Nhạc nềnTaohua

Huyết Chiến Vạn Linh Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết phương Bắc chưa bao giờ ngừng gào rú, nhưng đêm nay, cái lạnh của đất trời dường như đã bị lấn át bởi sát khí ngột ngạt bao trùm khắp ngoại môn Hàn Hải Tiên Tông. Sau sự biến mất bí ẩn của Đội trưởng tuần tra Chu Thiết dưới lòng đất Băng Nguyên mỏ quặng, Trưởng lão Hình Đường Hình Hải đã phát điên. Lão hạ lệnh giới nghiêm toàn diện, biến toàn bộ khu vực ngoại môn thành một chiếc lồng sắt khổng lồ. Những toán thiết giáp vệ mang theo đuốc lôi hỏa rực sáng tuần tra ngày đêm, sẵn sàng chém đầu bất kỳ tạp dịch phàm nhân nào dám bước ra khỏi cabin củi lửa.


Dưới một khe nứt địa mạch tối tăm nằm sát rìa ngoại môn, Lâm Dạ đang tựa lưng vào vách đá lạnh buốt. Lồng ngực cậu khẽ phập phồng, vết sẹo hình chữ thập ghê rợn trước ngực dù đã được khép miệng tạm thời nhờ vào dược lực tột cùng của Băng Tủy Cực Phẩm, nhưng mỗi nhịp thở vẫn mang theo cơn đau âm ỉ xé rách huyết thịt. Xương sườn bị rạn nứt sau cú đỡ đòn sấm sét của Chu Thiết vẫn chưa hoàn toàn lành lặn, nhục thân phàm cốt này đang ở trạng thái vô cùng suy kiệt.


"Lâm Dạ huynh, Hình Hải đã tăng cường canh gác Vạn Linh đường lên gấp ba lần. Đêm nay nếu huynh đột nhập vào đó, không khác gì tự chui đầu vào lưới chết."


Mạnh Hùng đứng bên cạnh, thanh đại đao rèn thô nặng năm mươi cân cắm sâu xuống nền tuyết đóng băng. Gương mặt vạm vỡ của vị võ sư giang hồ hằn rõ vẻ lo lắng tột độ.


Lâm Dạ khẽ nhắm mắt, giọng nói khàn khàn lạnh ngắt không mang một tia nhiệt độ: "Nếu không lấy được Khế Ước Nô Lệ trong đêm nay, ngày mai khi Hình Hải kích hoạt đại trận tế thiên, dấu ấn nô lệ trên linh hồn của Diệp Hồng Trần và hàng vạn tạp dịch sẽ bị thiêu rụi. Họ sẽ hóa thành tro bụi để làm củi đốt cho hộ tông đại trận. Chúng ta không còn đường lui."


Cậu suy luận rất rõ ràng. Việc cướp đạo tâm chí tôn của cậu năm xưa không đơn thuần là để Triệu Vô Cực kéo dài thọ nguyên, mà bản chất của năm mảnh vỡ đạo tâm chính là năm ổ khóa giam giữ long mạch nhân khí hạ giới, bòn rút khí vận phàm nhân dâng hiến cho Đạo tổ Thái Huyền thượng giới. Vạn Linh đường chính là nơi lưu giữ những bản khế ước linh hồn thô sơ của toàn bộ tạp dịch ngoại môn trước khi chúng được chuyển lên Linh Bảo Các nội môn để đồng hóa vào Thiên Quy Đại Trận. Muốn giải phóng tư tưởng và lòng trung thành chân chính của phàm nhân, bước đầu tiên là phải hủy diệt đống khế ước rác rưởi đó.


"Được!" Mạnh Hùng siết chặt chuôi đao, ánh mắt rực lên ngọn lửa căm hờn của một phàm nhân bị dồn vào đường cùng. "Đêm nay, ta sẽ dẫn dắt Tuyết Sơn Phản Quân tấn công nghi binh vào kho lương thảo phía Nam. Kho lương đó là huyết mạch của ngoại môn, Hình Hải chắc chắn sẽ dồn toàn bộ lính tuần đêm và thiết giáp vệ về hướng đó để dập lửa. Khoảng trống thời gian của huynh chỉ có đúng một canh giờ."


