Đêm Bão Biển Mây
Cơn mưa bão sấm sét gầm rú dữ dội ngoài rìa vách đá Thiên Hải, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn cuốn trôi mọi dấu vết tội lỗi của đảo ngục. Giữa màn sương mù ẩm ướt tích điện, con thuyền mây Phong Vân cũ kỹ của thuyền trưởng Lão Hải gầm rú, hai cánh buồm rách nát căng phồng lướt qua các luồng gió xoáy hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Con mẹ nó! Giữ chắc lấy!" Tiếng Lão Hải gào lên khản đặc giữa tiếng gió rít gầm rú. Con mắt độc nhất của lão trợn trừng, hai bàn tay gân guốc bấu chặt lấy bánh lái gỗ sần sùi.
Phía sau đuôi thuyền, hạm đội tuần tra của Giáo hội Ánh Sáng đã khép chặt vòng vây. Những tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng nghe buốt lạnh xương tủy. Ba sợi xích sắt ánh sáng khổng lồ từ hạm đội truy kích đã bắn trúng và găm chặt vào phần đuôi thuyền mây Phong Vân, kéo ngược con thuyền đang đà tăng tốc lùi lại phía sau vách đá Thiên Hải hoang tàn. Động cơ cát Vân Sa ở đuôi tàu phát ra tiếng gầm rú điên cuồng, bốc lên những làn khói đen sì nóng rực do quá tải.
"Dạ Vô Song! Cắt đứt chúng!" Lão Hải hét lớn, bọt mép sùi ra hai bên khóe miệng.
Dạ Vô Song vung cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã sát thủ dòng máu lai dù đang bị thương ở ngực hộc máu, vẫn điên cuồng vận chuyển linh lực còn sót lại, vung đao chém mạnh vào sợi xích ánh sáng gần nhất.
"Keng! Keng!"
Tia lửa bắn ra tung tóe, nhưng sợi xích ánh sáng được gia trì bởi thánh lực Giáo hội chỉ xuất hiện vài vết sứt mẻ nhỏ. Lực phản chấn cực mạnh từ sợi xích khiến lồng ngực Dạ Vô Song nhói đau, gã khuỵu gối xuống boong tàu, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi.
Lâm Phong nằm vật ra boong gỗ sờn rách, hơi thở đứt quãng hằng đêm hằng giờ. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Vết thương bỏng điện rỉ máu đen nghiêm trọng trên vai trái do cấm thuật của Lôi Thần vẫn nhói lên từng hồi đau đớn thấu xương. Đai sắt cột sống cũ bị gãy nát hoàn toàn rớt đầy đất nung dưới hang đá từ trận chiến trước, giờ đây tấm lưng trần của hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống, mỗi lần con thuyền chao đảo là một lần những vết thương ấy cọ xát với boong tàu thô ráp, mang lại cơn đau xé tâm can.
Kinh khủng hơn, lớp sương muối màu tím lạnh buốt từ vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong vẫn tiếp tục lan rộng. Mị lực mị ảnh của Dạ Tuyết đang điên cuồng ăn mòn đan điền của hắn. Lớp sương muối tím dọc xương quai xanh bắt đầu đóng băng, lan rộng ra khắp kinh mạch tay chân hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Đại ca... huynh đừng chết... muội xin huynh..." Tiêu Dao quỳ sụp bên cạnh hắn. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù nhạt nhòa nước mắt. Đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm ôm chặt lấy vai áo Lâm Phong, cơ thể nhỏ bé run rẩy bần bật trước tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài.
Nhược Vũ lập tức ngồi quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong. Cô nhắm chặt mắt, hai bàn tay thanh tú áp chặt vào vùng đan điền đang bị đóng băng tím ngắt của hắn, vận hành Thuật tịnh hóa Ánh Sáng dịu nhẹ.
"Thánh quang tịnh hóa... dịu dàng làm mát..." Nhược Vũ lẩm nhẩm nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Kinh. Một luồng ánh sáng vàng kim nhạt ấm áp phát ra từ lòng bàn tay cô, từ từ len lỏi vào kinh mạch Lâm Phong. Thuật tịnh hóa Ánh Sáng của Nhược Vũ mềm mại như dòng nước mát, dịu dàng xoa dịu cơn đau rách nội tạng đang bị thiêu đốt bởi ma lực tím của Dạ Tuyết.
