Bão Lửa Dưới Lòng Đất
Gió tuyết trên đỉnh Thập Vạn Tuyết Sơn gầm rú như vạn con dã thú đang điên cuồng cào xé màn đêm.
Lâm Dạ ngã quỵ trên sườn dốc tuyết buốt giá, hai tay ghì chặt lấy bả vai của Liễu Tam Muội. Trạng thái Huyết Khí Nghịch Chuyển vừa kết thúc, cơn phản phệ tàn khốc lập tức ập đến như triều cường. Từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch rách nát trong nhục thân phàm cốt của cậu như bị hàng vạn lưỡi dao nung đỏ băm vằm. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực rách toạc hoàn toàn, máu phàm đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng xóa dưới chân thành một màu huyết sắc thê lương.
"Lâm... Lâm Dạ... Ngươi điên rồi..." Liễu Tam Muội mặt cắt không còn giọt máu, bả vai trái của nàng bị phi kiếm của Chu Thiết chém sượt qua vẫn đang rỉ máu, nhưng nỗi sợ hãi trước vết thương rỗng tuếch không tim của Lâm Dạ còn lớn hơn cả cơn đau thể xác.
Lâm Dạ không nói lời nào. Gương mặt cậu tái nhợt như xác chết, đôi môi run rẩy bấu chặt vào nền tuyết lạnh để giữ vững một tia thần trí cuối cùng. Cậu thọc bàn tay gầy gò vào ngực áo dính đầy máu khô, rút ra lọ thủy tinh nhỏ chứa Băng Tủy Cực Phẩm vạn năm vừa đoạt được từ Linh Dược Các.
Không một chút do dự, Lâm Dạ bật nắp lọ, đổ thẳng luồng chất lỏng màu xanh lam tinh khiết, lạnh buốt thấu xương vào trực diện vết thương ngực đang hoại tử rách nát.
"Xèo xèo!"
Một luồng khói đen kịt bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng rít ghê rợn. Tiên lực nguyền rủa lôi hỏa tàn dư của Triệu Vô Cực ẩn sâu trong xương tủy gặp phải hàn khí tuyệt đối của Băng Tủy Cực Phẩm liền điên cuồng giãy giụa, cắn xé huyết thịt cậu. Lâm Dạ ngửa cổ lên trời, đôi mắt trợn trừng rỉ máu, cổ họng nghẹn đắng không thể phát ra thành tiếng. Chiếc vòng ngọc sứt mẻ trên cổ tay trái chợt tỏa ra một luồng hơi ấm phàm nhân dịu nhẹ, mỏ neo nhân tính duy nhất ấy khống chế sát niệm hận thù đang chực chờ nuốt chửng lấy lý trí của cậu.
Sau gần nửa canh giờ giằng co sinh tử, luồng tà lực lôi hỏa cuối cùng cũng bị tịnh hóa hoàn toàn. Hàn khí của Băng Tủy đông cứng các mạch máu rách nát, cưỡng ép khép miệng vết sẹo chữ thập lại thành một đường sẹo xám lạnh.
Lâm Dạ thở dốc, nhấc cơ thể rách nát đứng dậy. Cậu nhìn Liễu Tam Muội, giọng nói lạnh ngắt không chút hơi ấm: "Chu Thiết sẽ đuổi theo dấu máu này. Ngươi bị thương ở vai, không thể chạy nhanh. Nấp vào khe đá kia, ngậm lá tuyết thảo này để triệt tiêu nhiệt độ cơ thể."
"Còn ngươi?" Liễu Tam Muội run rẩy hỏi.
"Ta sẽ dẫn chúng xuống Băng Nguyên mỏ quặng." Đôi mắt Lâm Dạ lóe lên một tia sáng lạnh lùng, tàn nhẫn như cáo già. "Nơi đó có thứ ta cần để chôn vùi toàn bộ bọn chúng."
Lâm Dạ để lại một vệt máu giả hướng về phía Bắc Thập Vạn Tuyết Sơn để đánh lạc hướng, rồi vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn. Nhịp đập sinh mệnh biến mất hoàn toàn, nhục thân cậu lạnh ngắt như một tảng đá vô sinh mệnh, lẳng lặng lướt đi trong bóng tối, tiến thẳng vào lối vào của Băng Nguyên mỏ quặng sâu hàng trăm mét dưới lòng đất băng giá.
