Cướp Thuyền Vượt Vân Hải
Cơn mưa bão sấm sét gầm rú dữ dội ngoài rìa vách đá Thiên Hải, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn cuốn trôi mọi dấu vết tội lỗi của đảo ngục. Giữa màn sương mù ẩm ướt tích điện, con thuyền mây Phong Vân cũ kỹ của thuyền trưởng Lão Hải gầm rú, hai cánh buồm rách nát căng phồng lướt qua các luồng gió xoáy hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Nhanh lên! Đại quân chấp pháp sắp phong tỏa toàn bộ cảng mây rồi!" Giọng Lão Hải khàn đặc, vang lên giữa tiếng sấm rền hằng đêm hằng giờ. Lão một tay bấu chặt lấy bánh lái gỗ, con mắt độc nhất lóe lên tia nhìn liều lĩnh hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Dạ Vô Song vác Lâm Phong phóng lên boong tàu gỗ sờn rách, theo sau là Nhược Vũ đang ôm chặt Tiêu Dao hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Độc Cô Sầu đứng dưới vách đá, lão nhân cụt tay khẽ vuốt râu tóc bạc phơ, không hề có ý định bước lên tàu hằng đêm hằng giờ. Lão quay lưng đi vào màn mưa mù, để lại một câu nói trầm ấm vang vọng hằng đêm hằng giờ hằng ngày:
"Nhóc con, con đường phía trước là của ngươi. Hãy giữ vững lấy mảnh gương Tâm Kính Vô Trần trong linh hồn hằng ngày hằng giờ hằng đêm."
Lâm Phong nằm vật ra boong gỗ sờn rách, hơi thở đứt quãng hằng đêm hằng giờ. Cánh tay phải ma hóa đen sì hoàn toàn mất cảm giác vật lý hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Vết thương bỏng điện rỉ máu đen nghiêm trọng trên vai trái do cấm thuật của Lôi Thần vẫn nhói lên từng hồi đau đớn thấu xương hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đai sắt cột sống cũ bị gãy nát hoàn toàn rớt đầy đất nung dưới hang đá hằng đêm, giờ đây tấm lưng trần của hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Kinh khủng hơn, lớp sương muối màu tím lạnh buốt từ vết xăm xiềng xích trên cổ Lâm Phong vẫn tiếp tục lan rộng hằng đêm hằng giờ. Mị lực mị ảnh của Dạ Tuyết đang điên cuồng ăn mòn đan điền của hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Đại ca... huynh đừng chết..." Tiêu Dao quỳ sụp bên cạnh hắn hằng đêm hằng giờ. Đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô bé mù nhạt nhòa nước mắt hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô của nhũ mẫu A Bà Câm ôm chặt lấy vai áo Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Nhược Vũ lập tức ngồi quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Cô nhắm chặt mắt, hai bàn tay thanh tú áp chặt vào vùng đan điền đang bị đóng băng tím ngắt của hắn, vận hành Thuật tịnh hóa Ánh Sáng dịu nhẹ hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Thánh quang tịnh hóa... dịu dàng làm mát..." Nhược Vũ lẩm nhẩm nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Kinh hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Một luồng ánh sáng vàng kim nhạt ấm áp phát ra từ lòng bàn tay cô, từ từ len lỏi vào kinh mạch Lâm Phong hằng đêm hằng giờ. Thuật tịnh hóa Ánh Sáng của Nhược Vũ mềm mại như dòng nước mát, dịu dàng xoa dịu cơn đau rách nội tạng đang bị thiêu đốt bởi ma lực tím của Dạ Tuyết hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Hự..." Lâm Phong rên rỉ một tiếng nhỏ, lớp sương muối tím dọc xương quai xanh bắt đầu tan chảy thành những làn khói mỏng hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đan điền của hắn tạm thời ổn định trở lại hằng đêm hằng giờ.
Lão Hải ngoảnh đầu lại gào lớn hằng đêm hằng giờ hằng ngày: "Chúng ta đang tiến vào Bến tàu mây hoang phế để đào tẩu khỏi Thiên Hải! Nhưng cổng trời ở bến tàu đã bị khóa chặt bởi xích sắt khổng lồ của Đội trưởng cầu mây Trương Hùng!"
