Nhạc nềnIrregular

Cạm Bẫy Độc Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban đêm ở thị trấn biên thùy Hắc Thạch đặc quánh như một thứ nhựa đường xám xịt, nuốt chửng những ngọn đèn lồng mây treo lơ lửng ngoài phố. Bên trong Hồng Diệp Tửu Quán, bầu không khí đặc nghẹt mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc bỗng chốc đông cứng lại. Lâm Phong khẽ siết chặt mảnh giấy cảnh báo của Tô Mạn trong tay áo rộng. Đôi mắt xám tro của hắn khẽ liếc qua góc quán, nơi hai gã sát thủ của Giáo hội đeo mặt nạ Thiết Diện bắt đầu đứng dậy, bàn tay của chúng đã đặt lên chuôi đoản kiếm giấu dưới áo choàng.


"Đi!" Lâm Phong khàn giọng truyền âm cho Dạ Vô Song và Nhược Vũ. Hắn biết rõ thể trạng của mình lúc này thảm hại đến mức nào. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý, vai trái bị bỏng điện nghiêm trọng rỉ máu đen liên tục, và tấm lưng trần không còn đai sắt bảo vệ đang run lên bần bật dưới áp lực nặng nề của Khóa Vạn Năng.


Dạ Vô Song khẽ gật đầu, gã nhanh như chớp vung tay. Hai thanh đoản đao răng cưa Huyết Nha quét qua mặt bàn gỗ, hất tung chiếc bàn chứa đầy cặn rượu về phía hai gã sát thủ để tạo vật cản. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên giữa những tiếng chửi thề hỗn loạn. Nhược Vũ nhanh chóng dìu lấy cô bé mù Tiêu Dao, người vẫn ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu trong lồng ngực nhỏ bé. Nhóm bốn người nhân lúc khói bụi hỗn loạn liền lao ra cửa sau tửu quán, biến mất vào màn sương mù dày đặc của thị trấn.


Họ chạy điên cuồng qua những con hẻm nhỏ nhơ nhớp đầy bùn đất và đá dăm. Mỗi bước chạy của Lâm Phong là một cực hình thể xác. Cột sống của hắn thiếu đi đai sắt kiềm chế đang rít lên từng tiếng rạn nứt lạnh lẽo, hắc khí màu tím mị ảnh của Dạ Tuyết từ vết xăm xiềng xích trên cổ tiếp tục rò rỉ, đóng băng từng mảng kinh mạch dọc xương quai xanh. Hắn phải nghiến chặt răng đến bật máu để không ngã khuỵu xuống đất bùn.


Sau nửa canh giờ lẩn trốn qua các lối đi ngầm tối tăm, họ cuối cùng cũng tiếp cận được Nhà kho dược liệu cũ của y sĩ lang thang Thẩm Thanh Y. Đây là một căn nhà kho bỏ hoang nằm cô lập bên rìa thị trấn, bốc lên mùi hôi nồng nặc của thảo dược khô, giấm chua và lưu huỳnh.


"Lũ nhóc phiền phức, lại vác cái xác tàn tạ đến đây phá hoại ổ của ta sao?" Giọng nói lập dị, cộc cằn của Thẩm Thanh Y vang lên từ phía sau lò luyện thuốc thô sơ. Lão y sĩ trung niên gầy gò, mặc áo bào xanh lam rộng thùng thình dính đầy vệt thuốc đen đúa, râu ria lởm chởm, tay cầm bình rượu thuốc khẽ hớp một ngụm lớn.


"Tiền bối... Lâm Phong huynh ấy nguy kịch rồi." Nhược Vũ thở dốc, đặt Tiêu Dao ngồi xuống một góc rơm khô rồi vội vàng đỡ Lâm Phong nằm lên phiến đá phẳng giữa nhà kho.


Lâm Phong thở dốc, khóe mắt hắn rỉ ra hai dòng máu đỏ tươi do di chứng quá tải của Thấu Thị Nhãn từ trận chiến trước. Cơn đau bỏng rát từ vết thương vai trái rỉ máu đen và vết bỏng dọc cột sống gãy đai sắt khiến hắn liên tục co giật nhẹ. Hắn run rẩy mở Nhẫn trữ vật sờn cũ của Tống Thiết trên ngón tay trái, lấy ra bó thảo dược Thạch Lan màu xám tro mà hắn vừa thu thập được. Hắn cần đắp loại thảo dược này ngay lập tức để cầm máu và phục hồi phần nào kinh mạch rạn nứt dọc lưng.


"Để ta giúp huynh bào chế." Nhược Vũ vội vàng cầm lấy bó Thạch Lan, bỏ vào chiếc cối đá nhỏ bên cạnh lò luyện thuốc để giã nhuyễn. Cô không hề hay biết rằng, bó thảo dược này đã bị bàn tay xảo quyệt của nữ chấp pháp quan Liễu Nhã gieo rắc cấm thuật Độc Linh Phun Trào từ trước.


