Bí Mật Ngàn Năm
Lưỡi kiếm Bạch Quang Kiếm của Lăng Phong rít lên chói tai dưới sự kìm kẹp của xích sắt đen sì phát ra từ Khóa Vạn Năng ngay trước ngực Lâm Phong. Sương đêm ở Mộ kiếm hoang phế sâu trong Rừng Thông Xám như ngưng đọng lại trước cảnh tượng nghẹt thở này.
Lăng Phong trợn trừng hai mắt, gương mặt khôi ngô vốn kiêu ngạo giờ đây đỏ gay vì phẫn nộ và kinh hoàng. Gã điên cuồng vận chuyển linh lực Trấn Hồn Cảnh sơ kỳ, dồn toàn bộ thánh quang vào Bạch Quang Kiếm hòng đâm thủng lồng ngực Lâm Phong. Nhưng sợi xích sắt đen sì ngưng tụ từ oán khí ngục giam vạn năm vẫn quấn chặt lấy thân kiếm như một con mãng xà khổng lồ, không nhúc nhích dù chỉ một phân. Sát ý tịch diệt màu xám tro từ xích sắt điên cuồng ăn mòn hào quang ánh sáng, để lại những vệt rỉ sét ma pháp loang lổ trên lưỡi kiếm quý của gã.
"Tà ma ngoại đạo! Ngươi dám dùng tà thuật khóa kiếm của ta! Mau buông ra!" Lăng Phong gầm lên đầy nhục nhã.
Lâm Phong không trả lời. Khóe mắt hắn lúc này rỉ ra hai dòng máu tươi ròng ròng do di chứng quá tải của Thấu Thị Nhãn hằng đêm. Tấm lưng trần của hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, nơi chiếc đai sắt bảo mệnh cũ bị rách rộng thêm dọc các chốt khóa cơ học sau cú va chạm kiếm lực cực mạnh vừa rồi, gây ra những cơn co thắt cơ tim và bỏng rát dữ dội. Vai trái bị bỏng điện nghiêm trọng rách da thịt rỉ máu đen nhức nhối thấu xương. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý hằng đêm hằng giờ, buông thõng vô lực bên hông. Hắn chỉ còn một cánh tay trái lành lặn để chiến đấu.
Nhưng đôi mắt xám tro của Lâm Phong vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Hắn khẽ vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công để củng cố chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền.
Từ phía sau, Doãn Chí Bình—kẻ vừa bị chấn bay lúc nãy—đang lồm cồm gượng dậy. Đôi mắt ti hí đầy tham lam của gã đệ tử nội môn kiếm phái Vô Cực dán chặt vào thanh kiếm gãy sắt đen dắt sau lưng Lâm Phong. Gã nghiến răng, lén lút rút đoản kiếm Thanh Phong, vận chuyển Thanh Phong Kiếm Pháp định lao lên đâm lén vào mạn sườn phải không được bảo vệ của Lâm Phong.
"Chết đi, tên phản nghịch! Bảo vật này phải thuộc về ta!" Doãn Chí Bình gào lên đầy xảo quyệt.
Lâm Phong không thèm ngoảnh đầu lại. Bằng Thấu Thị Nhãn đang kích hoạt cực hạn hằng giờ, hắn đã nhìn thấu quỹ đạo đâm lén của Doãn Chí Bình từ lâu. Tay trái hắn vung lên, năm ngón tay xòe ra hướng thẳng xuống đất nung.
"Xích Sắt Phá Không!"
"Rầm! loảng xoảng!"
Hàng loạt sợi xích sắt đen sì từ mặt đất nung nứt nẻ của mộ kiếm bất ngờ phóng vút lên như những xúc tu hắc ám, quấn chặt lấy hai chân của Doãn Chí Bình. Sức nặng khổng lồ của xích sắt cướp hồn lập tức khóa chặt di động của gã, kéo mạnh gã khuỵu sụp xuống đất nung. Đoản kiếm trong tay gã rơi rớt keng keng, oán khí đen sì từ xích sắt bắt đầu ăn mòn linh lực chân tay khiến gã rú lên đau đớn hằng đêm.
"Sư huynh cứu ta! Xích sắt này đang hút linh lực của ta!" Doãn Chí Bình khóc lóc thảm thiết hằng giờ.