***
Bên trong Băng Nguyên mỏ quặng, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi bụi than đá nồng nặc quyện lẫn với mùi lưu huỳnh và oán khí của hàng vạn phu dịch phàm nhân bị giam cầm dưới đáy sâu. Những tiếng cuốc đập vào đá cứng vang lên khô khốc, xen lẫn tiếng roi da quất tanh tách và tiếng rên rỉ u uất của những thân xác gầy trơ xương.
Lâm Dạ di chuyển vô thanh vô tức như một bóng ma qua các đường hầm ngầm tối tăm. Cậu áp tai vào vách đá lạnh buốt, vận hành kỹ năng Linh Thức Bản Đồ. Trong tâm trí cậu, cấu trúc ba chiều của toàn bộ hệ thống hầm mỏ hiện lên chi tiết: những mạch Huyền Thiết Quặng cực nặng không dẫn linh lực, những cột đá chống đỡ hang tuyết đang lung lay, và cả những hố chôn tập thể chứa đầy xác phu dịch chết oan.
"Lâm Dạ huynh? Thật sự là huynh sao?"
Một giọng nói khàn khàn, run rẩy vang lên từ góc tối của một đường hầm cụt. Lâm Dạ quay đầu, nhìn thấy Trương Cửu - gã thợ mỏ trung thành gầy guộc, da sạm đen vì bụi than, trên vai vẫn quấn dải băng vải dính máu khô.
"Trương Cửu," Lâm Dạ khẽ gật đầu, bước ra khỏi bóng tối.
Trương Cửu kinh ngạc tột độ, gã vội vàng dập tắt chiếc đèn bão rỉ sét trên tay, kéo Lâm Dạ vào sâu trong hầm ngầm. "Huynh còn sống... Cả ngoại môn đang truyền tai nhau rằng huynh đã giết Vương Ba chấp sự rồi trốn chạy. Chấp Pháp Đường đang điên cuồng truy quét khắp nơi!"
"Vương Ba đã chết, Linh Dược Các cũng đã bị ta phá hủy một phần," Lâm Dạ bình thản nói, nhưng từng lời nói ra lại như sấm nổ bên tai Trương Cửu. "Mạnh Hùng đâu?"
"Thủ lĩnh đang ở dưới hang đá ngầm trung tâm, tập hợp phản quân phàm nhân. Tiên môn đang bắt đầu cưỡng đoạt thọ nguyên của chúng ta để gia cố hộ tông đại trận, bách tính không chịu nổi nữa rồi!"
Lâm Dạ đi theo Trương Cửu xuống sâu hơn, tiến vào một hang đá ngầm rộng lớn, nơi hàng trăm thợ mỏ vạm vỡ nhưng suy kiệt đang vây quanh Mạnh Hùng. Vị võ sư giang hồ trung niên vai quấn băng vải dính máu đang nắm chặt thanh đại đao rèn thô, gương mặt đầy oán hận.
Nhìn thấy Lâm Dạ xuất hiện, Mạnh Hùng lập tức bước tới, gầm nhẹ: "Lâm Dạ huynh! Huynh trở về thật đúng lúc! Chu Thiết đang dẫn theo mười thiết giáp vệ tàn sát bách tính ở các khu mỏ ngoài để ép huynh lộ diện. Chúng ta có nên liều mạng một phen?"
Lâm Dạ lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua những gương mặt đầy oán hận của thợ mỏ. "Phàm nhân đối đầu trực diện với tiên nhân chỉ có con đường chết. Muốn giết Chu Thiết, phải dùng địa hình hầm hẹp và máu của những người đã chết oan."
Lâm Dạ bước đến trung tâm hang đá ngầm, nơi nền đất đóng sương muối lạnh ngắt. Cậu dồn oán khí phàm nhân vào đầu ngón tay phải, quỳ xuống âm thầm vẽ các đường vân Huyết Thệ Trận Pháp khổng lồ lên nền đá. Cậu nhìn Trương Cửu: "Mang máu của những phu dịch vừa bị đánh chết trong Vạn Cốt hố rưới đều lên các đường vân này cho ta. Oán khí của họ sẽ là chất dẫn tốt nhất để khóa chặt lôi hỏa linh lực của Chu Thiết."
