Nhạc nềnTaohua

Mồi Nhử Bằng Lòng Tham

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng lam nhạt của cấm chế Vạn Linh đường vốn dĩ thanh khiết, nay dưới sự đảo lộn của dòng linh lực đã biến thành một màu đỏ rỉ máu ghê rợn. Những đường vân cấm chế trên vách đá xám rít lên từng hồi chói tai, tựa như vạn con quỷ đói đang cào cấu vào không khí. Sức ép từ dòng linh khí chảy ngược dòng cuộn lên thành từng luồng gió lốc, thổi bay bụi tro và những mảnh giấy vẽ bùa vụn nát bay loạn xạ khắp mật thất chật hẹp.


Lý Độc đứng sau màng bảo vệ bằng ngọc đang nứt vỡ chi chít. Gương mặt gã, vốn dĩ mang vẻ nho nhã giả tạo của một chấp sự nội môn, giờ đây đã vặn vẹo đến mức không thể nhận dạng. Đôi mắt hí lấm lét rực lên nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn về phía Lâm Dạ.


Lâm Dạ đang nằm sát vách đá. Nhục thân cậu lạnh ngắt, không có một tiếng đập của tim, không có một hơi thở ấm áp. Dưới nhãn quan thần thức của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7 như Lý Độc, Lâm Dạ lúc này không khác gì một cái xác chết đóng băng đã nằm sâu dưới lòng đất hàng vạn năm. Thế nhưng, đôi mắt xám tro của cái xác ấy lại đang mở trừng trừng, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lùng, thấu xương tủy.


"Ngươi... ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?!" Lý Độc gào lên, giọng nói khàn đặc vì hoảng loạn. Gã chưa từng gặp qua thứ bí thuật nào có thể triệt tiêu hoàn toàn dao động sinh mệnh như vậy. Sự vô tri sinh ra nỗi sợ, và nỗi sợ đang gặm nhấm chút kiêu ngạo tiên gia cuối cùng của gã.


Lâm Dạ không trả lời. Cậu đang âm thầm chịu đựng cơn đau như ngàn mũi kim châm cứu cắm sâu vào tủy xương. Bả vai trái bị bỏng lôi hỏa rách nát, từng thớ thịt cháy sém rỉ ra thứ máu phàm nhân màu đỏ sẫm dính oán khí. Tấm Hộ Tâm Giáp mỏng bằng sắt lạnh dưới lớp áo vải gai thô bị móp méo, ép chặt vào lồng ngực trống rỗng của cậu. Cơn đau thấu xương ấy không làm cậu gục ngã, ngược lại, nó như một mỏ neo giữ vững sự tỉnh táo đến đáng sợ của cậu trong bóng tối.


Cậu đang quan sát. Màng bảo vệ bằng ngọc của Lý Độc chỉ còn chịu được tối đa hai luồng lôi hỏa phản phệ nữa là sẽ vỡ tan. Nhưng Lâm Dạ cũng biết, thời gian của cậu không còn nhiều. Tiếng còi xương báo động từ phía ngoài Vạn Linh đường đang dồn dập áp sát. Hình Hải - con chó săn tàn bạo của Triệu Vô Cực - đang dẫn theo thiết giáp vệ quay trở lại.


Phải dứt điểm gã chấp sự này trước khi cửa mật thất bị phá.


"Lý chấp sự," Lâm Dạ rốt cuộc cũng lên tiếng. Giọng nói của cậu khàn khàn, lạnh lẽo, không mang theo một chút dao động cảm xúc nào, giống như tiếng đá cọ sát dưới đáy mộ cổ. "Ngươi nghĩ ta là quỷ? Tiên nhân các ngươi cướp đoạt huyết nhục phàm nhân để làm củi đốt đại trận, so với quỷ thì có gì khác biệt?"


Lý Độc nghe thấy giọng nói của Lâm Dạ, nỗi sợ hãi trong lòng đột ngột biến thành sự thèm khát điên cuồng. Gã nhìn chằm chằm vào lồng ngực không nhịp tim của Lâm Dạ, tâm trí tham lam vô độ bắt đầu tự vẽ ra một giả thuyết.


