Đêm Đột Nhập Linh Dược Các
Bão tuyết phương Bắc chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế. Đêm nay, từng bông tuyết lớn như lông ngỗng bị cuồng phong thổi quét, đập điên cuồng vào những bức tường đá xám xịt của Linh Dược Các. Cái lạnh thấu xương thấu tủy bao trùm toàn bộ ngoại môn Hàn Hải Tiên Tông, biến vạn vật thành một màu trắng xóa câm lặng. Dưới chân ngọn núi đá, Linh Dược Các sừng sững như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say, tỏa ra mùi thảo dược đắng ngắt quyện lẫn với mùi tro than luyện đan nồng nặc.
Trong góc tối của cửa sau Linh Dược Các, hai bóng đen nép sát vào vách đá để tránh những luồng thần thức quét qua của lính tuần đêm. Lâm Dạ đứng im lặng, manh áo vải gai thô xám xịt của cậu bám đầy tuyết trắng. Gương mặt cậu tái nhợt, đôi môi nứt nẻ vì lạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại bình tĩnh đến đáng sợ. Lúc này, lồng ngực cậu đang co thắt từng cơn kịch liệt. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực rỉ ra từng giọt máu đen tanh hôi, ăn mòn lớp Huyết Thệ Sa mà cậu đã đắp tạm từ chiều. Tiên lực nguyền rủa lôi hỏa của Triệu Vô Cực ẩn sâu trong huyết quản như những con giòi xương tàn ác, liên tục tàn phá nhục thân phàm cốt rách nát của cậu. Lâm Dạ biết, cậu chỉ còn chưa đầy ba mươi giờ để sống nếu không tìm thấy Băng Tủy Cực Phẩm để tịnh hóa thứ tà lực này.
Bên cạnh cậu, Liễu Tam Muội đang quỳ một gối dưới đất, đôi tay nhỏ nhắn quấn trong găng tay da thú mỏng đang run rẩy nhẹ. Nàng rút từ trong ống tay áo ra một bộ kim châm làm bằng xương yêu thú Tuyết Tích, khéo léo đâm vào các điểm nút linh lực của cấm chế bảo vệ cửa sau. Những đường vân cấm chế màu xanh lam nhạt trên cánh cửa gỗ sồi cổ thụ khẽ lóe sáng, phát ra những tiếng rít khe khẽ khi luồng linh lực bị kim châm xương thú hấp thụ.
"Nhanh lên," Lâm Dạ thì thầm, giọng nói khàn khàn lạnh ngắt không mang theo một chút hơi ấm nào. Cậu đang vận hành Không Nhịp Tim đến cực hạn, khiến nhục thân hoàn toàn chìm vào trạng thái chết giả để tránh sự dò tìm của các trận pháp cảm ứng sinh mệnh xung quanh Linh Dược Các.
"Đừng giục! Cấm chế của Linh Dược Các do chính tay Nhị trưởng lão Lôi Phách gia cố, sơ sẩy một chút là lôi hỏa cấm chế sẽ kích hoạt, thiêu rụi cả hai chúng ta thành tro bụi đấy!" Liễu Tam Muội nghiến răng truyền âm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán rồi lập tức đóng băng thành những hạt sương nhỏ.
Với một tiếng "tách" cực nhỏ, đường vân xanh lam cuối cùng trên cánh cửa tắt lịm. Liễu Tam Muội khẽ thở phào, nhanh chóng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát. Một luồng khí nóng mang theo mùi dược thảo nồng nặc lập tức ập vào mặt bọn họ. Lâm Dạ không hề chần chừ, lướt đi vô thanh vô tức như một bóng ma vào bên trong hành lang tối tăm của Linh Dược Các, Liễu Tam Muội nhanh chóng bám theo sau, đóng chặt cửa lại.
Bên trong Linh Dược Các ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều nhờ vào các lò luyện đan luôn đỏ lửa ngày đêm. Lâm Dạ di chuyển theo sơ đồ mà cậu đã ghi nhớ từ trước, lách qua những dãy hành lang dài đầy những kệ gỗ chứa đầy các loại dược liệu hạ phẩm. Tuy nhiên, mục tiêu của cậu không phải là những thứ cỏ rác này. Cậu cần tiến sâu vào mật thất điều chế của các đan sư thân truyền, nơi cất giữ Băng Tủy Cực Phẩm dùng để điều hòa nhiệt độ lò đan.
