Nhạc nềnIrregular

Đêm Đen Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Biển mây xám xịt bao phủ lấy đảo ngục Thiên Hải như một tấm liệm khổng lồ không lối thoát. Nơi đây, biệt lập với thế giới phồn hoa bên ngoài, là nhà tù kiên cố nhất của Giáo hội Ánh Sáng - Nhánh Thiên Hải, chuyên giam giữ những kẻ dị giáo và tội đồ nguy hiểm nhất đại lục. Gió từ vực sâu rít lên từng hồi qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh buốt xương và mùi tanh tao của muối biển lẫn oán khí tích tụ ngàn năm.


Lâm Phong đứng lặng im trong bóng tối của hành lang dẫn đến Phòng giam số 9 đảo ngục Thiên Hải. Thiếu niên mười tám tuổi khoác trên mình bộ đồng phục gác ngục sờn rách, đôi vai gầy nhưng thẳng tắp như ngọn thương. Gương mặt anh góc cạnh, trầm mặc, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một sự kiên định vượt tuổi. Trên tay Lâm Phong, chiếc đèn bão lung linh phát ra những tia sáng vàng vọt, yếu ớt đấu tranh với bóng tối vây quanh. Anh khẽ nhắm mắt, vận hành một tia linh lực mỏng manh chạy dọc theo kinh mạch.


"Thức tỉnh linh lực sơ bộ... vẫn chưa đủ." Lâm Phong thầm nghĩ, nắm chặt bàn tay chai sạn. Huyết mạch Vô Định Thể trong người anh đang khẽ dao động, như một mặt hồ phẳng lặng nhạy cảm với từng luồng gió nhỏ. Anh là hậu duệ duy nhất còn sống sót của tộc Ngục Thủ Cổ Đại, gia tộc gác đền linh hồn đã bị Giáo hội tàn sát diệt môn ngàn năm trước. Cha anh, Lâm Chiến, trước khi hy sinh đã dùng cả sinh mạng để phong ấn huyết mạch này trong cơ thể anh, dặn dò anh phải sống ẩn dật, chờ đợi thời cơ phục hưng sứ mệnh gác ngục vĩ đại.


"Lâm Phong đại ca... huynh lại đi tuần tra một mình sao?"


Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ góc tối. Lục Nguyên, cậu tân binh gác ngục nhỏ con với gương mặt đầy tàn nhang, rụt rè bước ra. Bộ đồng phục gác ngục rộng thùng thình khiến cậu trông càng thêm nhỏ bé. Lục Nguyên luôn nhút nhát, sợ chết, nhưng cực kỳ trọng ân nghĩa. Tuần trước, nếu không có Lâm Phong đứng ra nhận thay ba roi gai sắt từ tên tiểu đội trưởng hèn hạ Tạ Đình, Lục Nguyên có lẽ đã bỏ mạng dưới đáy ngục tối tăm này.


"Lục Nguyên, sao đệ chưa về phòng nghỉ?" Lâm Phong khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh mang lại cảm giác an tâm kỳ lạ.


"Đệ... đệ lo cho huynh. Đêm nay là đêm hiến tế hằng năm của Giáo hội. Đệ nghe mấy tên cai ngục cũ nói, mỗi lần đến đêm này, các tầng ngục sâu lại phát ra những tiếng gào thét thảm thiết lắm. Huynh... huynh đừng đi sâu quá hằng đêm hằng giờ nhé."


Lâm Phong khẽ gật đầu, vỗ vai Lục Nguyên: "Ta biết rồi. Đệ về phòng trước đi, khóa chặt cửa lại. Đêm nay có bất kỳ động tĩnh gì cũng không được bước ra ngoài."


Sau khi tiễn Lục Nguyên đi, ánh mắt Lâm Phong chợt trở nên sắc lạnh. Trực giác từ huyết mạch Vô Định Thể đang không ngừng cảnh báo anh về một luồng năng lượng tà ác dữ dội đang dao động dưới lòng đất. Anh tiến bước vào Phòng giam số 9 - căn phòng giam ẩm ướt, lạnh lẽo vốn dĩ bỏ hoang từ lâu. Nơi đây từng là cấm địa của tộc Ngục Thủ cổ xưa, dưới lớp gạch nền nứt nẻ là những phù văn phong ấn cổ đại đã mờ nhạt.