Trong khi các thợ mỏ nhanh chóng hành động dưới sự chỉ huy của Mạnh Hùng, Lâm Dạ ngồi xếp bằng ở trung tâm trận pháp, nhắm chặt mắt, tiến vào trạng thái Vô Tâm Cảnh (Sơ cấp). Nhịp tim cậu tắt lịm, hơi thở biến mất hoàn toàn, nhục thân hòa nhập vào cái lạnh thấu xương của lòng đất sâu.
***
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng móng guốc tuyết mã khổng lồ dẫm lên đá cứng vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám của đường hầm mỏ sâu.
Chu Thiết cưỡi trên con tuyết mã giáp sắt nặng nề, gương mặt đầy sẹo rỗ của gã vặn vẹo vì cuồng nộ. Giáp sắt trên vai gã vẫn còn vệt sém đen do vụ nổ ở Linh Dược Các để lại. Gã vung thanh đại đao hắc thiết nặng hai mươi cân, chém bay đầu một thợ mỏ phàm nhân cản đường không chút thương tiếc.
"Lâm Dạ! Tên tạp dịch phế vật không tim! Ta biết ngươi đang trốn dưới lòng đất này!" Chu Thiết gầm lên, giọng nói mang theo linh lực Luyện Khí tầng 6 chấn động vách đá rơi rào rào. "Ngửi mùi máu phàm nhân rỉ ra trên tuyết, ta biết nhục thân ngươi đã rách nát đến giới hạn rồi! Mau lăn ra đây chịu chết, nếu không ta sẽ chôn sống toàn bộ mười vạn thợ mỏ ở đây!"
Mười thiết giáp vệ ngoại môn lăm lăm phi kiếm Tuyết Ảnh bay lơ lửng phía sau gã, sẵn sàng tàn sát bất kỳ sinh vật nào di động.
Dưới sự chỉ dẫn của dấu máu giả tẩm oán khí mà Lâm Dạ cố tình để lại, Chu Thiết dẫn quân tiến thẳng vào căn hầm đá ngầm trung tâm.
Căn hầm rộng lớn tối tăm, chỉ có tiếng nước đóng băng nhỏ giọt tọc tọc khô khốc. Chu Thiết ghìm cương ngựa, đôi mắt ti hí quét qua bóng tối. Thần thức Luyện Khí Cảnh của gã phóng ra ngoài phạm vi trăm trượng, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động sinh mệnh hay nhịp tim nào của Lâm Dạ.
"Hừ, trốn kỹ đấy," Chu Thiết khinh bỉ cười lạnh. Gã phất mạnh tay trái: "Phóng hỏa phù! Thiêu rụi toàn bộ hốc đá cho ta!"
Ngay khi một thiết giáp vệ định ném phù lục lôi hỏa, từ trong bóng tối góc phòng, ba viên Băng Tủy Châm mang theo kịch độc vô hình xé rách không khí phóng thẳng vào gáy gã thiết giáp vệ.
"Keng! Keng! Keng!"
Tuy nhiên, giáp sắt nặng nề của thiết giáp vệ ngoại môn quá dày. Ba viên châm độc bị đánh bật ra, rơi loảng xoảng trên nền đá cứng mà không hề gây ra một vết xước nào.
"Ở kia! Chết đi!" Chu Thiết gầm lên, vung đại đao chém ra một luồng đao mang lôi hỏa đỏ rực xé rách bóng tối, đánh thẳng vào vị trí vừa phóng ám khí.
Lâm Dạ từ trong bóng tối lướt ra, Hộ Tâm Giáp dưới lớp áo vải gai thô bị dư chấn của đao mang sượt qua, khiến cậu văng ngược ra sau, ngã lăn trên nền đá tuyết. Vết sẹo ngực vừa khép miệng lại có dấu hiệu rỉ máu đen do áp lực linh lực bạo liệt.
"Ha ha ha! Tên tạp dịch phế vật! Sức mạnh phàm nhân của ngươi chỉ đến thế thôi sao?" Chu Thiết cười điên cuồng, cưỡng ép tuyết mã khổng lồ húc thẳng về phía Lâm Dạ, thanh đại đao hắc thiết giơ cao nhắm thẳng vào đầu cậu chém xuống.
Lâm Dạ không hề hoảng loạn. Cậu lùi lại ba bước, dẫm chân chính xác vào trận nhãn của Huyết Thệ Trận Pháp đã vẽ sẵn dưới lớp cát than mỏ.