"Một canh giờ là quá đủ," Lâm Dạ mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm phản chiếu ánh sáng xám tro lạnh lẽo của oán khí. "Hãy bảo trọng. Nếu thấy Chấp Pháp Vệ quá đông, lập tức rút lui vào hầm mỏ sâu. Đừng hy sinh vô ích."


Mạnh Hùng không nói thêm, gã gật đầu dứt khoát rồi biến mất vào màn đêm bão tuyết gầm rú, mang theo ý chí sinh tồn bất khuất của hàng vạn phu dịch mỏ quặng.


***


Một canh giờ sau, phía Nam ngoại môn bùng phát một cột lửa đỏ rực xé rách bầu trời đêm. Tiếng la hét, tiếng kẻng báo động vang lên dồn dập khắp các ngả đường.


"Có phản quân nổi loạn! Chúng đang đốt kho lương thảo!"


"Mau! Toàn bộ thiết giáp vệ hướng về phía Nam viện trợ! Trấn áp lũ phàm nhân súc vật đó!"


Tiếng móng guốc tuyết mã và tiếng phi kiếm rít gào xé gió hướng về phía Nam. Đúng như Lâm Dạ tính toán, lòng tham và sự kiêu ngạo của tiên nhân khiến chúng không thể chịu đựng được việc huyết mạch tài nguyên bị phàm nhân chạm vào.


Lâm Dạ lẳng lặng lướt đi trong bóng tối của những cột đá đóng sương muối. Cậu mặc chiếc áo vải gai thô rách rưới màu xám nhạt của tạp dịch, bên trong lót tấm Hộ Tâm Giáp mỏng bằng sắt lạnh. Trên lưng cậu, thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi được quấn chặt trong bao vải bố thô sơ, im lìm không phát ra một tia linh áp nào.


Cậu vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn.


Nhịp đập của tim biến mất hoàn toàn. Dòng chảy huyết dịch ngưng trệ. Nhiệt độ cơ thể Lâm Dạ hạ xuống mức lạnh ngắt, biến cậu thành một vật thể vô tri vô giác, hoàn toàn vô hình trước mọi thần thức dò tìm của tu sĩ đi tuần. Cậu phối hợp với bộ pháp Tức Sát Pháp do Lão Ngô truyền dạy, nín thở di chuyển vô thanh vô tức như một bóng ma lướt qua các trạm gác trống trải của Vạn Linh đường ngoại môn.


Tòa kiến trúc Vạn Linh đường sừng sững giữa trời tuyết như một con quái thú bằng đá xám khổng lồ. Trên các bức tường đá, những đường vân cấm chế màu xanh lam nhạt phát ra ánh sáng mờ nhạt, đó chính là những dấu ấn nô lệ đang găm chặt vào sinh mệnh của hàng vạn phàm nhân dưới chân núi.


Lâm Dạ lẻn qua cửa sau, luồn lách qua những hành lang tối tăm bốc mùi ẩm mốc và mực vẽ bùa. Cậu áp tai vào vách đá, lắng nghe dòng chảy linh lực yếu ớt của trận pháp bảo vệ. Nhờ la bàn phong thủy và những kiến thức ghi chép trong cuốn sổ tay của Từ Chấn Đông, Lâm Dạ nhanh chóng xác định được vị trí của mật thất lưu trữ khế ước linh hồn.


Cánh cửa mật thất bằng gỗ sồi cổ thụ dày nửa thước hiện ra trước mặt. Lâm Dạ rút từ trong ống tay áo ra một viên Băng Tủy Châm, khéo léo đâm vào điểm nút linh lực của khóa cấm chế. Một tiếng "tách" nhẹ vang lên, đường vân xanh lam trên cửa tắt lịm.


Cậu đẩy cửa bước vào. Bên trong là hàng trăm ngăn kéo bằng gỗ hắc thiết chứa đầy những cuộn giấy khế ước rỉ máu mờ nhạt. Lâm Dạ nhanh chóng tìm kiếm theo sơ đồ mà Diệp Hồng Trần đã nghe lén được từ chấp sự.