"Bí bảo... Đúng thế! Chắc chắn trên người ngươi có bí bảo nghịch thiên của Triệu gia!" Đôi mắt hí của Lý Độc co rụt lại, gã liếm bờ môi khô khốc. "Một tên phế vật không linh căn, bị mổ ngực cướp đạo tâm mà vẫn sống sót vạn năm... Ngươi mang theo đan dược tối cao đúng không? Giao nó ra đây! Ta sẽ tắt cấm chế, mở đường cho ngươi trốn chạy!"


Lâm Dạ thầm cười lạnh trong lòng. Lòng tham của tu sĩ luôn là thứ vũ khí sắc bén nhất để tự kết liễu mạng sống của chính họ. Cậu đã nắm thóp được Lý Độc thông qua những tin tình báo mà thiếu niên liên lạc A Phúc thu thập được hằng ngày tại tửu quán Tụ Hiền lầu. Lý Độc là kẻ sẵn sàng bán rẻ cả tông môn nếu cái giá đưa ra đủ lớn. Gã ăn chặn từng viên linh thạch trợ cấp của phu dịch mỏ quặng, tích lũy tài sản để mơ tưởng đến ngày đột phá Trúc Cơ.


"Ngươi muốn đan dược nghịch thiên?" Lâm Dạ giả vờ thở dốc, cơ thể cậu run rẩy nhẹ, cố tình lộ ra vẻ suy kiệt tột cùng của một phàm nhân sắp chết. Cậu đưa bàn tay gầy gò gân guốc vào trong ngực áo vải gai thô dính máu. "Ta quả thực... có một thứ. Đó là tinh hoa Băng Tủy Cực Phẩm vạn năm ta đánh cắp từ Linh Dược Các, kết hợp với huyết cốt của cổ thần dưới đáy mỏ quặng..."


Lý Độc nghe đến bốn chữ "Băng Tủy Cực Phẩm", hơi thở lập tức dồn dập. Gã biết Linh Dược Các vừa bị trộm, và thứ bị mất chính là thần dược có thể giúp tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong ngưng tụ đan thể.


"Giao ra đây! Mau!" Lý Độc mất đi sự bình tĩnh. Gã vung tay phải, ép buộc luồng linh lực Luyện Khí tầng 7 còn sót lại phóng ra, điều khiển những mảnh vỡ của thanh phi kiếm gãy bay lượn trên không trung, chỉ thẳng vào cổ họng Lâm Dạ để uy hiếp. "Chỉ cần ta động ngón tay, đầu ngươi sẽ lìa khỏi cổ!"


Lâm Dạ run rẩy rút ra một túi trữ vật bằng da thú cũ nát, dính đầy bùn đất và vết máu khô. Cậu cầm túi trữ vật bằng tay phải, cánh tay run bần bật như không còn chút sức lực nào.


"Nó... ở trong này. Trận pháp bảo vệ của nó quá mạnh, ta không thể mở được. Ngươi phải tự mình dùng thần thức tịnh hóa..." Lâm Dạ khàn khàn nói, rồi dùng chút sức tàn cuối cùng ném túi trữ vật về phía bệ đá nơi Lý Độc đang đứng.


Túi trữ vật vẽ một đường cong mờ nhạt trong không khí, rơi bịch xuống nền đá sát cạnh màng bảo vệ của Lý Độc.


Lý Độc không hề nghi ngờ. Gã vội vàng phóng thần thức quét qua túi trữ vật. Dưới nhãn quan thần thức của gã, bên trong túi quả thực tỏa ra một luồng linh lực băng hệ vô cùng dồi dào, tinh khiết và lạnh buốt thấu xương. Đó chính là dao động linh lực đặc trưng của Băng Tủy Cực Phẩm vạn năm không thể làm giả.


Nhưng gã không thể ngờ rằng, luồng linh lực tinh khiết ấy thực chất chỉ là một lớp ngụy trang mỏng manh bên ngoài. Ẩn sâu bên dưới lớp linh lực băng hệ đó là ba viên U Minh Độc Đan - thứ kịch độc không màu không mùi chiết xuất từ độc trùng Thập Vạn Tuyết Sơn do ẩn sĩ Độc Cô Tử chế tạo.