Khi tiến vào căn phòng luyện dược trung tâm ở tầng hai, Lâm Dạ đột ngột dừng bước. Liễu Tam Muội cũng lập tức nép sát sau lưng cậu, tay nắm chặt chuôi dao găm tẩm độc.
Giữa căn phòng rộng lớn, một lò luyện đan bằng đá lửa núi lửa đang tỏa ra ánh sáng đỏ rực ấm áp. Ngồi xếp bằng trước lò đan là một thanh niên mặc áo đan sư màu trắng dính đầy bụi than, tóc tai bù xù xơ xác, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm vì thức đêm luyện dược. Trên người gã tỏa ra mùi đan dược nồng nặc đến nghẹt thở.
Đó là Bạch Vô Trần, đan tu cô độc đệ nhất ngoại môn, kẻ lập dị chỉ đam mê luyện đan và không bao giờ quan tâm đến thế sự tranh giành quyền lực trong tông môn.
Bạch Vô Trần đột ngột mở mắt, ánh mắt gã quét thẳng về phía bóng tối nơi Lâm Dạ và Liễu Tam Muội đang đứng. Gã không hề hoảng loạn, mà chỉ khẽ nhíu mày, tay phải chậm rãi nâng lên, một luồng đan hỏa màu đỏ rực bùng phát trên các ngón tay, sẵn sàng đánh thẳng vào chiếc chuông đồng cảnh báo treo trên vách tường.
"Kẻ nào dám đột nhập Linh Dược Các?" Giọng nói của Bạch Vô Trần lầm lì, khàn khàn vang lên.
Lâm Dạ bước ra khỏi bóng tối, phơi bày gương mặt tái nhợt và manh áo tạp dịch rách nát dính máu của mình dưới ánh lửa lò đan. Cậu không hề rút vũ khí, mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Bạch Vô Trần bằng ánh mắt lạnh lùng, im lìm không nhịp tim.
"Bạch đan sư, ta không đến để lấy mạng ngươi, cũng không muốn phá hoại lò đan của ngươi," Lâm Dạ nói, giọng nói của cậu bình thản đến mức kỳ dị giữa tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Bạch Vô Trần nhìn chăm chú vào lồng ngực của Lâm Dạ, đôi mắt gã đột ngột co rút lại khi phát hiện ra vết thương hình chữ thập đang rỉ máu đen và hoàn toàn không có tiếng tim đập phát ra từ nhục thân của đối thủ. Là một đan sư xuất sắc, gã lập tức nhận ra dược tính kỳ lạ đang cuộn chảy để duy trì mạng sống cho phàm nhân này.
"Ngươi... không có tim? Ngươi dùng huyết thệ để nuôi mạng?" Bạch Vô Trần lẩm bẩm, ngọn đan hỏa trên tay gã khẽ dao động nhưng vẫn không hạ xuống. "Tạp dịch ngoại môn làm sao có thể sống sót sau khi bị mổ ngực? Thú vị... thật sự rất thú vị."
"Ta đến đây để lấy Băng Tủy Cực Phẩm tịnh hóa tiên lực nguyền rủa trong ngực. Đổi lại, ta sẽ giao cho ngươi thứ này," Lâm Dạ nói rồi thọc tay vào ngực áo, ném ra một gốc nhân sâm mọc trên núi tuyết rực đỏ sát khí. Đó là Tuyết Sâm Vạn Năm giả tẩm kịch độc tuyết thảo mà cậu đã chuẩn bị từ trước.
Bạch Vô Trần chụp lấy gốc nhân sâm, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Gương mặt lầm lì của gã lập tức biến đổi, lộ ra vẻ cuồng nhiệt của một kẻ nghiện dược liệu. "Tuyết Sâm vạn năm tẩm độc tuyết thảo cực hàn? Thứ độc tính này có thể dùng để chế ngự hỏa độc của lò đan núi lửa! Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?"
"Ta thông thạo Thập Vạn Tuyết Sơn hơn bất kỳ ai. Ta biết cách phối hợp các loại thảo dược độc hại để tạo ra những dược tính mà đan thư tiên môn chưa từng ghi chép," Lâm Dạ lạnh lùng nói, đánh thẳng vào lòng đam mê lập dị của Bạch Vô Trần. "Giao dịch này sòng phẳng. Ngươi đưa ta Băng Tủy, giữ bí mật về ta, và ngươi sẽ có được gốc Tuyết Sâm này để hoàn thành đan dược của ngươi."
