.
Trên đỉnh tế đàn, giáo sĩ tẩy não Tống Từ – lão già mặc áo tu sĩ màu trắng viền đen nhợt nhạt – đang cầm chiếc chuông đồng nhỏ, liên tục lắc lư và niệm cấm thuật. Dưới chân lão, hơn mười cựu binh gác ngục Thiên Hải cũ bị trói chặt bằng xích sắt cướp hồn, quỳ gối trong đau đớn. Đôi mắt họ mờ đục, vô hồn, linh thể liên tục bị các sợi tơ tinh thần màu đỏ từ tế đàn rút cạn linh lực.
Mã Hữu – phó quản ngục xảo quyệt trong bộ đồng phục màu xám tro – đứng cạnh tế đàn, gương mặt dài như mặt ngựa của hắn lộ rõ vẻ đắc ý tàn nhẫn. Hắn nhìn những gác ngục cũ đang thoi thóp, cười lạnh:
"Lũ rác rưởi các ngươi, biết quá nhiều về đêm ngục Thiên Hải sụp đổ thì chỉ có con đường chết. Hãy hiến tế linh hồn của các ngươi để làm nhiên liệu cho đại trận của Giáo hội đi!"
"Mã Hữu! Ngươi là đồ súc sinh! Chúng ta đã trung thành với ngục Thiên Hải cả đời!" Một cựu binh gác ngục già gào lên trong uất hận, nước mắt hòa lẫn máu chảy ròng ròng dọc gương mặt đầy vết thương.
"Trung thành? Trong mắt Giáo hội, các ngươi chỉ là những quân cờ có thể vứt bỏ." Tống Từ cười thâm độc, tiếng chuông đồng lại vang lên dồn dập, tăng tốc độ tẩy não và hiến tế.
"Vút! Xoẹt!"
Một đường kiếm khí màu xám tro tịch diệt bất ngờ xé rách màn đêm, chém thẳng vào đỉnh tế đàn đá đen. Tống Từ giật mình, vội vàng lùi lại. Đường kiếm khí chém sạt một góc bệ đá đen, bắn ra những mảnh vụn sắc nhọn.
"Kẻ nào?!" Mã Hữu hét lên đầy cảnh giác.
Từ trong bóng tối sương mù, ba bóng người bước ra. Lâm Phong đi đầu, tay trái cầm kiếm gãy, toàn thân tỏa ra sát ý tịch diệt viên mãn lạnh thấu xương. Theo sau hắn là Dạ Vô Song với cặp đoản đao răng cưa và Thạch Đầu với cơ thể đá tảng uy nghi.
"Lâm Phong! Ngươi dám tự dẫn xác đến đây sao?" Mã Hữu trợn mắt, vừa sợ hãi vừa tham lam nhìn vết xăm xích sắt trên cổ Lâm Phong.
"Hôm nay, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế linh hồn của nhũ mẫu và rửa hận cho đồng đội cũ!" Lâm Phong khàn giọng nói, đôi mắt xám tro lóe lên ánh sáng lam nhạt.
"Trận đột kích phá hủy Tế đàn hiến tế sơ cấp... Khởi động!" Dạ Vô Song cười lạnh, thân hình gã lập tức biến mất vào bóng tối.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Dạ Vô Song vận dụng tốc độ cực nhanh của sát thủ dòng máu lai, áp sát toán tu sĩ bảo vệ vòng ngoài tế đàn. Cặp đoản đao Huyết Nha vạch ra những đường huyết sắc chí mạng, tiêu diệt nhanh gọn bốn tên hộ vệ Giáo hội chỉ trong chớp mắt. Máu tươi bắn tung tóe lên những bức tường đá đen.
Cùng lúc đó, Thạch Đầu gầm lên một tiếng, gã khổng lồ đá tảng lao thẳng về phía các cột đá dẫn truyền linh lực xung quanh tế đàn. Gã dùng sức mạnh vật lý khổng lồ, vung nắm đấm đá nện mạnh vào chân cột.
"Ầầm!"
Một cột đá dẫn truyền linh lực bị Thạch Đầu húc sập hoàn toàn, khiến luồng ánh sáng đỏ hiến tế trên tế đàn đột ngột yếu đi 30%. Trận pháp hiến tế bắt đầu hỗn loạn.
"Lũ phản nghịch đáng chết! Tống giáo sĩ, mau tăng tốc hiến tế! Ta sẽ chặn hắn!" Mã Hữu điên cuồng gào lên, hắn rút từ ống tay áo ra chiếc ống phóng kim độc Mê Độc Châm, nhắm thẳng vào Lâm Phong mà bắn liên hoàn.
Hàng chục cây kim độc vô thanh vô sắc xé gió lao tới. Lâm Phong kích hoạt Thấu Thị Nhãn, nhìn thấu quỹ đạo phát sáng của kim độc. Hắn vung nhẹ thanh kiếm gãy bằng tay trái, tạo ra một bức tường kiếm khí tịch diệt màu xám tro, ăn mòn và đánh rơi toàn bộ kim độc của đối thủ.
Tuy nhiên, Tống Từ trên đỉnh tế đàn đã điên cuồng lắc chuông đồng, cấm thuật tẩy não của lão tạo ra hàng vạn sợi tơ tinh thần màu đỏ, quấn chặt lấy linh thể của các cựu binh gác ngục, cưỡng ép rút cạn linh lực của họ để duy trì tế đàn không bị sụp đổ.