Khi Nhược Vũ đắp phần thảo dược giã nát lên bả vai trái gãy nát và dọc theo vết sẹo bỏng dọc cột sống của Lâm Phong, tai biến kinh hoàng lập tức ập đến.


"Xèo... Xèo..."


Một luồng khói màu tím sẫm, tanh tưởi bốc lên từ da thịt Lâm Phong. Thay vì cảm giác mát lạnh dễ chịu của thảo dược Thạch Lan thông thường, một cơn đau buốt nhói như hàng vạn con rết độc đang điên cuồng cắn xé tủy sống bùng phát dữ dội. Chất độc biến dị của Độc Linh Phun Trào lập tức ăn mòn tế bào linh hồn, khóa chặt dòng chảy linh lực trong đan điền của hắn.


"Hự... A..." Lâm Phong gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương, toàn thân hắn căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn.


Mất đi sự cân bằng lực lượng, Khóa Vạn Năng trong đan điền hắn lập tức phản ứng dữ dội. Chiếc chìa khóa cổ bằng đồng rỉ sét rung chuyển kịch liệt, phát ra tiếng rít kim loại lạnh lẽo vang vọng trực tiếp trong tâm trí hắn. Phong ấn lỏng lẻo khiến hắc khí màu tím của Dạ Tuyết bùng phát mạnh mẽ, phối hợp với độc tố bên ngoài đóng băng hoàn toàn các kinh mạch chính dẫn về tim.


"Không ổn! Đây là Độc Linh Phun Trào của Giáo hội!" Thẩm Thanh Y trợn tròn mắt, ném phăng bình rượu thuốc xuống đất. Lão lập tức lao tới, gương mặt lập dị trở nên nghiêm trọng tột độ. Lão nhanh như chớp lấy ra Bộ châm bạc châm cứu tẩm linh dược cực quý từ trong lồng ngực, vận hành Kinh Mạch Thông Lộ Thuật của Thiên Y Châm Pháp.


"Vút! Vút! Vút!"


Mười hai cây châm bạc mang theo luồng linh lực xanh lam nhạt đâm thẳng vào các huyệt đạo yếu hại xung quanh tim Lâm Phong để thiết lập một màng phong tỏa tạm thời, ngăn không cho độc tố tím sẫm chảy ngược về tim.


"Ta sẽ dùng đan dược tịnh hóa thông thường để đẩy độc!" Thẩm Thanh Y vội vã nhét một viên đan dược màu trắng vào miệng Lâm Phong.


Tuy nhiên, ngay khi dược lực vừa tan ra, chất độc Độc Linh Phun Trào được luyện chế từ Bách Độc Kinh bản cao cấp của Liễu Nhã lập tức biến dị. Nó hấp thu luôn cả dược lực tịnh hóa, biến thành một luồng năng lượng đen sì cuồng bạo, điên cuồng tàn phá vách kinh mạch của Lâm Phong, khiến chúng phồng rộp lên như sắp sửa nổ tung.


"Phụt!" Lâm Phong hộc ra một ngụm máu đen sì dính đầy vụn nội tạng đen đúa lên phiến đá. Cơ thể hắn co giật dữ dội, vết xăm hình xiềng xích trên cổ phát sáng màu tím lạnh lẽo đến rợn người.


"Không được dùng đan dược thường! Độc tố này tự biến dị khi gặp ngoại lực!" Thẩm Thanh Y mồ hôi hột chảy ròng ròng dọc trán, lão vội vàng rút bớt vài cây châm bạc đang bị đen sì do độc tố ăn mòn. "Nếu cứ tiếp tục đẩy độc thô bạo, kinh mạch của hắn sẽ nổ tung vỡ nát!"


"Để con!" Nhược Vũ cắn chặt môi, tà áo tu sĩ trắng sờn rách bay bổng. Dù linh lực tịnh hóa của cô đã tiêu hao đến 95% sau trận chiến trước, cô vẫn kiên định ngồi xếp bằng bên cạnh Lâm Phong. Cô áp hai bàn tay thanh tú vào lồng ngực hắn, vận hành Tịnh Tâm Kinh. Một luồng thánh lực tịnh hóa dịu nhẹ, mỏng manh như ánh trăng sương sớm từ từ truyền vào cơ thể Lâm Phong.


Luồng thánh lực dịu nhẹ của Nhược Vũ không tấn công độc tố, mà đóng vai trò như một chất bôi trơn, làm mát nội tạng bị thiêu đốt và làm loãng dần độc lực cuồng bạo đang đóng băng đan điền của hắn. Nhờ sự trợ giúp tinh thần lực của cô, Lâm Phong giành lại được một tia lý trí cuối cùng.


"Lâm Phong... tự mình vận lực... dùng Phá Hồn Châm..." Nhược Vũ khàn giọng nhắc nhở, gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo.


Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau thiêu đốt thể xác. Hắn biết mình không thể dựa vào ngoại lực để đẩy độc. Hắn phải tự mình tìm ra nguồn gốc của chất độc trong cơ thể để triệt tiêu nó từ gốc.


"Thấu Thị Nhãn... Mở!" Lâm Phong thầm gầm lên trong ý thức.


Một khe nứt nhỏ phát sáng màu xanh lam nhạt đột ngột xuất hiện giữa hai lông mày của hắn. Nhãn quan tinh thần của hắn mở rộng, xuyên qua lớp da thịt bên ngoài để nhìn thẳng vào bên trong hệ thống kinh mạch của chính mình. Trong tầm nhìn thấu thị, hệ thống kinh mạch của hắn hiện lên như những dòng sông ánh sáng màu lam nhạt, nhưng lúc này, ba nhánh kinh mạch chính dẫn về tim đang bị tắc nghẽn hoàn toàn bởi một loại dịch thể màu tím đậm, nhúc nhích như những xúc tu ký sinh.


Hắn nhìn sâu hơn, phát hiện ra ba điểm nút phát sáng tím đậm—đó chính là ba trận nhãn độc tố của Độc Linh Phun Trào đang liên tục sinh sản và biến dị độc lực trong cơ thể hắn.


"Tìm thấy các ngươi rồi..."


Lâm Phong tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào đan điền. Hắn mượn một tia sát ý tịch diệt nhỏ bé từ linh hồn Diệp Vô Phong trong Khóa Vạn Năng, cưỡng ép ngưng tụ linh lực rách nát của mình thành ba cây Phá Hồn Châm mỏng sắc bén như sợi tóc màu xám tro.


Dưới sự chỉ dẫn chính xác của Thấu Thị Nhãn, Lâm Phong vận hành Phá Hồn Châm đâm thẳng vào ba trận nhãn độc tố màu tím đậm trong kinh mạch của mình.


"Hự!"


Cơn đau rách kinh mạch dữ dội khiến Lâm Phong suýt chút nữa mất đi ý thức, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, điều khiển ba cây châm linh lực chọc thủng hoàn toàn kết cấu năng lượng của ba trận nhãn độc tố.


"Bùm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong cơ thể hắn. Ba trận nhãn độc tố vỡ tan, chất độc mất đi nguồn cung cấp năng lượng lập tức bị luồng thánh lực dịu nhẹ của Nhược Vũ tịnh hóa và đẩy ra ngoài.


"Phụt! Phụt! Phụt!"


Lâm Phong liên tục hộc ra ba ngụm máu đen sì hôi thối lên nền đất nhà kho. Cơ thể hắn lập tức lỏng ra, đan điền đóng băng tím ngắt bắt đầu ấm trở lại khi dòng chảy linh lực được khơi thông. Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng tàn nhẫn. Cánh tay phải ma hóa của hắn do hấp thu toàn bộ phản phệ của sát ý tịch diệt và độc tố rò rỉ liền biến dị đen sì nặng nề hơn, xuất hiện thêm nhiều vảy đen lạnh lẽo và hoàn toàn mất cảm giác vật lý trong vòng 6 giờ tới.


"Giải độc... thành công tám mươi phần trăm rồi." Thẩm Thanh Y thở phào nhẹ nhõm, lão nhanh tay rút toàn bộ châm bạc ra khỏi người Lâm Phong. Nhưng gương mặt lão lập tức biến sắc khi nhìn ra phía cửa sổ nhà kho.


Bên ngoài, sương mù xám xịt bỗng chốc bị nhuộm thành một màu tím đậm đà, tanh tưởi. Mùi lưu huỳnh và độc dược nồng nặc tràn vào qua các khe hở của bức tường gỗ mục nát.


"Rầm! Rầm!"


Tiếng bước chân giáp sắt nặng nề nện xuống đất nung vang dội cả một vùng. Đội Chấp Pháp Ngoại Vi của Giáo hội đã bao vây hoàn toàn Nhà kho dược liệu cũ.


Từ phía cửa chính bị đập nát, nữ chấp pháp quan Liễu Nhã bước vào. Ả diện bộ y phục chấp pháp quan bó sát màu tím đậm quyến rũ nhưng đầy sát khí, khóe môi luôn nhếch lên một nụ cười độc ác hằng ngày. Trên tay ả ta cầm một chiếc bình ngọc bích phát sáng tím nhạt, chứa hàng trăm loại độc dược linh hồn cực độc đang bốc khói nghi ngút.


"Ngục thủ Thiên Hải... hôm nay ta sẽ lột da ngươi dâng lên Giáo hoàng," Liễu Nhã cười lạnh lùng nhìn vào trong nhà kho, đôi mắt ả lóe lên tia sáng tàn nhẫn cực kỳ vọng tàn nhẫn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!