Thị Trấn Hắc Thạch
Tiếng rít xé gió của con thuyền mây Phong Vân lịm dần rồi tắt hẳn, kéo theo một cú va chạm kinh thiên động địa vào vách đá dựng đứng của thung lũng hoang dã biên thùy. Thân thuyền bằng gỗ sồi cổ thụ ngàn năm nứt rách, những mảnh vỡ bắn tung tóe giữa màn đêm bão tố. Sương mù và khói đen cuộn lên nghi ngút từ khoang động cơ đã cạn kiệt cát Vân Sa.
Trong đống đổ nát ngập tràn mùi khét của gỗ cháy và linh lực rò rỉ, Dạ Vô Song là người đầu tiên gượng dậy. Gã sát thủ dòng máu lai ho sặc sụa, vạt áo da thú sẫm màu rách tả tơi, vai phải rỉ máu do lôi điện phản chấn từ trận chiến trước vẫn chưa hề khép miệng. Gã vội vàng gạt đi đống đổ nát, dùng đôi đoản đao Huyết Nha đào bới đống vụn gỗ để kéo Nhược Vũ và cô bé mù Tiêu Dao ra ngoài.
"Đại ca... Lâm Phong đại ca đâu rồi?" Tiêu Dao nghẹn ngào, đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo ngập tràn nước mắt. Cô bé không màng đến những vết trầy xước rỉ máu trên đôi bàn tay nhỏ bé, điên cuồng quờ quạng xung quanh. Trong lồng ngực nhỏ, cô vẫn ôm chặt những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu của nhũ mẫu A Bà Câm.
Nhược Vũ ôm lấy Tiêu Dao, tà áo tu sĩ màu trắng của cô giờ đã lấm lem bùn đất và vết máu khô. Cô run rẩy chỉ tay về phía mũi thuyền đổ nát: "Kìa... Lâm Phong ở kia!"
Lâm Phong nằm bất động trên một phiến đá nứt nẻ, nửa thân người bị đè dưới một cánh buồm cháy dở. Trông hắn lúc này thê thảm đến mức không ai nghĩ hắn có thể còn sống. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng như một khúc gỗ mục. Vết thương bỏng điện rỉ máu đen nghiêm trọng trên vai trái do cấm thuật của Lôi Thần vẫn nhói lên từng hồi đau đớn thấu xương, bốc lên những làn khói đen sì lạnh lẽo. Đai sắt cột sống cũ đã gãy nát hoàn toàn thành trăm mảnh sắt rỉ sét rải rác xung quanh, khiến tấm lưng trần của hắn lộ ra vết sẹo bỏng dọc cột sống đang rỉ máu đỏ tươi.
Kinh khủng nhất là trên cổ hắn, vết xăm hình xiềng xích đen sì đang phát sáng màu tím lạnh lẽo. Lớp sương muối tím dọc xương quai xanh bắt đầu đóng băng trở lại, rò rỉ hắc khí mị ảnh của Dạ Tuyết hằng đêm. Đan điền của hắn như một hồ nước đóng băng, lạnh toát và suy kiệt hoàn toàn linh lực.
"Lâm Phong! Tỉnh lại đi!" Nhược Vũ lao đến, hai bàn tay thanh tú lập tức áp vào lồng ngực hắn, cố gắng vận hành Thuật tịnh hóa Ánh Sáng dịu nhẹ. Nhưng linh lực của cô đã tiêu hao đến 95% sau trận bão mây, luồng ánh sáng vàng kim phát ra yếu ớt như ngọn nến trước gió, vừa chạm vào hắc khí tím liền bị nuốt chửng hoàn toàn.
"Hự..." Lâm Phong hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt xám tro từ từ mở ra, đục ngầu và rã rời. Hắn cảm nhận được xương cốt toàn thân như bị nghiền nát, đặc biệt là cột sống thiếu đi đai sắt kiềm chế đang run lên bần bật dưới áp lực của Khóa Vạn Năng. Ý thức của hắn chìm ngập trong tiếng cười ma mị của Dạ Tuyết hằng đêm.
"Ngươi sắp chết rồi, nhóc con..." Giọng nói của Dạ Tuyết vang vọng trong đan điền hắn. "Giao cơ thể này cho ta, ta sẽ giúp ngươi giết sạch lũ Giáo hội giả tạo kia."
"Câm miệng..." Lâm Phong thầm gầm lên trong ý thức, nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Khẩu Quyết để giữ vững lý trí. Hắn nhìn sang Dạ Vô Song và Nhược Vũ, khàn giọng nói: "Lão Hải... đâu rồi?"