Bạch Vô Trần nhìn gốc sâm độc, rồi lại nhìn vào vết thương ngực của Lâm Dạ. Gã khẽ cười lập dị: "Ta không quan tâm ngươi là ai, cũng không quan tâm ngươi có thù oán gì với tông môn. Ta chỉ quan tâm đến đan đạo của ta. Vết thương ngực của ngươi mang theo dược tính của Băng Tủy kết hợp oán khí phàm nhân, thật sự là một kỳ tích dược lý. Được, ta đồng ý giao dịch."
Nói đoạn, Bạch Vô Trần ném gốc sâm vào túi trữ vật, rồi xoay người lấy từ trong chiếc hộp ngọc đặt trên kệ một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lam tinh khiết, tỏa ra hàn khí lạnh buốt thấu xương. Đó chính là Băng Tủy Cực Phẩm vạn năm ngưng tụ dưới đáy mỏ băng.
Lâm Dạ chụp lấy lọ thủy tinh, cảm nhận luồng hàn khí từ lọ thuốc lan tỏa làm dịu đi cơn đau rát bỏng ở lồng ngực trống rỗng của mình. Cậu khẽ gật đầu với Bạch Vô Trần: "Đa tạ."
Tuy nhiên, ngay khi Lâm Dạ định cùng Liễu Tam Muội rút lui qua cửa sau, một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên từ phía sảnh chính của Linh Dược Các. Cả tòa nhà bằng đá rung chuyển dữ dội, bụi cát và đá vụn rơi xuống rào rào.
"Rầm!"
Cánh cửa sắt của phòng luyện dược bị một luồng linh lực lôi hỏa thô bạo đánh sập hoàn toàn. Khói bụi mù mịt bốc lên, hiện ra thân hình vạm vỡ quấn trong giáp sắt xám xịt của Đội trưởng tuần tra ác ôn Chu Thiết. Theo sau gã là mười thiết giáp vệ ngoại môn, tay lăm lăm phi kiếm lấp loáng sát khí.
"Nghịch tặc! Ngươi tưởng dùng một tên phế vật A Quy để lừa ta hướng về chân núi phía Bắc là có thể trốn thoát sao?" Chu Thiết gầm lên, đôi mắt ti hí của gã rực lửa giận dữ khi nhìn thấy Lâm Dạ. "Ta đã sớm phát hiện ra mùi máu phàm nhân rỉ ra từ nghĩa trang củi lửa! Hôm nay, ta sẽ lột da ngươi, treo cổ ngươi trước cổng tiên thành!"
Linh áp Luyện Khí Cảnh tầng 6 của Chu Thiết bộc phát toàn diện, khóa chặt toàn bộ không gian phòng luyện dược, ép buộc Liễu Tam Muội phải thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn, khuỵu một gối xuống đất do bả vai bị áp lực đè nặng.
Lâm Dạ không hề do dự, tay phải lập tức rút ra ba lá Băng Tinh Phù phòng ngự ném thẳng về phía lối đi nhằm đóng băng cản bước truy binh. Tuy nhiên, linh áp lôi hỏa cuồng bạo của Chu Thiết quá mạnh mẽ. Gã chỉ cần vung nhẹ thanh đại đao hắc thiết, luồng sát khí nóng rực đã thổi bay và thiêu rụi ba lá bùa giấy thành tro bụi trước khi chúng kịp kích hoạt khí lạnh.
"Kiến cỏ phàm nhân mà đòi dùng bùa chú tiên môn trước mặt ta? Chết đi!" Chu Thiết gầm lên, tay trái phất mạnh, điều khiển một thanh phi kiếm màu xanh lam lao vút xé rách không khí, nhắm thẳng vào lồng ngực của Lâm Dạ.
"Né ra!" Liễu Tam Muội hét lớn, vung dao găm kích hoạt một màn chắn linh lực mỏng manh để che chắn cho Lâm Dạ.
"Keng!"
Phi kiếm của Chu Thiết va chạm mạnh mẽ với màn chắn của Liễu Tam Muội, chém đứt đôi màn chắn trong nháy mắt và sượt qua bả vai trái của nàng, để lại một vệt máu đỏ tươi bắn tung tóe. Liễu Tam Muội đau đớn lùi lại, gương mặt tái mét.
Lâm Dạ đỡ lấy Liễu Tam Muội, ánh mắt cậu quét nhanh qua căn phòng để tìm kiếm một con đường sống. Cậu nhận ra lối thoát duy nhất đã bị mười thiết giáp vệ phong tỏa hoàn toàn, và sức mạnh của cậu lúc này không thể đối đầu trực diện với mười tu sĩ vũ trang đầy đủ.
