Nhạc nềnIrregular

Kết Giới Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão ngoài kia vẫn trút xuống vách đá rãnh sâu Thiên Hải như muốn nhấn chìm cả thế gian vào thác lũ, nhưng bên trong hang đá rồng cuộn, một loại lạnh lẽo tàn khốc hơn gấp trăm lần đang âm thầm ngưng tụ.


Lâm Phong nằm trên phiến đá phẳng, toàn thân co giật từng hồi bần bật. Những mảnh vụn của chiếc đai sắt kiềm chế hắc khí cũ đã vỡ nát hoàn toàn, rớt đầy đất nung xung quanh thành những mảnh sắt rỉ sét xám xịt. Không còn sự kiềm tỏa vật lý, vết xăm hình xiềng xích trên cổ hắn không còn phát ra ánh sáng xanh lam tịch diệt của Diệp Vô Phong nữa, mà thay vào đó là một màu tím ngắt lạnh buốt. Lớp sương muối màu tím đậm bắt đầu rò rỉ từ vết xăm, lan nhanh dọc theo xương quai xanh rồi bò xuống lồng ngực, đóng băng từng mảng da thịt của hắn thành những tinh thể đá lạnh buốt hằng đêm hằng giờ.


"Rắc... rắc..."


Tiếng xương khớp reo lên đau đớn. Vai trái bị bỏng điện nghiêm trọng từ trận chiến với Lôi Thần vẫn rách da thịt rỉ máu đen liên tục, nhưng dòng máu đen ấy vừa chảy ra đã lập tức bị lớp sương muối tím đóng băng cứng ngắc. Trong đan điền của Lâm Phong, một tai biến thể xác hiểm nghèo chưa từng có đang diễn ra. Cơn bão ma khí bộc phát đầu tiên trong đan điền bắt đầu cuộn trào dữ dội. Ác nhân thứ hai – Mị Ảnh Ma Cơ Dạ Tuyết – đang rục rịch thức tỉnh sớm hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Luồng mị lực màu tím lạnh lẽo của cô ta như một bầy rắn độc, điên cuồng cắn xé và tranh chấp linh năng với tàn dư hắc khí xám tro của Diệp Vô Phong, biến đan điền của hắn thành một chiến trường hủy diệt.


"Đại ca... huynh đừng dọa muội..." Tiêu Dao quỳ sụp bên phiến đá, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy không ngừng. Cô bé mù không thể nhìn thấy gì, nhưng đôi mắt phủ màng bạc mờ ảo của cô đang hướng thẳng về phía Lâm Phong. Bằng linh thính cảm nhận linh hồn nhạy bén, cô bé nghe thấy tiếng dòng chảy linh lực trong người anh trai mình đang gầm rú, va đập vào nhau như sóng dữ đập vào vách đá hằng đêm hằng giờ. Tay cô bé ôm chặt lấy những mảnh sáo tre vỡ nát dính máu của nhũ mẫu A Bà Câm hằng ngày hằng giờ, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống phiến đá lạnh băng.


Dạ Vô Song đứng bên cạnh, nắm chặt cặp đoản đao răng cưa Huyết Nha, gương mặt gã sát thủ lai xám ngoét đi vì lo lắng. Gã muốn truyền linh lực vào để giúp Lâm Phong, nhưng vừa chạm tay vào người hắn, một luồng hàn khí màu tím đã xông thẳng vào kinh mạch, khiến tay gã tê dại lập tức.


Độc Cô Sầu ngồi tĩnh lặng trước cửa hang, thanh kiếm gỗ thông cũ kỹ đặt ngang đùi. Lão nhân cụt tay khẽ thở dài, râu tóc bạc phơ rung nhẹ theo gió bão ngoài kia hằng đêm hằng giờ hằng ngày:


"Nhóc con, đây là mị lực mị ảnh của ác nhân thứ hai. Phong ấn Khóa Vạn Năng của ngươi đã lỏng lẻo quá mức rồi. Nếu không có vật ngoại lực làm mát đan điền, nội tạng của ngươi sẽ bị đóng băng hoàn toàn trong vòng nửa canh giờ nữa."