Lăng Phong nghe tiếng kêu cứu của đồng môn nhưng không thể phân tâm. Gã đang phải dồn toàn bộ tinh thần lực để chống lại hắc khí tịch diệt đang bò dọc theo Bạch Quang Kiếm áp sát vào cổ tay gã. Lâm Phong nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động dữ dội của Lăng Phong, lạnh lùng nói:
"Kiếm đạo của ngươi rất hoàn hảo, nhưng nó chỉ là một thứ nghệ thuật biểu diễn giả tạo được nuôi dưỡng trong nhà kính. Ngươi chiến đấu vì hư vinh và danh vọng của kiếm phái phản bội, còn ta chiến đấu để sinh tồn và bảo vệ ranh giới. Ngươi... thua rồi."
Lâm Phong vung mạnh cánh tay trái đang cầm Thanh Kiếm Gãy của Diệp Vô Phong. Kiếm Ý Tịch Diệt màu xám tro tàn úa bộc phát cực hạn, truyền dẫn trực tiếp vào xích sắt đang khóa chặt Bạch Quang Kiếm.
"Răng rắc! Đoành!"
Thanh Bạch Quang Kiếm quý giá rèn từ sắt ánh sáng của Lăng Phong không chịu nổi áp lực tịch diệt ăn mòn, lập tức nứt rạn trăm mảnh và vỡ vụn thành những đốm sáng trắng tàn lụi giữa sương đêm. Lực phản chấn khổng lồ kèm theo sát ý tịch diệt chấn thẳng vào ngực Lăng Phong, khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau mười trượng, đập mạnh vào một thanh kiếm cổ rỉ sét rồi bất tỉnh nhân sự hằng đêm.
Doãn Chí Bình chứng kiến đại sư huynh kiêu ngạo bị đánh bại dễ dàng, sợ hãi đến mức tè ra quần. Gã điên cuồng giãy giụa thoát khỏi xích sắt đã lỏng lẻo, bò lùi lại trong bóng tối của rừng thông, không dám hé răng nửa lời.
Lâm Phong không đuổi theo tiêu diệt Doãn Chí Bình. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ mang theo mùi kiếm khí quen thuộc của Kiếm phái Vô Cực đang tiến thẳng về phía mộ kiếm hoang phế từ xa hằng giờ. Đó chắc chắn là Trưởng Lão Ngoại Môn Diệp Vô Cực—kẻ đã phản bội Diệp Vô Phong ngàn năm trước để đoạt vị.
"Hự..." Lâm Phong khuỵu gối xuống đất, tay trái chống kiếm gãy để giữ vững thân thể rách nát. Máu đỏ tươi từ lưng và máu đen từ vai trái chảy dài xuống đất nung xám xịt. Cơn bão ma khí bộc phát đầu tiên trong đan điền do Dạ Tuyết rục rịch thức tỉnh kết hợp với sát ý tịch diệt của Diệp Vô Phong đang thiêu đốt nội tạng hắn dữ dội hằng đêm.
Hắn phải rời khỏi đây ngay lập tức hằng ngày. Lâm Phong thu hồi xích sắt đen, cắn răng dùng chút sức lực cuối cùng lướt nhanh vào sâu trong Rừng Thông Xám, tìm đến một hang đá tự nhiên hẻo lánh và khuất gió để ẩn náu trước khi Diệp Vô Cực áp sát.
Vừa bước vào hang đá tối tăm, Lâm Phong gục xuống thảm lá khô, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối tịch mịch.
***
Khi Lâm Phong mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện bản thân đang đứng giữa một thế giới xám tro vô tận.
Vực Kiếm Tịch Diệt.
Không gian tinh thần nằm sâu trong tầng thứ nhất của Khóa Vạn Năng hiện ra với hàng vạn thanh kiếm gãy khổng lồ lơ lửng giữa bầu trời xám xịt, tỏa ra những luồng kiếm ý tịch diệt cuồng bạo gào rú như bão tố hằng đêm hằng giờ. Mặt đất dưới chân hắn là một hồ nước xám tro tĩnh lặng nhưng chứa đựng sát ý hủy diệt tột cùng.
Từ trong sương mù xám tro, một bóng người trung niên dần hiển lộ, bay lơ lửng giữa không trung.
Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong.
Ông ta mặc bộ y phục kiếm sĩ màu xám tro rách rưới, mái tóc đen dài xõa tung bay bổng theo gió kiếm, đôi mắt sắc bén như kiếm quang phát ra hắc khí tịch diệt ngập trời. Ông ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt kiêu ngạo pha lẫn sự tức giận dữ dội hằng đêm:
"Nhóc con! Ngươi điên rồi sao? Dám dùng xích sắt của Khóa Vạn Năng để khóa chặt Bạch Quang Kiếm ngay trước ngực mình! Chỉ cần tinh thần lực của ngươi dao động một micro-giây, mũi kiếm đó đã đâm thủng đan điền, phá hủy Khóa Vạn Năng và khiến cả hai chúng ta tiêu biến thành cát bụi! Ngươi coi mạng sống của mình là trò đùa à?"