Lâm Phong ngồi xếp bằng, áp lòng bàn tay xuống sàn đá ẩm ướt. Anh vận hành Ngục Thủ Bản Nguyên Công, khơi thông nhãn quan tinh thần. Đột nhiên, anh phát hiện ra một khe nứt nhỏ phát ra luồng hắc khí lạnh lẽo ẩn dưới bệ đá trung tâm. Lần theo khe nứt, Lâm Phong khẽ đẩy một phiến đá ngầm, để lộ ra một lối đi tối tăm dẫn thẳng xuống lòng đất.


Mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc vào mũi anh, kèm theo đó là luồng oán khí đỏ rực cuồn cuộn bốc lên. Lâm Phong nín thở linh hồn, vận dụng Ẩn Khí Quyết thu nhỏ hoàn toàn dao động linh lực của bản thân, lặng lẽ bước xuống bậc đá tối tăm.


Dưới đáy sâu, một không gian khổng lồ hiện ra trước mắt anh, được bao phủ bởi ánh sáng đỏ rực đầy quỷ dị. Đó chính là Huyết Trì Luân Hồi sơ cấp - cấm địa bí mật của Giáo hội Ánh Sáng - Nhánh Thiên Hải. Giữa hồ nước màu máu sôi sùng sục, hàng chục tù nhân gầy gò như những bộ xương khô đang bị trói chặt bằng xích sắt cướp hồn khổng lồ. Linh hồn của họ đang bị cưỡng ép rút ra từng chút một, hóa thành những luồng oán niệm đỏ rực truyền thẳng vào một lò nung linh hồn khổng lồ ở trung tâm.


"Nhanh lên! Tòa thánh trung ương đang thúc ép hằng ngày. Lượng oán khí đêm nay phải nạp đầy lò nung để hiến tế!"


Một giọng nói tàn bạo, khàn khàn vang lên từ bệ đá phía trên. Lâm Phong nấp sau một cột đá lớn, thấu thị nhãn quan nhìn rõ gương mặt của kẻ vừa nói. Đó chính là Tổng quản ngục Triệu Quy Nghĩa. Gã nam nhân trung niên mập mạp khoác trên mình chiếc áo bào lộng lẫy viền vàng giả tạo, gương mặt đầy thịt bóng nhẫy dưới ánh lửa đỏ, đôi mắt hí gian xảo lộ rõ vẻ tham lam tột cùng.


Đứng bên cạnh gã là Giáo sĩ giám sát Tần Lập, kẻ chuyên tra tấn tù nhân đảo ngục hằng ngày. Tần Lập mặc áo tu sĩ màu trắng viền đỏ, gương mặt dài nhợt nhạt không chút huyết sắc, tay luôn cầm thanh roi da dài phát sáng đỏ rực mang linh lực trấn hồn tàn bạo.


"Tổng quản yên tâm, đám dị giáo nghèo khổ này có chết cũng chẳng ai quan tâm. Mục đích thực sự của Huyết Trì Luân Hồi này chính là vắt kiệt sinh lực của chúng để nuôi dưỡng cựu thần sa ngã, đổi lấy thánh lực bất tử cho Giáo hoàng Nghiêm Sát hằng năm hằng giờ. Bọn chúng nên cảm thấy vinh hạnh mới phải." Tần Lập cười lạnh, vung roi da quất mạnh vào một tù nhân yếu ớt hằng ngày hằng giờ.


Tiếng quất roi xé rách không khí, kèm theo tiếng gào thét xé lòng của linh hồn tù nhân bị thiêu đốt. Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng đó, lồng ngực phập phồng phẫn nộ. Giáo hội Ánh Sáng vốn được người dân tôn thờ như vị thần sống cứu rỗi thế gian, hóa ra lại là một tà giáo thực sự, kẻ đã nuôi dưỡng cựu thần sa ngã suốt ngàn năm để đổi lấy sự thịnh vượng giả tạo trên xương máu người nghèo khổ.


"Kẻ nào?!"


Tần Lập đột ngột quay phắt lại, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn thẳng về phía cột đá nơi Lâm Phong đang ẩn nấp. Sự phẫn nộ dâng trào trong lòng Lâm Phong vô tình làm rò rỉ một tia linh lực mỏng manh, lập tức bị la bàn tầm hồn cực nhạy trên thắt lưng Tần Lập phát hiện.