"Đau quá... Lâm Phong đại ca... cứu chúng ta..." Những gác ngục cũ đau đớn gào khóc, linh hồn họ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt mờ nhạt.
Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng căm phẫn dâng lên tột độ. Hắn không thể để đồng đội cũ bị đối xử như vật tế vô tri. Nhưng kinh mạch của hắn đang quá tải, vai trái gãy nát và lưng rỉ máu khiến hắn không thể bộc phát sát ý tịch diệt diện rộng mà không bị ma hóa mất trí.
"Nhóc con, hãy dùng đến linh thú của Khóa Vạn Năng! Lửa linh hồn của nó có thể thiêu rụi phù văn hiến tế tà ác kia!" Giọng nói của Diệp Vô Phong vang lên đầy quyết đoán.
Lâm Phong nghiến chặt răng, tay trái kết ấn trước ngực, kích hoạt phù văn Khóa Vạn Năng trong đan điền. Vết xăm xiềng xích trên cổ hắn đột ngột phát sáng màu tím lạnh buốt, lớp sương muối tím dọc xương quai xanh tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
"Hỏa Khuyển Triệu Hồi!"
"Gừ... Gào!"
Một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất vang lên từ không gian ý thức của Lâm Phong. Từ lòng bàn tay trái của hắn, một luồng lửa linh hồn màu đỏ rực khổng lồ phun trào ra ngoài, ngưng tụ thành một con quái thú mang hình dáng chó săn khổng lồ cao hơn ba mét. Đôi mắt nó sáng như hai ngọn đuốc địa ngục, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa linh hồn thiêu đốt vạn vật hằng đêm.
Con Hỏa Khuyển khổng lồ lao vút lên đỉnh tế đàn đá đen, há miệng phun ra một luồng hỏa diễm linh hồn đỏ rực thiêu đốt trực tiếp vào các phù văn hiến tế màu đỏ máu khắc trên bệ đá.
"Xèo xèo... Rắc rắc!"
Lửa linh hồn tương khắc mạnh mẽ với oán khí hiến tế. Các phù văn màu đỏ máu bị lửa của Hỏa Khuyển thiêu rụi hoàn toàn, biến thành những làn khói đen vô hại bay biến vào không trung. Cấm thuật tẩy não của Tống Từ bị cắt đứt đột ngột, phản phệ cực mạnh khiến lão giáo sĩ hộc máu, chiếc chuông đồng nhỏ trên tay lão nứt vỡ làm đôi.
Sự phá hủy của tế đàn hiến tế cũng đồng thời giải thoát một phần ký ức bị phong ấn của các gác ngục cũ Thiên Hải. Đôi mắt mờ đục của họ dần lấy lại ánh sáng lý trí, họ bàng hoàng nhìn Lâm Phong:
"Lâm Phong... cậu đã đến cứu chúng ta sao?"
"Giáo hội... Giáo hội đã lừa dối chúng ta..." Những tiếng khóc uất hận vang lên.
Lâm Phong đứng thẳng dậy, tay trái cầm kiếm gãy, khí thế tịch diệt bao quanh người. Nhưng hắn đã tiêu hao lượng lớn linh năng dự trữ trong Khóa để duy trì Hỏa Khuyển, kinh mạch đan điền lại rạn nứt rỉ máu dọc cơ thể đau đớn.
"Mã Hữu, kết thúc rồi." Lâm Phong lạnh lùng nói.
Tế đàn đá đen bắt đầu sụp đổ dữ dội dưới sức nóng của lửa linh hồn và những cú húc sấm sét của Thạch Đầu. Các tảng đá đen khổng lồ rạn nứt, rơi rụng đầy đất nung.
Nhưng phó quản ngục Mã Hữu trong cơn tuyệt vọng tột cùng đã hoàn toàn hóa điên. Gương mặt dài như mặt ngựa của hắn vặn vẹo đầy tợn, mắt hí trợn ngược lộ rõ vẻ hung ác dữ dội.
"Muốn tiêu diệt ta sao? Ta chết thì các ngươi cũng đừng hòng sống sót!"
Mã Hữu gào rú điên cuồng, hắn cắn rách đầu ngón tay, vẽ một phù văn cấm thuật tà ác lên ngực mình. Hắn bộc phát toàn bộ tà thuật đen sì tích tụ cả đời, cưỡng ép phóng ra hàng chục sợi xích oán khí đỏ rực từ lòng bàn tay.
Nhưng những sợi xích ấy không hướng về phía Lâm Phong, mà lại lao thẳng đến trói chặt lấy linh hồn của hơn mười cựu binh gác ngục Thiên Hải đang yếu ớt dưới đất nung!
"Rầm! loảng xoảng!"
Tế đàn đá đen đổ sập hoàn toàn, phát ra một luồng oán khí đỏ rực khổng lồ bao phủ toàn bộ khoảng đất trống ngầm. Từ trong đống đổ nát hoang tàn, Mã Hữu bộc phát tà thuật đỏ rực, trói chặt linh hồn các cựu binh gác ngục làm khiên chắn linh thể vững chắc trước mặt hắn, cười điên dại giữa biển lửa linh hồn đang tàn lụi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!