Đúng lúc ngột ngạt tột cùng ấy, một tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía ngoài lối đi ngầm dẫn vào hang. Dạ Vô Song lập tức cảnh giác, vung đoản đao hướng thẳng ra cửa hang, sát ý đỏ sẫm bùng lên hằng đêm hằng giờ.


"Ai? Bước vào một bước, đầu lìa khỏi cổ!" Dạ Vô Song gầm khẽ.


"Là ta! Đừng ra tay!"


Một giọng nói nữ tử thanh tú, gấp gáp vang lên. Từ trong màn mưa bão sương mù ẩm ướt, một thiếu nữ mặc áo choàng tu sĩ màu trắng sờn rách chạy xộc vào. Tà áo của cô dính đầy bùn đất và nước mưa, gương mặt tĩnh lặng thường ngày nay đầy vẻ lo âu hằng đêm hằng giờ.


Nhược Vũ!


Cô đã trốn chạy khỏi phân bộ phái Phán Quyết của Giáo hội Ánh Sáng sau khi từ chối thực hiện Tẩy Não Nghi Lễ tàn bạo trên người các tù nhân đảo ngục Thiên Hải hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhờ la bàn cảm nhận thánh lực dịu nhẹ của bản thân, cô đã âm thầm bám theo dấu vết hắc khí rò rỉ của Lâm Phong suốt chặng đường dài hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Nhược Vũ? Cô đến đây làm gì?" Dạ Vô Song vẫn không hạ đao hằng đêm hằng giờ.


"Để cứu huynh ấy!" Nhược Vũ không thèm nhìn Dạ Vô Song, cô lao thẳng đến bên phiến đá nơi Lâm Phong đang nằm. Nhìn thấy lớp sương muối tím ngắt dọc xương quai xanh và vết thương bỏng điện rỉ máu đen trên vai trái của hắn, đôi mắt Nhược Vũ co rụt lại hằng đêm hằng giờ. "Huynh ấy bị quá tải ma lực ác nhân! Mau tránh ra, để ta dùng Thuật tịnh hóa Ánh Sáng làm mát đan điền của huynh ấy!"


Không đợi Dạ Vô Song đồng ý, Nhược Vũ ngồi quỳ xuống, hai bàn tay thanh tú áp chặt vào vùng đan điền của Lâm Phong. Cô nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm nhẩm thuộc lòng Tịnh Tâm Kinh hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Thánh quang tịnh hóa... dịu dàng làm mát..."


Một luồng ánh sáng vàng kim nhạt, ấm áp và cực kỳ dịu nhẹ bắt đầu phát ra từ lòng bàn tay của Nhược Vũ, từ từ thẩm thấu qua lớp da thịt lạnh băng của Lâm Phong hằng đêm hằng giờ. Thuật tịnh hóa Ánh Sáng của cô không mang tính công kích bạo lực như cấm thuật của Giáo hội, mà mềm mại như nước chảy, len lỏi vào từng ngách kinh mạch đang bị đóng băng của hắn hằng đêm hằng giờ.


"Két... xèo xèo..."


Lớp sương muối tím dọc xương quai xanh của Lâm Phong bắt đầu tan chảy dưới hơi ấm thánh lực, bốc lên những làn khói mỏng màu tím nhạt hằng đêm hằng giờ. Lâm Phong rên rỉ một tiếng nhỏ, gương mặt co rúm lại vì đau đớn khi hai luồng năng lượng nóng lạnh tương khắc va chạm trực tiếp trong cơ thể hằng đêm hằng giờ. Đan điền của hắn tạm thời dịu đi phần nào nhờ dòng thánh lực làm mát nội tạng đang bị thiêu đốt hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Nhưng đúng lúc cả nhóm vừa thở phào nhẹ nhõm, Độc Cô Sầu đột ngột đứng phắt dậy hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đôi mắt mờ đục của lão nhân cụt tay bắn ra hai luồng kiếm quang sắc bén hướng thẳng ra ngoài hang đá:


"Sương mù ngoài kia... có biến! Đây không phải sương mù tự nhiên của biển mây!"


Dạ Vô Song lập tức lao ra cửa hang nhìn xuống thung lũng hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Một lớp sương mù dày đặc, xám xịt và mang theo dao động linh lực kỳ lạ đang từ dưới chân núi cuộn trào lên, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khu vực hang đá rồng cuộn hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Đó chính là Kết giới sương mù ảo ảnh khổng lồ do Giáo hội thiết lập bao quanh hòn đảo biệt lập hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng năm!


