Nhạc nềnIrregular

Kiếm Ý Vô Cực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù độc tím sẫm của cấm thuật Độc Linh Phun Trào vẫn còn lẩn khuất ngoài rìa thị trấn Hắc Thạch, nhưng khi tiến sâu vào Rừng Thông Xám, bầu không khí bỗng chốc bị thay thế bởi một luồng khí lạnh thấu xương của kim loại rỉ sét. Lâm Phong băng qua những tán thông già nua, mỗi bước chạy là một cực hình tàn nhẫn đối với thể xác rách nát của hắn.


Cánh tay phải ma hóa đen sì của hắn lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, buông thõng vô lực như một khúc gỗ mục do di chứng tê liệt kéo dài sáu canh giờ. Vết thương bỏng điện rỉ máu đen trên bả vai trái liên tục rách miệng, thấm đẫm lớp áo vải thô rách nát. Kinh khủng nhất là tấm lưng trần không còn đai sắt kiềm chế bảo vệ; chiếc đai sắt cột sống cũ đã vỡ nát dưới chân thác nước, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều kích hoạt những tiếng rít rạn nứt lạnh lẽo từ cột sống, rò rỉ ra từng luồng hắc khí tịch diệt màu xám tro.


"Lâm Phong! Huynh không thể chạy tiếp được nữa!" Nhược Vũ khàn giọng truyền âm từ phía sau, nhưng cô đã quá kiệt sức sau khi tiêu hao chín mươi chín phần trăm thánh lực để tịnh hóa độc tố cho hắn.


Lâm Phong không ngoảnh đầu lại. Đôi mắt xám tro của hắn lóe lên một tia kiên định tột cùng. Hắn biết rõ nữ chấp pháp quan Liễu Nhã cùng đội chấp pháp đeo mặt nạ Thiết Diện đang bám sát phía sau. Nếu hắn ở lại nhà kho dược liệu cũ của Thẩm Thanh Y, cả Nhược Vũ, Tiêu Dao và lão y sĩ đều sẽ bị thảm sát diệt khẩu. Hắn phải tự mình làm mồi nhử, dẫn dụ toàn bộ truy binh tiến vào Mộ kiếm hoang phế—vùng cấm địa hiểm trở đầy rẫy kiếm ý hỗn loạn ngàn năm trước.


bước chân của Lâm Phong đột ngột khựng lại khi hắn tiến vào thung lũng của Mộ kiếm hoang phế.


Trước mắt hắn, hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét cắm chằng chịt trên mặt đất nung xám xịt, tỏa ra những luồng kiếm khí hỗn loạn gào rú như tiếng khóc than của những vong linh tử trận. Nhưng điều khiến đồng tử của Lâm Phong co rụt lại không phải là đống đổ nát cổ xưa này, mà là hai bóng người đang đứng chặn ngay lối vào duy nhất của thung lũng.


Kẻ đứng phía trước là một nam tử trẻ tuổi mặc y phục kiếm sĩ màu trắng viền vàng lộng lẫy của kiếm phái chính thống. Trên ngực hắn thêu phù văn thái cực của Kiếm phái Vô Cực—môn phái đã phản bội Diệp Vô Phong ngàn năm trước. Gương mặt hắn khôi ngô nhưng ngập tràn vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng, tay cầm thanh Bạch Quang Kiếm phát ra hào quang chói mắt.


Đó chính là Lăng Phong, đại đệ tử chân truyền của kiếm phái phản bội.


Nấp sau lưng Lăng Phong là Doãn Chí Bình, một đệ tử nội môn gầy gò với ánh mắt đầy tham lam và xảo quyệt. Hắn luôn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy sắt đen đang dắt sau lưng Lâm Phong với dã tâm cướp đoạt công lao rõ rệt.


