Nhạc nềnTaohua

Bóng Ma Ở Tụ Hiền Lầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết phương Bắc rít gào qua những khe đá hẹp của ngoại ô Hàn Hải Tiên Thành, thổi tung những lớp tuyết xốp để lộ ra nền đá xám lạnh lẽo. Bình minh chưa kịp lên, bầu trời chỉ là một dải màu xám chì ảm đạm.


Tại vách đá hoang vắng ngoài cửa cống thải, Lâm Dạ đang quỳ rạp trên tuyết lạnh. Gương mặt cậu không còn một giọt máu, tái nhợt như một xác chết đóng băng vạn năm. Bả vai trái bị bỏng nặng do lôi hỏa của Lý Độc trước khi chết vẫn còn cháy sém, lộ ra một mảng xương vai phàm trần trắng hếu dưới lớp thịt cháy đen. Tệ hơn cả, lồng ngực trống rỗng của cậu đang co thắt dữ dội, vết sẹo hình chữ thập rách miệng, rỉ ra từng giọt máu đen tanh hôi dính oán khí.


Cơn đau thấu xương từ bả vai truyền thẳng vào tủy sống, ép chặt lấy tấm Hộ Tâm Giáp mỏng bằng sắt lạnh dưới lớp áo vải gai thô rách rưới. Lâm Dạ run rẩy bấu chặt năm ngón tay gầy guốc vào cuộn da dê mật thư của Lý Độc dính máu khô. Chữ ký bằng máu của Lâm Hoài An trên đó như một vết nung đỏ rực, đóng thẳng vào linh hồn cậu nỗi đau bị phản bội tột cùng.


"Lâm Hoài An... Lâm gia diệt tộc... hóa ra là vì một viên Trúc Cơ Đan."


Lâm Dạ thầm thì, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào trong cổ họng. Đôi mắt xám tro của cậu rỉ ra hai dòng lệ máu đỏ tươi, nhanh chóng bị cái lạnh đóng băng thành hai vệt hồng ngọc trên gò má hóp lại vì suy kiệt. Tu vi phế thải, nhục thân rách nát, thọ nguyên bị bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ bào mòn chỉ còn chưa đầy bốn năm. Nhưng ngọn lửa hận thù trong lồng ngực trống rỗng của cậu thì chưa bao giờ rực cháy điên cuồng đến thế.


"Hình Hải đang lùng sục... Ta không thể gục ngã ở đây."


Lâm Dạ ép bản thân phải tỉnh táo. Cậu quan sát vết máu phàm nhân rỉ ra từ vai và ngực mình trên tuyết trắng. Đây chính là tử huyệt. Hình Hải có linh thú trinh sát, nếu để lại bất kỳ dấu vết máu phàm nào, cậu sẽ bị khóa chặt vị trí trong vòng ba mươi nhịp thở.


Lâm Dạ cắn chặt răng, đưa tay vào ngực áo lấy ra một nắm Huyết Thệ Sa đỏ rực, thô bạo ấn mạnh vào vết bỏng lôi hỏa ở vai trái và vết sẹo chữ thập trước ngực. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi cát đỏ tiếp xúc với huyết nhục hoại tử, cưỡng ép đông cứng dòng máu rỉ ra. Sau đó, cậu dùng tuyết bẩn tẩm tro than lò luyện đan rải lên những vệt máu đỏ trên nền tuyết xung quanh, xóa sạch mọi dấu vết sinh mệnh.


Vận hành Không Nhịp Tim đến cực hạn, Lâm Dạ biến mình thành một bóng ma vô hình, lặng lẽ di chuyển về phía cổng thành Hàn Hải Tiên Thành dưới danh nghĩa một tạp dịch dọn dẹp rác thải dính tuyết.


***


Hàn Hải Tiên Thành vạn năm qua vẫn là một pháo đài khổng lồ bằng đá băng dưới chân núi Thiên Lăng phong. Nơi đây, phàm nhân sống trong cảnh đói khát và rét mướt, mỗi ngày phải nộp thuế thọ nguyên tại các cổng thành để đổi lấy cơ hội sống sót trong những túp lều rách nát. Trái ngược với sự hoang tàn của khu ổ chuột phàm nhân, khu vực trung tâm tiên thành rực rỡ ánh đèn tiên gia không bao giờ tắt.