Lâm Phong đứng thẳng người giữa bão kiếm ý hằng đêm. Dù linh thể của hắn trong không gian ý thức cũng đang đầy vết rạn nứt rỉ máu, ánh mắt hắn vẫn kiên định bướng bỉnh không hề lùi bước:
"Ta không coi mạng sống là trò đùa. Nhưng trong tình thế sinh tử cận chiến đó, đó là chiến thuật duy nhất giúp ta đánh bại kiếm pháp chính thống hoàn hảo của Lăng Phong. Hơn nữa... ta tin tưởng vào độ bền vật lý của xích sắt Khóa Vạn Năng."
"Hừ! Kiêu ngạo! Để ta xem ý chí của ngươi kiên định đến mức nào!"
Diệp Vô Phong gầm lên đầy điên cuồng. Ông ta vung mạnh tay phải, hàng vạn lưỡi kiếm ánh sáng xám tro tịch diệt lơ lửng trên trời đột ngột xoay mũi kiếm, chỉ thẳng vào linh thể của Lâm Phong và lao xuống như một trận mưa kiếm hủy diệt vạn vật. Đây là thử thách tâm ma tinh thần lực cực hạn hằng đêm hằng giờ để kiểm tra xem Lâm Phong có đủ tư cách kế thừa kiếm ý tịch diệt hay không.
Lâm Phong không hề dùng kiếm gãy để phòng ngự bạo lực. Hắn biết rõ, trước mặt Tà Kiếm Vương, mọi chiêu thức kiếm pháp đều là múa rìu qua mắt thợ. Hắn nhắm mắt lại, lẩm nhẩm Tịnh Tâm Khẩu Quyết để loại bỏ mọi tạp niệm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Đồng thời, hắn kích hoạt di vật hộ mệnh Tâm Kính Vô Trần ngự trị trong góc sâu nhất của ý thức hằng đêm.
"Vút... vút... vút!"
Mảnh gương linh hồn nhỏ bé của người mẹ quá cố Diệp Lệ Hoa để lại bỗng chốc phát ra một luồng hào quang màu hồng nhạt ấm áp dịu nhẹ hằng đêm hằng giờ. Luồng ánh sáng ấm áp ấy tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng bao bọc lấy linh thể Lâm Phong, phản chiếu và triệt tiêu hoàn toàn các lưỡi kiếm tịch diệt đang lao tới hằng đêm hằng giờ.
Không chỉ có vậy, Tâm Kính Vô Trần còn phản chiếu ngược lại toàn bộ ký ức đau buồn và ý chí bảo vệ gia tộc của Lâm Phong hằng đêm.
Hình ảnh gia tộc Ngục Thủ Cổ Đại bị Giáo hội thảm sát diệt tộc ngàn năm trước hiện ra mờ ảo hằng đêm. Hình ảnh người cha Lâm Chiến vạm vỡ cắn răng chịu đựng đau đớn để đóng đinh xiềng xích phong ấn lên xương sống con trai nhằm bảo vệ hắn khỏi sự dòm ngó của Giáo hội hằng năm. Hình ảnh người mẹ Diệp Lệ Hoa dịu dàng khóc lóc dùng cả sinh mạng phong ấn huyết mạch trước khi qua đời hằng đêm. Và hình ảnh cô bé mù Tiêu Dao ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu nhũ mẫu dưới đất nung quảng trường, khóc lóc cầu xin anh trai hãy sống sót hằng đêm hằng giờ.
Trận mưa kiếm tịch diệt đột ngột khựng lại giữa không trung hằng đêm.
Diệp Vô Phong nhìn chằm chằm vào những hình ảnh phản chiếu từ Tâm Kính Vô Trần hằng đêm. Ánh mắt tàn bạo, điên cuồng đầy hận thù của ông ta dần dịu xuống, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một nỗi buồn sâu thẳm u uất hằng đêm hằng giờ. Ông ta lẩm bẩm:
"Ý chí bảo vệ gia tộc... huyết mạch Ngục Thủ bị nguyền rủa... Hóa ra ngươi cũng là một kẻ bị dồn vào đường cùng bởi sự giả dối của Giáo hội Ánh Sáng hằng ngày hằng giờ."