Lâm Phong rên rỉ một tiếng nhỏ, lớp sương muối tím dọc xương quai xanh bắt đầu tan chảy thành những làn khói mỏng. Đan điền của hắn tạm thời ổn định trở lại. Hắn nghiến răng, dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng hét lên: "Lão Hải! Lao vào sương mù!"
Lão Hải ngoảnh đầu lại nhìn màn sương xám xịt, khổng lồ bao quanh đảo ngục phía trước – Sương mù linh lực Thiên Hải. Đó là vùng cấm địa chứa đầy các hạt linh năng có thể gây ảo giác mất phương hướng vĩnh viễn, nhưng lúc này, đó là con đường sống duy nhất.
"Được! Cả lũ cùng liều mạng!" Lão Hải gầm lên, vận dụng Vân Hải Hành Chu Pháp cực hạn. Lão bẻ lái đột ngột, con thuyền Phong Vân nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, lao thẳng xuống dưới, hướng về phía màn sương mù xám xịt.
Sự thay đổi quỹ đạo đột ngột kết hợp với trọng lực rơi tự do khiến ba sợi xích ánh sáng của hạm đội Giáo hội bị kéo căng quá mức.
"Rắc... Rắc... RẦM!"
Ba sợi xích sắt ánh sáng khổng lồ không chịu nổi lực kéo và dòng chảy hỗn loạn của bão mây, đồng loạt đứt đoạn, bắn ngược trở lại hạm đội phía sau. Con thuyền Phong Vân như một mũi tên rời cung, lao thẳng vào lòng Sương mù linh lực Thiên Hải dày đặc, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của truy binh.
Ngay khi bước vào trong sương mù, không gian xung quanh lập tức trở nên tĩnh mịch một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít u u bên tai. Lớp sương mù xám xịt dày đặc đến mức đứng ở mũi tàu cũng không nhìn thấy đuôi tàu. Lão Hải vội vàng thắp chiếc Đèn lồng mây treo trước mũi tàu. Ánh sáng vàng từ tim đèn sử dụng Linh Hỏa Sa phát ra xuyên thấu sương mù dày đặc, giúp con thuyền tránh khỏi các đá ngầm lơ lửng hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Nhưng thiên tai của biển mây mới thực sự bắt đầu. Một cơn bão linh lực biển mây dữ dội nổ ra. Những luồng gió lốc khổng lồ mang theo năng lượng sấm sét cuồng bạo quật liên tục vào thân tàu Phong Vân cũ kỹ, tiếng gỗ rạn nứt vang lên răng rắc.
"Gió lốc mạnh quá! Đèn lồng mây bị quật vỡ rồi!" Dạ Vô Song gào lên khi chiếc đèn lồng trước mũi tàu bị một luồng gió mạnh thổi bay, vỡ nát dưới lòng biển mây. Tầm nhìn của họ lập tức bị kéo về con số không.
Áp lực từ trận chiến trước cộng với việc đai sắt bảo mệnh bị nứt nẻ hoàn toàn khiến Lâm Phong gánh chịu Cơn bão ma khí bộc phát đầu tiên trong đan điền. Phong ấn của Khóa Vạn Năng bị lỏng lẻo hoàn toàn. Ý chí của Ác nhân thứ hai – Mị Ảnh Ma Cơ Dạ Tuyết – bắt đầu thức tỉnh dữ dội, tranh chấp linh năng với tàn dư hắc khí tịch diệt của Diệp Vô Phong.
"Hự... A... A!" Lâm Phong gầm lên đau đớn, hai mắt trợn trừng, các mạch máu dọc cổ và ngực nổi lên đen sì, phát ra ánh sáng tím lạnh lẽo. Ma khí bộc phát cuồng bạo thiêu đốt nội tạng, đe dọa nổ tung kinh mạch của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Lâm Phong! Giữ vững lý trí!" Nhược Vũ hét lên trong nước mắt. Cô không màng đến việc linh lực của mình đang bị oán khí ăn mòn, điên cuồng truyền thánh lực tịnh hóa vào kinh mạch Lâm Phong để giữ ấm trái tim hắn. Nhưng luồng ma khí tím quá mạnh, liên tục đẩy lùi và thiêu rụi thánh lực của cô.