Từ trong màn sương mù xám xịt ấy, một bóng người gầy gò mặc áo bào trận sư màu xám, đeo kính gọng đồng xuất hiện hằng đêm hằng giờ. Tay hắn cầm một cây bút vẽ trận pháp bằng lông sói cổ xưa phát ra ánh sáng vàng nhạt hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Hàn Thiên! Thiên tài trận pháp xuất sắc của Giáo hội Ánh Sáng đã dẫn theo la bàn định vị tầm hồn áp sát khu vực hang động hằng đêm hằng giờ hằng ngày!


"Lâm Phong! Ta biết ngươi đang trốn trong hang!" Giọng nói của Hàn Thiên truyền qua màn sương mù dày đặc, vang vọng khắp vách đá hằng đêm hằng giờ hằng ngày. "Ngươi đã bị Kết giới sương mù ảo ảnh của ta vây khốn hoàn toàn! Mau ra đây đầu hàng, dâng nộp Khóa Vạn Năng để được nhận sự phán quyết khoan hồng của Giáo hội!"


"Khốn kiếp! Để ta ra chém chết gã trận sư rác rưởi đó!" Dạ Vô Song phẫn nộ gầm lên, vung đoản đao định lao ra ngoài hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Đứng lại! Đừng manh động!" Lâm Phong đột ngột gượng ngồi dậy hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Gương mặt hắn trắng bệch không còn một giọt máu, đai sắt cột sống cũ gãy nát rớt xung quanh khiến lưng hắn rỉ máu đỏ tươi dọc cột sống hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhờ Thuật tịnh hóa Ánh Sáng của Nhược Vũ tạm thời áp chế cơn bão ma khí đan điền, hắn đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể hằng đêm hằng giờ. Hắn dùng bàn tay trái lành lặn giữ lấy vai Dạ Vô Song hằng đêm hằng giờ hằng ngày:


"Kết giới sương mù này hoạt động theo nguyên lý ảo ảnh. Nếu đệ lao ra chém bừa bãi, chỉ làm hao tổn linh lực mà không thể chạm vào gã. Hãy để ta..."


Lâm Phong nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau rách kinh mạch dữ dội hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn ngồi xếp bằng tĩnh lặng, vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công để củng cố tinh thần lực hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Hắn biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất hằng đêm hằng giờ.


Lâm Phong nhắm chặt mắt, kích hoạt con mắt thứ ba trong tâm trí – Thấu Thị Nhãn hằng đêm hằng giờ hằng ngày!


"A... hự..."


Một khe nứt nhỏ phát sáng màu xanh lam rực rỡ đột ngột xuất hiện giữa hai lông mày của Lâm Phong hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Cơn đau nhói như kim châm đâm thẳng vào não bộ khiến hắn rên rỉ đau đớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhưng ngay lập tức, nhãn quan tinh thần của hắn mở rộng cực hạn hằng đêm hằng giờ.