Tụ Hiền lầu - quán rượu xa hoa bậc nhất của thương hội Tề Thiên - sừng sững ngự trị giữa lòng thành phố. Tòa lầu ba tầng được đúc bằng băng tinh vạn năm, phát ra ánh sáng lam nhạt lung linh dưới ánh bình minh yếu ớt. Bên trong lầu, tiếng cười nói cung kính của các đệ tử nội môn và chấp sự vang lên không ngớt, hòa cùng mùi rượu ngon nồng đậm và hương linh thảo quý hiếm.


Nhưng ngay trước cổng Tụ Hiền lầu, cảnh tượng lại vô cùng thảm khốc.


Một phu dịch phàm nhân trung niên, thân hình gầy trơ xương, đang quỳ gối trên nền cát đóng băng. Toàn thân ông ta đã bị bao phủ bởi một lớp sương muối màu lam nhạt, kinh mạch và huyết dịch trong người đang bị đóng băng dần với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Ông ta không thể gào thét, chỉ có đôi mắt trợn trừng ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng nhìn về phía thanh niên đang đứng trên bậc thềm.


Kẻ đó chính là Triệu Vô Song.


Thiên kiêu nội môn của Hàn Hải Tiên Tông, con trai độc nhất của Tông chủ Triệu Vô Cực. Hắn mặc một chiếc trường bào trắng viền chỉ vàng lộng lẫy, hông đeo một miếng ngọc bài cấm chế rực sáng. Gương mặt tuấn tú của hắn mang vẻ ngạo mạn tột cùng, đôi mắt sắc lạnh như băng tuyết nhìn phu dịch dưới chân như nhìn một con súc vật vô giá trị.


"Một tên phàm nhân hèn hạ, dám làm bẩn giày của ta bằng thứ nước tuyết bẩn thỉu từ mỏ quặng?" Triệu Vô Song lạnh lùng nói. Hắn khẽ động ngón tay phải, thanh phi kiếm bản mệnh "Hàn Thần" bằng băng tinh cực phẩm bay lơ lửng trên đầu hắn lập tức phát ra một tiếng rít lạnh buốt.


Hắn đang vận hành Hàn Hải Băng Quyết. Luồng hàn khí thấu xương từ phi kiếm Hàn Thần phóng ra, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn sinh mệnh lực của người phu dịch tội nghiệp.


"Vô Song sư huynh bớt giận. Giết một tên kiến hôi chỉ làm bẩn kiếm của huynh mà thôi," một tên đệ tử nội môn nịnh bợ đứng bên cạnh cười lớn.


Triệu Vô Song scoffed một tiếng, không thèm nhìn cái xác phu dịch đã hoàn toàn biến thành một tượng băng lạnh ngắt. Hắn quay người bước vào bên trong Tụ Hiền lầu, nơi các chấp sự Hình Đường đang chờ đợi báo cáo về cuộc bạo động mỏ quặng phía Nam.


Ẩn mình trong góc tối của ngõ hẻm đối diện, Lâm Dạ đứng lặng im như một bức tượng đá vô sinh mệnh. Nhờ vào đặc tính Không Nhịp Tim và Tức Sát Pháp, cậu hoàn toàn biến mất khỏi thần thức quét qua của Triệu Vô Song và đám đệ tử nội môn. Nhưng chứng kiến cảnh đồng bào phàm nhân bị tàn sát làm trò vui ngay trước mắt, lồng ngực trống rỗng của Lâm Dạ cuộn lên một luồng sát niệm cuồng nộ tột cùng.


Cậu bóp chặt chuôi kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi sau lưng. Ý chí phục thù bất khuất gào thét trong đầu cậu: *Một ngày nào đó, ta sẽ dùng thanh sắt rỉ này bẻ gãy hoàn toàn đạo tâm ngạo mạn của ngươi, Triệu Vô Song.*


Nhưng Lâm Dạ biết, lúc này cậu phải nhẫn. Đối thủ trước mặt là một thiên tài Trúc Cơ Cảnh (Trung kỳ) mang sức mạnh nửa bước Kim Đan nhờ tài nguyên của cha hắn. Với nhục thân rách nát hiện tại, đối đầu trực diện chỉ có con đường chết.


Mục tiêu đêm nay của cậu là một người khác.


Cậu nhìn về phía sau xe ngựa lộng lẫy của Triệu Vô Song. Ở đó, một nữ tử đang lặng lẽ bước xuống.


Nàng mặc một bộ giá y màu đỏ rực rỡ nhưng lạnh lẽo, gương mặt tuyệt mỹ không một chút huyết sắc, đôi mắt u uất tột cùng nhìn về phía Tụ Hiền lầu như nhìn về phía một ngôi mộ cổ giam giữ linh hồn mình.