"Ha ha ha! Quả nhiên là Băng Tủy Cực Phẩm! Trời giúp ta! Triệu Vô Cực không cho ta Trúc Cơ Đan, ta tự có cơ duyên của riêng mình!"


Lòng tham tột cùng đã làm mờ đi lý trí cảnh giác của một tu sĩ. Lý Độc không ngần ngại tắt đi màng bảo vệ bằng ngọc đang nứt vỡ, thò bàn tay gầy gò ra chụp lấy túi trữ vật.


Ngay khoảnh khắc các ngón tay của gã chạm vào lớp da thú của chiếc túi, Lâm Dạ đang nằm im dưới đất đột ngột mở mắt.


"Kích hoạt."


Một tiếng thì thầm lạnh lẽo vang lên.


"Bùm!"


Túi trữ vật nổ tung vô thanh vô tức. Lớp ngụy trang linh lực băng hệ bốc hơi trong nháy mắt, giải phóng ra một luồng sương độc màu xanh lam nhạt, mỏng manh như sương mù ban sớm. Luồng sương độc ấy chính là U Minh Độc Đan đã bị kích hoạt ngược dòng linh lực nhờ vào một ký tự trận pháp nhỏ mà Lâm Dạ đã khắc sẵn dưới đáy túi.


"A!!!"


Lý Độc hét lên một tiếng kinh hoàng. Gã vội vàng rụt tay lại, nhưng đã quá muộn. Chất kịch độc vô hình của U Minh Độc Đan tiếp xúc với da thịt gã, lập tức ngấm qua lỗ chân lông, điên cuồng ăn mòn vào hệ thống kinh mạch.


Cảm giác lạnh buốt thấu xương từ đầu ngón tay truyền thẳng lên bả vai rồi xộc thẳng vào đan điền gã. Lý Độc cảm thấy toàn bộ kinh mạch vận hành linh lực của mình như bị đóng băng thành những dải đá sắc nhọn. Luồng linh lực Luyện Khí tầng 7 vốn dĩ đang cuồn cuộn chảy bỗng chốc ngưng trệ hoàn toàn, đông cứng lại thành một khối trơ lỳ.


Thanh phi kiếm gãy đang bay lơ lửng trên không trung mất đi sự điều khiển của thần thức, lập tức rơi rụng xuống nền đá phát ra những tiếng "keeng keeng" bất lực.


"Độc... Kịch độc! Ngươi hạ độc ta?!" Lý Độc mặt cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy ngã khuỵu xuống bệ đá. Gã điên cuồng dùng bàn tay trái còn cử động được thọc vào túi áo, định lấy ra viên đan dược giải độc của tiên môn.


Nhưng Lâm Dạ làm sao có thể cho gã cơ hội tự cứu?


Nhục thân phàm cốt của Lâm Dạ đột ngột bộc phát ra một sức mạnh kinh hoàng nhờ vào Phàm Nhân Luyện Thể Thuật. Cậu bật dậy từ nền đất lạnh ngắt, tốc độ nhanh như một con báo tuyết săn mồi trong đêm. Cậu không mang theo một tia linh lực nào, hoàn toàn là sức mạnh cơ bắp thô thô bạo nhất.


"Vút!"


Lâm Dạ vung tay phải, phóng ra hai viên Băng Tủy Châm sắc bén. Hai mũi kim châm xé gió lao đi, găm chính xác vào hai tử huyệt trên cổ tay trái của Lý Độc.


"Phập! Phập!"


Độc tố băng tủy trên mũi châm lập tức phong tỏa hoàn toàn dòng chảy máu và thần kinh ở cánh tay gã chấp sự. Bàn tay trái của Lý Độc đang cầm lọ thuốc giải độc bỗng chốc cứng đờ, mất đi cảm giác, lọ thuốc rơi tuột khỏi kẽ tay, lăn lông lốc trên nền đá mật thất rồi rơi xuống khe nứt địa mạch sâu hoắm bên dưới.


"Không! Thuốc giải của ta!" Lý Độc tuyệt vọng gào thét, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu điên cuồng. Gã nhìn Lâm Dạ đang bước từng bước nặng nề, lạnh lùng tiến lại gần.