Không một chút do dự, Tần Lập vung mạnh thanh roi da phát sáng đỏ rực. Hồn Tiên Pháp quất mạnh ra một đường roi sấm sét đỏ nhạt, xé rách không gian lao thẳng về phía Lâm Phong.


Lâm Phong giật mình, lập tức nhảy tránh sang một bên. Tuy nhiên, tốc độ của đường roi quá nhanh. Đường roi sượt qua vai trái anh, tạo ra một vụ nổ linh lực nhỏ. Cơn đau dữ dội lập tức truyền thẳng vào linh hồn Lâm Phong hằng ngày hằng giờ, khiến anh cảm giác như linh hải bị xé rách làm đôi. Anh ngã văng ra đất, thổ huyết liên tục.


"Ồ? Là tên tân binh gác ngục nhút nhát Lâm Phong sao?" Triệu Quy Nghĩa bước lên bệ đá, nhìn xuống Lâm Phong với ánh mắt khinh bỉ tột cùng. "Ngươi dám bén mảng đến tận đây để tìm cái chết? Tần Lập, mổ bụng hắn ra, ném vào huyết trì làm nhiên liệu đan dược!"


"Tuân lệnh!" Tần Lập vung roi da liên tiếp tấn công dồn dập hằng ngày hằng giờ. Các đường roi mang theo sấm sét đỏ nhạt quất xuống như mưa bão.


Lâm Phong cắn răng chịu đựng đau đớn, vận dụng Ngục Thủ Bản Nguyên Công để củng cố linh lực hộ thể quanh cơ thể. Anh lăn lộn trên sàn đá ẩm ướt để né tránh các đòn đánh chí mạng, nhưng thực lực Khải Linh Cảnh - Sơ kỳ của anh quá yếu ớt trước một cao thủ Trấn Hồn Cảnh như Tần Lập. Da thịt anh bị chém rách nhiều chỗ, máu tươi nhuộm đỏ bộ đồng phục gác ngục sờn cũ.


Đúng lúc đó, một chấn động dữ dội xảy ra.


Huyết Trì Luân Hồi bỗng nhiên sôi trào cuồng bạo. Trận pháp khống chế oán khí trên đỉnh lò nung linh hồn xuất hiện vết rạn nứt khổng lồ do lượng oán niệm tích tụ quá tải hằng năm bộc phát hằng đêm hằng giờ. Luồng oán khí đỏ rực khổng lồ phun trào mạnh mẽ, tàn phá các cột đá xung quanh. Phòng giam số 9 phía trên bắt đầu sụp đổ kinh hoàng hằng đêm.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Những tảng đá khổng lồ rơi xuống từ trần hang ngầm, đè bẹp các kỵ sĩ ánh sáng canh gác xung quanh. Lối đi ngầm bắt đầu sụt lún dữ dội.


"Cứu mạng với! Lâm Phong đại ca!"


Tiếng hét thất thanh của Lục Nguyên vang lên từ phía trên. Cậu tân binh nhỏ con bị rơi xuống từ lỗ sập của Phòng giam số 9, chân bị đè chặt dưới một cột đá đổ nát, oán khí đen sì từ dưới huyết trì đang tràn lên bao phủ lấy cậu hằng đêm hằng giờ.


"Lục Nguyên!" Lâm Phong gầm lên, cố gượng dậy lao về phía Lục Nguyên bất chấp vết thương rách da thịt đang rỉ máu liên tục dọc vai trái hằng ngày.


"Hừ, đại trận sụp đổ rồi! Mau rút lui!" Triệu Quy Nghĩa hoảng hốt kêu lên khi thấy trần hang nứt toác dữ dội. Gã vội vàng kích hoạt ấn tín tổng quản ngục để mở cổng thoát hiểm bí mật trốn chạy hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Nhưng ngay giữa đống đổ nát của Phòng giam số 9, một cột ánh sáng xám tro khổng lồ bỗng nhiên trồi lên từ lòng đất. Ở trung tâm cột sáng, một chiếc chìa khóa cổ bằng đồng rỉ sét đang trôi lơ lửng, tỏa ra uy áp linh hồn cực hạn khiến vạn vật xung quanh đông cứng hằng đêm hằng giờ. Đó chính là Khóa Vạn Năng - bảo vật tối thượng giam giữ mười ác nhân mạnh nhất lịch sử, hiện đang bị rạn nứt phong ấn do đại trận sụp đổ hằng ngày.