"Lão Hải bị thương ở chân, nhưng lão nói lão sẽ ở lại để thu dọn và giấu xác thuyền Phong Vân, tránh để kỵ sĩ ánh sáng lần ra." Dạ Vô Song đỡ Lâm Phong dậy, khuôn mặt gã trầm trọng vô cùng. "Chúng ta phải đi ngay. La bàn tầm hồn của Giáo hội sẽ sớm định vị được nơi này. Biên giới hoang dã không có chỗ trốn đâu."
Lâm Phong cắn răng gượng dậy, cơn đau từ cột sống truyền thẳng lên não khiến hắn suýt ngất đi lần nữa. Hắn biết mình cần phải tìm được Tâm Liên Thủy Sơ Cấp để trấn áp mị lực của Dạ Tuyết đang đóng băng đan điền hằng giờ, đồng thời tìm kiếm manh mối về người chú mất tích Lâm Thiết Ngôn.
"Đi... hướng tây nam." Lâm Phong thở dốc, tay trái run rẩy chỉ về phía thung lũng đá đen xa xa. "Thị trấn biên thùy Hắc Thạch... Chú của ta từng nhắc đến nơi đó trước khi mất tích."
Nhóm bốn người dìu dắt nhau đi qua những lối mòn hiểm trở đầy đá dăm và gai nhọn. Trời về khuya sương mù tích điện càng thêm dày đặc, che khuất cả ánh trăng hoang dã. Lâm Phong phải quấn băng gạc đen kín mít quanh cổ và cánh tay phải ma hóa để ngăn hắc khí rò rỉ làm lộ thân phận.
Sau nửa ngày ròng rã đi bộ, một thị trấn hỗn loạn hiện ra dưới chân một thung lũng xám xịt. Đó chính là Thị trấn biên thùy Hắc Thạch.
Hắc Thạch không phải là một thành trì phồn hoa với những ngọn tháp ánh sáng lộng lẫy của Giáo hội, mà là một mê lộ nhơ nhớp được xây dựng bằng đá đen nung và bùn đất. Nơi đây bốc lên mùi hôi thối của than đá, rượu rẻ tiền và máu khô. Những căn nhà rách nát xếp chồng chéo lên nhau, những lữ khách che mặt, tội phạm đào tẩu, và dân tị nạn biên thùy đi lại lầm lũi trong những con hẻm tối tăm. Trên những cây cột gỗ mục nát, những chiếc đèn lồng mây cũ kỹ cháy bằng Linh Hỏa Sa phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo, ma mị.
Tại cổng vào thị trấn, ba tên lính gác hung tợn mặc giáp da rách rưới đang chặn đường hành khách để thu phí. Lâm Phong cúi thấp đầu, kéo sụp chiếc mũ choàng đen che nửa mặt. Hắn dùng ngón tay trái run rẩy truyền một tia linh lực nhỏ vào Nhẫn trữ vật sờn cũ của Tống Thiết đeo ở tay trái để mở ra không gian lưu trữ.
"Cạch..."
Hắn lấy ra mười hạt Linh Hỏa Sa lấp lánh cát bạc từ trong chiếc nhẫn sờn cũ. Đây là những đồng tiền xương máu cuối cùng mà lão gác ngục già Tống Thiết để lại trước khi hy sinh. Lâm Phong xòe bàn tay trái đưa cát phát sáng cho tên lính gác.
Tên lính gác cầm lấy số Linh Hỏa Sa, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam tột độ khi thấy linh lực tinh khiết tỏa ra từ cát bạc. Gã liếc nhìn dải băng gạc quấn quanh cổ Lâm Phong, cười khẩy: "Một lũ tị nạn rách rưới. Vào đi, nhưng khôn hồn thì cút vào khu ổ chuột, đừng để bọn chấp pháp quan ngửi thấy mùi hôi hám của các ngươi."
Lâm Phong giữ gương mặt lạnh lùng vô cảm dưới mũ choàng, dắt Tiêu Dao bước qua cổng đá đen. Hắn cảm nhận rõ rệt sự mục nát của giai tầng xã hội nơi đây. Ở Thiên Hải, Giáo hội rao giảng về ánh sáng thánh khiết, nhưng ở biên thùy này, đồng tiền Linh Hỏa Sa và sức mạnh bạo lực mới là quy luật duy nhất quyết định mạng sống.