Lâm Phong mở mắt ra, nhìn thẳng vào Diệp Vô Phong, khàn giọng nói hằng đêm:
"Ta không chiến đấu vì danh vọng hay hư vinh. Ta chiến đấu để bảo vệ Tiêu Dao—người thân duy nhất còn lại của ta. Và ta biến linh hồn mình thành nhà tù di động này không phải để giam cầm các vị tàn bạo hằng ngày, mà là để gánh vác oan khuất cùng các vị, đòi lại công lý thực sự cho những linh hồn bị lịch sử vu oan hằng ngày hằng giờ."
Diệp Vô Phong im lặng hồi lâu hằng đêm. Gió kiếm tịch diệt trong vực dần lắng xuống, chuyển thành một luồng khí xám tro tĩnh lặng, lạnh lẽo nhưng không còn cuồng bạo tàn phá linh thể hằng đêm hằng giờ. Ông ta chậm rãi hạ xuống mặt nước xám tro, nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt tôn trọng thực sự của một bậc tiền bối dành cho hậu bối vĩ đại hằng đêm:
"Nhóc con... ngươi có biết Thân phận thực sự của Thập Đại Ác Nhân bị giam trong Khóa Vạn Năng này là gì không hằng ngày hằng giờ?"
Lâm Phong lắc đầu hằng ngày hằng giờ.
Diệp Vô Phong cười dài đầy u uất và phẫn nộ hằng đêm, giọng nói vang vọng khắp không gian ý thức:
"Mười ác nhân chúng ta... trong sử sách của Giáo hội Ánh Sáng bị bôi nhọ là những kẻ tà ác tột cùng, gieo rắc tai ương cho đại lục hằng năm. Nhưng chân tướng thực sự là gì hằng ngày hằng giờ? Ngàn năm trước, chúng ta là mười vị anh hùng vĩ đại nhất lịch sử đại lục Thiên Hải! Chúng ta đã phát hiện ra tội ác bóc lột linh hồn tàn bạo của Giáo hội—nơi Giáo hoàng Nghiêm Sát bí mật xây dựng các lò nung hút sinh lực linh hồn người nghèo tại Huyết Trì để luyện chế cấm thuật bất tử thần thánh cho bản thân hắn hằng năm hằng ngày!"
Lâm Phong chấn động sâu sắc hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Chúng ta đứng lên phản kháng để bảo vệ nhân dân lao động hằng ngày hằng giờ," Diệp Vô Phong tiếp tục, hắc khí tịch diệt quanh người ông ta bùng phát mạnh mẽ đầy oán hận: "Nhưng Giáo hội đã dùng thần quyền thối nát để thao túng đức tin người dân hằng ngày hằng giờ. Sư đệ của ta—Diệp Vô Cực—kẻ ngụy quân tử tham lam đó, đã thông đồng với Giáo hội để thực hiện Sự phản bội của Kiếm phái Vô Cực ngàn năm trước! Hắn đâm lén ta từ phía sau trong trận chiến quyết định hằng ngày hằng giờ, vu oan ta là ma đầu phản nghịch tàn sát đồng môn, rồi đẩy ta vào ngục tối để đoạt vị chưởng môn hằng năm hằng ngày! Mười người chúng ta bị vu oan, bị Giáo hội dùng Khóa Vạn Năng phong ấn linh hồn để bưng bít chân tướng lịch sử hằng ngày hằng giờ hằng đêm!"
Nỗi căm thù ngàn năm lịch sử của Diệp Vô Phong hóa thành những tia kiếm khí xám tro chém rách không gian xung quanh hằng đêm hằng giờ. Lâm Phong thấu hiểu sâu sắc nỗi oan khuất vĩ đại và nỗi cô độc tột cùng của ông ta hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Sự tương đồng giữa bi kịch diệt tộc của tộc Ngục Thủ và sự oan khuất của mười ác nhân đã tạo nên một mối liên kết tâm linh sâu sắc hằng đêm hằng giờ.
Lâm Phong tiến lên một bước, quỳ một gối xuống mặt nước xám tro, tay trái đặt lên ngực trái nơi có vết xăm xiềng xích phát sáng xanh lam hằng đêm hằng giờ. Hắn dũng cảm hứa trước linh hồn Tà Kiếm Vương:
"Ta, Lâm Phong, hậu duệ tộc Ngục Thủ Cổ Đại, thề trước linh hồn của ông hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Ta sẽ giúp ông đòi lại vinh quang và danh dự lịch sử cho mười vị anh hùng bị vu oan hằng ngày hằng giờ hằng đêm! Ta sẽ chém nát ngai vàng giả tạo của Giáo hội Ánh Sáng, phanh phui tội ác thu hoạch linh hồn trước thế gian hằng ngày hằng giờ! Và ta thề... sẽ tự tay tiêu diệt kẻ phản bội Diệp Vô Cực để giải tỏa oán hận ngàn năm cho ông hằng ngày hằng giờ hằng đêm!"
