Thiết Kỵ Càn Quét
Tiếng vó ngựa sắt rầm rập dội vào vách đá hoang tàn của Rừng Thông Xám, kéo theo những luồng lôi điện rít gào xé rách màn đêm tĩnh mịch. Lâm Phong nghiến chặt răng, cố gắng đẩy lùi cơn đau thấu xương đang hành hạ thể xác. Khớp xương vai trái của hắn đã gãy nát hoàn toàn sau trận chiến khốc liệt với Lăng Phong, bả vai rách miệng rỉ ra từng dòng máu đen sì tanh tưởi do di chứng bỏng điện từ cấm thuật của Lôi Thần. Kinh khủng hơn, chiếc đai sắt bảo mệnh quấn dọc cột sống của hắn đã bị nứt rạn nghiêm trọng, những chốt khóa cơ học găm sâu vào da thịt rỉ ra những vệt máu đỏ tươi nóng hổi. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ mục. Lúc này, hắn chỉ còn một cánh tay trái lành lặn để chiến đấu.
“Nhóc con, truy binh của Giáo hội đã khép chặt vòng vây. Kẻ dẫn đầu là Tào Thao, một tên thống lĩnh thiết kỵ tàn bạo của phái Phán Quyết. Hắn sở hữu ma thú thiết kỵ bọc thép và thanh trường thương sắt đen có khả năng đâm xuyên kết giới linh lực.” Giọng nói trầm thấp của Diệp Vô Phong vang lên trong không gian ý thức của Lâm Phong, mang theo sự cảnh báo nghiêm trọng.
Lâm Phong không trả lời. Đôi mắt xám tro của hắn lóe lên sát ý tịch diệt viên mãn. Hắn khẽ vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công, nín thở linh hồn để thu nhỏ tối đa dao động năng lượng phát ra từ Khóa Vạn Năng trong đan điền. Sử dụng tay trái cầm chặt thanh kiếm gãy sắt đen dắt sau lưng, Lâm Phong lướt nhanh qua những tán thông già xám xịt, cố gắng cắt đuôi luồng uy áp ánh sáng đang cuồn cuộn ép tới từ phía sau.
Khi lướt qua rìa thung lũng, Thấu Thị Nhãn trong tâm trí hắn đột ngột rung động. Đôi mắt xám tro của Lâm Phong chuyển sang màu xanh lam sáng rực, nhìn xuyên qua màn sương mù tích điện dày đặc. Cách đó không xa, tại Khu mỏ đá linh thạch bỏ hoang dưới lòng đất, những tiếng gào thét thảm thiết và tiếng roi da quất xé thịt đang vang dội liên hồi.
Hắn nhìn thấy Hắc Sa—gã quản lý mỏ đá vạm vỡ, tay sai đắc lực của Triệu Quy Nghĩa—đang điên cuồng vung thanh roi sắt lớn rèn từ quặng sắt phế thải, quất thẳng vào lưng một gã khổng lồ cao hơn hai mét. Gã khổng lồ ấy có làn da xám xịt như đá tảng, trên người quấn đầy xích sắt rỉ sét găm sâu vào da thịt rỉ máu đen. Đó chính là Thạch Đầu, một nô lệ mỏ đá có sức phòng ngự vật lý phi thường đang bị tra tấn dã man để ép khai ra tung tích của Lâm Phong.
“Nói! Tên phản nghịch Lâm Phong đang trốn ở đâu? Nếu ngươi không khai ra, ta sẽ dùng thanh roi sắt này nghiền nát linh thể của ngươi thành cát bụi!” Hắc Sa gầm rú, gương mặt đầy bụi đá của hắn lộ rõ vẻ tham lam dữ tợn.
Thạch Đầu nghiến răng chịu đựng, không hé răng nửa lời. Đôi mắt gã khổng lồ đá tảng tràn đầy sự kiên định. Gã nhớ rõ chính Lâm Phong là người đã phá vỡ phong ấn đại ngục Thiên Hải, mang lại cho gã một tia hy vọng tự do ngắn ngủi. Gã thà chết chứ không bao giờ bán đứng ân nhân.
Chứng kiến cảnh tượng bất công tàn bạo đó, ngọn lửa phẫn nộ chính trực trong lòng Lâm Phong bùng cháy dữ dội. Giáo hội Ánh Sáng nhân danh công lý nhưng lại dung túng cho lũ ác bá bóc lột sức lao động và tuổi thọ của những người nghèo khổ hằng ngày hằng giờ. Hắn không thể đứng nhìn đồng minh bị thảm sát.
“Diệp tiền bối, ta phải cứu gã.” Lâm Phong thầm truyền âm trong không gian ý thức.