"Ma đầu Thập Tội Lâm Phong!" Lăng Phong tiến lên một bước, Bạch Quang Kiếm trong tay vung lên, chỉ thẳng vào mặt Lâm Phong. Giọng nói của hắn vang dội khắp mộ kiếm, đầy vẻ chính nghĩa giả tạo: "Ngươi mang theo tà khí tịch diệt, phản bội Giáo hội, trộm đoạt thần binh của tổ sư Diệp Vô Phong năm xưa. Hôm nay, ta đại diện cho Kiếm phái Vô Cực chính thống sẽ thanh tẩy ngươi, đoạt lại thanh kiếm gãy để xóa sạch vết nhơ lịch sử!"


Trong không gian ý thức của Khóa Vạn Năng, một tiếng gầm rú điên cuồng, đầy hận thù của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong đột ngột bùng phát, chấn động thẳng vào đan điền Lâm Phong:


"Lũ rác rưởi Vô Cực Kiếm Phái! Sư tổ của chúng chính là kẻ đã đâm lén ta từ phía sau! Nhóc con, cho ta mượn xác! Ta muốn dùng kiếm ý tịch diệt chém nát đầu thằng nhãi ranh này!"


"Im lặng!" Lâm Phong thầm gầm lên trong tâm trí, nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Khẩu Quyết để áp chế sát ý cuồng bạo đang chực chờ cướp xác của Diệp Vô Phong. Hắn biết rõ, nếu để Diệp Vô Phong chiếm hữu cơ thể lúc này, đan điền đang bị đóng băng bởi mị lực của Dạ Tuyết sẽ lập tức nổ tung vỡ nát. Hắn phải tự mình chiến đấu bằng cánh tay trái còn lành lặn.


Lâm Phong chậm rãi dùng tay trái rút Thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong ra khỏi bao. Thanh kiếm sắt đen rỉ sét vừa lộ diện liền phát ra tiếng oán than rùng rợn, tỏa ra một quầng hắc khí xám tro lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với ánh sáng thánh khiết phát ra từ Bạch Quang Kiếm của Lăng Phong.


"Chỉ với một cánh tay tàn phế và một thanh kiếm gãy, ngươi nghĩ mình có thể chống lại Quang Minh Kiếm Quyết của ta sao?" Lăng Phong cười ngạo mạn.


Hắn không thèm nói nhảm thêm, lập tức vận chuyển linh lực Trấn Hồn Cảnh sơ kỳ. Thanh Bạch Quang Kiếm trong tay hắn phát sáng chói lòa, chém ra hàng chục đường kiếm khí hình bán nguyệt rực rỡ, đan chéo vào nhau tạo thành chiêu thức Quang Minh Kiếm Ảnh bao phủ toàn bộ không gian mộ kiếm hoang phế. Ánh sáng chói mắt ấy thiêu đốt tà khí xung quanh, lao thẳng về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.


Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt dọc tủy sống. Hắn không thể lùi bước.


"Vô Ảnh Tiên Phong!"


Hắn mượn một phần nhỏ năng lực tốc độ của Dạ Tuyết từ Khóa Vạn Năng. Cơ thể hắn lập tức di chuyển cực nhanh, để lại hàng loạt tàn ảnh mờ nhạt màu tím xám tro giữa những thanh kiếm rỉ sét. Những đường kiếm khí chói lòa của Lăng Phong chém sạt qua vai hắn, nện xuống mặt đất nung tạo ra những vụ nổ đá dăm tung tóe, nhưng hoàn toàn đâm hụt vào tàn ảnh.


Ngay khi Lâm Phong vừa lách qua luồng kiếm ảnh cuối cùng để áp sát Lăng Phong, một luồng gió lạnh buốt đột ngột ập đến từ sườn phải của hắn.


Doãn Chí Bình, kẻ nấp trong bóng tối nãy giờ, bỗng chớp thời cơ phóng kiếm đâm lén cực kỳ hiểm hóc bằng Thanh Phong Kiếm Pháp. Mũi kiếm sắc bén của hắn nhắm thẳng vào mạn sườn phải—nơi đai sắt bảo mệnh của Lâm Phong đã bị vỡ, để lộ vết sẹo rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống.