Màn sương mù xám xịt dày đặc bên ngoài hang đá bỗng chốc biến mất trong tầm mắt của Lâm Phong hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Thay vào đó, hắn nhìn thấy rõ ràng các đường kinh mạch địa tầng phát sáng màu vàng nhạt – dòng chảy linh năng duy trì kết giới hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn nhìn thấu qua sương mù ảo ảnh, bỏ qua mọi lớp ngụy trang của Hàn Thiên hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Lâm Phong thấu thị được cấu trúc của kết giới. Đúng như hắn dự đoán, kết giới hoạt động theo nguyên lý tam giác cổ xưa hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Ba trận nhãn là ba khối đá phát sáng linh lực khổng lồ được Hàn Thiên giấu kỹ trong các khe đá nứt nẻ ở ba góc thung lũng hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Vô Song! Nhược Vũ! Bảo vệ ta trong vòng mười hơi thở!" Lâm Phong khàn giọng ra lệnh hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Bên ngoài hang, Hàn Thiên cười lạnh hằng đêm hằng giờ. Hắn vung bút vẽ trận pháp bằng lông sói vẽ một đường vòng tròn vàng kim vào không trung hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Kết giới sương mù ảo ảnh bỗng chốc biến dị, ngưng tụ thành hàng chục linh thể kỵ sĩ ánh sáng mờ ảo cầm trường thương sấm sét lao thẳng vào cửa hang hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Chết đi!" Dạ Vô Song gầm lớn, vung cặp đoản đao Huyết Nha chém liên hoàn cực nhanh tạo thành một quầng bảo hộ màu đỏ sẫm cản phá các mũi thương sấm sét hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Nhưng gã bị thương nhẹ ở vai từ trận trước, lực phản chấn lôi điện khiến gã liên tục lùi lại hộc máu hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhược Vũ cắn chặt môi, vung tà áo tu sĩ, truyền toàn bộ thánh lực tịnh hóa còn sót lại vào kết giới phòng ngự cửa hang để hỗ trợ Dạ Vô Song hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Trong hang đá rồng cuộn, Lâm Phong tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại hằng đêm hằng giờ. Mắt hắn bắt đầu mỏi cực độ và máu tươi rỉ ra dọc theo khóe mắt, chảy ròng ròng xuống má hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Sự quá tải tinh thần lực do duy trì trạng thái thấu thị nhãn khiến hắn vô cùng đau đớn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Hắn đưa tay trái ra trước ngực, truyền dẫn một tia linh lực tịch diệt mỏng sắc bén từ đan điền vào ba ngón tay hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Phá Hồn Châm... ngưng!"


Ba tia sáng nhỏ màu xanh lam sắc bén như kim châm mỏng ngưng tụ thành hình trên đầu ngón tay Lâm Phong hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Hắn thấu thị chính xác vị trí ba trận nhãn đá phát sáng trong sương mù hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Phóng!"


Lâm Phong vung tay phóng mạnh hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Ba cây Phá Hồn Châm vô thanh vô sắc bay vút đi với tốc độ cực nhanh hằng đêm hằng giờ hằng ngày, xuyên thấu qua màn sương mù ảo ảnh dày đặc hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


"Phập! Phập! Phập!"


Ba tiếng nổ nhỏ vang lên đồng thời từ ba góc thung lũng hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Ba khối đá trận nhãn phát sáng bị Phá Hồn Châm châm chính xác vào điểm yếu kinh mạch trận pháp, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đá đen hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Cái gì? Không thể nào! Làm sao ngươi nhìn thấy trận nhãn?"


Hàn Thiên gầm lên kinh hoàng, chiếc bút vẽ trận pháp lông sói trên tay hắn đột ngột gãy làm đôi hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Lực phản chấn cực mạnh từ kết giới bị phá hủy đột ngột chấn thẳng vào ngực hắn hằng ngày hằng giờ hằng đêm, khiến gã thiên tài trận pháp hộc máu tươi rút lui nhục nhã vào màn mưa bão hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Kết giới sương mù ảo ảnh tan rã hoàn toàn hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Lâm Phong gục đầu xuống phiến đá, máu tươi chảy ròng ròng từ khóe mắt và mũi rỉ xuống đất nung hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Hắn bị mỏi mắt cực độ và kiệt sức tinh thần hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Đại ca!" Tiêu Dao lao đến ôm lấy anh trai khóc nấc lên hằng đêm hằng giờ.


Nhưng áp lực chưa hề dừng lại hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Từ phía xa chân núi, hàng chục la bàn tầm hồn phát ra tiếng rè rè đỏ rực đang rầm rộ tiến đến vách đá hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Đại đội chấp pháp quan của Giáo hội đã khóa chặt đường núi hoang hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một tiếng còi hơi trầm ấm, vang dội đột ngột xé rách màn sương mây bão ngoài rìa vách đá hằng đêm hằng giờ hằng ngày.


Từ sau bức tường mây dày đặc bên ngoài vách đá dựng đứng, một con thuyền mây cũ kỹ khổng lồ bọc thép nhẹ đang từ từ trồi lên hằng đêm hằng giờ hằng ngày. Trên boong tàu, thuyền trưởng Lão Hải một mắt đang cầm bánh lái gỗ, vẫy tay hét lớn giữa tiếng bão gầm hằng đêm hằng giờ hằng ngày:


"Nhóc con! Mau lên tàu! Con tàu Phong Vân của ta sẽ đưa các ngươi vượt qua biển mây đào tẩu! Nhanh lên!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!