Lâm Phong đau đớn đến mức muốn cắn lưỡi tự sát. Trong không gian ý thức, tiếng cười ma mị của Dạ Tuyết và tiếng gầm rú của Diệp Vô Phong vang vọng hằng giờ hằng ngày. Hắn cố vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công để ép ma khí xuống nhưng vô hiệu, sát ý tịch diệt và mị lực mị ảnh quá mạnh khiến hắn suýt thổ huyết vỡ nát đan điền.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Dao bước tới. Cô bé mù run rẩy đưa chiếc sáo tre cũ do Lâm Phong gọt tặng lên môi. Đôi bàn tay nhỏ bé dính máu của nhũ mẫu bấu chặt lấy thân sáo. Cô bé nhắm mắt, dồn toàn bộ tâm trí thổi lên một khúc nhạc ru cổ xưa – khúc nhạc xoa dịu oán khí hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Tiếng sáo tre vang lên, thanh tao, tĩnh lặng, mang theo một tần số dao động linh hồn kỳ lạ len lỏi vào tâm trí Lâm Phong. Khúc nhạc như dòng nước suối trong lành chảy qua sa mạc khô cằn, xoa dịu oán niệm cuồng bạo của mười ác nhân trong Khóa Vạn Năng.
Kỳ diệu thay, tiếng sáo của Tiêu Dao – người mang huyết mạch Thánh Nữ cổ đại – vô tình tạo ra một kết giới cộng hưởng nhỏ, phát ra ánh sáng lam nhạt ấm áp bao bọc lấy toàn bộ thân tàu Phong Vân hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Những tia sét sấm sét cuồng bạo từ cơn bão bên ngoài khi đánh trúng kết giới liền bị lệch hướng, trượt ra ngoài biển mây.
Nhờ tiếng sáo của Tiêu Dao và Thuật tịnh hóa Ánh Sáng của Nhược Vũ liên tục tái tạo làm mát các mạch máu rạn nứt, đan điền đóng băng tím ngắt của Lâm Phong dần ổn định trở lại. Hắc khí màu tím nhạt thu hồi vào Khóa Vạn Năng, lớp sương muối trên cổ hắn từ từ tan chảy.
"Nhược Vũ... Tiêu Dao..." Lâm Phong thầm gọi trong lòng, khóe mắt rỉ ra một giọt nước mắt nóng hổi.
Nhưng cơn bão biển mây không hề có ý định buông tha cho họ. Một tia sét sấm sét khổng lồ màu xanh lam, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, đột ngột giáng thẳng xuống từ đỉnh bão mây.
"RẦM!!!"
Kết giới cộng hưởng nhỏ của Tiêu Dao dù đã lệch hướng được phần lớn năng lượng, nhưng lực chấn động vật lý khủng khổng vẫn đánh trúng cột buồm chính của con thuyền Phong Vân.
Cột buồm khổng lồ bị đánh gãy đôi, đổ sụp xuống boong tàu phát ra tiếng nổ vang trời. Sức nóng của tia sét lan tỏa dọc thân tàu, đánh trúng và làm rách hoàn toàn các thùng chứa nhiên liệu Vân Sa ở đuôi tàu.
"Không xong rồi! Cát Vân Sa bị rò rỉ rồi!" Lão Hải gào lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy luồng cát bạc lấp lánh – nhiên liệu bay duy nhất của con thuyền – đang ào ạt chảy ra ngoài boong tàu và bị gió bão cuốn phăng đi mất.
Mất đi Cát Vân Sa, động cơ phản lực của con thuyền mây Phong Vân sputters vài tiếng rồi tắt lịm hoàn toàn. Con thuyền mất đi lực nâng, lập tức mất kiểm soát, đầu thuyền chúi xuống dưới và bắt đầu rơi tự do với tốc độ kinh hoàng qua màn sương mù dày đặc, hướng thẳng xuống vùng núi biên thùy hoang dã đầy hiểm trở bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!