Thẩm Thanh Y.


Vị hôn thê cũ của Lâm Dạ, người mang Thân phận thực sự của Thẩm Thanh Y - vật chứa đạo tâm dự phòng của Triệu gia nếu Thiên Lăng Đại Trận gặp sự cố. Nàng bị ép gả cho Triệu Vô Cực, chịu đựng nỗi nhục nhã tột cùng để âm thầm làm nội gián cho Lâm Dạ tại nội môn.


Khi bước qua cổng Tụ Hiền lầu, Thẩm Thanh Y chợt khựng lại một nhịp. Với huyết mạch đặc thù của mình, nàng nhạy bén cảm nhận được một khoảng trống vô sinh mệnh - một "khoảng trống không tim" quen thuộc đang ẩn nấp trong góc tối của ngõ hẻm đối diện.


Nàng không quay đầu lại, nhưng đôi vai gầy dưới lớp giá y khẽ run lên một nhịp nhẹ.


***


Bên trong Tụ Hiền lầu, không khí náo nhiệt của tiệc rượu nhanh chóng bao trùm. Triệu Vô Song ngồi ở vị trí cao nhất trên tầng hai, vây quanh là các chấp sự Hình Đường và đệ tử nịnh bợ. Hắn liên tục uống rượu ngon, bàn luận về việc Hình Hải sắp dẫn quân xuống san bằng toàn bộ mỏ quặng phía Nam để dập tắt cuộc bạo động phàm nhân.


Thẩm Thanh Y ngồi ở một góc bàn bên cạnh Triệu Vô Song. Nàng cúi đầu, bàn tay ngọc ngà quấn dưới ống tay áo rộng đang lặng lẽ vân vê chiếc trâm cài tóc bằng ngọc chứa tàn niệm mật. Bên trong chiếc trâm ấy là thứ mà Lâm Dạ đang khao khát nhất: Nhật ký Thiên Cơ - cuốn sổ tay ghi chép bí mật mổ ngực cướp đạo tâm vạn năm trước của Triệu Vô Cực.


Lâm Dạ lúc này đã âm thầm thâm nhập vào khu vực hậu sảnh của Tụ Hiền lầu dưới thân phận một tạp dịch gánh nước dọn dẹp. Cậu cúi đầu, bước đi lầm lì giữa những tiếng la hét chửi bới của các tu sĩ say xỉn. Không Nhịp Tim giúp cậu hoàn toàn trơ lỳ trước mọi thần thức dò tìm của các chấp sự trong lầu.


Cậu di chuyển đến vị trí cột đá lớn ngay phía dưới tầng hai, nơi bàn tiệc của Triệu Vô Song đang tọa lạc.


Thông qua linh tơ truyền âm không màu mà Thẩm Thanh Y đã âm thầm thả xuống qua kẽ hở của sàn gỗ băng tinh, Lâm Dạ nhận được tín hiệu mật.


"Dạ... anh đang ở dưới đúng không?" Giọng nói của Thẩm Thanh Y vang lên trong tâm trí Lâm Dạ, mang theo nỗi đau đớn và hối hận tột cùng. "Em đã lấy được Nhật ký Thiên Cơ từ mật thất của Vân Kính. Nhưng cấm chế linh hồn trên người em đang bắt đầu phản phệ... Em không còn nhiều thời gian nữa."


Lâm Dạ nén cơn đau vết thương ngực, âm thầm truyền âm ngược lại qua sợi linh tơ: "Thanh Y, giữ bình tĩnh. Ta sẽ đưa nàng thoát khỏi đây."


"Không, Dạ. Triệu Vô Cực đã đặt cấm chế khóa chặt linh hồn em với đại trận. Nếu em bỏ trốn, linh hồn em sẽ tan biến ngay lập tức," Thẩm Thanh Y nghẹn ngào. "Hãy cầm lấy cuốn nhật ký này. Nó là bằng chứng duy nhất để bẻ gãy đạo tâm 'Nhân Nghĩa' giả dối của Triệu gia trước vạn dân. Hãy báo thù cho gia tộc... và cho cả em nữa."


Trên tầng hai, Thẩm Thanh Y giả vờ đứng dậy để rót thêm rượu cho Triệu Vô Song. Trong lúc di chuyển, nàng cố tình làm rơi chiếc trâm cài tóc bằng ngọc xuống khe hở sàn gỗ băng tinh ngay phía trên vị trí Lâm Dạ đang đứng.