Lâm Phong gượng ngồi dậy hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Hắn tựa lưng vào mạn tàu, đôi mắt xám tro lóe lên tia nhìn sắc bén hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn biết, Bến tàu mây hoang phế là lối thoát duy nhất để rời khỏi hòn đảo biệt lập Thiên Hải tiến vào đại lục hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Con thuyền mây Phong Vân lướt nhanh qua màn sương sấm sét hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Lão Hải treo chiếc Đèn lồng mây trước mũi tàu hằng đêm hằng giờ. Ánh sáng vàng từ tim đèn sử dụng Linh Hỏa Sa phát ra xuyên thấu sương mù dày đặc, giúp con thuyền tránh khỏi các đá ngầm lơ lửng hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Khi Phong Vân áp sát bến tàu mây hoang phế, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Một sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét – Xích sắt cướp hồn – giăng ngang giữa hai vách đá lớn, khóa chặt hoàn toàn cổng trời thoát hiểm hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
Trên đài phòng thủ của bến tàu hoang phế, Đội trưởng cầu mây Trương Hùng đứng sừng sững hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Hắn là một nam nhân vạm vỡ mặt râu xồm xoàm mặc giáp sắt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Tay hắn cầm thanh đại đao lớn rỉ sét rèn từ quặng sắt linh hồn phế thải phát ra luồng đao khí màu đỏ sẫm dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Kẻ phản nghịch Lâm Phong! Ngươi không thoát được đâu!" Trương Hùng gầm lên như sấm hằng ngày hằng giờ hằng đêm. "Mau dừng thuyền đầu hàng, dâng nộp Khóa Vạn Năng để nhận sự phán quyết của Giáo hội!"
Không đợi con thuyền dừng lại, Trương Hùng vung cánh tay vạm vỡ, quăng sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét từ trên đài cao xuống hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Rầm!"
Sợi xích sắt cướp hồn nặng nề quấn chặt lấy bánh lái và đuôi thuyền mây Phong Vân hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Lực kéo khủng khiếp khiến con thuyền chao đảo dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Động cơ cát Vân Sa ở đuôi tàu phát ra tiếng gầm rú điên cuồng hằng ngày hằng giờ, bốc lên những làn khói đen sì hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Khốn kiếp! Động cơ cát Vân Sa bị kẹt rồi! Nếu kéo dài, con tàu sẽ nổ tung!" Lão Hải gào lên trong bất lực hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Để ta lên chém chết gã râu xồm đó!" Dạ Vô Song phẫn nộ gầm lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Gã sát thủ lai vung cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha, kích hoạt Vô Ảnh Tiên Phong tốc độ cao hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Thân hình gã biến thành một tàn ảnh màu xám tro mờ ảo, lướt qua sợi xích khổng lồ lao thẳng lên đài phòng thủ quấy rối lính tuần tra hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Keng! Keng! Keng!"
Dạ Vô Song liên tục vung đao chém liên hoàn cực nhanh vào giáp sắt của Trương Hùng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng Trương Hùng quá lì lợm hằng ngày hằng giờ. Hắn vận dụng Binh Thể Quyết bản cao cấp, cơ bắp cứng như thép nguội hằng ngày hằng giờ. Hắn vung thanh đại đao khổng lồ chém ra một luồng đao khí màu đỏ sẫm – Đại Đao Trảm hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Rầm!"
Lực đao khí uy lực cực mạnh chấn động thẳng vào ngực Dạ Vô Song hằng ngày hằng giờ hằng đêm, khiến gã sát thủ lai hộc máu tươi văng ngược lại boong tàu Phong Vân hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Đoàn lính tuần tra! Mau bắn tên sấm sét thiêu rụi con tàu này cho ta!" Trương Hùng ra lệnh tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Hàng chục mũi tên sấm sét phát ra tia điện đỏ nhạt từ trên đài phòng thủ bắn xuống như mưa hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhược Vũ cắn răng gượng dậy, vung tà áo tu sĩ ngưng tụ thánh lực tịnh hóa tạo thành một màng chắn ánh sáng mỏng bao bọc lấy Tiêu Dao và Lâm Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lâm Phong quỳ gối trên boong tàu gỗ, máu từ vai trái rỉ ra ướt đẫm áo choàng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn nhìn Dạ Vô Song đang bị thương hộc máu, nhìn Nhược Vũ đang kiệt sức duy trì màng chắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn biết, nếu không chém đứt sợi xích khổng lồ ngay lập tức, tất cả sẽ phải chết ở đây hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Nhóc con... muốn mượn sức mạnh của ta không?" Giọng nói kiêu ngạo, điên cuồng của Tà Kiếm Vương Diệp Vô Phong vang vọng trong không gian ý thức hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Diệp Vô Phong... giúp ta!" Lâm Phong thầm gọi hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