"Đây rồi."


Cậu rút ra một cuộn giấy da thú dày cộp, bên trên khắc họa chi chít những ấn ký linh hồn màu đỏ rực của Diệp Hồng Trần và toàn bộ tạp dịch nghĩa trang củi lửa. Khế Ước Nô Lệ này chính là thứ xích sắt vô hình giam cầm linh hồn họ vạn năm qua.


Nhưng ngay khi ngón tay Lâm Dạ vừa chạm vào cuộn khế ước, một luồng dao động linh lực kỳ dị từ chiếc hộp gỗ hắc thiết đột ngột bộc phát.


"Oanh!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Toàn bộ các bức tường đá của mật thất Vạn Linh đường lập tức rực sáng những đường vân cấm chế màu đỏ rực như máu.


"Rầm! Rầm!"


Tấm cửa sắt nặng hàng ngàn cân ngậm cấm chế sấm sét từ trên trần nhà sụp xuống dữ dội, khóa chặt lối ra duy nhất. Những tia sét xanh lam lách tách chạy dọc trên bề mặt cửa sắt, cô lập hoàn toàn Lâm Dạ bên trong căn phòng kín không một lối thoát.


"Ha ha ha! Tên tạp dịch phế vật, ta đã chờ ngươi ở đây rất lâu rồi."


Một giọng nói xảo quyệt, đầy châm biếm vang lên từ bóng tối phía sau bệ đá mật thất.


Lâm Dạ chậm rãi quay đầu lại. Từ trong góc tối, Chấp sự nội môn tham lam Lý Độc bước ra. Gã mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt thêu hoa tuyết lộng lẫy, tay trái cầm chiếc tính bàn bằng ngọc phát ra tiếng lách cách khô khốc, đôi mắt hí lấm lét rực lên vẻ tham lam tột cùng.


"Lý Độc," Lâm Dạ lạnh lùng lên tiếng, chuôi kiếm gãy sau lưng vẫn chưa rút ra. Cậu lập tức nhận ra mình đã rơi vào một bẫy rập được thiết kế sẵn. Lý Độc cố tình để lộ thông tin vị trí khế ước cho Diệp Hồng Trần nghe lén, nhằm dụ cậu vào đây.


Lý Độc khinh bỉ nhìn lồng ngực trống rỗng của Lâm Dạ, cười lớn: "Hình Hải trưởng lão cho rằng Chu Thiết chết do sập hầm mỏ tự nhiên, nhưng ta thì không ngu ngốc như vậy. Một tên tạp dịch không tim đột ngột sống sót, Linh Dược Các bị trộm Băng Tủy, rồi Chu Thiết mất tích... Tất cả đều hướng về ngươi. Bản thân ngươi mang theo bí mật lớn lao của Triệu gia đúng không? Hãy giao ra bí bảo hoặc đan dược giúp ngươi sống sót không tim, ta có thể cho ngươi một con đường sống!"


Lý Độc đột ngột run tay, giải phóng toàn bộ linh áp của tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 7.


Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như núi đá ập xuống, đè nặng lên bả vai và nhục thân phàm cốt của Lâm Dạ. Không khí trong mật thất như đông cứng lại, bóp nghẹt phế quản của cậu. Đối với một phàm nhân thông thường, linh áp cấp 7 này đủ để khiến họ quỳ sụp xuống đất, ngũ tạng lục phủ vỡ nát mà chết.


Nhưng Lâm Dạ vẫn đứng thẳng.


Cậu vận hành Phàm Nhân Luyện Thể Thuật. Từng thớ cơ thịt phàm trần rèn luyện qua cái lạnh thấu xương của Băng Phong Động căng cứng lên như dây cung, huyết khí phàm nhân cuồn cuộn chảy trong kinh mạch chống chọi lại sức ép của linh áp tiên môn. Xương sườn rạn nứt phát ra tiếng răng rắc đau đớn, nhưng đôi chân Lâm Dạ vẫn cắm chặt xuống nền đá như rễ cây cổ thụ.