"Đại ca, muội ngửi thấy mùi oán niệm rất nặng..." Tiêu Dao thì thầm, bàn tay nhỏ bé của cô bé siết chặt lấy vạt áo Lâm Phong. Khả năng cảm nhận dòng chảy linh hồn nhạy bén của cô bé mù đang bị quấy nhiễu bởi vô số luồng oán khí hỗn loạn trong thị trấn.
"Đừng sợ, có ta ở đây." Lâm Phong khàn giọng trấn an muội muội.
Họ tiến vào "Hồng Diệp Tửu Quán" – tửu quán lớn nhất và nhơ nhớp nhất nằm ngay trung tâm thị trấn Hắc Thạch. Đây là nơi tụ họp của những kẻ buôn bán tin tức và sát thủ tự do ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Giáo hội. Mùi rượu nồng nặc, khói thuốc lá và tiếng chửi thề vang lên điếc tai.
Lâm Phong chọn một bàn tối tăm nhất ở góc khuất. Hắn khẽ vận hành Ẩn Khí Quyết, nín thở linh hồn đến giới hạn chịu đựng để thu nhỏ toàn bộ dao động năng lượng khổng lồ phát ra từ Khóa Vạn Năng trong đan điền, tránh kích hoạt các la bàn tầm hồn cực nhạy của đối thủ.
Từ phía sau quầy bar gỗ sứt mẻ, một nữ nhân quyến rũ bước ra. Cô ta khoác trên mình bộ y phục lụa đỏ bó sát cơ thể, để lộ bờ vai trần trắng ngần tương phản mạnh mẽ với bối cảnh nhơ nhớp xung quanh. Khóe mắt cô ta vẽ hình lá liễu sắc sảo, tay cầm chiếc quạt tròn bằng lụa mỏng che nửa mặt hờ hững. Đó chính là Tô Mạn – nữ tặc tình báo phong trần nổi tiếng biên thùy.
Đôi mắt lá liễu của Tô Mạn lướt qua nhóm người Lâm Phong, lập tức dừng lại ở dải băng gạc quấn quanh cổ hắn và dải băng đen che cánh tay phải. Cô ta mỉm cười ma mị, di chuyển nhẹ nhàng không phát ra tiếng động đến trước bàn họ.
"Chào mừng những vị khách quý từ phương xa đến với Hắc Thạch," giọng nói của Tô Mạn ngọt ngào như mật rót vào tai, nhưng ẩn chứa một luồng mị thuật vô hình thử dò xét dao động ma lực của Lâm Phong.
Ngay khi mị lực của Tô Mạn chạm vào tâm trí Lâm Phong, mảnh gương Tâm Kính Vô Trần nằm sâu trong linh hồn hắn bỗng chấn động dữ dội. Vết rạn nứt sâu phát sáng màu hồng nhạt trên bề mặt gương lập tức phản chiếu ngược lại luồng mị lực, triệt tiêu nó hoàn toàn.
Lâm Phong vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lùng vô cảm dưới mũ choàng, không hề dao động dù chỉ một giây. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào mắt Tô Mạn.
Tô Mạn khẽ giật mình sau chiếc quạt lụa. Mị thuật của cô ta chưa từng thất bại trước bất kỳ nam nhân nào dưới cảnh giới Trấn Hồn, vậy mà thiếu niên gầy gò rách rưới này lại có thể hóa giải nó một cách vô thanh vô sắc.
"Ta muốn mua thông tin," Lâm Phong vào thẳng vấn đề, giọng nói khản đặc và lạnh lùng như băng đá.
"Ồ? Khách quý muốn mua gì ở chỗ tiểu muội nào?" Tô Mạn thu hồi mị thuật, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chiếc quạt lụa khẽ lay động tỏa ra mùi hương hoa hồng dịu nhẹ.
"Bản đồ phân bổ các trạm gác biên giới của Giáo hội xung quanh thị trấn này, và tung tích của một người tên Lâm Thiết Ngôn," Lâm Phong nói, tay trái khẽ chạm vào Nhẫn trữ vật sờn cũ.
Tô Mạn nghe thấy cái tên "Lâm Thiết Ngôn", đôi mắt lá liễu khẽ híp lại trong một micro-giây. Cô ta che miệng cười khẩy: "Khách quý đùa hoài. Bản đồ tuần tra của Giáo hội là hàng cấm, còn người tên Lâm Thiết Ngôn kia... thông tin về ông ta đắt lắm đấy."
Lâm Phong không nói lời nào. Hắn khẽ truyền linh lực vào nhẫn trữ vật, triệu hồi một lượng lớn Linh Hỏa Sa ra ngoài.
"Rào..."