"Chết đi, tên phản nghịch!" Doãn Chí Bình hét lên đầy tham lam.


Trong khoảnh khắc sinh tử hẹp hòi, Lâm Phong không hề hoảng loạn. Đôi mắt xám tro của hắn chợt chuyển sang màu xanh lam sáng rực—Thấu Thị Nhãn đã được kích hoạt hằng đêm hằng giờ. Trong tầm nhìn nhãn quan tinh thần của hắn, mọi chuyển động tốc độ cao của Doãn Chí Bình bỗng chốc chậm lại. Hắn nhìn thấu dòng chảy linh lực trong kinh mạch của gã đệ tử nội môn, phát hiện ra kẽ hở phòng ngự nằm ngay dưới nách phải của gã.


Lâm Phong xoay người cực hạn, vung thanh kiếm gãy bằng tay trái. Hắn truyền dẫn hắc khí tịch diệt vào lưỡi kiếm gãy để đỡ đòn.


"Keng!"


Tiếng va chạm sắt thép sắc bén vang dội khắp thung lũng. Sức nặng của hắc khí tịch diệt chấn động thẳng vào lưỡi kiếm của Doãn Chí Bình, khiến gã tê liệt cả cánh tay, thanh trường kiếm Thanh Phong suýt chút nữa tuột khỏi tay. Lâm Phong định vung tay trái tung Huyết Sát Chưởng để dứt điểm Doãn Chí Bình, nhưng Lăng Phong đã kịp thời phản ứng.


"Tà ma ngoại đạo, đừng hòng giở trò hèn hạ!"


Lăng Phong gầm lên, Bạch Quang Kiếm quét ngang một đường kiếm khí sắc bén chém thẳng vào lòng bàn tay phải của Lâm Phong—cánh tay ma hóa đang tê liệt của hắn. Lâm Phong instinctively đưa tay phải lên đỡ theo bản năng chiến đấu vật lý.


"Xoẹt!"


Lưỡi kiếm sắc bén của Lăng Phong chém sâu vào lòng bàn tay phải của Lâm Phong, máu đen sì rỉ ra xèo xèo khi chạm vào ánh sáng kiếm khí. Lực phản chấn cực mạnh từ đòn đánh khiến tấm lưng trần của Lâm Phong chấn động dữ dội. Chiếc đai sắt cột sống cũ vốn đã rạn nứt nặng nề dọc lưng nay lại phát ra tiếng rít nứt nẻ khô khốc, rách rộng thêm một khoảng lớn, khiến máu đỏ tươi phun ra nhuộm đỏ cả thắt lưng da thú.


"Hự!" Lâm Phong lùi lại mấy bước, quỳ một gối xuống đất nung, thanh kiếm gãy cắm mạnh xuống đất để giữ thăng bằng. Khóe mắt hắn rỉ ra hai dòng máu tươi do di chứng quá tải của Thấu Thị Nhãn hằng đêm.


"Ha ha ha! Đan điền của ngươi đã rạn nứt, đai sắt cột sống cũng đã gãy! Ngươi lấy cái gì để đấu với ta?" Lăng Phong ngạo mạn cười lớn, bước từng bước áp sát Lâm Phong. Bạch Quang Kiếm trên tay hắn tỏa ra hào quang chói mắt đến cực hạn, chuẩn bị tung đòn kết liễu.


Doãn Chí Bình gượng dậy từ phía sau, ôm cánh tay tê rần, đôi mắt đầy vẻ ghen tị nhìn Lăng Phong: "Sư huynh, mau giết hắn! Đoạt lấy thanh kiếm gãy dâng lên chưởng môn!"