Lúc này, vết sẹo chữ thập trước ngực Lâm Dạ đột ngột rực sáng lên một màu đỏ như nham thạch nóng chảy. Đó là dấu hiệu bộc phát của bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ. Để thực hiện sát chiêu dứt điểm một tu sĩ vượt cấp, Lâm Dạ buộc phải chấp nhận trả một cái giá tàn khốc bằng chính thọ nguyên phàm nhân của mình.


Cậu cắn chặt đầu lưỡi, dồn toàn bộ oán hận diệt tộc vạn năm qua, dồn nỗi đau của hàng vạn phu dịch bị bóc lột đến xương tủy vào ngụm máu đầu tim đang dâng trào trong lồng ngực trống rỗng.


"Huyết Thệ... Châm Kích!"


Lâm Dạ há miệng phun mạnh.


Một luồng máu đỏ rực rỡ, phát ra những tiếng rít xèo xèo ghê rợn như axit cực mạnh, bắn thẳng vào lồng ngực của Lý Độc. Luồng máu ấy mang theo oán niệm cực hạn của phàm nhân, dễ dàng xuyên qua lớp hộ thể linh khí mỏng manh, suy kiệt hoàn toàn của gã chấp sự.


"Xoẹt!!!"


Máu phàm chạm vào da thịt Lý Độc, lập tức ăn mòn qua lớp giáp lụa mỏng, đâm thẳng vào đan điền gã.


"A!!! Đan điền của ta! Đạo cơ của ta!"


Lý Độc gào thét thảm thiết, tiếng hét đau đớn vang vọng khắp các ngõ ngách của Vạn Linh đường. Luồng máu oán niệm của Lâm Dạ như một ngọn lửa tà ác, điên cuồng thiêu rụi và tàn phá toàn bộ linh khí ngưng tụ trong đan điền gã. Đạo cơ Luyện Khí tầng 7 mà gã dày công tích lũy bằng xương máu phu dịch vạn năm qua bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, linh lực rò rỉ xối xả ra ngoài nhục thân.


Lý Độc ngã gục xuống đống đổ nát, toàn thân co giật kịch liệt, da dẻ nhanh chóng héo úa, lão hóa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Đan điền bị hủy, tu vi bị phế hoàn toàn, gã giờ đây chỉ còn là một phế nhân chờ chết.


Lâm Dạ đứng thẳng người, gương mặt cậu tái nhợt như một xác chết thực sự. Việc thi triển Huyết Thệ Châm Kích đã vắt kiệt một lượng lớn máu đầu tim quý giá của cậu, khiến thọ nguyên phàm nhân vốn dĩ ngắn ngủi của cậu bị rút ngắn nghiêm trọng, chỉ còn chưa đầy bốn năm sinh mệnh. Cậu lảo đảo bước lại gần bệ đá, nhặt lấy cuộn Khế Ước Nô Lệ của Diệp Hồng Trần và các tạp dịch đang nằm trên đất.


Lâm Dạ rút một viên phù lục nổ ngược từ trong túi, quẹt lửa phàm trần tẩm máu huyết thệ của mình rồi châm thẳng vào cuộn giấy da thú dày cộp.


"Xoạt!"


Ngọn lửa màu đỏ rực bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn Khế Ước Nô Lệ thành những hạt tro tàn đen kịt bay lượn trong không khí.


Ngay khoảnh khắc cuộn khế ước biến thành tro bụi, ở các khu cabin củi lửa ngoại môn và sâu dưới lòng đất Băng Nguyên mỏ quặng, hàng vạn tạp dịch phàm nhân đột ngột cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng đi. Dấu ấn nô lệ đè nặng lên linh hồn họ vạn năm qua đã biến mất hoàn toàn. Họ đã lấy lại được sự tự do đích thực cho linh hồn mình.


"Xong rồi," Lâm Dạ thầm nghĩ, khóe môi cậu rỉ ra một vệt máu đen tanh hôi.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa sắt cấm chế vang lên dồn dập từ phía ngoài mật thất. Tiên lực băng hỏa cực mạnh của Hình Hải đang điên cuồng công kích tấm cửa sắt hòng đột phá vào trong.


"Tên nghịch tặc bên trong! Mau mở cửa ra chịu chết!" Tiếng gầm rú đầy sát khí của Hình Hải vọng qua khe đá.