"Kích hoạt!"
Lâm Dạ cắn chặt đầu lưỡi, phun một ngụm máu đầu tim chứa oán hận diệt tộc vào trung tâm trận pháp.
"Oanh!"
Nền đá ngầm đột ngột rực sáng ánh sáng đỏ rỉ máu ghê rợn. Từ lòng đất sâu, hàng chục sợi xích sắt bằng máu đỏ rực nhô lên như những con rắn độc vạn năm, quấn chặt lấy bốn chân của con tuyết mã và khóa chặt cổ chân của Chu Thiết.
"Cái gì thế này?" Chu Thiết biến sắc, gã định vận hành lôi hỏa linh lực để thiêu rụi xích máu, nhưng ngay khi linh lực của gã bộc phát, oán khí phàm nhân tích tụ từ máu của hàng vạn thợ mỏ chết oan lập tức ập vào, làm ô uế và dập tắt hoàn toàn ngọn lửa linh lực trong đan điền gã.
"Tiên lực của ta... Tại sao lại bị nghẽn tắc?" Chu Thiết kinh hoàng nhận ra đan điền của mình như bị một lớp bùn độc màu máu bao phủ, không thể điều khiển phi kiếm hay thi triển pháp thuật.
"Chu Thiết, đây là máu của những người bị ngươi đánh chết," Lâm Dạ đứng thẳng dậy, gương mặt lạnh lùng không nhịp tim của cậu áp sát cự ly gần. "Hôm nay, nợ máu phải trả bằng máu!"
Chu Thiết gầm lên điên cuồng, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo vung thanh đại đao hắc thiết nặng hai mươi cân chém đứt ba sợi xích máu, lưỡi đao mang theo kình phong vạn quân chém thẳng vào lồng ngực trống rỗng của Lâm Dạ, đánh nát màng bảo vệ oán khí xung quanh cậu.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Dạ không hề lùi bước. Cậu cúi người chụp lấy một khối Huyền Thiết Quặng cực nặng đặt bên cạnh, dồn toàn bộ sức mạnh phàm cốt bất hoại đỡ lấy lưỡi đao hắc thiết của Chu Thiết.
"Keng!!!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dấy động cả hang ngầm. Khối Huyền Thiết Quặng phàm trần hoàn toàn trơ lỳ với lôi hỏa linh lực, chặn đứng lưỡi đao của Chu Thiết cự ly gần. Tuy nhiên, phản lực khổng lồ từ tu sĩ Luyện Khí tầng 6 vẫn khiến toàn bộ xương sườn của Lâm Dạ phát ra tiếng răng rắc, nhục thân cậu bị chấn động mạnh, trầy xước và rỉ máu toàn thân, ngã quỵ xuống nền đá.
"Chết đi! Đồ phế vật!" Chu Thiết điên cuồng gầm rú, định nhấc đao chém nhát thứ hai.
Lâm Dạ nhếch mép nở một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn. Cậu hướng ngón tay phải rỉ máu về phía cột đá chống đỡ hang tuyết khổng lồ ngay trên đầu Chu Thiết, kích hoạt kỹ năng Tuyết Băng Trận Kích.
"Sụp đổ cho ta!"
Cát đỏ Huyết Thệ Sa kết hợp với thuốc nổ thô sơ mà Trương Cửu đã gài sẵn quanh cột đá lập tức phát nổ dữ dội.
"Ầm!!! Ầm!!!"
Cột đá chống đỡ khổng lồ nứt toạc, nổ tung thành hàng vạn mảnh đá vụn. Cả trần hang đá ngầm rung chuyển dữ dội, hàng vạn tấn đất đá và băng tuyết từ trên cao sụp đổ xuống như thác lũ cuồng nộ, chôn vùi toàn bộ mười thiết giáp vệ ngoại môn trong nháy mắt.
"Không...!!!" Chu Thiết hét lên tuyệt vọng khi nhìn thấy cả trần hang đá đổ ập xuống đầu mình, xích sắt máu vẫn khóa chặt chân gã không thể trốn chạy.
Đất đá sụp đổ dữ dội chôn vùi hoàn toàn Chu Thiết cùng toàn bộ đội thiết giáp vệ dưới lòng đất sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!