“Ngươi điên rồi! Thể xác của ngươi đang suy kiệt hoàn toàn, đai sắt cột sống đã hỏng hóc nặng nề. Đối đầu với cả đội thiết kỵ của Tào Thao lúc này là tự sát!” Diệp Vô Phong ngăn cản.
“Nếu ta bỏ mặc gã, ta sẽ mất đi nhân tính. Một kẻ gác ngục không có nhân tính thì không khác gì một con quái vật ma hóa.” Lâm Phong kiên định đáp.
Hắn khẽ ngồi xếp bằng dưới một hốc đá tối tăm, tập trung tinh thần lực cực hạn. Trong đan điền của hắn, Vong Linh Bính—linh thể mờ nhạt ngồi xếp bằng hằng đêm—bắt đầu phát sáng dịu nhẹ. Luồng tinh thần lực phục hồi ấm áp từ Vong Linh Bính truyền dẫn dọc theo kinh mạch, xoa dịu phần nào cơn đau co thắt cơ tim và giúp Lâm Phong giành lại sự tỉnh táo tuyệt đối trước áp lực ăn mòn ý chí của Khóa Vạn Năng.
Lâm Phong đứng thẳng dậy, tay trái cầm kiếm gãy kéo lê dưới đất nung, phát ra những tia lửa xám tro lạnh thấu xương. Hắn lướt thẳng vào khu mỏ đá hoang phế ngay khi Tào Thao chỉ huy đội thiết kỵ càn quét giẫm nát các rào chắn bằng gỗ đá bên ngoài.
“Kẻ phản nghịch Lâm Phong! Cuối cùng ngươi cũng lộ diện!” Tào Thao cười lạnh đầy tàn nhẫn. Gã đứng trên lưng con ma thú thiết kỵ khổng lồ phát ra lửa đỏ, thanh trường thương sắt đen nặng trăm cân chỉ thẳng vào Lâm Phong.
Hắc Sa thấy Lâm Phong xuất hiện, lập tức vung roi sắt lớn định lao lên phối hợp vây bắt hòng lập công riêng với Triệu Quy Nghĩa.
Lâm Phong không hề do dự. Hắn vung mạnh cánh tay trái còn lành lặn hướng thẳng xuống đất nung nứt nẻ của khu mỏ:
“Xích Sắt Phá Không!”
“Rầm! Loảng xoảng!”
Hàng loạt sợi xích sắt đen sì từ mặt đất bất ngờ phóng vút lên như những xúc tu hắc ám khổng lồ, quấn chặt lấy chân của con ma thú thiết kỵ dưới trướng Tào Thao và toán kỵ sĩ ánh sáng đi đầu. Sức nặng vật lý cực đại của xích sắt cướp hồn lập tức khóa chặt di động của đội thiết kỵ, khiến ngựa đổ người ngã, đội hình thiết giáp nặng nề của chúng trở nên hỗn loạn tột độ trong hẻm mỏ chật hẹp.
“Hừ! Trò vặt vãnh!” Tào Thao gầm lên, vận chuyển Quân Đội Tu Luyện Pháp bản cao cấp để củng cố linh lực hộ thể, cố gắng dùng sức mạnh vật lý của ma thú để bứt đứt xích sắt.
Đúng lúc đó, Hắc Sa từ phía sau vung thanh roi sắt lớn rít gió, tấn công dồn dập vào mạn sườn phải không được bảo vệ của Lâm Phong hòng bắt sống Thạch Đầu và đánh lén hắn. Cơn đau từ vết rạn cột sống khiến Lâm Phong khựng lại một nhịp, không kịp né tránh.
“Đại ca! Cẩn thận!” Thạch Đầu gầm lên một tiếng rúng động vách đá.
Không màng đến những vết thương rách da thịt rỉ máu trên người, gã khổng lồ đá tảng dũng cảm lao thẳng lên phía trước, kích hoạt Thạch Hóa Quyết. Toàn bộ cơ thể cao lớn của gã biến thành một khối đá xám xịt cứng như bàn thạch, dùng tấm lưng đá khổng lồ chắn trước Lâm Phong, đỡ trọn cú quất roi sắt chí mạng của Hắc Sa. Tiếng va chạm kim loại và đá tảng vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa đỏ rực.
Tào Thao lúc này đã điên cuồng vận lực giải thoát một phần ma thú khỏi xích sắt. Gã thúc ngựa thiết kỵ phóng thẳng thương sắt đen nặng trăm cân mang theo luồng hào quang ánh sáng phán quyết chói lòa, xuyên thủng tấm khiên phòng ngự đá tảng của Thạch Đầu, hướng thẳng vào trái tim Lâm Phong với uy lực hủy diệt vạn vật!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!