Lâm Dạ biết cửa sắt cấm chế chỉ còn cầm cự được vài mươi nhịp thở nữa. Cậu nhìn xung quanh mật thất chật hẹp, ánh mắt dừng lại ở một khe nứt địa mạch nhỏ hẹp dưới chân bệ đá đá xám. Đó chính là đường cống ngầm dính đầy máu phế thải và rác thải luyện đan dẫn thẳng ra sông băng ngoại ô.


Cậu cúi xuống, nhặt lấy chiếc tính bàn bằng ngọc của Lý Độc để thu thập thêm manh mối, rồi lách thân hình gầy gò của mình vào khe nứt địa mạch tối tăm, biến mất hoàn toàn vào đường cống ngầm lạnh ngắt trước khi cửa mật thất bị phá vỡ.


***


Đường cống ngầm ngập tràn thứ dịch lỏng màu đỏ thẫm, bốc mùi hôi thối nồng nặc của máu phế thải từ Linh Dược Các chảy xuống. Lâm Dạ phải bò rạp người dưới lòng cống hẹp hòi, nước độc ngập đến tận cổ gạt vào vết sẹo chữ thập trước ngực đau rát bỏng. Nhưng Không Nhịp Tim giúp cậu hoàn toàn trơ lỳ trước cái lạnh đóng băng và độc khí của cống ngầm.


Cậu bò đi trong bóng tối tuyệt đối suốt nửa canh giờ, cho đến khi ánh sáng xám xịt của bão tuyết phương Bắc hiện ra ở phía cuối đường cống dẫn ra một vách đá hoang vắng sát rìa núi tuyết.


Lâm Dạ lết thân hình rách nát, dính đầy máu phế thải ra khỏi miệng cống, ngã quỵ xuống nền tuyết trắng xóa. Sức chịu đựng nhục thân phàm cốt của cậu đã đạt đến giới hạn cực hạn.


Trong lúc nằm thở dốc trên tuyết lạnh, Lâm Dạ lấy chiếc tính bàn bằng ngọc của Lý Độc ra để kiểm tra xem có chứa mật văn hay thông tin gì quý giá không. Chiếc tính bàn này vốn dĩ là pháp bảo tính toán linh thạch của gã chấp sự tham lam, nhưng bên trong ngăn bí mật của nó có giấu một cuộn da dê nhỏ dính máu khô.


Lâm Dạ mở cuộn da dê ra dưới ánh sáng mờ nhạt của bão tuyết.


Đó là một bức thư mật gửi cho Đại trưởng lão Vân Kính, bên trên ghi chép chi tiết danh sách những người Lâm gia còn sống sót sau đêm thảm sát vạn năm trước, kèm theo nét ký tên và ấn ký máu của người chỉ điểm.


Ánh mắt Lâm Dạ quét qua dòng chữ ký cuối cùng của bức thư mật.


Đồng tử cậu đột ngột co rụt lại, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh ngang tai.


Nét ký tên và ấn ký máu ấy thuộc về một cái tên vô cùng quen thuộc: Lâm Hoài An.


Lâm Hoài An - người huynh trưởng họ mà Lâm Dạ luôn tin tưởng, kẻ luôn tỏ ra hèn nhát, yếu đuối và đáng thương trước mặt mọi người. Hóa ra, chính hắn đã bán đứng toàn bộ vị trí ẩn nấp của dòng họ Lâm gia cho Vân Kính trưởng lão, dẫn đường cho Hình Hải và sát thủ Độc Nhãn đến đồ sát diệt tộc vạn năm trước, chỉ để đổi lấy lời hứa ban cho một viên Trúc Cơ Đan từ tiên môn.


"Lâm... Hoài... An..."


Lâm Dạ bấu chặt móng tay vào cuộn da dê đến mức rách da rỉ máu tươi. Lồng ngực trống rỗng của cậu bỗng chốc co thắt lại dữ dội, oán niệm hận thù cực hạn trỗi dậy như một cơn bão lửa thiêu rụi hoàn toàn sự nhẫn nhịn cuối cùng của cậu đối với kẻ phản bội đồng bào dòng tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!