"Cái gì? Một con kiến hôi không có linh căn lại có thể đứng vững dưới linh áp của ta?" Lý Độc mắt hí co rụt lại, vẻ kinh ngạc thoáng qua rồi nhanh chóng bị sát khí thay thế. "Ngoan cố! Để ta xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào!"


Gã vung tay phải, một thanh phi kiếm cấp thấp màu xanh lam nhạt từ ống tay áo bắn ra, hóa thành một luồng hàn quang sắc bén, tấn công dồn dập nhắm thẳng vào lồng ngực trống rỗng của Lâm Dạ.


"Vút! Vút! Vút!"


Kiếm khí lạnh thấu xương xé rách không khí trong mật thất chật hẹp. Lâm Dạ không có linh lực để ngự kiếm, cậu chỉ có thể dựa vào phản xạ thể chất cực hạn của phàm nhân. Cậu nghiêng người, lách qua mũi kiếm đầu tiên trong gang tấc. Mũi kiếm thứ hai chém sượt qua vai trái, xé rách manh áo xám nhạt và để lại một vệt máu đỏ tươi trên da thịt.


Lý Độc cười lạnh, ngón tay biến hóa ấn quyết, điều khiển phi kiếm quay ngoắt lại, bứt tốc đâm thẳng vào tử huyệt trước ngực Lâm Dạ. Tốc độ của phi kiếm quá nhanh cự ly gần, Lâm Dạ không còn khoảng trống để né tránh.


Trong giây phút sinh tử, Lâm Dạ không hề lùi bước. Cậu đưa bàn tay phải ra chụp thẳng vào lưỡi phi kiếm đang lao tới.


Lòng bàn tay cậu được bảo vệ bởi những mảnh vảy yêu thú Tuyết Tích cực kỳ sắc bén dán tạm dưới lớp băng vải giáp hộ thân.


"Keng!!!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Lòng bàn tay Lâm Dạ rỉ máu tươi xối xả, gai sắc của vảy yêu thú đâm sâu vào da thịt, nhưng sức mạnh phàm cốt bất hoại từ Phàm Nhân Luyện Thể Thuật đã giúp cậu giữ chặt lấy lưỡi phi kiếm.


"Rắc!"


Lâm Dạ vận lực bẻ gãy đôi thanh phi kiếm cấp thấp của Lý Độc ngay trước ngực mình.


"Phụt!"


Lý Độc bị chấn động thần thức do bản mệnh phi kiếm bị bẻ gãy, gã lùi lại ba bước, lồng ngực nghẹn tắc phun ra một ngụm máu tươi. Gã kinh hoàng nhìn Lâm Dạ như nhìn thấy một con quái vật cổ đại: "Ngươi... nhục thân của ngươi sao có thể mạnh đến mức này? Không thể nào! Phàm nhân làm sao có thể tay không bẻ gãy phi kiếm của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ?!"


Sự kiêu ngạo vạn năm của một tiên nhân bị chà đạp tột cùng dưới chân một tên tạp dịch củi lửa. Lý Độc điên cuồng vứt bỏ chiếc tính bàn bằng ngọc, gã lao đến bức tường đá trung tâm, đập mạnh bàn tay dính máu vào đại trận nhãn của Vạn Linh đường.


"Kích hoạt cấm chế nô ấn! Thiêu rụi linh hồn tên súc vật này cho ta!"


"Oanh!"


Toàn bộ mật thất lập tức biến thành một lò lửa khổng lồ. Những ký tự nô ấn màu đỏ rực trên các bức tường đá đồng loạt bộc phát ra những luồng lôi hỏa (sấm sét lửa) màu xanh lam tàn tạ, gào rú lao thẳng về phía Lâm Dạ. Đây là cấm chế bảo vệ tối cao của Vạn Linh đường, chuyên dùng để trừng phạt và thiêu sống những nô lệ có ý định phản nghịch.


Lâm Dạ cảm nhận được nguy hiểm tột cùng. Cậu lao thẳng về phía cửa sắt cấm chế, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp đấm mạnh một cú vào tâm cửa hòng phá vỡ lối ra.


"Đoành!"