Lâm Phong cúi đầu, hơi thở đứt quãng dồn dập. Hắn cảm nhận được luồng ma khí đóng băng của Dạ Tuyết đang điên cuồng tàn phá đan điền, trong khi sát ý tịch diệt của Diệp Vô Phong liên tục gào thét đòi bộc phát. Hắn thấu thị nhãn quan nhìn thẳng vào Lăng Phong đang kiêu ngạo bước tới.


Hắn nhận ra kiếm pháp của Lăng Phong quá hoàn hảo về mặt hình thức—từng bước chân, từng góc vung kiếm đều chuẩn xác như sách giáo khoa của Kiếm phái Vô Cực. Nhưng chính sự hoàn hảo cứng nhắc đó lại là kẽ hở lớn nhất. Kiếm đạo của hắn thiếu đi thực chiến sinh tử thực sự, thiếu đi ý chí bảo hộ mãnh liệt. Hắn chỉ chiến đấu vì danh vọng và hư vinh giả tạo.


Lâm Phong khẽ nhếch môi cười lạnh hằng đêm. Hắn chủ động chịu một vết chém sâu ở lòng bàn tay phải vừa rồi chính là để dụ Lăng Phong lọt vào tầm đánh cận chiến tốc độ cao của mình.


"Ý chí của ngươi... quá yếu ớt." Lâm Phong khàn giọng nói.


"Ngươi nói cái gì?" Lăng Phong phẫn nộ đỏ mặt. Hắn vung kiếm chém mạnh xuống, luồng kiếm khí ánh sáng khổng lồ mang theo uy lực Trấn Hồn Cảnh quét sạch vạn vật.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong đột ngột gượng dậy. Hắn đốt cháy một phần tinh thần lực của mình hằng đêm hằng giờ để mở khóa phong ấn Khóa Vạn Năng. Luồng hắc khí màu xám tro tịch diệt cuồng bạo từ đan điền phun trào dọc theo cánh tay trái truyền thẳng vào lưỡi kiếm gãy.


"Tịch Diệt Nhất Kiếm!"


Lâm Phong vung thanh kiếm gãy bằng tay trái, chém ra một đường kiếm khí màu xám tro khổng lồ mang theo sát ý hủy diệt tột cùng của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong ngàn năm trước. Đường kiếm khí xám tro rít lên chói tai giữa mộ kiếm, mang theo oán khí của hàng vạn thanh kiếm gãy xung quanh, tạo thành một cơn bão kiếm khí tịch diệt tàn phá vạn vật.


"Ầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ thung lũng. Đường kiếm khí xám tro tịch diệt chém rách hoàn toàn kết giới ánh sáng của Lăng Phong, ăn mòn và triệt tiêu toàn bộ luồng kiếm khí quang minh từ gốc kiếm của hắn. Sức mạnh tịch diệt khổng lồ hất văng Doãn Chí Bình ra xa mười trượng, khiến gã hộc máu ngất xỉu lập tức.


Lăng Phong trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy Bạch Quang Kiếm của mình xuất hiện hàng loạt vết nứt rạn rỉ sét ma pháp ăn mòn. Hắn bị đẩy vào tử lộ tuyệt vọng, danh dự kiêu ngạo của thiên tài bị chà đạp tột cùng.


"Ta không thể thua một tên ma đầu tàn phế!"


Lăng Phong gầm lên điên cuồng hằng giờ. Hắn dùng toàn bộ linh lực còn sót lại, đốt cháy huyết dịch để tung ra sát chiêu mạnh nhất. Thanh Bạch Quang Kiếm phát ra luồng ánh sáng chói lòa đến mức làm lóa mắt hoàn toàn nhãn quan của Lâm Phong.


Lăng Phong đâm thẳng mũi kiếm sáng chói vào ngực Lâm Phong, nhưng bị sợi xích sắt đen từ Khóa Vạn Năng quấn chặt lấy lưỡi kiếm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!