Sát ý tịch diệt cuồng bạo từ trong Khóa Vạn Năng bắt đầu rò rỉ ra ngoài, tạo thành các xiềng xích linh hồn màu đen sì quét sạch mọi thứ xung quanh hằng đêm. Nếu chiếc khóa này vỡ nát hoàn toàn, toàn bộ đảo ngục Thiên Hải và hàng vạn sinh mệnh vùng biên thùy sẽ bị nghiền nát thành tro bụi bởi oán khí của mười đại tội đồ cổ xưa.


Lâm Phong nhìn thấy Lục Nguyên đang dần bị oán khí đen sì nuốt chửng, đôi mắt cậu tân binh nhỏ bé lộ rõ sự tuyệt vọng tột cùng. Anh nhớ lại di huấn nghiêm khắc của cha Lâm Chiến: "Ngục thủ không phải để giam cầm, mà là để bảo vệ ranh giới thế gian khỏi bóng tối tàn bạo."


"Ta không thể lùi bước! Ta phải gác giữ ranh giới này!"


Lâm Phong gầm lên một tiếng đầy kiên nghị. Anh cố dùng xích sắt gác ngục thông thường để chặn cửa ngục đang rạn nứt phong ấn, nhưng sợi xích sắt thường ngay lập tức bị hắc khí tịch diệt nghiền nát thành cát bụi vô hại hằng đêm hằng ngày.


Anh nhận ra huyết mạch Vô Định Thể cực kỳ quý hiếm của bản thân chính là vật chứa hoàn mỹ duy nhất có thể dung nạp Khóa Vạn Năng lúc này hằng ngày hằng giờ.


Không một giây dao động ý chí, Lâm Phong nhảy vọt lên cao giữa cơn bão đá rơi dữ dội hằng đêm. Anh vươn bàn tay nhuốm máu tươi nắm chặt lấy chiếc chìa khóa cổ Khóa Vạn Năng đang tỏa ra hắc khí lạnh buốt xương tủy hằng ngày hằng giờ.


"A hự!"


Một cơn đau xé rách kinh mạch đan điền khủng khiếp nhất cuộc đời Lâm Phong ập đến hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Chiếc chìa khóa cổ bằng đồng rỉ sét như một luồng dung nham nung đỏ, trôi thẳng qua cổ họng anh, cắm rễ sâu vào đan điền và cột sống dọc theo xương bả vai hằng ngày hằng giờ.


"Rắc! Rắc! Rắc!"


Kinh mạch đan điền của Lâm Phong bị rách nhẹ do nuốt Khóa Vạn Năng, gieo một vết hằn xiềng xích đen sì vĩnh viễn trên cổ phát sáng xanh lam lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Sức mạnh khổng lồ từ Khóa tỏa ra tạm thời phong tỏa toàn bộ luồng oán khí đang bạo động của đại ngục, cứu sống Lục Nguyên thoát khỏi cái chết cận kề hằng đêm.


Nhưng thể xác Lâm Phong bắt đầu biến dị ma hóa dữ dội. Cánh tay phải của anh xuất hiện các vết xăm xích sắt đen sì chạy dọc lên bả vai, mất đi cảm giác tạm thời hằng đêm hằng ngày hằng giờ.


Từ góc sâu nhất trong không gian ý thức đan điền của anh, một giọng nói ngạo nghễ, điên cuồng và lạnh lùng bỗng vang vọng lên như sấm truyền hằng đêm hằng ngày hằng giờ:


"Ha ha ha! Một tên nhãi ranh Khải Linh Cảnh yếu ớt mang huyết mạch Vô Định Thể tàn dư... dám biến linh hồn mình thành lồng giam giam giữ ta sao? Thú vị! Thực sự quá thú vị! Ngươi hãy chuẩn bị hiến tế linh hồn mình cho ta đi!"


Lâm Phong quỳ gối trên đống đổ nát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc trán, cánh tay phải ma hóa đen sì tỏa ra hắc khí tịch diệt cuồng bạo hằng đêm hằng giờ. Anh nghiến răng giữ vững một tia lý trí cuối cùng hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!