Một luồng điện giật khổng lồ mang tiên lực lôi hỏa phóng ra từ cửa sắt, đánh văng Lâm Dạ ngược trở lại vách đá đối diện. Cậu ngã sụp xuống đất, bả vai trái bị cháy sém đen kịt, da thịt rách nát lộ cả xương trắng phàm trần. Cơn đau linh hồn bị thiêu đốt khiến Lâm Dạ run rẩy kịch liệt, thọ nguyên phàm nhân của cậu bị bào mòn nghiêm trọng dưới sức tàn phá của lôi hỏa cấm chế.


Luồng lôi hỏa sấm sét thứ hai trên tường đang ngưng tụ, khóa chặt vào hơi thở và nhịp đập sinh mệnh của Lâm Dạ để giáng xuống đòn dứt điểm.


Lý Độc đứng sau màng bảo vệ của trận nhãn cười điên cuồng: "Chết đi! Cấm chế nô ấn hoạt động dựa trên việc nhận diện nhịp đập sinh mệnh của nô lệ! Ngươi có trốn đằng trời cũng không thoát được lôi phạt thiêu hồn!"


Lâm Dạ nằm dưới đất, máu tươi từ vết sẹo chữ thập trước ngực rỉ ra cát đá nóng bỏng. Giữa cơn đau tự hủy nhục thân, ánh mắt cậu bỗng rực lên một tia sáng lạnh lùng, tàn nhẫn như cáo già. Cậu suy luận ra quy luật vận hành của cấm chế: Nó tự động truy tung dựa trên nhịp tim và dao động sinh mệnh của con mồi.


Nếu cậu không có nhịp tim thì sao?


Lâm Dạ nhắm chặt mắt, vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến mức tối đa, cưỡng ép đóng băng mọi dòng chảy huyết khí phàm nhân.


Nhịp đập sinh mệnh biến mất hoàn toàn. Nhục thân Lâm Dạ lạnh ngắt như một tảng đá vô tri nằm im lìm giữa đống đổ nát.


Luồng lôi hỏa đỏ rực đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung. Nó mất đi mục tiêu truy tung hoàn toàn. Sự biến mất đột ngột của nhịp tim Lâm Dạ khiến trận pháp cấm chế rơi vào trạng thái hỗn loạn, các đường vân đỏ trên tường rít lên những tiếng chói tai do dòng linh lực chảy ngược dòng.


Trong mật thất lúc này, chỉ còn lại một sinh vật duy nhất có nhịp tim và dao động linh lực hoạt động mạnh mẽ.


Đó chính là Lý Độc.


"Hử? Tại sao lôi phạt lại dừng lại?" Lý Độc hoảng hốt kêu lên.


Chưa kịp để gã hiểu chuyện gì đang xảy ra, luồng lôi hỏa khổng lồ mất phương hướng đột ngột quay ngoắt 180 độ, mang theo sức tàn phá cuồng bạo của đại trận phản phệ, lao thẳng về phía trận nhãn bảo vệ nơi Lý Độc đang đứng.


"Răng rắc!!!"


Màn chắn bảo vệ bằng ngọc của Lý Độc lập tức bị chính luồng lôi hỏa của Vạn Linh đường đánh nứt vỡ chi chít như mạng nhện.


Lý Độc há hốc mồm kinh hoàng, toàn thân run rẩy khi nhìn thấy màn chắn sắp sập đổ. Gã quay đầu nhìn về phía Lâm Dạ đang nằm im như xác chết, gào lên điên cuồng: "Ngươi... ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?!"


Lâm Dạ từ từ mở đôi mắt xám tro lạnh lẽo trong bóng tối. Trận chiến sinh tử thực sự bên trong mật thất bị khóa chặt giờ mới chính thức bắt đầu.


Cùng lúc đó, từ bên ngoài cửa sắt mật thất vọng lại tiếng còi xương báo động dồn dập của Chấp Pháp Vệ. Hình Hải đã nhận ra cuộc tấn công kho lương phía Nam chỉ là kế nghi binh, và lão đang dẫn đầu đại quân quay trở lại Vạn Linh đường với sát khí ngập trời!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!