Ánh mắt cậu đột ngột dừng lại ở chiếc lò đun phế thải đặt ở góc phòng, nơi chứa hàng vạn viên Phế Đan luyện hỏng bị vứt bỏ qua nhiều năm. Nhờ những lời chỉ dạy của trận sư sa cơ Cát Hồng, Lâm Dạ biết rằng phế đan chứa linh khí tạp chất bạo liệt cực kỳ không ổn định; nếu đảo ngược dòng chảy linh lực bằng phù lục, chúng sẽ trở thành một quả mìn nổ tự động tàn phá diện rộng.
Lâm Dạ dốc toàn bộ sức lực phàm cốt, lao thẳng về phía lò đun phế thải. Cậu rút từ trong ống tay áo ra lá Linh Lực Tự Bạo Phù cuối cùng - tác phẩm tự chế từ phế phù dưới sự chỉ điểm của Cát Hồng. Cậu đập mạnh lá bùa lên vách lò đun, kích hoạt dòng chảy oán khí phàm nhân nghịch chuyển thẳng vào đống phế đan bên trong.
"Chu Thiết! Ngươi muốn bắt ta? Vậy thì cùng chôn thây ở đây đi!" Lâm Dạ gầm lên, giọng nói khàn khàn mang theo sát khí điên cuồng.
Chu Thiết biến sắc khi nhìn thấy lá bùa rực sáng ánh sáng đỏ rực rỡ trên lò đun phế thải. Gã lập tức nhận ra sự nguy hiểm của luồng linh lực bạo phát đang cuộn trào bên trong lò đun.
"Lùi lại! Mau lùi lại!" Chu Thiết hét lớn, vung đại đao tạo ra màn chắn bảo vệ trước ngực.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Lò đun phế thải nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đá núi lửa rực lửa. Luồng linh áp khổng lồ từ hàng vạn viên phế đan bạo phát tạo thành một cơn bão lửa màu đỏ tía càn quét khắp phòng luyện dược, thổi bay mười thiết giáp vệ văng vào vách tường, phi kiếm của Chu Thiết bị dư chấn vụ nổ thổi bay lệch hướng hoàn toàn, cắm ngập vào trần đá.
Sức ép của vụ nổ làm sụp đổ một góc trần đá của Linh Dược Các, bụi cát và khói độc bốc lên mù mịt che khuất toàn bộ tầm nhìn. Lâm Dạ nắm chặt lấy tay Liễu Tam Muội, kéo nàng lao thẳng về phía cửa sổ gỗ đang bốc cháy.
Tuy nhiên, luồng dư chấn của vụ nổ quá mạnh, đá tảng sụp xuống chặn đứng đường thoát của bọn họ, luồng sương độc đóng băng bốc lên từ đống đổ nát bắt đầu vây hãm nhục thân Lâm Dạ. Nhục thân phàm cốt rách nát của cậu đã đi đến giới hạn chịu đựng cực hạn, kinh mạch rách nát suýt tan biến dưới áp lực nổ.
Trong giây phút thập tử nhất sinh, Lâm Dạ nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi. Cậu quyết định kích hoạt Huyết Khí Nghịch Chuyển - trạng thái bộc phát tiên lực bằng cách dùng máu phàm nuôi dưỡng kinh mạch rách nát của Phàm Tâm Huyết Thệ.
"A...!!!"
Lâm Dạ gầm lên đau đớn, tiếng gầm rú vang dội cả Linh Dược Các đang sụp đổ. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực cậu đột ngột rực đỏ như lửa đốt, huyết mạch nổi rõ khắp cơ thể phàm nhân như những con rồng lửa bò sát dưới da. Huyết khí phàm nhân sôi sục, cưỡng ép nhục thân bộc phát sức mạnh ngang ngửa tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ trong nháy mắt.
Cậu ôm chặt lấy Liễu Tam Muội, dẫm mạnh chân xuống nền đá nứt vỡ, phóng người lao vút qua cửa sổ gỗ đang bốc cháy rực lửa, nhảy thẳng ra ngoài khoảng không bão tuyết gào rú của đêm đông phương Bắc.
Dưới tác động tàn khốc của việc cưỡng ép vận hành huyết khí nghịch chuyển khi lồng ngực trống rỗng, vết mổ ngực hình chữ thập của Lâm Dạ rách toạc hoàn toàn. Một luồng máu phàm nhân đỏ tươi xối xả phun mạnh ra ngoài lồng ngực, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng tinh khôi dưới chân núi Linh Dược Các thành một màu huyết sắc thảm khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!