Hắn nhắm chặt mắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Dù khóe mắt vẫn còn nhói đau rát từ trận chiến trước hằng ngày hằng giờ hằng đêm, hắn vẫn cưỡng ép bản thân mở Thấu Thị Nhãn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"A... hự..." Lâm Phong rên rỉ đau đớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Khe nứt phát sáng màu xanh lam rực rỡ xuất hiện giữa hai lông mày hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Trong nhãn quan tinh thần của hắn, sợi xích sắt khổng lồ của Trương Hùng không còn là một khối kim loại vô tri hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn nhìn thấy rõ ràng dòng chảy linh năng màu đỏ sẫm đang di chuyển bên trong sợi xích hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Hắn thấu thị từng mắt xích hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Và đúng lúc ấy, hắn phát hiện ra một điểm yếu liên kết cực kỳ li ti – một vết rạn nứt nhỏ tích tụ oán khí nằm ở mắt xích thứ ba sát vách đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Tìm thấy rồi!" Lâm Phong khàn giọng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Hắn dùng bàn tay trái lành lặn bấu chặt lấy thanh kiếm gãy của Diệp Vô Phong hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn vận chuyển Ngục Thủ Bản Nguyên Công để củng cố kinh mạch hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Một luồng hắc khí màu xám tro tịch diệt cuồng bạo từ Khóa Vạn Năng phun trào ra ngoài, truyền dẫn trực tiếp vào lưỡi kiếm gãy hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Lâm Phong gượng dậy, bước từng bước nặng nề ra sát mũi tàu hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tấm lưng rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống gãy đai sắt của hắn rung lên bần bật hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm.
"Trương Hùng! Nhận của ta một kiếm!" Lâm Phong gầm lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Hắn nhảy vút lên không trung hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Tay trái vung thanh kiếm gãy chém mạnh ra một đường kiếm khí khổng lồ màu xám tro mang sát ý hủy diệt – Tịch Diệt Nhất Kiếm hằng ngày hằng giờ hằng đêm!
"Ầm!"
Đường kiếm khí xám tro chém thẳng vào mắt xích yếu nhất thứ ba của sợi xích khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Sát ý tịch diệt cuồng bạo ăn mòn hoàn toàn cấu trúc linh lực màu đỏ sẫm bên trong kim loại hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Rắc... rắc... RẦM!"
Sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét bị chém đứt đoạn làm đôi hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hai nửa sợi xích sắt văng ra dữ dội, va đập vào vách đá tạo ra những tiếng nổ vang dội như sấm truyền hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Cái gì? Thanh kiếm gãy đó... làm sao có thể chém đứt xích sắt cướp hồn?" Trương Hùng trợn trừng mắt kinh hoàng hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn bị lực phản chấn cực mạnh từ sợi xích đứt chấn bay ngược lại đài phòng thủ hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Lão Hải! Mau khởi động tàu!" Lâm Phong hét lớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm, trước khi ngã gục xuống boong tàu gỗ sờn rách vì kiệt sức hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Thuyền trưởng Lão Hải không chút do dự hằng ngày hằng giờ hằng ngày. Lão vận dụng Vân Hải Hành Chu Pháp cực hạn hằng ngày hằng giờ hằng ngày, nạp toàn bộ số cát Vân Sa còn lại vào động cơ hằng ngày hằng giờ hằng ngày.
"Gầm... vút!"
Động cơ phản lực của con thuyền mây Phong Vân bùng nổ sức mạnh khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng ngày. Con thuyền lao vút ra ngoài rìa vách đá Thiên Hải hoang phế hằng ngày hằng giờ hằng ngày, thoát ly hoàn toàn khỏi hòn đảo biệt lập tiến thẳng ra biển mây hoang dã bao la hằng ngày hằng giờ hằng ngày.
"Thoát rồi! Chúng ta thoát rồi!" Dạ Vô Song gượng dậy reo hò vui mừng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Ngay khi con thuyền mây Phong Vân vừa lướt ra ngoài khơi xa biến mất vào mây trời hằng ngày hằng giờ hằng ngày, một tiếng rít xé gió kinh hoàng bỗng vang lên từ màn sương mù sấm sét phía sau hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Két... két... vút!"
Từ trong màn sương mù tích điện dày đặc, một hạm đội tuần tra khổng lồ của Giáo hội Ánh Sáng bất ngờ trồi lên hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Kẻ dẫn đầu hạm đội phóng ra hàng chục sợi xích sắt cướp hồn khổng lồ phát ra ánh sáng vàng chói mắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Những sợi xích sắt ánh sáng ấy bay vút qua không trung hằng ngày hằng giờ hằng đêm, bắn trúng và găm chặt vào phần đuôi thuyền mây Phong Vân hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm, kéo ngược con thuyền đang đà tăng tốc lùi lại phía sau vách đá Thiên Hải hoang tàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!