Diệp Vô Phong nhìn chằm chằm vào Lâm Phong hằng đêm hằng giờ. Trái tim chính trực bướng bỉnh và ý chí sắt đá không bao giờ thỏa hiệp của thiếu niên 18 tuổi đã hoàn toàn thuyết phục được linh hồn kiêu ngạo của Tà Kiếm Vương hằng đêm hằng giờ. Ông ta cười lớn, tiếng cười vang dội khắp vực kiếm tịch diệt đầy hào sảng hằng đêm:
"Tốt! Rất tốt! Ngàn năm qua, ta chưa từng thấy kẻ nào có dũng khí gánh vác tội lỗi và oan khuất của người khác như ngươi hằng ngày hằng giờ hằng đêm! Lâm Phong, từ hôm nay, ta tự nguyện dâng hiến toàn bộ Kiếm Ý Tịch Diệt của ta cho ngươi mà không gây ra bất kỳ sự phản phệ nào hằng ngày hằng giờ hằng đêm!"
Nhưng quy luật của Khóa Vạn Năng là một khế ước vay nợ linh hồn tàn nhẫn hằng năm hằng ngày hằng giờ. Để mở khóa hoàn toàn sức mạnh của ác nhân thứ nhất, Lâm Phong bắt buộc phải trả một cái giá tinh thần tương đương hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Ngươi phải hiến tế một phần ký ức ấm áp thời thơ ấu của mình để hoàn thành khế ước hằng ngày hằng giờ hằng đêm," Diệp Vô Phong trầm giọng nói đầy tiếc nuối hằng đêm hằng giờ.
Lâm Phong mỉm cười thanh thản hằng ngày hằng giờ hằng đêm:
"Ta chấp nhận hằng ngày hằng giờ hằng đêm."
Ngay lập tức, trong tâm trí Lâm Phong, hình ảnh mờ ảo về nụ cười dịu dàng, ấm áp của người mẹ quá cố Diệp Lệ Hoa lúc hắn còn nhỏ dần dần bị nhạt nhòa, phân rã thành những đóa hoa ánh sáng xám tro và tan biến hoàn toàn vào bóng tối hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Một khoảng trống lạnh lẽo, cô độc ngập tràn trong tâm hồn hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn đau đớn đến mức linh thể co thắt dữ dội, nước mắt linh hồn chảy tràn hằng đêm hằng giờ.
Nhưng đổi lại, luồng Kiếm Ý Tịch Diệt nguyên thủy khổng lồ của Diệp Vô Phong tuôn chảy xối xả vào đan điền Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm, dung hợp hoàn hảo với huyết mạch Vô Định Thể hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Vết xăm hình xiềng xích trên cổ Lâm Phong bỗng chốc phát sáng xanh lam rực rỡ, hắc khí tịch diệt màu xám tro tĩnh lặng bao quanh cơ thể hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm, củng cố và ổn định màng phong ấn Khóa Vạn Năng bảo vệ đan điền khỏi sự ăn mòn của Dạ Tuyết hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn chính thức đạt đến cảnh giới Trấn Hồn Cảnh - Viên mãn về mặt kiếm ý tịch diệt hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
***
"Hộc!"
Lâm Phong đột ngột mở mắt ra, bật dậy trên thảm lá khô trong hang đá tối tăm hằng đêm hằng giờ.
Toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí thế ngục thiên uy nghiêm, tĩnh lặng nhưng mang uy áp vạn cổ của đại tội đồ hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đan điền của hắn tạm thời ổn định, không còn cảm giác lạnh buốt của mị lực Dạ Tuyết tàn phá hằng ngày hằng giờ. Vai trái và lưng vẫn còn di chứng đau đớn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, nhưng ý chí chiến đấu của hắn đã đạt đến đỉnh cao chưa từng có hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Hắn khẽ nắm chặt bàn tay trái đang cầm thanh kiếm gãy sắt đen hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, mặt đất dưới chân Lâm Phong bỗng chấn động dữ dội hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Tiếng đá tảng sạt lở rầm rập vang dội từ phía trần hang động hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Và kinh khủng hơn, từ bên ngoài cửa hang đá hoang vắng, tiếng vó ngựa sắt nện xuống đất nung rầm rập rầm rập vang lên xé rách màn đêm tĩnh mịch hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Luồng linh lực lôi điện sấm sét mạnh mẽ mang theo sát ý tàn bạo của đội quân thiết kỵ kỵ sĩ ánh sáng khổng lồ đang bao vây toàn bộ ngọn núi hoang dã hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!