Năm trăm hạt Linh Hỏa Sa lấp lánh cát bạc chảy tràn trên mặt bàn gỗ đen đúa, phát ra luồng linh lực tinh khiết dịu nhẹ chiếu sáng một góc tối của tửu quán. Ánh sáng bạc phản chiếu lên gương mặt quyến rũ nhưng đầy dã tâm của Tô Mạn.
"Năm trăm hạt Linh Hỏa Sa. Đủ chưa?" Lâm Phong lạnh lùng hỏi.
Tô Mạn nhìn chằm chằm vào đống cát phát sáng, nuốt nước bọt một cái nhẹ. Ở vùng biên thùy kiệt quệ tài nguyên này, năm trăm hạt Linh Hỏa Sa tinh khiết là một gia tài khổng lồ đủ để mua mạng của mười tên lính đánh thuê. Cô ta khẽ vươn ngón tay thon dài vuốt ve những hạt cát bạc, cười híp mắt: "Khách quý thật hào phóng. Nhưng trước khi giao dịch, tiểu muội muốn nhắc nhở huynh một việc."
Lâm Phong khẽ nhíu mày dưới mũ choàng.
"Trong tửu quán của ta hằng đêm hằng giờ luôn có những vị khách không mời mà đến," Tô Mạn khẽ liếc mắt về phía bàn tròn ở góc đối diện.
Lâm Phong lập tức kích hoạt Thấu Thị Linh Hồn Thuật. Hắn khẽ nhắm mắt thật, mở ra con mắt thứ ba trong nhãn quan tinh thần. Tầm nhìn của hắn xuyên qua lớp sương mù và bóng tối của tửu quán, chuyển sang một màu xanh lam sáng rực.
Trong nhãn quan tinh thần, hắn nhìn thấy màu sắc oán niệm và kinh mạch của vạn vật. Tại bàn tròn góc đối diện, hai tên lữ khách che mặt đang uống rượu rẻ tiền thực chất có luồng sinh mệnh khí tức màu vàng kim chói mắt – màu sắc đặc trưng của thánh lực Giáo hội Ánh Sáng. Kinh mạch của chúng đang căng tràn linh lực, bàn tay phải luôn đặt sát chuôi kiếm giấu dưới áo choàng đen, sẵn sàng rút vũ khí.
Đó là hai sát thủ của Chấp pháp đoàn Giáo hội cải trang để theo dõi thị trấn.
"Hừ..." Lâm Phong thầm hừ lạnh. Hắn vận hành Vong Linh Giáp trong Khóa Vạn Năng. Linh hồn của binh sĩ vô danh Giáp lập tức truyền dẫn một luồng linh năng tịch diệt mỏng chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải của hắn, giúp hắn ổn định dòng máu đang bạo tấy mà không làm rò rỉ hắc khí ra ngoài.
Lâm Phong quay lại nhìn Tô Mạn, tay trái khẽ gõ lên mặt bàn gỗ: "Ta biết bọn chúng là ai. Bản đồ và thông tin đâu?"
Tô Mạn nhìn thấy sự điềm tĩnh đáng sợ của Lâm Phong khi đối mặt với sát thủ Giáo hội, trong lòng cô ta dâng lên một nỗi kinh sợ ngầm. Cô ta biết thiếu niên này chính là kẻ phản nghịch mang danh "Ma đầu Thập Tội" đang bị truy nã đỏ toàn đại lục.
"Được, sòng phẳng là quy tắc của Hắc Thạch," Tô Mạn thu quạt lụa lại, tay phải nhanh như chớp gạt toàn bộ năm trăm hạt Linh Hỏa Sa vào trong tay áo rộng của mình.
Cô ta ghé sát người về phía Lâm Phong, mùi hương hoa hồng dịu nhẹ che khuất phần nào mùi hôi thối của tửu quán. Cô ta khẽ lướt nhẹ ngón tay thon dài dưới gầm bàn, đưa cho Lâm Phong một mảnh giấy nhỏ xếp gọn.
Lâm Phong nhanh chóng thu mảnh giấy vào lòng bàn tay trái, cất kỹ vào lồng ngực sát bên mảnh ngọc giản truyền thừa Ngục Thủ.
"Thông tin về Lâm Thiết Ngôn nằm trong đó. Bản đồ tuần tra cũng ở đó," Tô Mạn thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm trọng vô cùng.
Tô Mạn mỉm cười đưa cho Lâm Phong một mảnh giấy cảnh báo: Giáo hội đã mua chuộc toàn bộ tiệm thuốc trong thị trấn để gieo rắc độc dược linh hồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!