Chiếc trâm ngọc rơi xuống, kéo theo một sợi linh tơ không màu quấn chặt lấy cuộn Nhật ký Thiên Cơ đang giấu dưới lớp giá y đỏ rực của nàng, thả thẳng xuống góc tối phía sau cột đá.


Lâm Dạ vận hành Tức Sát Pháp đến cực hạn. Bàn tay gầy guốc của cậu nhanh như chớp vươn ra, chụp lấy chiếc trâm ngọc và cuộn Nhật ký Thiên Cơ giấu gọn vào trong ống tay áo vải gai thô dính máu.


Nhưng ngay khoảnh khắc cuốn nhật ký chạm vào tay Lâm Dạ, dao động linh lực cấm chế bảo vệ trên cuốn sách cổ bỗng nhiên lóe sáng một nhịp mờ nhạt.


Triệu Vô Song, với tu vi nửa bước Kim Đan cực kỳ nhạy bén, lập tức cảm nhận được biến động linh lực bất thường ngay dưới chân mình. Hắn đột ngột dừng chén rượu, đôi mắt sắc lạnh co rụt lại.


"Có biến!"


Triệu Vô Song hét lớn. Hắn vung tay phải, thanh phi kiếm Hàn Thần trên đầu phát ra tiếng rít ghê rợn, mang theo luồng kiếm khí lạnh thấu xương chém thẳng xuống sàn gỗ băng tinh ngay tại vị trí khe hở.


"Rầm!!!"


Sàn gỗ băng tinh vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ bay tứ tung. Luồng kiếm khí đóng băng của Hàn Hải Băng Quyết càn quét xuống phía dưới, đóng băng toàn bộ cột đá và ngõ hẻm hậu sảnh hậu lầu trong nháy mắt.


Lâm Dạ không hề né tránh kịp. Một góc nhục thân phàm cốt của cậu bị luồng kiếm khí chém sượt qua bả vai phải. Hàn khí cực hạn lập tức đông cứng một mảng da thịt cậu, khiến máu phàm nhân màu đỏ sẫm dính oán khí đông lại thành màu đen kịt, da thịt nứt nẻ rỉ ra thứ dịch lỏng tanh hôi.


Cơn đau buốt giá thấu xương tủy ập đến, nhưng Lâm Dạ không hề phát ra một tiếng động nào. Cậu nín thở tuyệt đối bằng Không Nhịp Tim, áp sát tấm lưng gầy gò vào vách đá lạnh ngắt phía sau cột đá lớn, cưỡng ép nhiệt độ cơ thể hòa nhập hoàn toàn vào lớp băng tuyết xung quanh.


Tấm Huyết Lân Giáp thô sơ dưới lớp áo vải gai của cậu lúc này phát huy tác dụng thần kỳ, chống chịu được phần lớn hàn khí thấu xương của phi kiếm Hàn Thần, ngăn chặn cơ thể cậu phát ra tiếng nứt vỡ xương cốt.


Triệu Vô Song bước đến mép sàn gỗ bị vỡ, nhìn xuống đống đổ nát ngập tràn sương muối phía dưới. Thần thức của hắn quét qua quét lại khắp khu vực hậu sảnh suốt ba lượt, nhưng chỉ phát hiện ra một khoảng không lạnh ngắt, hoàn toàn không có bất kỳ dao động sinh mệnh hay nhịp tim nào.


"Sư huynh, có chuyện gì vậy?" Các chấp sự Hình Đường vội vàng rút vũ khí chạy lại hỏi.


Triệu Vô Song nhíu mày, gương mặt mang vẻ nghi ngờ tột cùng. Hắn rõ ràng cảm nhận được một luồng sát khí phàm trần lạnh lẽo vô hình vừa xuất hiện dưới chân mình, nhưng thần thức của hắn lại không thể khóa mục tiêu.


"Một luồng sát khí phàm trần... lạnh lẽo không nhịp tim," Triệu Vô Song lẩm bẩm, đôi mắt hắn rực lên sát ý điên cuồng. "Không thể có chuyện trùng hợp như vậy. Tên tạp dịch không tim kia... chắc chắn hắn đang ở quanh đây!"


Hắn đột ngột vung phi kiếm Hàn Thần, chém mạnh một nhát quyết định.


"Xoẹt!!!"


Một đường kiếm khí khổng lồ màu xanh lam chém đôi tòa nhà đối diện Tụ Hiền lầu, tạo ra một vụ nổ băng tuyết kinh hoàng để dò tìm bóng ma ẩn nấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!